Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 83 – Cô Ấy Và Em Không Còn Liên Quan



Đuôi lông mày của Mạnh Thiệu Đình khẽ động đậy: “Hả? Anh cả định nói điều gì vậy?”

Mạnh Thiệu Tiệm bỗng nhiên cúi đầu, anh ta bình tĩnh chăm chú nhìn điếu thuốc lá đang cháy sáng giữa ngón tay một lát, bỗng nhiên vứt điếu thuốc còn một nửa xuống đất, nhấc chân di di dập tắt, nhưng mi mắt cũng chưa từng nhấc lên, chỉ chăm chú nhìn xuống dưới đất. Thật lâu, anh ta mới chậm rãi lên tiếng; “Anh gặp được Phó Tĩnh Ngôn, cô ấy kể cho anh nghe một ít chuyện về Phó Tĩnh Tri.”

Lúc Mạnh Thiệu Tiệm nói đến Phó Tĩnh Tri, anh ta ngẩng đầu rất nhanh, liếc mắt nhìn qua Mạnh Thiệu Đình một cái. Quả nhiên, mặc dù Mạnh Thiệu Đình cực kỳ kiềm chế, nhưng Mạnh Thiệu Tiệm vẫn nhận ra được cảm xúc rung động của anh chợt lóe lên.

Bên môi anh còn có nếp nhăn nhàn nhạt rất nhỏ khẽ nhếch lên, đôi đồng tử đen thẫm lại nhìn giống như hai viên đá đen bóng.

Bàn tay của Mạnh Thiệu Đình thả ở trong túi bất giác hơi nắm chặt lại, suốt hơn bốn năm qua, anh chưa bao giờ trở lại Trung Quốc, càng không bước đến nơi thành phố quen thuộc kia. Cũng không có một ai ở bên cạnh nói cho anh chút tin tức về nhà họ Phó. Mà ngay cả chính anh cũng không hề đi hỏi thăm, hiện giờ khi nghe được chuyện của Phó Tĩnh Tri, anh vậy mà lại không nhớ nổi bộ dáng của cô nữa rồi.

Trong đầu anh chỉ còn lưu giữ lại một hình dáng lờ mờ, bé nhỏ, nhưng lại mang theo sự quật cường lẫn sự mạnh mẽ không nên có ở cô. Nếu muốn anh nhớ lại tỉ mỉ ngũ quan của cô, thực sự anh không sao nhớ ra nổi.

Anh chỉ có thể mơ hồ nhớ được, cô không đẹp, tướng mạo chỉ có thể được xếp loại hơn trung bình một chút, ánh mắt của cô anh cũng không nhớ được, nhưng anh lại nhớ được rõ ràng có một lần khi cô cười, linh lợi nhìn anh, ánh mắt cong thành hình vầng trăng khuyết, anh cũng còn nhớ rõ ánh mắt của cô lần cuối cùng nhìn thấy, khi ấy, trong mắt cô đầy sự trống rỗng lẫn tối tăm dày đặc.

Trái tim từng phát từng phát trở nên run rẩy, nhưng Mạnh Thiệu Đình vẫn nói cứng cỏi: “Em và cô ấy đã ly hôn, mọi chuyện về cô ấy, dù chỉ một chút, em cũng không muốn biết.”

Tựa hồ Mạnh Thiệu Tiệm đã sớm đoán được anh sẽ nói như vậy, anh ta khẽ gật đầu: “Trong lòng anh cũng cho rằng như thế, vốn không nghĩ là sẽ nói với em, nhưng nghĩ tốt xấu gì em và cô ấy cũng đã có một thời gian là vợ chồng, hiện giờ cô ấy phải trải qua một cuộc sống không được tốt lắm…d∞đ∞l∞q∞đ Em đã nói như vậy thì…thôi quên đi, anh đi đây.”

Mạnh Thiệu Tiệm nói qua quýt rồi xoay người vào xe, vẻ xa cách. Thủ hạ và lái xe của Mạnh Thiệu Tiệm đã nhanh chóng liền đi tới, thời điểm trợ lý của Mạnh Thiệu Tiệm đóng cửa xe, thì một bàn tay mạnh mẽ dùng sức ngăn cản động tác của anh ta.

Người nọ đang ngồi ở trong xe, bờ môi hơi cong lên thoáng cười nhạt không rõ ràng lắm, nhưng cũng ra vẻ kinh ngạc xoay người lại: “Thiệu Đình, em còn có việc gì sao?”

Khóe môi Mạnh Thiệu Đình nhếch lên, có thể nhìn thấy cặp môi mím lại thành một đường thẳng. Anh nắm lấy tay người trợ lý, lòng bàn tay rịn lớp mồ hôi. Đã là cuối mùa thu, làn gió lạnh thổi tới từ phía sau làm người ta đột nhiên có cảm giác thấy lạnh thấu xương. Trong đôi mắt đen hình như có chút giãy dụa, hình như có ý lùi bước, rồi lại có sự mâu thuẫn không nói nên lời.

Anh chậm rãi gật đầu, nhưng cũng không ngước mắt lên nói với trợ lý và lái xe: “Các anh hãy ra ngoài đi.”

Trợ lý nghe xong lời này nhưng không đáp ứng mà lại nhìn nét mặt của Mạnh Thiệu Tiệm, thấy anh ta gật đầu, hắn mới lại xoay người tránh ra khỏi xe.

Mạnh Thiệu Tiệm ngồi ở trong xe, vẻ mặt vân đạm phong khinh, mà trên mặt Mạnh Thiệu Đình, cũng dần dần nhiễm vẻ mỉa mai âm u: “Anh cả.”

Tiếng nói thuần hậu của anh nghe thật mê người, thời điểm hạ thấp giọng, lại càng tràn ngập từ tính thật động lòng người. Mạnh Thiệu Tiệm nhìn lại anh, thấy bờ môi Mạnh Thiệu Đình chậm rãi cong lên, nét mặt thoáng vui cười, trong lòng không khỏi căng thẳng, anh ta thấy rất rõ, ở sâu thẳm trong đôi mắt kia hàm chứa một ánh nhìn trào phúng: “Anh cả, anh thích Phó Tĩnh Tri!”

Anh không cần dùng câu hỏi, ngược lại giọng điệu thật chắc chắn. Đầu tiên Mạnh Thiệu Tiệm chợt ngẩn ra, rồi chợt cũng cười ha ha vài tiếng. Anh ta khẽ nắm tay lại, ánh mắt giống như viên đá đen, thâm thúy mà lại mê người, bao phủ lại cả khuôn mặt Mạnh Thiệu Đình: “Thiệu Đình, lời này cũng không thể nói lung tung.”

“Sao vậy anh cả, dám thích em dâu của mình, lại không dám thừa nhận sao?” Mạnh Thiệu Đình cũng cười, nụ cười vừa lười nhác mà lại tùy ý. Anh cứ như vậy, một tay chống ở mui xe, hơi cúi đầu, khóe môi nở một nụ cười như có như không, hàm chứa chút trào phúng: “Đương nhiên, hiện giờ cô ấy đã sớm không còn là vợ của em, cũng không còn là em dâu của anh cả nữa, nếu thích, anh hãy về nước đi tìm cô ấy đi… Không phải Phó Tĩnh Ngôn đã nói cô ấy sống không được tốt đó sao! Như vậy hiện tại anh cả chính là anh hùng cứu mỹ nhân rồi, chẳng phải là vừa vặn ôm được người đẹp về hay sao?”

Ý cười trên mặt Mạnh Thiệu Tiệm rét lạnh, ngón tay thon dài ở trên đầu gối khẽ nắm lại một cái, ngược lại, lắc đầu thở dài: “Anh lại tưởng rằng năm năm trước, đêm trước hôm em đi công tác ấy, em đã cầm đi một vật gì đó như vậy, là vì trong lòng em không buông được cô ấy, hóa ra…”

Anh ta cũng không nói nhiều, chỉ ngước mắt nhìn Mạnh Thiệu Đình một cái, biểu cảm cũng không quá mức: “Không còn việc gì nữa, anh đi trước đây.”

Mạnh Thiệu Đình hừ lạnh một tiếng: “Anh cả, cái đêm năm năm về trước, chẳng phải là anh cũng đã từng làm một chuyện gì đó sao? Xem ra, quả nhiên anh cả cũng có ý với cô ấy, hơn nữa, không phải anh cũng đã từng hành động rồi đó sao, ôm cũng đã ôm rồi, hôn cũng đã hôn rồi, ngược lại, sao lại chậm trễ để mất nhiều thời giờ như vậy, còn không mau quay về tìm cô ấy đi, hả?”

Ánh mắt nhìn của Mạnh Thiệu Tiệm dần dần lạnh như băng: “Cáo từ.”

Anh ta lạnh lùng phun ra hai chữ, Mạnh Thiệu Đình cũng buông tay, lui về phía sau một bước, lại là vẻ mặt tất cung tất kính: d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn “Vậy anh cả đi thong thả, thứ cho em không tiễn xa được…”

Mạnh Thiệu Tiệm nhìn thấy Mạnh Thiệu Đình như vậy, chỉ nhẹ nhàng nở nụ cười, lúc anh ta đưa tay đóng cửa xe, không nhanh không chậm buông một câu: “Không biết là thiên kim tiểu thư Phó Tĩnh Tri, lúc trước cũng được nuông chiều từ bé, hiện tại nghèo túng phải đến công trường xây dựng làm công nhật, nếu như nghe được lời nói bạc tình của người đã từng là chồng của mình như vậy, có phải sẽ cực kỳ đau lòng, có đúng với sự mong đợi của mình hay không ấy nhỉ?”

Anh ta nói xong, sau đó cửa xe cũng đóng lại. Xuyên cửa sổ xe thẫm màu, Mạnh Thiệu Tiệm nhìn thấy rõ ràng biểu cảm khiếp sợ chợt lóe lên từ trong đáy mắt của Mạnh Thiệu Đình. Anh ta liền cong môi cười nhẹ một tiếng, lái xe cũng đã nhanh nhẹn đi tới nơi, anh ta dặn dò lái xe, xe linh hoạt thay đổi phương hướng rời đi. Mạnh Thiệu Tiệm thoáng quay đầu lại, nhìn thấy Mạnh Thiệu Đình vẫn như trước, đứng lặng ở nơi đó, không hề nhúc nhích. Cơn gió cuối mùa thu thổi bay vạt áo choàng của Mạnh Thiệu Đình, anh ta tựa hồ nghe thấy được tiếng tà áo bay phần phật, âm thanh này khiến cho ý cười trên mặt anh ta từng chút từng chút cứng lại, bàn tay anh ta vốn đang nhàn nhã đặt ở trên đùi liền hung hăng nắm chặt lại, khiến vẻ mặt anh ta trước sau vẫn luôn như sóng nước chẳng xao kia, lại hiện ra thần sắc có chút dữ tợn…

Mạnh Thiệu Đình cũng không biết bản thân đã đứng ở nơi đó bao lâu, mãi đến khi cơn gió lạnh vô tình đã thổi thấu vào tận bên trong quần áo, làm anh cảm thấy không sao chống đỡ nổi cái lạnh lẽo ấy nữa, lúc này anh mới chậm rãi xoay người lại, hướng về phía tòa nhà của công ty, đi đến.

Đến công trường xây dựng làm công nhật sao?

Cho dù thế nào Mạnh Thiệu Đình cũng không sao có thể gắn công việc này với Phó Tĩnh Tri. Ở trong trí nhớ của anh, tuy không nhiều lắm, nhưng cô từ trước đến nay, vẫn luôn là người tao nhã, luôn yên tĩnh, dịu dàng, ngồi ở chỗ đó đọc sách, hoặc là bận rộn ở trong phòng bếp. Không chỉ như thế, cô còn là một tay chơi đàn Piano tuyệt vời, mà bộ dáng của cô khi mặc bộ lễ phục vào thì nhìn thật là mê người.

Nhưng mà, người con gái yếu đuối, luôn yên tĩnh dịu dàng kia, hiện tại lại đang làm công nhật ở công trường xây dựng, cùng lăn lộn sống chung cùng với xi măng gạch cát sao?

Quả thực trong đầu Mạnh Thiệu Đình không sao tưởng tượng nổi bộ dáng của cô khi đang khuân vác gạch hoặc xi măng thế nào. Cho dù cô có gặp phải hoàn cảnh không được tốt đẹp lắm, chỉ cần căn cứ vào tấm bằng đại học của cô, còn có tài nghệ chơi Piano nữa, cũng quá đầy đủ để cho cô tìm được một công việc sạch sẽ, hay là đầu óc cô đã thành bã đậu rồi, cho nên mới có thể đi lựa chọn làm cái loại công việc cực nhọc này!

Ngược lại anh cũng nhớ rằng, mẹ cũng đã từng nói, lúc trước bà đã cho cô năm trăm vạn, khoản tiền này tuy rằng cũng không phải là nhiều lắm, nhưng với một gia đình bình thường thì sống cả đời này cũng có thể đủ được. Hơn nữa, bàn tay thiên kim tiểu thư của cô mảnh mai như vậy, quanh năm không làm việc nặng, đến ngũ cốc cũng không phân biệt được, mà lại đi ra ngoài làm lao công sao? Nói ra, có quỷ mới tin được!

Không chừng chuyện này lại là do anh cả giở trò múa võ đùa giỡn gì đó, bởi vì, chuyện này hoàn toàn quá mức, tuyệt đối làm cho người ta không sao tin nổi, cho nên, anh tuyệt nhiên không tin.

Lại nói, hiện giờ Phó Tĩnh Tri sống hay chết, cũng chẳng có quan hệ gì với anh nữa. Anh đã sớm ly hôn với cô rồi, mà đã ly hôn thì chính là người ngoài đường, cô sống thế nào, cô có chuyện gì, anh, Mạnh Thiệu Đình, nhiều lắm cũng chỉ có thể thông cảm với cô một chút, ngoại trừ chuyện đó ra, với cô, anh không nghĩ mình phải có suy nghĩ gì nhiều hơn nữa.

Cùng sống chung với Mạn Quân hơn bốn năm nay, anh chưa hề đề cập tới chuyện kết hôn, Mạn Quân cũng chưa bao giờ nói ra, nhưng anh biết, Mạn Quân có biết bao ước vọng muốn được gả cho anh. Từ nhỏ đến lớn Mạn Quân đều luôn thầm mến anh, cho đến lúc sau này, khi anh đi công tác ở nước Mĩ gặp được cô ở đó, cô mới thổ lộ với anh, mà khi đó, đối với Mạn Quân anh cũng không để ý nhiều lắm, chỉ giống như bạn bè ngẫu nhiên gặp nhau, hẹn nhau ra cùng ăn cơm… Rồi đến sau này, nghe được tin tức nhà họ Phó bị phá sản, Mạnh Thiệu Đình hiểu rằng, cuộc hôn nhân của mình và Phó Tĩnh Tri nên kết thúc, nhà họ Phó đã không còn, như vậy, bản hẹn ước lúc trước của nhà họ Phó và nhà họ Mạnh đương nhiên đã trở thành đồ phế thải rồi.

Tính của anh, nếu đã quyết định, tuyệt đối không bao giờ có thể chấp nhận sống cả đời với một người phụ nữ mà mình thương, cho nên, anh liền dẫn theo Mạn Quân về nước, sau đó đưa ra thỏa thuận ly hôn với Phó Tĩnh Tri.

Lại nói, anh cũng chỉ là lợi dụng tình cảm của Mạn Quân với mình. Sau khi ly hôn anh cũng không hề nói chia tay với Mạn Quân, bọn họ cũng cứ như vậy, tiếp tục qua lại thêm bốn năm nữa, đối với phụ nữ mà nói đó là điều quý giá biết bao. Anh biết vậy, cho nên, anh không thể, mà cũng không thể lại tiếp tục ích kỷ thêm nữa, bởi vậy mới đính hôn với Mạn Quân.

Hơn nữa, qua mấy năm chung sống với nhau, Mạn Quân cũng không có những thái độ kiểu như cao ngạo ngang ngược của những thiên kim xuất thân hào môn, cô cũng không có thái độ không coi ai ra gì. Cô thật đơn thuần, cũng thật thiện lương, toàn tâm yêu anh, tin cậy anh, nên anh càng không thể phụ bạc cô, cưới Mạn Quân, cha mẹ vừa lòng, đối với nhà họ Mạnh cũng chỉ tốt hơn, không gì là không có lợi, cho nên cứ như vậy, anh liền cưới cô.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.