Trạch Thiên Ký

Q.1 – Chương 200 – Du Khách



<!– –><!–

–>Đôi lúc có gió từ bên trong lòng núi thổi đến mang theo những hạt nước li ti bắn tới từ thác nước, bay vào bên trong ngôi đình, rớt lên trên bộ áo giáp cũ kỹ đó, tuy vậy nhưng cũng không thể nào gột đi những lớp bụi bám trên đó, mà ngược lại còn khiến cho bộ giáp đó bị oxy hóa nhanh hơn nữa. Người bên trong bộ giáp đó không hề động đậy, gã ngồi lên phiến đá, cúi đầu, tay nắm chặt lấy thanh kiếm, dáng vẻ dường như đang chìm vào giấc ngủ vậy.

Kể từ hàng trăm năm trước tới giờ, vị thần tướng đứng đầu ở đại lục luôn đảm nhận trách nhiệm canh giữ Thiên Thư Lăng, đó quả thực là một vinh dự vô cùng lớn lao. Bất luận cho dù có là mưa lớn hay bão tuyết, họ vẫn ngày đêm cô độc đứng canh gác ở trong đó mãi cho đến khi bản thân mình cũng trở thành một bộ phận của Thiên Thư Lăng đó. Một cuộc sống như vậy thử hỏi nó cô độc biết bao nhiêu cơ chứ?

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Trần Trường Sinh bất giác nghĩ tớ Kim Ngọc Luật. Sau khi phá vỡ cánh cửa của Quốc Giáo Học Viện, Kim Ngọc Luật cũng ngồi lên trên chiếc ghế trúc. Y ngồi đó là bên cạnh cánh cổng của Học Viện còn đây lúc này vị thần tướng kia là ngồi bên cạnh ngôi đình. Mang hai hình tượng này so sánh với nhau thì mới nhận thấy tư thế ngồi khác biệt rất lớn, Trần Trường Sinh liên tưởng đến trong trận đại chiến hàng trăm năm trước đây, chưa biết chừng Kim Ngọc Luật và người này quả thật quen biết nhau.

Trần Trường Sinh không rời khỏi đó, cũng không bước lên phía trước, hắn đứng ở đó cách chừng mười con rạch nông nhỏ lặng lẽ ngắm nhìn ngôi đình, trầm ngâm một hồi thật lâu. Dù gì Trần Trường Sinh cũng chỉ là một chàng thiếu niên mười lăm tuổi, những cảm xúc phức tạp cảm khái không thể giữ trong lòng quá lâu, nhiều hơn hết lúc này trong lòng hắn là sự kính sợ và kinh ngạc.

Chẳng biết bao lâu sau, Trần Trường Sinh mới khom người hành lễ chào một cái trước ngồi đình rồi bèn quay người bước đi, tiếp tục tham qua cảnh vật bốn xung quanh Thiên Thư Lăng.

Cảnh vật bên trong Học Cung thực chất còn đẹp hơn nhiều so với cảnh vật của Thiên Thư Lăng rất nhiều. Chỉ có điều là vẻ đẹp ở đó vẫn mang một cảm giác hư ảo, cách biệt với thế giới bên ngoài. Hay phải chăng vì bầy trời quá ư trong xanh và những tầng mây trắng kia quá hoàn mỹ khiến cho người ta phải ngắm nhìn thật lâu nên dễ nảy sinh sự nhàm chán, muốn rời đi.

Lạc Lạc đứng trên lan can cao nhất của đại điện, nhìn những vầng mây mềm tựa như tơ lụa ở đằng xa kia, trong lòng có chút buồn bực, nàng nói:

– Tại sao ta lại không được vào trong Thiên Thư Lăng?

Trần Trường Sinh và Đường Tam Thập Lục đều đã đến Thiên Thư Lăng. Kim Ngọc Luật rời khỏi Hoàng cung thì bèn tới Học cung để thăm nàng, nghe thấy vậy bèn buồn bã nói:

– Điện hạ, người đương nhiên có thể được vào Thiên Thư Lăng rồi. Chỉ cần người muốn thì bất cứ lúc nào Điện hạ ngài cũng có thể vào bên trong đó được. Nhưng hiện tại, vì ngài… chẳng phải vì ngài không có thành tích gì trong Đại Triều Thí hay sao?

– Vậy tại sao Chiết Tụ lại có thể được vào?

Lạc Lạc quay người lại hỏi.

– Oát Phu Chiết Tụ chỉ là một cô hồn dã quỷ mà thôi.

Kim Ngọc Luật nhìn Lạc Lạc, nghiêm nghị nói:

– Chu triều coi trọng nhất là quân công, vì thế nên kể từ Nương Nương cho đến người trong Trích Tinh Học Viện đều đối xử với y rất tốt. Nhưng rút cuộc thì Chiết Tụ cũng chỉ là một cô hồn dã quỷ mà thôi, loài người sẽ không quá đề phòng nhưng cũng không quá coi trọng y.

– Hy vọng tiên sinh có thể giúp được đứa trẻ đáng thương đó.

Lạc Lạc lẩm nhẩm nói. Nàng còn nhỏ tiểu hơn một chút so với Chiết Tụ, nhưng Lạc Lạc là Công chúa điện hạ của Yêu tộc, nên đối với nàng mà nói thì những chàng trai thiếu nữ trong Yêu tộc đều chỉ là những đứa trẻ mà thôi. Hơn nữa thân thế huyết thống của Chiết Tụ quả thực khiến cho Lạc Lạc cảm thấy đồng tình thương cảm. Nàng thực sự hy vọng rằng Trần Trường Sinh cso thể giúp được cho Chiết Tụ.

Kim Ngọc Luật thở dài nói:

– Vấn đề của Oát Phu Chiết Tụ còn nghiêm trọng khó xử hơn vấn đề của Điện hạ ngài rất nhiều. Nếu như không phải sự việc quá khó để giải quyết thì mẫu thân của ngài từ sớm đã phái người đến đón y về thành Bạch Đế rồi, sao còn có thể khiến cho y lưu lạc trong trong gió tuyết bao nhiêu năm như vậy, để mặc y chỉ có thể dựa vào việc đi săn nhưng bầy đàn Ma tộc đơn lẻ để mà kiếm sống.

Lạc Lạc hiểu những gì mà Kim Ngọc Luật nói đến là hoàn toàn chính sức, nàng nhẹ nhàng thở dài một cái rồi hỏi:

– Thiên Thư Lăng không được vài rồi, vậy Chu Viên thì sao?

Chỉ có Thông U Cảnh mới được vào Chu Viên, nhưng Lạc Lạc tin rằng bản thân mình có thể trong vòng một tháng phá cảnh giới, cho dù không được đến Thiên Thư Lăng xem bia.

– Cho dù Điện hạ có thực sự phá cảnh thành công thì Bệ hạ cũng không đồng ý cho ngài vào Chu Viên đâu.

Kim Ngọc Luật nói:

– Thậm chí cho dù Bệ hạ có đồng ý đi chăng nữa thì hai vị Thánh Nhân trong Kinh thành cũng không cho phép ngài đi mạo hiểm tính mạng đâu.

Trên bậc thềm đá phía trước Giáo Xu Xứ, đám giáo sĩ và quan viên đang bận rộn tấp nập, đi lên đi xuống, nhìn họ tựa như những con kiến đang tha mồi đi vậy. Lúc này sắc trời hơi tối, ánh mặt trời chiếu chéo lên trên bậc thềm đá, khiến cho bóng của y trở nên dài ra vô cùng. Bậc thềm đá đó dường như được nổi lửa lên, mọi người đều xuyên không qua đó.

Bên sâu tận cùng bên trong đó, bên trong căn phòng hoa mia, Giáo chủ đại nhân Mai Lý Sa trừng mắt hỏi với một chút mệt mỏi:

– Đứa trẻ đó đang làm gì vậy?

Tân Giáo sĩ đứng một bên trực nói, nhưng rồi lại nín nhịn một hồi lâu rồi mới đáp lại:

– Hắn… đi dạo khắp nơi, dường như là đi ngắm cảnh.

– Ngắm cảnh sao?

Mai Lý Sa đại nhân nhìn những ánh hoàng hôn đang thiêu đốt ở bên ngoài kia, ánh mắt đục ngầu của ông dường như được ánh nắng soi sáng lên rất nhiều, Mai đại nhân sắc mặt hơi khác thường hỏi lại:

– Lẽ nào từ sáng sớm tới giờ hắn chỉ làm có một việc đó thôi sao?

– Đúng vậy.

Tân Giáo sĩ có chút lo lắng, cúi đầu đáp lại:

– Hắn đã đi dạo trọn một vòng Thiên Thư Lăng rồi đó ạ.

Mai Lý Sa khẽ chau mày, bên trong căn phòng trở nên vô cùng yên tĩnh, không khí dường như trở nên ngột ngạt áp lực một cách lạ lùng.

Chính vào lúc Tân Giáo sĩ cho rằng sẽ có một cơn thịnh nộ lôi đình ập xuống thì bỗng nhiên lại nghe thấy có tiếng cười.

Tiếng cười của lão đại nhân có phần khàn khàn, nhưng có thể cảm nhận thấy được đó là một nụ cười vui vẻ thật sự, không mang bất cứ một chút tạp niệm nào.

– Hắn ở trong Thiên Thư Lăng, không hề đọc Thiên Thư mà chỉ nhìn ngắm phong cảnh thôi hay sao?

Mai Lý Sa vịn lấy tay thành ghế từ từ đứng dậy, sau đó Tân Giáo sĩ dìu ông ta đến bên cạnh cửa sổ, nhìn về phía gò núi dường như đang bị thiêu đốt trong ánh hoàng hôn kia, lắc đầu cười. Mai đại nhân trầm ngâm một hồi thật lâu sau đó rồi mới từ tốn nói:

– Ta rất hiếu kỳ hắn rút cuộc muốn làm gì ở đó vậy?

Bên trong thiên điện của Đại Minh Cung, Mạc Vũ điện hạ vừa mới phê duyệt xong tấu sớ, cảm thấy có chút mệt mỏi, nàng khẽ bóp nhẹ sống mũi. Nhìn ra trước của điện thấy mặt trời đang dần lặn tắt thì chợt nhớ tới hôm nay chính là ngày đầu tiên các thí sinh tham gia Đại Triều Thí vào Thiên Thư Lăng quan bia. Mạc Vũ quay người qua hỏi nữ quan đứng bên cạnh mình:

– Tình hình ra sao rồi?

Nữ quan thuật lại tất cả những việc mà đám thí sinh thiếu niên đó đã làm kể từ khi rời khỏi Hoàng cung vào đến Thiên Thư Lăng, kể thật vắn tắt nhưng đầy đủ tình tiết, những sự việc quan trọng đều không dám bỏ sót.

Nhưng Mạc Vũ lại có cảm giác dường như đã bỏ sót sự việc nào đó, nàng khẽ chau mày hỏi:

– Trần Trường Sinh đã làm những việc gì? Hắn đã đọc đến bia thứ bao nhiêu rồi?

Ả nữ quan đó không ngờ rằng Mạc Vũ cô nương lại quan tâm đến cá nhân một thí sinh nào đó. Khi được hỏi như vậy thì ả bèn ngây người ra một lúc, rồi sau đó vội vàng đi tìm sổ ghi chép mang đến cho Mạc Vũ.

Mạc Vũ mở cuốn sổ ghi chép ra, đọc lướt qua, sắc mặt hơi thay đổi, cặp mày khẽ chau lại, gương mặt đanh lại, nàng nói:

– Tên tiểu tử này rút cuộc đang làm gì vậy, trong thời khắc quan trọng này mà hắn ta còn lãng phí thời gian được như vậy hay sao?

Thiên Hải Gia trong chính ngọ ngày hôm đó cũng nhận được cùng một thông tin như vậy.

Ba vị Thánh đường Đại giáo chủ, ba trong số sáu nhân vật đứng đầu Quốc giáo, đang ngồi trong chính điện của Ly Cung, sau khi nhận được tin tức từ bên ngoài Thiên Thư Lăng truyền đến thì hoàn toàn không biết nên nói lời nào nữa.

Ngày hôm nay, cả Kinh đô này đều đang quan sát chú ý đến những động tĩnh của Trần Trường Sinh ở bên trong Thiên Thư Lăng, vì hắn là người đứng đầu trong Đại Triều Thí năm nay; vì hắn còn trẻ tuổi như vậy mà đã Thông U; lại càng vì Giáo hoàng đại nhân đã hai lần bằng cách này hay cách khác thể hiện thiện ý và sự quan tâm chăm sóc đối với hắn. Tất cả mọi người đều rất muốn biết Trần Trường Sinh quan bia ngộ đạo trong Thiên Thư Lăng sẽ mang đến những điều bất ngờ gì.

Trần Trường Sinh đã một lần nữa thực sự gây trấn động cho cả Kinh đô này.

Cả một ngày trời, hắn không làm bất cứ một việc gì hết. Quan bia ngộ đạo ư? Hắn ngay cả đến một tấm bia cũng không xem, thậm chí còn chẳng thực sự bước vào bên trong Thiên Thư Lăng. Trần Trường Sinh chỉ đi dạo bước vòng quanh Thiên Thư Lăng, ngắm nhìn phong cảnh ở đó, đứng ở chỗ này chỗ kia ngây người ra từng hồi thật lâu. Hắn quả thật chẳng khác gì một du khách thực thụ, mà còn là một kiểu du khách cực kỳ rảnh rang an nhàn.

Vào đến Thiên Thư Lăng rồi nhưng không quan bia mà chỉ ngắm nhìn phong cảnh. Không ai biết Trần Trường Sinh đang suy nghĩ gì trong đầu, tại sao hắn lại làm như vậy. Kỳ thực thì ngay đến cả bản thân hắn cũng không hiểu rõ được vì sao mình lại không chịu bước chân vào bên trong Thiên Thư Lăng đến một bước; không chịu đi quan bia, chỉ muốn được đi dạo tham quan quanh khu rừng phía dưới chân lăng.

Nhìn mặt trời đang dần xuống núi, tay hắn năm lấy chuôi thanh đoản kiếm, thần thức khẽ khang lướt qua viên đá đen đó, cảm thấy một luồng khí âm áp, lúc này Trần Trường Sinh mới tỉnh táo được hơn một chút. Hắn nhận ra rằng việc hắn dành cả ngày hôm nay để đi thăm thú phong cảnh nơi đây thể hiện sự do dự của mình, còn lý do vì sao mà hắn lại do dự là vì bản thân Trần Trường Sinh không còn muốn tiếp tục tu hành nữa.

Tu hành sẽ khiến cho người ta trưởng thành; khiến cho người ta trở nên mạnh mẽ hơn. Chỉ có lựa chọn con đường tu hành mới thực sự khiến cho con người trở thành một cường giả thật sự, tới lúc đó hắn mới có thể căn cứ theo những phương thức bí mật mà Lăng Yên Các nói cho hắn biết để thực hiện thay đổi vận mệnh của chính mình. Nhưng… Trần Trường Sinh chưa thực sự bước lên trên con đường đó mà đã nhìn thấy được những cảnh tượng đẫm máu của phía bên kia của đoạn đường. Chính vì thế bước chân của hắn cũng khó tránh khỏi cứ mãi nặng nhọc, đắn đo chưa dám bước tiếp.

Trước kia hắn sẽ không để tâm tới những vấn đề này, đứng trước sự sống và cái chết, tất cả đều hết sức đơn giản. Chỉ khi có thể tiếp tục sống thì mới có đủ tư cách để suy nghĩ. Nhưng nay hắn vẫn còn ở cách khá xa phương án giải quyết vấn đề mà đã bắt đầu nghĩ ngợi tới những điều đó, không thể không nói rằng Trần Trường Sinh có phần tinh quái. Đương nhiên nói theo một cách khác, cũng có thể nói rằng đó là một sự hạnh phúc.

Ánh hoàng hôn ngày càng thẫm màu, cả gò núi dường như đang bị ánh nắng cuối ngày rực lửa. Trần Trường Sinh đã đi mấy vòng Thiên Thư Lăng rồi, bước tới một góc khu vườn phía Tây Nam, hắn nhìn thấy một căn nhà cỏ.

Căn nhà cỏ trông thật sơ sài, ngay cả cái cột nhà vẫn còn nhìn thấy rõ được vỏ thân cây, nom thật thô kệch. Những lớp cỏ lợp trên mái chẳng biết đã bao năm không thay, trông đen sì sì xấu xí vô cùng.

Trần Trường Sinh có thể muốn ở lại trong Thiên Thư Lăng lâu hơn nữa, vậy nên hắn cần phải tìm một chỗ để nghỉ ngơi. Hắn không định chấp nhận sự sắp xếp từ trước như những thí sinh khác. Trần Trường Sinh không muốn tới gần những bia đá ở bên trong gò núi mà cho tới tận bây giờ hắn vẫn chưa nhìn thấy cái nào. Hắn chuẩn bị quan sát xem chỗ này có thể ngủ lại được không.

Hắn lễ phép cất tiếng chào hỏi đối với người bên trong căn nhà cỏ đó, nhưng không có một ai trả lời. Trần Trường Sinh nghĩ ngợi một lát rồi bèn bước lên thềm, đẩy cửa bước vào, phát hiện ra bên trong căn phòng đó chỉ có một số những đồ vật cũ kỹ, trên mặt bàn phủ một lớp bụi mỏng, chum nước đặt bên cạnh sau cửa sắp khô cạn, nhưng gạo trong thùng thì lại còn rất nhiều.

Chắc hẳn là có người đang sống ở nơi đây, chỉ có điều người đó chẳng hề quan tâm đến hoàn cảnh sống của chính bản thân mình. Trần Trường Sinh vốn dĩ mắc bệnh ưa sạch sẽ, tận mắt nhìn thấy bộ dạng của căn phòng như vậy thì hắn không khỏi lắc đầu chán nản. Nhưng hắn không rời đi khỏi, Trần Trường Sinh nghĩ ngợi một lúc rồi tìm thùng đựng nước và chiếc khăn lau để bên góc nhà, hắn tự mình bắt đầu dọn dẹp căn phòng.

Từ Tây Ninh đến Kinh đô, từ căn miếu cũ đến Quốc Giáo Học viện, việc duy nhất mà Trần Trường Sinh thành thạo không phải là đọc sách mà là quét dọn lau vệ sinh, lau chùi giặt giũ. Thoáng chốc căn phòng đã được quét dọn sạch sẽ, lau chùi gọn gàng ngăn nắp. Nước trong chum được đổ đầy, mạng nhện dưới mái nhà được quét sạch sẽ. Tuy không đến nỗi cả căn phòng như được thay đổi thành một diện mạo mới, nhưng ít nhất thì cũng đã đạt đến tiêu chuẩn của hắn, là một nơi có thể ở được.

Trần Trường Sinh nấu chín cơm, lấy con cá khô treo trên xà nhà xuống, cắt lấy một phần ba rồi mang hấp cùng với cơm. Hắn ra vườn hái một ít rau cải, mang về rửa sạch, chuẩn bị sẵn đó để một lúc nữa sẽ xào nấu. Sau khi hoàn thành xong xuôi đâu đấy, Trần Trường Sinh rửa sạch tay, lấy khắn lau khô rồi ngồi xuống bên thềm, ngây người nhìn ngắm phong cảnh.

Ánh hoàng hôn dần tắt, Thiên Thư Lăng dần dần trở nên tối sẫm một vùng, phong cảnh lúc này không còn được đẹp như trước nữa, ngược lại khiến cho người ta có càng có cảm giác thần bí hơn. Những bụi cây ở trên núi lúc này đều đã biến thành những vùng đen tối, tựa như những chữ viết vậy.

Vài nghìn năm trước từng có một vị Ma quân học đạo mười năm trong Thiên Thư Lăng. Năm đó Chu Độc Phu chỉ mất có ba ngày ba đêm bèn có thể lĩnh ngộ được tất cả tri thức trên các tấm bia, leo lên được đến đỉnh núi.

Thư Lăng quan bia. Mạc Vũ quay người qua hỏi nữ quan đứng bên cạnh mình:

– Tình hình ra sao rồi? <!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.