CÔ NÀNG LÍNH ĐẶC CHỦNG XINH ĐẸP

Chương 91 – Để Cho Các Ngươi Cười Đùa!



Ngũ Hoạ Nhu uất ức vừa khóc vừa quay đầu bỏ chạy.

Tư Đằng ngơ ngác đứng đó. Nhớ lại lời trách cứ của Ngũ Hoạ Nhu, cái gì mà là anh ghét bỏ cô, cái gì mà ngủ qua cũng không có gì, cái gì cô ấy không phải là người quấn quít chặt lấy người.

Chợt giật mình nhìn lên ánh trăng vỗ đầu một cái, mới nhớ tới chuyện gì xảy ra. Hóa ra tiểu nha đầu này nghi ngờ ý tứ của mình rồi, cho là mình ghét bỏ gia thế cô ấy không tốt?

Hoảng hốt nhìn bóng dáng cô càng ngày càng nhỏ, rồi nhanh chóng không nhìn thấy nữa mới vội vàng chạy đuổi theo hướng cô vừa chạy đi.

Mặc dù chân Ngũ Hoạ Nhu không tính là dài so với anh nhưng bước rất nhanh trong bóng tối tĩnh mịch bên hồ nhỏ, mặc kệ mấy lần vấp ngã bởi đá cuội vẫn cắm cúi đi thẳng về phía trước.

Tư Đằng đuổi theo một lúc mới chặn trước mặt Ngũ Họa Nhu kéo cô ôm thật chặt trong ngực mình.

Lúc này Ngũ Hoạ Nhu đang tức giận đến không còn biết trời trăng gì nữa.

“Tránh ra! Khốn kiếp! Buông tôi ra! Tôi chán ghét anh, chán ghét anh, chán ghét anh!”

Lúc trước đã nói cái gì, “Không phải chỉ là ngủ thôi ư, không có gì lớn” lập tức bởi vì nước mắt cô chan chứa mà tất cả biến thành cái rắm.

Tư Đằng kéo đầu Ngũ Họa Nhu lại, đưa tay vén tóc trên mặt cô, nghiêm túc nhìn vẻ mặt đau lòng và ảo não của cô. Kể từ sau lần gặp thích khách, anh không để cô rơi nước mắt dù là bởi bất cứ lý do gì.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Trong lòng lo lắng, nâng gương mặt của cô nhẹ nhàng hỏi một câu: “Em khóc sao?”

Hỏi xong mới tự trách mình ngớ ngẩn, mặt cô đầm đìa nước mắt như thế còn phải hỏi?

Nhưng Ngũ Hoạ Nhu lại dùng sức quay đầu đi, hình như tức giận trong lòng thế nào cũng không nguôi xuống được, vừa nghẹn ngào vừa cắn răng: “Không có! Hạt cát bay vào mắt rồi !”

Tư Đằng sững sờ, ngay sau đó cười cười, nhân nhượng: “Để anh thổi mắt giúp em!”

Ngũ Hoạ Nhu dùng sức muốn đẩy tay anh ra khỏi gương mặt mình nhưng làm thế nào cũng không ra. Những lúc như thế này người phụ nữ vĩnh viễn không thể đọ sức với đàn ông được, vì thế còn thêm tức giận.

Nhắm hai mắt thật chặt, hất cằm lên, không để ý đến anh đứng đó: “Chỉ bị bụi bay vào mắt, anh không cần quan tâm!”

Dưới ánh trăng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngũ Hoạ Nhu bởi vì có nước mắt mà ánh mắt có phần long lanh, Tư Đằng thấy cô còn hướng về phía mình phát giận liền thả lỏng tâm tình, dù sao cũng tốt hơn việc cô không để ý tới mình chút nào nữa.

Nhẹ nhàng đưa tay lên định vạch mí mắt của Ngũ Họa Nhu nhưng cô lại dùng sức nhắm chặt lại, cố ý không để cho anh thổi mắt cho.

Bất đắc dĩ bỏ tay rời khỏi khuôn mặt nhỏ nhắn bóng loáng mịn màng của cô, từng tia rung động trong nháy mắt phóng đại thiêu đốt ở trong lòng, biến thành nhiều ngọn lửa nhỏ. Trong đầu chợt nhớ lại chuyện lần đầu tiên của hai người, cảm giác sảng khoái khi ở trong cơ thể cô khiến anh nhớ mãi không quên.

Hầu kết bên trên giật giật, ngọn lửa dục vọng bắt đầu nhen nhóm, nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ nhắn của cô vẫn còn nghẹn ngào hé mở khiến anh không kìm nén được cúi đầu hôn lên đó.

Ngũ Hoạ Nhu hoảng hốt, người này khiến cô tức đến phát khóc, bây giờ còn ở nơi này giở trò lưu manh khi dễ người, mở mắt sẽ phải mắng, nhưng nhìn tròng mắt mê ly khát vọng của anh lại không dám nhúc nhích.

Đầu lưỡi của anh vô tình hay cố ý trêu chọc trong môi miệng cô, làm cho môi lưỡi của cô cũng tê tê, suy nghĩ có chút bồng bềnh, nhưng anh không thâm nhập đi xuống, ngược lại cảm thấy rất nghiện với phản ứng nhàn nhạt đồng ý của cô.

Ngũ Hoạ Nhu đứng nghiêm như yêu cầu tác phong của quân đội, toàn thân căng thẳng, trong đầu đều là hình ảnh hai người lăn lộn ở trên giường lớn lần trước, một bên anh nằm ở trên người mình vận động, vừa nhắm hai mắt cắn tai của cô. Đều là do cô, không có việc gì tự dưng lại tức tức, cũng không có phản ứng, mới có thể để cho anh khống chế không được muốn cô như thế.

Ngũ Hoạ Nhu có chút sợ, hiện tại đang ở trong trường quân sự, nếu đánh dã chiến thì không phải là không thể tiếp nhận, nhưng nếu bị người khác phát hiện, bắt được thì quân tịch của cô có còn hay không?

Cha mẹ cô còn trông cậy sau khi tốt nghiệp trường quân đội xem cô có thể có tiền đồ hơn!

Nhưng cũng bởi vì sự trầm mặc và không kháng cự của Ngũ Họa Nhu ngược lại làm cho Tư bốc lên ý xấu.

Anh nghĩ , lúc nãy cô còn đang tức giận tưng bừng, mà chỉ cần hôn cô một cái thì cô liền an tĩnh, có phải đó là bày tỏ trong lòng cô ấy có nhiều mong đợi?

Vì vậy, nụ hôn của anh từ từ bắt đầu sâu hơn, vượt qua hàm răng của cô, mang theo hương thơm và nhiệt độ cực nóng xâm nhập vào cổ họng cô, một tay ôm thật chặt vòng eo mảnh khảnh, một tay ghì thật chặt đầu Ngũ Họa Nhu.

Rốt cuộc, đôi môi Ngũ Họa Nhu bị giày vò vừa đỏ vừa sưng, thậm chí cũng hơi có chút biến hình, mà hai tay của Tư Đằng cũng đã sớm đổi vị trí, Sau khi rời khỏi bờ môi của cô, lại nghiêm trang nhìn chằm chằm cô gái trước mặt.

Thân thể Ngũ Hoạ Nhu căng thẳng đã sớm mất đi kiểm soát dưới thế công nóng bỏng của anh, đầu óc mơ mơ màng màng nhìn người trước mặt, miệng mở to thở gấp, chỉ cảm thấy trước ngực chợt lạnh, cúi đầu mà xem xét, tất cả nút áo thường phụcđều bị anh cởi ra, trước ngực một mảnh như ánh trăng sáng trong mỹ cơ, rêu rao xuân sắc.

Ngũ Họa Nhu vội vàng giơ tay lên muốn cài nút áo lại, nhưng Tư Đằng lại sắp một bước trước cúi đầu xuống.

“Ưmh ~”

“Muốn chết! “

A Tư!

Anh đừng như vậy! Nơi này là trường quân đội! Anh muốn em bị tước quân tịch sao? !”

Tư Đằng hít sâu một hơi, giống như là hạ quyết tâm rất lớn so với bình thường mới nâng đầu lên, một tay ôm lấy cô vào trong ngực, quyến luyến mà không buông.

“Tiểu Nhu, không phải anh xem thường gia cảnh nhà em. Em hãy suy nghĩ một chút, ngay cả người người nhà anh cũng còn không có, anh là cô nhi, anh sợ em sẽ xem thường anh mới đúng. Lúc nãy không để ý nên đồng ý đi về bởi vì anh đang suy nghĩ xem nên nói thế nào với Kiều Thiếu để cho một gian hàng ở Thính Vũ. Em nói ba em là thợ may, anh muốn đón ba mẹ em về kinh đô, nếu ba em muốn tiếp tục làm việc thì sẽ bố trí một cửa hàng may còn nếu cảm thấy mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi, anh sẽ mua gian một nhà lớn ở cùng ba mẹ em. Người nhà của em chính là người nhà của anh, không phải sao?”

Tư Đằng nói rất chân thành, rất dịu dàng, ánh mắt long lanh, lời nói kiên định như một lời thề son sắt Ngũ Hoạ Nhu chưa từng gặp qua. Cô có chút áy náy vì mình vừa hiểu lầm anh. A Tư, cái người đần độn này!”

Rõ ràng là mình hiểu lầm nhưng ngoài miệng vẫn còn nói trách cứ tại anh. Ai bảo anh phản ứng chậm nửa nhịp cũng không biết? Tư Đằng thấy cô không còn so đo, khóe miệng khẽ nhếch, vẻ mặt căng thẳng rốt cuộc cũng thư hoãn.

Giơ tay nhẹ nhàng giúp cô sửa sang quần áo, cài nút áo lại cho cô, sau đó ôm cô thật chặt vào trong ngực mình.

“Tiểu Nhu, làm thế nào bây giờ, thế nào cũng ôm không đủ !”

“Ha ha.”

Ngũ Hoạ Nhu ngây ngốc cười, A Tư cọc gỗ rốt cuộc cũng biết nói lời ngon ngọt rồi. Vùi đầu chôn thật sâu trong lồng ngực Tư Đằng, cảm nhận mùi hương trên người anh, sau đó thõa mãn cong khóe miệng, nâng mí mắt liếc xéo hắn: “A Tư, lời nói vừa rồi có tính là lời cầu hôn hay không ?”

Anh ấy nói người nhà cô chính là người nhà của anh, còn nói muốn mua nhà nuôi cha mẹ cô. Như vậy, nói đúng là muốn cùng cô chung sống chứ?

Tư Đằng nháy mắt mấy cái, trong đầu thoáng qua một chút hình ảnh cầu hôn trên phim truyền hình, nhất định phải có hoa hồng, có bữa tối lãng mạn dưới nến, có nhẫn kim cương tinh xảo lóng lánh. Nhìn bầu trời đầy sao lung linh, nghĩ thầm Tiểu Nhu là một cô gái tốt, nhất định phải cho người ta một công đạo. Rũ mắt, thương tiếc hôn lên trán của Ngũ Họa Nhu, nhìn ánh mắt đầy mong đợi của cô, lạnh nhạt nói: “Không tính là!”

Bên này nói như vậy nhưng đang suy nghĩ ngày mai phải nhanh chóng thu xếp đi mua chiếc nhẫn mới được! Nhưng nghe vậy Ngũ Hoạ Nhu vừa nguôi giận lại sững sờ biến sắc, không tin được. Không tính là?”

“Ừ! không phải!”

Không phải lễ cầu hôn phải có nhẫn kim cương, hoa hồng, còn phải có khung cảnh lãng mạn sao? Nếu chỉ như vậy thì quá uất ức cho cô ấy. Ngũ Hoạ Nhu đáy mắt bỗng nhiên lại đầy nước mắt, một tay đẩy Tư Đằng ra, nhất quyết không tha nói: “Tư Đằng, có phải từ đầu anh không có ý định muốn kết hôn với tôi phải không? Anh nói phải mua nhà cho cha mẹ tôi cũng chỉ là bởi vì chúng ta có tình một đêm phải không?”

Ngũ Hoạ Nhu có chút không có thể tiếp nhận. Cô vẫn bị Kiều Âu dùng điều kiện có thể hay không kết hôn cùng Tư Đằng để lợi dụng, lúc làm cận vệ cho Lam Thiên Tình, luôn phải kịp thời thông báo cho Kiều Âu các tin tức quan trọng, để lấy lòng Kiều Âu, khiến quan hệ của Kiều Âu vàLam Thiên Tình ngọt ngào, cũng vì Kiều Âu vui mừng, sau đó đem Tư Đằng chỉ hôn cho mình. Nhưng cô liên tiếp hỏi hai lần mà Tư Đằng đều nói không coi là cầu hôn! “Tiểu Nhu! Chúng ta sao có thể tính là tình một đêm đây?”

Tư Đằng nóng nảy không hiểu nha đầu này thế nào lại xù lông rồi, tiến lên một bước muốn ôm lấy cô nhưng cô lại liên tiếp lùi về phía sau.

“Tôi hỏi lại anh một lần cuối cùng, mới vừa rồi có tính là cầu hôn hay không?”

Tư Đằng đau lòng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hoang mang của Ngũ Họa Nhu. Anh có chút không hiểu được nội tâm và ý tưởng của cô, chẳng qua là cảm thấy cầu hôn như vậy sẽ quá uất ức cho Ngũ Họa Nhu, hơn nữa cô cũng sẽ không hài lòng.

Suy nghĩ một chút trả lời nước đôi: “Em nói thế nào sẽ là như thế!”

Nghĩ thầm, lần này Ngũ Họa Nhu sẽ không có ý kiến gì đi?

Ai biết, Ngũ Họa Nhu chợt hung hăng lau một cái nước mắt, vẻ mặt bi thương nhìn tới trước: “Anh không phải miễn cưỡng! Tôi không ép anh. Tôi không lấy anh.” Nói xong, nghiêng đầu bỏ chạy.

Tư Đằng phát điên, vò đầu bứt tóc, buổi tối khuya rốt cuộc cô ấy đang nháo cái gì chứ? Cứ như vậy thích mình đuổi sao?

Thở dài ra một hơi, Tư Đằng an ủi mình, người ta là một tiểu cô nương, đang ở thời kỳ phản nghịch trước khi trưởng thành, cộng thêm thời điểm nói yêu đương tương đối nhạy cảm, cho nên cảm xúc không ổn định, giận dỗi khó hiểu, đợi đến khi trưởng thành là tốt.

Phân tích xong những tâm lý này, Tư Đằng bóng dáng càng chạy càng xa bóng dáng của Ngũ Họa Nhu, lại xoải chân đuổi theo.

Ai, đồng đội trong ám vệ đội mấy ngày nay hâm mộ anh, nào là trâu già gặm cỏ non, bào là bạn gái nhỏ vẫn xinh đẹp đáng yêu như thế. Nhưng hiện tại anh coi như hiểu, trâu già gặm cỏ non cũng phải cần có giá cao a!

Một đường đuổi theo bên hồ nhỏ rất đông người, Ngũ Họa Nhu nghe Tư Đằng gọi ở phía sau, liền lắc mình trốn vào trong đám người.

Bóng đêm sương mù, đèn đường cũng không đủ chiếu sáng, Tư Đằng vừa nhìn không tìm thấy người rồi, liền trực tiếp chạy về phía ký túc xá.

Nghĩ thầm, sắp đến thời gian đóng cửa, dù thế nào Ngũ Họa Nhu cũng phải quay trở về túc xá. Nhưng lúc anh đến sân ký túc xá vẫn không thấy bóng người.

Tư Đằng có chút nóng nảy, buổi tối khuya, nếu như không phải là kiểm tra phòng hoặc là có việc gì mà cứ đi lên thì rất bất tiện, đây là thời gian các cô gái đều đang rửa mặt, trang phục chỉ là các loại áo ngủ nhộn nhạo, thật không được rồi.

Suy nghĩ cẩn thận trước sau, liền móc điện thoại ra gọi cho Lam Thiên Tình.

Lúc này Lam Thiên Tình đang nằm trên giường nghỉ ngơi, những ngày qua ở bệnh viện chăm sóc Kiều Âu, đúng là rất vất vả.

Vừa nhìn điện thoại di động đổ chuông liền mở máy: “Tư Đằng, thế nào?”

“Thiếu phu nhân, Tiểu Nhu đâu rồi, đã trở về chưa, nói Tiểu Nhu nghe điện thoại!”

Lam Thiên Tình nghe giọng nói dồn dập của Tư Đằng thì biết hai người bọn họ nhất định đang giận dỗi rồi. Ngồi dậy nhìn quanh một chút, trong phòng ngủ cũng không có bóng dáng của Ngũ Họa Nhu, vì vậy cau mày: “Cô ấy không ở phòng ngủ. Một lát cô ấy quay về, tôi sẽ thông báo cho anh.”

“…Tốt.”

Lam Thiên Tình có chút cảm thấy không yên lòng, trực tiếp hỏi một câu: “Rốt cuộc làm sao lại giận dỗi rồi hả?”

Lam Thiên Tình biết Ngũ Họa Nhu không phải là người không hiểu chuyện, lại rất quan tâm Tư Đằng nên sẽ không dễ dàng chơi mất tích như vậy. Vừa nói vừa vén chăn xuống giường, đứng dậy đi ra bên ngoài phòng ngủ tới nhà cầu cùng phòng tắm nhìn một chút.

Tư Đằng ngẩn người, nói: “Tôi hôm nay nói sẽ đón cha mẹ cô ấy đến ở cùng. Cô ấy có hỏi tôi đấy có tính là đang cầu hôn không thì tôi nói không tính. Sau đó cô ấy khóc thì tôi nói coi như do cô ấy muốn thế là cô ấy chạy mất.”

“Ngu ngốc!” Lam Thiên Tình mắng một câu.

Ngó dáo dác nhìn nhìn, xác định Ngũ Họa Nhu chưa trở về, nói với Tư Đằng: “Nhà cầu, phòng tắm, phòng kho cũng không có! Cô ấy còn chưa về, anh phải tìm thấy cô ấy thì chờ ở dưới ký túc xá đi!”

Nói xong, cũng không muốn nói nhảm cùng tên ngu ngốc này, định cúp điện thoại nhưng suy nghĩ một chút, nếu Tư Đằng tự mình nghĩ không thông thì Ngũ Họa Nhu còn phải ấm ức.

Day huyệt Thái Dương, Lam Thiên Tình lại quay lên trên giường, đắp chăn, nhắm mắt lại:

“Tư Đằng, Ngũ Họa Nhu thật lòng rất muốn gả cho anh, mặc kệ nếu anh chỉ có hai bàn tay trắng, nhưng chỉ cần anh nói một câu muốn cưới cô ấy thì cô ấy sẽ cảm giác mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất. Thái độ của anh không kiên định như thế thì tôi cũng không giúp được anh.”

Nói xong, liền cúp điện thoại.

Tiếng còi báo hiệu giờ đi ngủ khiến Lam Thiên Tình bị giật mình, ngồi dậy liếc mắt nhìn giường trước vẫn trống không. Nằm xuống, trằn trọc trở mình cs chút không yên lòng, nhắm mắt lại cũng không ngủ được nữa, chau mày lại kiên nhẫn chờ đợi.

CHỉ chốc lát sau, hiệu lệnh tắt đèn vang lên mà Ngũ Họa Nhu còn chưa trở lại.

“Tắt đèn!” Trưởng lớp Trần Hiểu Đan kêu một câu, sau đó đứng dậy liền tắt đèn phòng ngủ.

Lam Thiên Tình nóng nảy, vùi ở trong chăn gửi tin nhắn cho Tư Đằng: “Tiểu Nhu đâu? Vẫn chưa về, có đi cùng anh không?”

“Không có, tôi vẫn chờ ở cửa ký túc xá.”

“Bây giờ đã tắt đèn, đêm không về ngủ, một lát đội trưởng kiểm tra phòng sẽ bị phát hiện đấy! Tiểu Nhu không phải là người không có kỷ luật như vậy!”

Lam Thiên Tình biết, Ngũ Họa Nhu rất nỗ lực, dù hồ đồ thế nào, tuyệt đối cũng không thể không về ngủ.

Tư Đằng cũng lo lắng, sau khi nghe Lam Thiên Tình nói chuyện điện thoại, càng giận bản thân mình.

“Tôi đi tìm Kiều thiếu, tìm người đi tìm.”

Lam Thiên Tình hít sâu một hơi, nghĩ tới sáng sớm ngày mai năm giờ rưỡi còn phải tập họp huấn luyện, liền đứng dậy hướng về phía Trần Hiểu Đan bắt đầu bịa chuyện:

“Hiểu Đan.”

“Hả?”

Lớp trưởng Trần Hiểu Đan nhất đinh khó chịu, hơn nữa thời điểm nửa đêm, giọng nói luôn là mơ màng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.