Phong Lưu Pháp Sư

Chương 95 – Xảo Ngộ Ngu Phượng



Vô Song từ từ mở cặp mắt ảm đạm, ánh mắt có chút mơ hồ, mệt mỏi.

“Vô Song, tỷ tỉnh rồi à? Tỷ có mệt không? Có muốn ăn gì không?” Lãnh U U giúp Vô Song ngồi dậy, vui vẻ nói.

Vô Song có chút hoảng hốt nhìn Lãnh U U, sau nửa ngày ánh mắt tập trung trên người nàng, lắc đầu suy yếu đạo: “Ta không ăn được, hắn đâu?”

“Long Nhất à, hắn đang tắm ở con sông nhỏ kia.” Lãnh U U buồn bã nói, nhớ tới dáng vẻ chật vật của Long Nhất, lại không khỏi nở một nụ cười. Lúc ấy ba ma pháp sư cấp mười trong thất sát khôi lỗi vừa niệm chú, Long Nhất phát hiện nguy hiểm, vội vàng đem Vô Song còn đang hôn mê và Lãnh U U chạy ra khỏi vách đá. Nhưng là ba ma pháp sư cấp mười chứ đâu có đùa, cả vách đá đều bị đánh sụp hơn phân nửa, bụi đất cùng đá vụn như tiên nữ tán hoa bắn về phía bốn phương tám hướng, Long Nhất vận dụng Càn khôn đại na di mặc dù tốc độ rất nhanh, nhưng vì không kịp đề phòng nên cũng bị đá văng cho tối tăm mặt mũi..

“Muội cười cái gì? Có chuyện gì mà vui vẻ vậy?” Vô Song nhìn Lãnh U U tự dưng bật cười, liền vội hỏi.

Lãnh U U cười gật đầu, liền kể lai sự tình vừa rồi.

Sau một hồi Long Nhất quay lại, liền nhìn thấy Lãnh U U cùng Vô Song đang cười nói, trong lòng không khỏi vui vẻ, lắc mình một cái liền xuất hiện bên người các nàng.

“Vô Song, nàng tỉnh rồi à, nàng có mệt không? Muốn ăn gì không?” Long Nhất hỏi gấp, biểu tình cực kỳ quan tâm.

Vô Song nhìn Long Nhất một hồi, nở nụ cười dịu dàng, trong cặp mắt ảm đạm lóe lên một tia sáng, lời hắn nói giống hệt lời Lãnh U U vừa rồi, sống ở trên đời, có người quan tâm tới nàng như vậy, cho dù chết cũng không có gì tiếc nuối, làm người được như vậy thì còn mong muốn gì hơn? Trong lòng nàng có một tia khát vọng chờ mong.

Hôm nay tinh thần Vô Song tựa hồ rất tốt, cùng Long Nhất và Lãnh U U hàn huyên gần một giờ rồi thiếp đi.

“U U, phía trước chính là biên giới Ngạo Nguyệt đế quốc rồi.” Long Nhất vừa nhìn Vô Song đang ngủ say, nhẹ giọng nói, ánh mắt trở nên lạnh như băng đứng lên.

“Ân.” Lãnh U U gật gật đầu, không rõ Long Nhất vì cái gì mà nói như vậy.

“Ha, phía trước là trọng điểm lợi tức (nơi buôn bán quan trọng) của Ngạo Nguyệt đế quốc rồi.” Long Nhất nở nụ cười nhẹ nói.

Bởi vì biên giới phía Tây Bắc của Ngạo Nguyệt đế quốc gồm nhiều đoạn núi non nối tiếp nhau, để đề phòng sự xâm lấn của thú tộc, có một binh đoàn đã đóng ở đây trong nhiều năm, ước chừng khoảng mười vạn người ở hai bên.

Giết người nhằm lúc ban đêm, phóng hỏa chờ khi trời nổi gió lớn, một bóng người lặng lẽ xuất hiện trên tầng không doanh trại, lượn một vòng đoạn dừng lại phía sau một đám trọng binh.

“Hắc hắc, đây chính là kho quân dụng rồi.” Long Nhất trong lòng cười gian nói, vung tay lên đem ba gã ma đạo sư cấp mười trong thất sát khôi lỗi từ giới chỉ ra.

Long Nhất hạ mệnh lệnh, ba gã ma đạo sư bắt đầu niệm chú ngữ, mà Long Nhất vận dụng tinh thần lực niệm chú sinh ra ma pháp ba động ngăn không cho các ma pháp sư của quân đoàn phát hiện. Trong mười vạn người của quân đoàn có ít nhất một ngàn ma pháp sư, trong đó không chừng có ma pháp sư cao cấp, hắn chỉ có ý định thiêu hủy quân nhu khố, chứ không ngu xuẩn đến mức đôi đầu với mười vạn quân.

Lúc này, ba gã ma đạo sư niệm chú xong, nền đất xung quanh quân nhu khố đột nhiên vô thanh vô tức nâng cao lên hóa thành tường đá, vây cả quân nhu khố vào trong. Sau đó một trận gió lạnh thấu xương nổi lên, trên mặt tường đá lập tức xuất hiện một tầng băng dày, mà cùng lúc đó hỏa hệ ma đạo sư Liệt Diễm Phần Thiên đã dùng lửa thiêu cháy kho quân dụng, lương thực, quần áo lập tức hóa thành tro tàn.

Có tầng băng dày bao ngoài tường đá, hơn nữa Long Nhất xuất ra tinh thần kết giới, chờ binh đoàn đột phá vào trong thì kho quân dụng cũng cháy sạch rồi, bây giờ khí trời Tây Bắc càng ngày càng rét lạnh, một khi không có lương thực cùng quần áo chống lạnh, sợ rằng mười vạn đại quân này chẳng chống chọi được bao lâu.

Lúc này, binh doanh vô cùng hỗn loạn, không trung cũng phi tới rất nhiều ma pháp sư, Long Nhất cười hắc hắc: “Ngạo Nguyệt đế quốc, lần này là chút lợi tức, lần sau cháy sạch sẽ không phải là quân nhu khố mà là hoàng cung rồi.”

Long Nhất vừa thu hồi khôi lỗi, thân ảnh nhanh chóng biến thành lục quang mất hút trong đêm tối.

Mười ngày sau, nhóm ba người Long Nhất đi tới tòa thành nằm ở biên giới phía bắc Ngạo Nguyệt đế quốc, Khai Phong thành là thành thị cấp hai. Hôm nay đúng là đầu mùa đông, nơi này tiếp cận khu vực cực băng, bởi vậy thời tiết vô cùng rét lạnh. Vô Song cả người được bọc trong tấm chăn nhung, nàng bây giờ thân thể vô cùng hư nhược, đã hai ngày không có tỉnh lại, điều này làm cho Long Nhất cùng Lãnh U U có chút phiền muộn.

“A, Phượng hoàng lữ điếm, không nghĩ tới một nơi xa như vậy cũng có sản nghiệp của Phượng Hoàng gia tộc.” Lãnh U U nói một cách tự nhiên.

“Phượng hoàng gia tộc?” Long Nhất vừa nhìn tên lữ điếm phía trước mặt chợt ngẩn người, trong đầu không khỏi nhớ tới Ngu Phượng, nhớ tới nàng ép mình phải cưới nàng, hơn nữa ép mình gia nhập Phượng Hoàng gia tộc, hắn nhịn không được lắc lắc đầu cười.

“Long Nhất, chàng cười cái gì?” Lãnh U U kỳ quái hỏi.

“Không có gì, chúng ta sẽ ở lại nơi này, buôn bán mỗi thứ một ít, phía trước khả năng không có thành thị lớn như vậy rồi.” Long Nhất cười nói.

Sau khi ba người Long Nhất vào Phượng hoàng lữ điếm không lâu, một đội thương nhân cùng hộ vệ hộ tống đi vào Khai Phong thành.

“Đại tiểu thư, chúng ta đến Khai Phong thành rồi, có phải khi về đến lữ điếm của gia tộc cũng nên nghĩ ngơi một chút?” Một trung niên nam tử mang trang phục người hầu đứng trước một bên cỗ xe ngựa sang trọng cung kính nói.

“Hảo, mọi người đi đường xa cũng mệt mỏi, trước hết nghĩ ngơi và hồi phục một chút, có sự tình gì ngày mai lại nói.” Từ cỗ xe ngựa truyền đến thanh âm của một nữ nhân, dường như thanh âm đó là của một thiếu nữ.

Cỗ xe ngựa sang trọng dừng lại bên ngoài Phượng hoàng lữ điếm. Chưởng quỹ của lữ điếm vội vã chạy ra nghênh đón, chẳng lẻ bên trong xe ngựa này là Đại tiểu thư của Phượng hoàng gia tộc Đại tiểu thư Ngu Phượng?

Màn che được vén lên, hai người thị nữ thanh tú từ xe ngựa bước ra, ngay sau đó là một thiếu nữ từ xe ngựa nhảy xuống, chỉ thấy nàng mặc một tấm áo hồ cừu màu đỏ hồng như ngọn lửa, tay cầm hỏa hồng cự kiếm, dáng vẻ thập phần anh khí. Trang phục đặc biệt như vậy, khí chất như vậy, ngoại trừ đại tiểu thư của Phượng Hoàng gia tộc sợ rằng tìm không được người thứ hai.

“Chưởng quỹ, ngươi chuẩn bị nhanh lên một chút, cái gian phòng sang trọng để cho Đại tiểu thư nghĩ ngơi.” Một thị nữ nói với chưởng quỹ một cách ngạo nghễ.

Chưởng quỹ vẻ mặt khó coi, ấp úng nói: “Đại tiểu thư, việc này……”

“Có chuyện gì khó xử vậy?” Ngu phượng ôn hòa hỏi.

“Đại tiểu thư, Khai Phong thành bởi vì tương đối rộng lớn, cho nên căn phòng đó vốn một năm cũng khó có người thuê, lại không khéo vừa có người mới tới thuê mất rồi,vậy nên…..” chưởng quỹ đích khó xử nói.

“Nếu có khách nhân thuê rồi thì thôi, tùy tiện an bài cho chúng ta hai căn phòng khác.” Ngu Phượng cũng không lấy làm phật ý, một người buôn bán tinh minh tuyệt đối không bao giờ coi thường khách nhân.

Chưởng quỹ thở dài một hơi, ân cần dẫn Ngu Phượng chủ tớ mấy người tới phòng.

“Đại tiểu thư, chính là hai gian rồi, đợi lát nữa tiểu nhân sẽ sai người mang đồ ăn lên.” Chưởng quỹ đích cung kính nói.

“Không cần, ta muốn nghỉ ngơi một chút, nếu ta không sai khiến đừng tới quấy rầy ta.” Ngu Phượng nói xong vào phòng, hai thị nữ của nàng ở phong kế vách.

Lúc này, cửa phòng bên kia đột nhiên mở ra, Long Nhất nghi nghi hoặc hoặc quan sát mọi nơi. Vừa rồi hắn hình như nghe được một thanh âm quen thuộc, có thể chính là thanh âm của Phượng Hoàng gia tộc Đại tiểu thư Ngu phượng.

“Chẳng lẽ ta nghe lầm ư? Chắc vậy, nha đầu kia làm thế nào lại xuất hiện tại nơi này được?” Long Nhất tự nghĩ chắc là chính mình nghe lầm rồi.

“Long Nhất, chàng nhìn thấy cái gì vậy?” Lãnh U U khoác tấm áo mỏng từ phòng tắm đi tới, cả người tỏa ra một mùi hương nhàn nhạt, mái tóc xõa ngang hông, có một vẻ dụ hoặc khó tả.

“Không có gì.” Long Nhất cười nói, ánh mắt háo hức nhìn thẳng về phía Lãnh U U,thân thể mềm mại bốc lửa, hơi thở hắn tức thời gấp gáp, dã ngoại bôn ba nhiều ngày, Long Nhất đã không cùng Lãnh U U thân mật.

Lãnh U U nhìn thấy bộ dạng Long Nhất như vậy, trừng mắt nhìn hắn gắt giọng: “Nhìn cái gì mà nhìn, cũng không phải chưa từng thấy qua, đại sắc lang.”

Long Nhất cười cười, kéo Lãnh U U vào trong lòng ngực, bàn tay to vuốt ve nàng qua tấm áo mỏng, miệng hôn lên vành tai thanh nhã của nàng, buông lời khinh bạc: “Đúng vậy, ta là đại sắc lang, bây giờ đại sắc lang sẽ ăn tiểu miên dương rồi.”

Lãnh U U rên rỉ một tiếng, nằm xuội lơ trong lòng ngực tình lang, bàn tay ma quỷ của hắn làm cho nàng cảm thấy toàn thân vô lực, thân thể mềm mại không tự chủ được run rẩy, hạ thể của nàng đã sớm ẩm ướt, biểu hiện cảm giác trống rỗng của nàng.

Thân thể tiểu ny tử này đúng là ngày càng mẫn cảm rồi, Long Nhất trong lòng thầm nghĩ, cúi đầu hôn vào cái cổ trắng ngần, thơm ngát của Lãnh U U, dấu son môi trên thân thể trắng như tuyết của nàng giống như đóa hoa mai kiều diễm nở giữa tuyết trắng

Tiếp tục đi xuống, Long Nhất dùng hàm răng nhẹ nhàng tách tấm dục bào (tấm áo mặc sau khi tắm) ra hai bên, một đôi nhũ phong cao vút hiện ra, trắng ngần như tuyết. Lãnh U U hơi thở dồn dập, ngực phập phồng nhấp nhô như sóng biển. Long Nhất đã nhìn thân thể tuyệt mỹ này

vô số lần, nhưng mỗi một lần nhìn thấy, hắn vẫn không khỏi động lòng. Cái miệng rộng của hắn hé ra ngậm một nụ hoa màu hồng của Lãnh U U, dùng lưỡi của mình cảm thụ vẻ kiều diễm của nó, một tay loạn động trên đám lông đen rậm rạp.

Thân thể mềm mại của Lãnh U U chấn động, đùi ngọc áp vào bàn tay to lớn của Long Nhất

gấp gáp nói: “Phu quân, không được.”

Miệng Long Nhất lướt trên nụ hoa của Lãnh U U, cắn nhẹ một cái, dùng âm thanh tràn đầy dục vọng nói: “Bảo bối, nàng không không thích ư?”

Lãnh U U sắc mặt đỏ bừng, hiển nhiên đã sớm động tình rồi, nàng lắc đầu e thẹn nói: “Không, không phải, ta còn phải đi ra ngoài mua ít dụng phẩm, trời sắp tối rồi, chúng ta không thể lại trì hoãn nữa.”

Long Nhất nghe lời nàng nói, nhất thời tỉnh lại. Quả thật bệnh của Vô Song không thể trì hoãn thêm nữa rồi, hôm nay nếu là không mua ít dụng phẩm cho ngày mai thì sẽ chậm mất nửa ngày.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.