Trạch Thiên Ký

Q.1 – Chương 213 – Vạn Chủng Giải Bia Pháp (P3).



<!– –><!–

–>Nhìn mặt sư huynh, Lương Bán Hồ làm sao không rõ, cao hứng gắp vài miếng vào chén cơm của mình, sau đó ngồi xổm bắt đầu ăn.

Sau khi ăn cơm tối xong, Thất Gian đi rửa chén, Quan Phi Bạch ngồi bên cạnh bàn, sắc mặt vẫn âm trầm như cũ, hiển nhiên đang bất mãn chuyện Cẩu Hàn Thực kéo mình ra khỏi Thiên Thư Bia.

– Mất hứng?

Cẩu Hàn Thực bình tĩnh hỏi.

Quan Phi Bạch vẻ mặt đột nhiên run sợ, khẩn trương đứng dậy thi lễ, nói:

– Sư đệ không dám.

Cẩu Hàn Thực lắc đầu nói:

– Ngươi vẫn không muốn rời khỏi Chiếu Tình Bia.

Quan Phi Bạch có chút bất đắc dĩ nói:

– Những người kia tu vi còn xa mới bằng ta, ta còn có thể kiên trì, rõ ràng có thể xem nhiều hơn chút nữa.

Cẩu Hàn Thực nói:

– Thiên Thư Bia là vật gì? Đọc bia giải bia sao có thể là một ngày thành công? Cần gì phải tranh giành sớm chiều?

Quan Phi Bạch có chút buồn rầu nói:

– Chu Viên một tháng sau sẽ mở ra, thời gian quá khẩn trương… Vương Phá lúc trước dùng một năm đọc ba mươi mốt bia, cảnh giới ta bây giờ không bằng hắn năm đó, chỉ có một tháng thì giải được mấy bia? Sư huynh, ta chỉ có thể dựa vào thời gian tranh thủ.

– Chu Viên mặc dù tốt, nhưng thế nào có thể bằng Thiên Thư Lăng? Trước khi đi chưởng môn đã giải thích quá, bất kể phát sinh chuyện gì, việc chúng ta phải làm đầu tiên là ở Thiên Thư Lăng hiểu thấu đáo bia đá… Chưởng môn khẳng định biết sư huynh mở ra Chu Viên mới nói như vậy. Đương nhiên, con đường tu đạo thì tự mình lựa chọn đi.

Cẩu Hàn Thực nhìn Thất Gian và Lương Bán Hồ đang rửa bát, lại nhìn nhà trong đóng chặt cửa, nói:

– Các ngươi cũng cẩn thận ngẫm lại.

– Ngươi cũng nghe đấy, ngay cả Ly Sơn Kiếm Tông chưởng môn cũng nghĩ như vậy.

Trần Trường Sinh nhìn Chiết Tụ sắc mặt tái nhợt lắc lắc đầu. Hắn lấy trong hộp châm ra cây châm nhỏ, ngón tay nhẹ nhàng ấn chặt xương bả vai, thong thả mà ổn định châm vào, rồi nhẹ nhàng chà xát, xoa nắn theo tiết tấu nào đó mới tiếp tục nói:

– Lúc này mới là bia đầu tiên, gấp làm gì?

Chiết Tụ mặt không chút cảm xúc nói:

– Cũng bởi vì đây là bia đầu tiên, cho nên sốt ruột.

Trần Trường Sinh đem chân nguyên thông qua đồng châm tiến vào trong thân thể của hắn, cẩn thận quan sát kinh mạch nói:

– Đây là đạo lý gì?

Chiết Tụ nhìn ra ngoài cửa sổ, nói:

– Tâm bia trước Thiên Thư Lăng từng viết rất nhiều cái tên, sau lại bị chặt rớt.

Trần Trường Sinh biết tấm bia hắn nói, trên tấm bia này từng có một danh sách giống như Thanh Vân Bảng, dựa theo tốc độ xem bia và giải bia, hơn một trăm năm trước, Thánh Hậu nương nương thay bệ hạ trèo lên thần đạo tế hậu, nhìn thấy bia này, cho rằng xem bia là nhìn trộm thiên đạo, danh sách này đối với thiên đạo là bất kính, để người ta hủy diệt.

– Tuy không còn danh sách trên bia, nhưng không ai quên cái tên này.

Chiết Tụ nói:

– Có hai mươi ba người chỉ mất một ngày giải khai Chiếu Tình Bia, Chu Độc Phu năm đó chỉ nhìn thoáng qua đã tới xem bia thứ hai.

Nhân vật huyền thoại có thiên phú tu đạo cường đại thì Trần Trường Sinh chỉ có thể trầm mặc.

Đường Tam Thập Lục đem áo lông cuốn vào trong lòng, nằm nghiêng trên giường nhìn Trần Trường Sinh chữa bệnh cho Chiết Tụ, nghe nói như thế, không khỏi có chút căm tức:

– Ngươi ngày đầu tiên giải bia không thành công cho nên cảm thấy mất mặt sao? Chúng ta đây cứ mất hai ngày đấy thì làm sao?

Chiết Tụ không thể quay đầu, lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, nói:

– Ngu ngốc.

Đường Tam Thập Lục giận dữ, nói:

– Nếu không phải thấy ngươi là người bệnh, ta chỉnh chết ngươi.

Chiết Tụ mặt không chút cảm xúc nói:

– Nếu không phải phải Trần Trường Sinh chữa bệnh cho ta, Đại Triều Thí ta sẽ chỉnh ngươi chết bầm.

Trần Trường Sinh rút ra đồng châm, nói:

– Chủ đốc mạng tương liên với thức hải có chút vấn đề, cho nên mỗi khi thức hải dao động sẽ khiến tâm huyết dâng trào, trước đây đều dùng ý chí hùng mạng chống đỡ, nhưng nếu như tâm thần tiêu hao quá độ, một khi áp chế không nổi, vấn đề trong kinh mạch sẽ có khả năng bộc phát, đến lúc đó ai có thể cứu ngươi?

Chiết Tụ hiểu hắn đang khuyên mình đừng nên xem bia lâu như hôm nay, nhưng không có nói gì.

Trần Trường Sinh nói:

– Ngươi đã nói, so với trở nên mạnh mẽ, tỉnh táo mà sống mới là quan trọng nhất.

Chiết Tụ trầm mặc một lát nói:

– Đúng, nhưng ở nơi ta sống, nếu không đủ mạnh cũng không có cách nào sống lâu được.

Tựa như Cẩu Hàn Thực nói, tu đạo là ở cá nhân, loại chuyện này Trần Trường Sinh cũng không có cách nào cứng rắn khuyên bảo. Hắn nhìn sang phía Đường Tam Thập Lục hỏi:

– Ngươi hôm nay giải bia như thế nào?

Đường Tam Thập Lục tùy ý nói:

– Để đường cong trên bia ứng với kinh mạch, sau đó điều động chân nguyên… Từ xưa đến nay, Chiếu Tình Bia luôn giải như thế, đâu có cách gì khác?

Quan Phi Bạch mang theo ý châm chọc từ ngoài cửa truyền vào:

– Cũng đã mấy ngàn năm rồi, người bắc các ngươi chỉ biết dùng cách ngốc nghếch này, khó trách người có bản lĩnh càng ngày càng ít. Văn bia trên Thiên Thư Bia sao có thể là đường vận hành chân nguyên? Đó rõ ràng là phương pháp thần thức cảm giác.

Giải bia, không phải phá giải câu đố trên Thiên Thư Bia, bởi vì đường cong hay đồ án trên tấm bia không phải câu hỏi mà là tin tức. Giải bia chính là lý giải tin tức trên Thiên Thư Bia. Như vậy, nếu Thiên Thư Bia không phải câu hỏi, như vậy đương nhiên cũng không có cái gì gọi là đáp án tiêu chuẩn.

Tựa như sao chiếu trăm sông, ánh sáng chiếu lên những dòng sông khác nhau sẽ tạo ra những cảnh đẹp khác nhau —— Thiên Thư Bia văn bia không thay đổi, nhưng lý giải thế nào là chuyện của bản thân, căn cứ vào học thức, rèn luyện, cảnh giới tu hành, thậm chí cả nhân sinh lịch duyệt của người tu hành sẽ có những cách lý giải khác nhau. Như vậy cách nào mới là chính xác? Hay là như câu trước đã nói, không có đáp án tiêu chuẩn.

Thiên Thư Bia dừng ở trên phiến đại lục này bao nhiêu năm, nhân loại thử giải bia bấy nhiêu năm, đã phát triển ra vô số cách giải bia hay còn gọi là trường phái, bây giờ còn thường xuyên được đề cập có khoảng vài chục loại, trong đó có ba trường phái giải bia được tôn sùng nhất, có thể nói là chủ lưu.

Quyền uy cao nhất đương nhiên thuộc về quốc giáo Ly Cung phái, cách giải bia thiên về cố định hình, ghép ấn đồ với chân nguyên. Giáo phái phía nam tức là Thánh Nữ Phong nhất hệ, cách giải bia thiên về lấy ý nghĩa, cho rằng văn bia Thiên Thư Bia nên dùng thần thức tìm hiểu. Cách thứ ba có khác với quốc giáo nam bắc, vô cùng kiên định cho rằng văn bia trên Thiên Thư Bia đều là kiếm ý kiếm thế cùng với kiếm chiêu, phái này được xưng là thuật phái.

Lý giải Thiên Thư Bia là chuyện vô cùng trọng yếu, quốc giáo năm đó sở dĩ phân thành hai hệ nam bắc cũng là có liên quan tới chuyện này, cho đến hôm nay, Nam Phương Thánh Nữ vẫn như canh cánh trong lòng việc Ly Cung nắm giữ quyền lợi của Thiên Thư Bia. Dựa theo cách giải bia khác nhau, người tu đạo từ Thiên Thư Bia ngộ ra những điều khác nhau, kỳ diệu chính là, bất kể cách giải bia của Ly Cung hay Thánh Nữ Phong, theo một cách nói nào đó đều liên quan tới đại đạo.

Người tu đạo vào Thiên Thư Lăng đều kiên định sử dụng cách giải bia của mình mới là phương pháp chính xác tuyệt đối, theo trường phái khác nhất thời có thể giải bia thành công, chung quy sẽ cách đại đạo càng ngày càng xa.

Đường Tam Thập Lục thân là người Chu, đương nhiên cho rằng cách giải bia của Ly Cung mới là chính thống. Quan Phi Bạch là đệ tử Ly Sơn Kiếm Tông, đương nhiên sẽ cho rằng chỉ có thần thức giải bia mới là chính đạo, nghe giọng điệu của Đường Tam Thập Lục sao còn nhịn được, qua cánh cửa ngăn cách trào phúng, tính của Đường Tam Thập Lục bị người ta độp vào mặt như vậy thì cũng phải ân cần thăm hỏi một phen, hắn sắc mặt đột biến, vỗ bàn, liên tiếp nói ra mấy lời thô tục, trong lúc nhất thời, nhà cỏ trở nên náo nhiệt, đối chiến không ngớt.

Qua một lúc sau, Đường Tam Thập Lục và Quan Phi Bạch rốt cục mệt mỏi, trong phòng trở nên an tĩnh hơn một chút, sau đó lấy cửa làm ranh giới, buồng trong gian ngoài xuất hiện hai trường hợp tương tự —— bên ngoài Quan Phi Bạch, Lương Bán Hồ và Thất Gian nhìn sư huynh Cẩu Hàn Thực, bên trong Đường Tam Thập Lục và Chiết Tụ còn lại nhìn chằm chằm Trần Trường Sinh trầm mặc không nói.

Từ Thanh Đằng Yến đến Đại Triều Thí, Quốc Giáo Học Viện và Ly Sơn Kiếm Tông vẫn đối địch, bất kể là hôn ước của Trần Trường Sinh và Từ Hữu Dung hay các cuộc tỷ thí, ân oán song phương nhiều đếm không xuể, Chiết Tụ mặc dù là người đến sau, nhưng hắn ở Đại Triều Thí mở đường cho Trần Trường Sinh độc ác đánh bại Thất Gian và Quan Phi Bạch, khiến họ rất giận dữ. Nhưng được Cẩu Hàn Thực và Trần Trường Sinh khống chế xuống, đêm qua song phương ngủ dưới cùng một mái hiên, nhưng không có nghĩa là ân oán đã xong, lúc này Quan Phi Bạch và Đường Tam Thập Lục luận chiến hăng say tới mức này, đương nhiên cần phải có người đứng ra quyết định thắng thua.

Được ký thác nhất đương nhiên vẫn là Cẩu Hàn Thực và Trần Trường Sinh từng đọc một lượt đạo tạng.

Một cơn gió đêm làm cửa gỗ cót két.. mở ra, Ly Sơn Kiếm Tông tứ tử và ba người Quốc Giáo Học Viện nhìn nhau.

Cẩu Hàn Thực bỗng nhiên nhìn Trần Trường Sinh hỏi:

– Ngươi cảm thấy phương pháp nào khả thi?

Hắn không hỏi loại nào đúng, bởi vì chuyện này khônh thể nói đúng sai.

Trần Trường Sinh ngẫm nghĩ một chút, không có lập tức trả lời.

Đạo tạng có rất nhiều trình bày về trường phái giải bia, về phần ba cách giải bia chủ yếu hắn đã thuộc nằm lòng, chỉ có điều không biết vì sao, hôm nay hắn giải đọc Chiếu Tình Bia lại cố tình quên đi ba loại phương pháp kia.

– Ta cho rằng… Ba phương pháp này chưa hẳn chính xác.

Trần Trường Sinh cho mọi người một đáp án không ngờ tới, hơn nữa hắn dùng hai chữ chính xác, thuyết minh hắn nhận thức đúng sai về chuyện này.

Nghe được lời hắn nói, mọi người giật mình, bao gồm cả Đường Tam Thập Lục.

Cẩu Hàn Thực hơi nhíu mày, nói:

– Chẳng lẽ ngươi cầm thiên thư không thể xem mà lý giải?

Trên đại lục truyền lưu rất nhiều cách giải bia, cũng có rất nhiều người thậm chí bao gồm giáo sĩ trong quốc giáo đều cho rằng thiên thư không thể giải, tất cả ý đồ giải đọc Thiên Thư Bia văn đều là hành vi buồn cười, mặc dù là người có đại trí tuệ cũng chỉ có thể lý giải trên văn bia một số tin tức, căn bản không có khả năng nhìn được thiên đạo chân nghĩa.

– Không, ta chỉ là cho rằng hiện tại thế gian thông thường có trường phái giải bia nhưng đã trệch hướng ban đầu của Thiên Thư Bia.

Trần Trường Sinh giọng điệu thực thà nói:

– Bất kể là đường cong, chữ viết hay đồ họa, mục đích giải nghĩa Thiên Thư Bia đều dùng ở tu đạo, nhưng trên thực tế, những người sớm nhất nhìn thấy Thiên Thư Bia hay đọc hiểu nó đều không tu hành… Cho nên ta cho rằng ba loại phương pháp giải bia kia đều không chính xác.

Nhà cỏ lý càng thêm an tĩnh, bởi vì mọi người chợt phát hiện cách nói của Trần Trường Sinh rất có đạo lý. Cẩu Hàn Thực lại lắc lắc đầu:

– Không thể tu hành đương nhiên không lý giải được ý nghĩa ngoài tu hành, nhưng chúng ta có thể tu hành… Tựa như một đứa nhỏ không biết chữ, vĩnh viễn không thể đọc được cái đẹp trong thi ca của nhân loại, nhưng chúng ta lại có thể. Dựa theo cách nói của ngươi, chẳng lẽ chúng ta phải quên đi mọi tri thức mình đã học, biến thành hài đồng ngây thơ vô tri mới hiểu được nghĩa gốc của Thiên Thư Bia.

Đường Tam Thập Lục có chút không xác thực nói:

– Trẻ mới sinh khờ khạo ngây ngô mới có thể gần với đại đạo, đạo điển vẫn là nói như thế… Nói không chừng thật sự là có chuyện như vậy?

– Vứt bỏ thánh tuyệt trí, không phải để cho chúng ta thật sự biến thành đồ ngốc sao.

Thất Gian đáp.

Cẩu Hàn Thực giơ tay ra hiệu miễn thảo luận vấn đề này, nhìn Trần Trường Sinh hỏi:

– Vậy hôm nay ngươi dùng cách gì giải bia.

Trần Trường Sinh không giấu diếm, đem chuyện mình thấy nói ra, đồng thời cũng nói những biến hóa mình quan sát được ở trong đình viện:

– Bia Văn không đổi, nhưng vì sao tin tức mọi người giải ra hoàn toàn khác nhau? Cho nên ta cho rằng ý của văn bia ở trong biến hóa.

Cẩu Hàn Thực hồi tưởng một lát, nói:

– Bảy trăm năm trước, Nhữ Dương Quận Vương Trần Tử nhập Thiên Thư Lăng xem bia, từng viết một câu chuyện lạ, dường như đó là cách nhìn giống ngươi.

– Đúng.

Trần Trường Sinh nói:

– Nhữ Dương Quận Vương dùng một năm hiểu 17 bia đá, ở hoàng thất có thể đứng vào top 10.

Cẩu Hàn Thực nói:

– Ta cho rằng phương pháp này vẫn không thể được.

Trần Trường Sinh hỏi:

– Vì sao?

Cẩu Hàn Thực nói:

– Bởi vì trước Lăng Thiên Thư Bia là không gian mở, gió mát đầy trời, ánh nắng chói chang, quang ảnh biến hóa khó có thể đếm hết, căn bản không có khả năng tiến hành quan sát chỉnh thể, một người quan sát được quá ít hình ảnh, mặc dù không để ý tới điều đó, nhưng ngươi phải tìm được biến hóa, còn phải chọn một đối tượng, ngươi làm như thế nào?

Trần Trường Sinh trầm mặc một lát sau nói:

– Bằng cảm giác.

Cẩu Hàn Thực không nói gì nữa.

Nhà cỏ lại trở nên an tĩnh.

Thiên thư không thể giải, thiên thư cũng có thể tùy ý giải, nếu tính ra, mọi cách giải bia của mọi người tối nay đều có đạo lý.

Người tu đạo khác nhau dùng cách giải bia khác nhau, tiến hành giao lưu không có ý nghĩa gì.

Thất Gian do dự một lát, hỏi:

– Ngươi làm sao lại nghĩ ra cách này? … Rất phản ly kinh.

Trần Trường Sinh cười cười, nói:

– Thế gian vạn chủng giải bia pháp, ta chỉ hỏi một câu, dùng được không.

– Có đạo lý, tựa như ngươi lúc trước làm thịt khô, chưng đường hay hành tỏi, chỉ cần hỏi một câu, ăn ngon không.

Cẩu Hàn Thực mỉm cười nói, sau đó ý cười thu lại, nghiêm túc:

– Nhưng ta đề nghị ngươi không cần phải nói cho người khác biết điểm này.

Trần Trường Sinh nghe vậy ngẩn ra, sau đó mới tỉnh táo lại.

Nếu hắn vẫn là thiếu niên nông thôn từ Tây Ninh trấn đến kinh đô thì dù hắn dùng phương pháp gì giải bia sẽ chẳng ai để ý, nhưng giờ thân phận của hắn đã biến hóa rất lớn, theo ý nghĩa nào đó mà nói, hắn là người được Ly Cung lựa chọn, hành vi của hắn là đại biểu cho ý chí của quốc giáo.

Chiết Tụ bỗng nhiên mở miệng, nhìn bốn người Ly Sơn Kiếm Tông mặt không chút thay đổi nói:

– Vậy phải xem các ngươi có ý gì.<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.