Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 80 – Yêu Đến Si Mê



Đầu lông mày anh nhíu lại, cúi đầu nói: “Chuyện của hai lần trước, thực xin lỗi, là tôi đã luống cuống rồi.”

Cả đời này, anh từng chưa bao giờ mở miệng nói câu “thực xin lỗi”, đây cũng là lần đầu tiên, mà anh nói cũng vô cùng thông thuận, chính bản thân Mạnh Thiệu Hiên cũng không khỏi thoáng sửng sốt.

Tri Tri cũng kinh hãi mở to hai mắt nhìn anh. Cô có chút không dám tin tưởng người đàn ông cao cao tại thượng trước mặt này, vậy mà lại ăn nói khép nép như vậy để nhận lỗi với cô!

Cô nghĩ đến lời nói Lâm Thi, người phụ nữ mà anh thích có giọng nói rất giống cô, cho nên anh mới sẽ đột nhiên làm ra hành động không sao khống chế được kia. Trong lòng của Tri Tri chợt nảy lên sự chua xót, lại là một người khốn khổ vì tình, lại vì tình mà gây tổn thương cho người khác.

Sự đề phòng cùng phẫn nộ lúc đầu đối với anh liền thoáng tan đi một chút, cô nghĩ nghĩ, nhưng vẫn mở miệng nói yếu ớt: “Kiều Thiếu gia, chuyện này không có gì, tôi cũng đã sớm quên rồi…”

Cô vốn dĩ là muốn an ủi anh, không nghĩ rằng lời nói ấy lại làm cho anh hiểu sang ý khác. Nghe thấy câu này, Mạnh Thiệu Hiên là người đàn ông đầu óc vốn đơn giản, lời vào trong tai, lại hoàn toàn thành một nghĩa khác!

“Cô đã quên hết rồi sao?” Thốt nhiên Mạnh Thiệu Hiên xoay người lại, có chút phẫn nộ trợn mắt nhìn người con gái mảnh mai trước mặt!

Anh, con trai thứ ba của nhà họ Mạnh tuy rằng không xuất sắc bằng anh cả anh hai, rất có duyên với phụ nữ, nhưng trong những năm anh bị mù, cũng có không ít phụ nữ mơ tưởng được gả cho anh, mơ tưởng bám víu vào anh, càng không cần nói ra chuyện sau khi anh hồi phục thị lực, phụ nữ lại càng nhiều, xua như xua vịt, chỉ có điều anh không thèm để ý thôi.

Kỳ thực, trong ba anh em nhà họ Mạnh, tướng mạo của anh là tốt nhất, nếu không phải bởi vì vài năm qua anh luôn luôn bị ốm, thì có thể nói anh lại càng nổi bật mạnh mẽ hơn!

Nhưng hiện tại, cô lại là một cô gái nghèo kiết xác, quá mức cổ hủ, thế nhưng lại khinh thị anh như vậy!

Tri Tri vừa nghe thấy anh hỏi, cuống quít gật đầu: “Đúng vậy, tôi thật sự đã quên rồi, cho nên…”

“Tống Tri Tri!” Mạnh Thiệu Hiên bước lại một bước, bỗng nhiên nắm chặt lấy chiếc cằm của cô hơi mạnh. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn như ngọc của cô liền giơ lên, một đôi đồng tử đen láy như hai viên đã đen bóng kỳ diệu, lộng lẫy loá mắt. Lúc này những giọt lệ ánh lên trong suốt như vì sao, mà trong con ngươi của cô, hiện ra rõ ràng ảnh ngược của gương mặt anh, có chút mờ mịt, có chút tàn nhẫn.

Mạnh Thiệu Hiên bỗng nhiên kịp phản ứng, anh buông tay đang nắm lấy cái cằm của cô ra, vừa rồi anh đã nói sẽ không chạm vào cô nữa.

Tri Tri có chút hồ đồ, quả thực cô cũng không rõ lắm, đến cùng anh đang nghĩ cái gì nhỉ, cô chỉ đành lẳng lặng đứng ở nơi đó, thần sắc đầy lo sợ nghi hoặc, mà anh cũng cúi đầu,d∞đ∞l∞q∞đ con ngươi ánh màu hổ phách khóa chặt chẽ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Trong khoảng thời gian ngắn, cả hai người đều không nói chuyện, giữa bầu không khí yên ắng mà trầm tĩnh ấy, Mạnh Thiệu Hiên lại mơ hồ ngửi thấy mùi hoa sơn chi trên người cô, tinh thần của anh dần dần hoảng hốt, nhìn ánh mắt của cô ngây người ra.

“Ôi làm cái gì thế này? Sao hai người mắt to trừng mắt nhỏ thế?” Lâm Thi chợt đẩy cửa tiến vào, nhìn thấy bộ dáng của hai người bọn họ, ngạc nhiên mở miệng hỏi.

Tri Tri nghe thấy giọng nói của Lâm Thi, lập tức xấu hổ đến đỏ mặt, cô nhanh chóng lui về phía sau hai bước, nhưng không ngờ đột nhiên bị dẫm phải mảnh vỡ của chiếc gạt tàn bị đập vỡ lúc nãy. Đôi giày chơi bóng đi trên chân cô có chất lượng thấp kém, lại đi đã nhiều năm, đế giày đã sớm bị mài mòn, mà miểng thủy tinh vụn kia lại thật sắc bén, đúng lúc bất chợt đâm xuyên thấu qua lớp đế giày đã mòn kia, cắt gan bàn chân cô bị thương …

Tri Tri bị đau, cúi đầu kêu lên một tiếng, cảm giác đau nhức đến lợi hại trong nháy mắt lan khắp toàn thân. Trong con ngươi, nước mắt đột nhiên lăn ra, giống như những viên trân châu rơi xuống. Mạnh Thiệu Hiên thực sự cảm thấy một trận đau lòng, người anh đã không thể khống chế nổi nữa liền tiến lên: “Sao vậy?”

“Ai đã làm vỡ thủy tinh đây, nhất định đã đâm vào chân của Tri Tri rồi!” Lâm Thi nhíu mi, cũng cuống quít giúp đỡ Tri Tri: “Tri Tri chậm một chút, trước hết hãy ngồi xuống đã, để chị đi gọi điện thoại cho bác sĩ.”

“Thi Thi, không cần đâu, cô đi đến phòng cách vách mở ngăn kéo thứ ba dưới bàn làm việc, ở đó có một túi cấp cứu, cô cầm nó mang lại đây.”

“Anh sẽ tự xử lý miệng vết thương sao?” Lâm Thi có chút hoài nghi nguýt nhìn anh. Mạnh Thiệu Hiên đã nhanh chóng bế Tri Tri đặt cô ngồi lên trên ghế sofa. Anh rất tự nhiên quỳ một gối xuống ở bên người Tri Tri, ôm bàn chân bị đâm đến thương tổn ở trên tay, lại nhẹ nhàng đặt ở trên gối của mình, trong lòng bàn tay anh đã có vết máu. Mi tâm Mạnh Thiệu Hiên cau càng chặt, anh cũng không ngẩng đầu lên, chỉ mau mắn mở miệng nói: “Thi Thi,cô hãy nhanh chóng đi lấy đi, trước kia tôi thường xuyên bị thương, sớm đã có kinh nghiệm xử lý những vết thương nhỏ thế này.”

Lâm Thi có chút giật mình nhìn lại, nhìn động tác cực kỳ ôn nhu cùng biểu cảm nghiêm túc trên mặt của anh, liền “Vâng” một tiếng, rồi ngây ngốc xoay người ra cửa đi sang phòng bên, thế nào mà Tam thiếu gia lại bỗng nhiên giống như đã thay đổi thành người khác thế nhỉ?

Rửa sạch vết máu, nhặt hết tất cả những mảnh thủy tinh vụn ra, khử độc, bôi thuốc, băng bó, anh làm cẩn thận tỉ mỉ mà thật chuyên nghiệp.

Bàn chân Tri Tri bị anh cầm lấy, từ sự hồi hộp lúc ban đầu rồi đến lúc cả người không được thoải mái, căng thẳng đến độ cử động cũng không dám cử động, cho đến cuối cùng cũng đã trầm tĩnh lại. Do tác dụng của cồn, miệng vết thương rất đau, cô cắn răng dám không phát ra một tiếng kêu, chỉ có điều trên chóp mũi đã có những giọt mồ hôi trong suốt.

Tri Tri hơi cúi đầu, liền nhìn thấy khuôn mặt dễ nhìn của anh ở cách cô rất gần, mùi vị thuốc lá nồng đậm, còn có hơi thở bá đạo của người đàn ông phả vào mặt.

Trên thân thể người đàn ông này tràn ngập hai thái cực vô cùng mâu thuẫn với nhau, bộ dáng tuấn dật thanh tú trộn lẫn với hương vị của người đàn ông đang tỏa ra cũng cực mạnh, hai thái cực này vốn không hề liên quan với nhau, ở trên cơ thể anh lại cố tình hòa hợp hoàn mỹ đến thế, lại còn mê người như vậy, nhưng Tri Tri chỉ kinh ngạc một chút rồi lại thờ ơ.

Cô đã bị cuộc sống tra tấn, toàn bộ tâm tư Phong Hoa Tuyết Nguyệt đã bị mất từ lâu rồi.

Huống chi, từ sau khi ly hôn với Mạnh Thiệu Đình, đối với loại tình cảm này cô đã nguyện không bao giờ đụng chạm vào nữa, mà đối với người đàn ông, cho dù là Kim Thành Vũ (tên một diễn viên nổi tiếng đẹp trai) xuất hiện ở trước mặt cô, chắc chắn cô cũng chỉ nhìn lướt một cái mà thôi.

Nghĩ như vậy, nhưng cô không nhịn được lại nhìn anh một cái, ngón tay anh thật thon dài, lại trắng giống như được tạc bằng đá trắng mà thành, nhìn anh gần như thế, Tri Tri lại hoảng hốt cảm thấy hình như ở sâu trong trí nhớ của cô, có một người cũng bộ dáng giống như vậy…

Nghĩ đi nghĩ lại, cũng không có đầu mối, Tri Tri dứt khoát buông ra, bỏ qua khiến cho nó vĩnh viễn ở quá khứ, cô cũng không muốn nghĩ lại nữa, dù chỉ là một chút…

“Được rồi đấy, trước lúc miệng vết thương khép lại tuyệt đối cô không được chạm vào nước nhé, nhớ kỹ không?” Anh lấy băng vải cột chắc, vừa nói vừa chậm rãi ngẩng đầu lên, Tri Tri liền nhìn thấy một gương mặt như vẽ, ở sâu nơi nào đó trong lòng cô chợt giật mình hoảng sợ, thế nào ấy nhỉ, hình như cô đã từng gặp người này ở nơi nào đó?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.