Trạch Thiên Ký

Q.1 – Chương 239 – Một Nốt Ruồi Đỏ Trên Mi Tâm (P2).



<!– –><!–

–>Nhưng Trần Trường Sinh mặc kệ, hắn chỉ thay Hắc Long đi đòi công đạo.

Bởi vì lúc này hắn rất tức giận.

Trần Trường Sinh thật sự rất tức giận.

Trước Đại Triều Thí hắn bỗng nhiên tẩy tủy thành công, thậm chí là hoàn mỹ, tuy rằng toàn bộ quá trình hắn đều trong trạng thái hôn mê, không biết rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì, nhưng hắn biết nó có liên quan tới Hắc Long.

Hiện tại hắn còn sống, có thể đứng đầu Đại Triều Thí vào Thiên Thư Lăng xem bia ngộ hóa, tinh quang kinh động kinh đô, tất cả đều nhờ Hắc Long ban cho.

Hắc Long với hắn mà nói, là tồn tại quan trọng hơn cả ân nhân cứu mạng, lúc này nhìn vết thương như còn đang chảy máu của Hắc Long, vết thương sâu tới mơ hồ có thể nhìn thấy xương, thấy nó thừa nhận đau đớn như thế thì làm sao không biến sắc.

Đúng vậy, trong truyền thuyết Hắc Long là một ác long, Giáo Hoàng đại nhân lúc trước ở Ly Cung cũng từng nói như thế, nhưng cho dù nó từng phạm tội ác ngập trời ở kinh độ, bị Vương Chi Sách lừa nhốt ở đây mấy trăm năm cũng chưa thể chuộc tội, nhưng làm có thể bị tra tấn như thế?

Hắc Long lẳng lặng phiêu du trên không trung, nghe Trần Trường Sinh tức giận chất vấn, cảm xúc trong mắt vô cùng bình tĩnh, không có đau đớn, không có sợ hãi, không có vì tâm tình của hắn mà phẫn nộ, càng không cảm động, vẫn chỉ lạnh lùng, không có cảm xúc.

Dưới ánh mắt lãnh đạm của nó, Trần Trường Sinh cảm thấy bản thân như kẻ ngu ngốc, hắn không rõ là vì sao, cảm thấy rất xấu hổ, nghĩ thầm chẳng lẽ mình đã hiểu lầm gì?

Qua thời gian rất lâu, hắn cảm thấy cần phá vỡ sự trầm mặc, có chút do dự hỏi:

– … Sau hôm đó, đây là lần đầu tiên ta gặp lại ngươi, ngươi không sao chứ?

Hắc Long không trả lời, cũng không có bất kỳ phản ứng nào.

Chính như lúc trước đã nói, Trần Trường Sinh tuy rằng không rõ lần đầu tiên Tọa Chiếu ở đây đã xảy ra chuyện gì, nhưng biết chắc là có được trợ giúp của Hắc Long thì mới tránh được kiếp nạn lần đó.

– Ta cũng không biết cảm tạ ngươi thế nào, đành phải mang theo mấy thứ bình thường ngươi vẫn thích ăn tới đây.

Hắn đặt dê nướng nguyên con trước mặt Hắc Long, mùi hương và độ ấm trong nháy mắt tản ra, chỉ có điều nhanh chóng bị đông lạnh.

– Ngươi mau ăn đi, không sẽ lạnh đó.

Hắn nhìn dầu mỡ dần đóng băng trên đùi dê nói.

Sau đó hắn tiếp tục lấy ra các thứ, gà nướng, đuôi hươu, vịt quay, lẩu bò dưa chua, một thùng đậu hủ, hỏa phượng quả… Không bao lâu, trên mặt đất bày toàn món ăn.

Đôi mắt của Hắc Long lóe sáng, nhưng vẫn không có động tác gì, cũng không nói gì.

Trần Trường Sinh cảm thấy có chút khác thường. Mấy lần trước đến đây, Hắc Long ngoại trừ dạy hắn long ngữ thì cũng rất ít nói chuyện với hắn, không biết có phải do khinh thường hay bởi vì nói long ngữ mất sức, nhưng cũng không hề an tĩnh như hôm nay.

– Làm sao vậy? Giận ta lâu rồi không tới thăm ngươi sao?

Hắn nhìn Hắc Long giải thích:

– Ngày đó ta tỉnh lại ở Quốc Giáo Học Viện, không biết là ai đưa ta về, phát hiện tẩy tủy thành công ta đã muốn tới tìm ngươi, nhưng không biết là ai khóa giếng lại… Ta nghĩ người đưa ta về Quốc Giáo Học Viện chính là người kia, sau đó ta phải chuẩn bị Đại Triều Thí, mấy ngày trước ở Thiên Thư Lăng xem Thiên Thư Bia, thật sự là không có thời gian.

Kỳ thật hắn không cần giải thích nhiều như vậy. Nhưng hắn vẫn giải thích.

Ánh mắt của hắn rất trong sáng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Không biết có phải vì thế, râu của Hắc Long nhẹ nhàng bay lên, dưới ánh dạ minh châu múa hai đường, tỏ vẻ mình sẽ hưởng dụng cung phụng của hắn.

Trần Trường Sinh rốt cục an tâm, bắt đầu nói chuyện phiếm với Hắc Long.

– Thật sự phải cảm ơn ngươi, bằng không ta khó có khả năng đứng đầu Đại Triều Thí.

Hắn kể lại chuyện ở Đại Triều Thí, khi kể đến Đại Triều Thí ban bảng, Giáo Hoàng đại nhân tự mình cầm hoa hoàn cho hắn. Hắn không nói chuyện trong Lăng Yên các, nhưng chuyện trong Thiên Thư Lăng và đám bia trong nhà tạm kể rất rõ ràng, tỉ mỉ.

– Ta xem qua rất nhiều bản dập của văn bia, nhưng trước khi vào Thiên Thư Lăng vẫn có ảo tưởng, có phải Thiên Thư Bia dùng long ngữ viết ra.

Trần Trường Sinh nhìn Hắc Long cười nói:

– Ta từng đọc qua long ngữ, lại bị ngươi dạy dỗ … nếu văn bia thật sự là long ngữ, ta sẽ có ưu thế hơn những người khác.

Hắc Long nhìn hắn, trong ánh mắt đầy đùa cợt và khinh miệt.

Hắn hơi ngượng ngùng, cười ha hả hai tiếng, nói:

– Mãi khi vào Thiên Thư Lăng nhìn thấy văn bia, ta mới biết mình suy nghĩ quá nhiều.

Đây vốn là chuyện có chút quẫn bách, nhưng hắn cười rất vui vẻ.

Tiếng cười dần dần bình ổn, hắn nhìn Hắc Long nghiêm túc nói một câu, lúc nói ra, ánh mắt của hắn cực kỳ nghiêm túc, thậm chí có vẻ hơi ngưng trọng.

– Ở Thiên Thư Lăng xem bia hơn hai mươi ngày, ngày cuối cùng ta xem tấm bia thứ mười bảy, cuối cùng phát hiện một bí mật… Sao có thể chuyển động.

Lúc trước ở Ly Cung, hắn không nói chuyện này với Giáo Hoàng đại nhân.

Nhưng mà Hắc Long đối với sự tín nhiệm của hắn lại có chút coi thường không thèm để ý, thậm chí bởi vì vẻ nghiêm túc của hắn mà cảm thấy buồn cười, vẻ đùa cợt và khinh miệt càng đậm hơn.

Trần Trường Sinh ngơ ngẩn, một lát sau mới phản ứng lại.

Rồi là sinh vật bay cao nhất thế gia, có thể phá mây, có thể đi trên chín tầng trời, loại vương tộc của rộng như huyền sương cự long này, trong truyền thuyết, sau khi thành niên có thể tự do bay lượn ở trong tinh hà. Cho dù Hắc Long chưa từng bay trong tinh không tự do, nhưng sao hắn có thể không biết sao có thể di động chứ?

Với hắn đây là phủ định kiến thức phổ thông, thậm chí là vi phạm chân lý, nhưng đối với Hắc Long mà nói đó là chuyện bình thường, hắn nghiêm túc ngưng trọng nói cho Hắc Long biết sao là có thể di động cũng giống như là nói cho người cá là chim có thể biết bay vậy…

– Ta như đang nghĩ quá nhiều.

Hắn nhìn Hắc Long có chút bất đắc dĩ nói, lại có chút mờ mịt:

– Nói thế, hẳn là ngươi còn biết nhiều hơn ta, nhưng vì sao không có ai đề cập tới chuyện này?

Hắc Long còn không thèm để ý đến hắn.

Trần Trường Sinh đành bỏ qua việc này, nghĩ tới những việc vui vẻ nói:

– Ngươi biết không? Ta bây giờ là Thông U Thượng Cảnh rồi.

Khi hắn nghĩ Hắc Long ít nhất đã mấy trăm tuổi, đương nhiên là tiền bối già không thể già hơn được nữa —— được tiền bối trợ giúp lấy được một vài thành tích thì đương nhiên phải bẩm báo.

Hắc Long nhìn hắn, vẻ khinh miệt đùa bỡn vẫn giống như trước.

Trần Trường Sinh phối hợp tiếp tục nói:

– Lúc trước ta đi Ly Cung mới biết… Hoá ra Giáo Hoàng đại nhân là sư thúc của ta, ừ, ông ấy nói ta là truyền nhân duy nhất của họ, cho nên tương lai quốc giáo sẽ cho ta kế thừa, tuy rằng ta cảm thấy chuyện này rất hoang đường, nhưng lại cảm thấy Giáo Hoàng đại nhân rất nghiêm túc.

Nghe thế, vẻ khinh miệt trong mắt Hắc Long rốt cục biến mất, dù nó là Long Tộc cao quý hùng mạnh, đối mặt với người kế thừa quốc giáo cũng phải tỏ vẻ tôn kính tương ứng.

– Đương nhiên, trên thực tế…

Trần Trường Sinh ngẫm nghĩ một chút, nói sang việc khác:

– Ta sắp đi xa, đi Chu Viên, có thể sẽ rất lâu không thể tới gặp ngài.

– Ừ… Vị hôn thê của ta, chính là Từ Hữu Dung, cũng có thể sẽ đi Chu Viên, ta nghĩ nếu có thể gặp nàng, ta sẽ đem hôn thư trả lại cho nàng, đây là yêu cầu của phụ thân nàng.

– Ta biết nàng không muốn gả cho ta, nhưng ta trả hôn thư thì nàng cũng không vui vẻ gì. Nha hoàn Sương Nhi của nàng từng tới Quốc Giáo Học Viện tìm ta, ta đoán được ý tứ của nàng, nàng muốn mượn hôn thư, cho ta mượn danh nghĩ vị hôn phu để nàng chuyên tâm tu đạo.

– Chuyện này nhìn qua đối với ta không có gì xấu, nhưng ta không thích như vậy, cho nên ta không thích. Cho nên ta sẽ trực tiếp giải trừ hôn ước với nàng.

Trần Trường Sinh có thể nói ra quyết định này, trong lòng lập tức cảm thấy thoải mái hơn nhiều, đứng dậy hướng Hắc Long cáo từ:

– Sau khi từ Chu Viên trở về, ta lại đến thăm ngài.

Hắc Long nhìn hắn trầm mặc không nói, ánh mắt không rõ, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói gì, không biết có phải muốn hắn ở lại lâu hơn một chút.

Rời khỏi lòng đất, cửa ra vẫn là phế cung hoang vu lạnh lùng, hồ nước vẫn có rất ít người tới, Trần Trường Sinh đã có kinh nghiệm, đi đến bên hồ lấy khăn lau mặt sau đó thay một bộ xiêm y sạch sẽ.

Làm xong hắn mới phát hiện trong bụi hoa gần đó có đôi mắt nhìn chằm chằm mình, không khỏi xoa ngực, hơi kinh sợ lắc đầu nói:

– May mắn là bị ngươi xem đó.

Dê đen chậm rãi bước từ trong bụi hoa ra, vẻ mặt lãnh đạm ngạo nghễ, ý tứ rất rõ ràng, ngươi có gì đáng xem hay sao?

Trần Trường Sinh khẩn trương đi theo.

Cổ dê đen không có chìa khóa, chìa khóa kia luôn ở chỗ hắn, nó chỉ phụ trách dẫn đường.

Xuyên qua thâm cung, tránh đi thị vệ thái giám, tới thanh đằng trước Hoàng thành, Trần Trường Sinh lấy chìa khóa mở cửa khóa, đi vào.

Hắn quay đầu lại nhìn hoàng cung trong đêm, im lặng nghĩ là ai vẫn trợ giúp mình, là trung niên phụ nhân hay Giáo Hoàng đại nhân?

Trong lòng đất có rất nhiều lời hắn chưa từng nói với bất kỳ ai, hắn đều nói cho Hắc Long, nhưng hắn không có nói tới Dư Nhân sư huynh, cũng không có nói tới miếu cũ Tây Ninh trấn, bởi vì Giáo Hoàng đại nhân đã thừa nhận, cố ý cho mình gặp Hắc Long là có ý gì? Chú ý cẩn thận một chút cũng không sai.

Trần Trường Sinh về tới Quốc Giáo Học Viện.

Hắc Long còn ở trong lòng đất, nó làm sao cũng không thể quay về, đã mấy trăm năm có nhà mà không thể về.

Nó đương nhiên không tên là Chi Chi, tên Long Tộc của nó rất dài, nếu dùng ngôn ngữ nhân loại miêu tả có thể cần hơn mười trang giấy, hơn nữa rất nhiều năm không có đồng loại gọi nó, cho nên nó đã có phần quên đi.

Dạ minh châu dần ảm đạm.

Không khí rét lạnh dần dần biến mất, đó là thủ thuật che mắt bình thường.

Hắc Long như trái núi phiêu du trong không trung kịch liệt thu nhỏ lại, tỏa ra nhiều tia sáng, cuối cùng biến mất.

Một tiểu cô nương mặc áo đen ngồi quỳ trên mặt đất.

Trên mặt đất tràn đầy băng tuyết, ánh mắt của nàng cũng lạnh lùng như băng tuyết.

Mắt của nàng có con ngươi dựng thẳng đầy yêu mỵ, giữa lông mày có một vệt đọ, giống như nốt ruồi chu sa ở mi tâm.

Nhìn dê nướng nguyên con trên mặt đất, nàng hơi nhíu mày, có chút không vui.

Nàng mở miệng, nói bằng ngôn ngữ nhân loại:

– Tên ngu ngốc này, muốn ta no chết sao?

Bởi vì máu trên mi tâm kia mà nàng chưa thể khôi phục, chưa thể biến trở về hình rồng, cả một con dê nương với một tiểu cô nương mà nói thì đúng là chỉ có thể nhìn chứ không thể ăn.

Sau đó nàng dùng giấy dầu gói kỹ cánh gà kho tàu.

Nàng cầm lấy một miếng bỏ vào miệng, mặt mày hớn hở như hoa.

Nàng thích ăn cánh gà kho tàu nhất.

Trần Trường Sinh còn mang đến cho nàng một ít trà.

Nàng cầm lấy một ly chậm rãi uống.

Chẳng biết tại sao, ánh mắt của nàng có chút bi thương.

Ngay vào lúc này, một giọng nói vang lên trong lòng đất.

– Trà ngon.

Nghe được thanh âm này, tiểu cô nương vẻ mặt khẽ biến, có chút ghét bỏ, nhiều hơn nữa là sợ hãi.

Gió lạnh đột nhiên yên tĩnh lại, dạ minh châu đột nhiên sáng lên. Thánh Hậu nương nương xuất hiện, liếc mắt nhìn xích sắt ở mắt cá chân nàng, nói:

– Trà không tệ, còn người như thế nào?

Tiểu cô nương cảnh giác nhìn bà không nói gì.

Thánh Hậu nương nương nhìn nàng nói:

– Thà rằng dùng máu huyết chân long ở mi tâm cũng phải giúp Trần Trường Sinh, ngươi nghĩ chuyện mình làm thực sự giấu diếm được ai chứ?

Tiểu cô nương đặt chén trà xuống, vẻ mặt hờ hững nói:

– Ta không biết bà muốn nói cái gì.

Thánh Hậu nương nương bình tĩnh nói:

– Bất kể ngươi muốn hắn giúp ngươi lấy đi vật gì, giúp ngươi truyền lời cho Long Tộc hay nghĩ biện pháp phá trận của Vương Chi Sách đều khó có khả năng, bởi vì hắn quá nhỏ, muốn thỏa mãn yêu cầu của ngươi cũng phải hơn hai trăm năm nữa.

Tiểu cô nương đến giờ mới hiểu mọi chuyện đều được an bài trong lòng bàn tay của nữ nhân khủng bố này, vẻ mặt lãnh đạm, nói:

– Thì sao?

– Trần Trường Sinh ở trước mặt ngươi nói rất nhiều, ngươi nghe rồi cũng biết, hắn rất khó sống qua hai mươi tuổi, cho nên kế hoạch của ngươi khó mà thành công.

Thánh Hậu nương nương nói:

– Nếu ngươi giúp ta một chuyện, mười năm sau sẽ để ngươi đi.

Tiểu cô nương nheo mắt, vẻ mặt yêu dị, nói:

– Chuyện gì?

Thánh Hậu nương nương khoanh tay nhìn con đường u ám, trầm mặc một lát nói:

– Giúp ta biết rốt cuộc Trần Trường Sinh là ai.

Tiểu cô nương ngơ ngẩn, có chút khó hiểu.

Trần Trường Sinh không phải Trần Trường Sinh thì còn có thể là ai?

– Ta muốn biết về hắn, bệnh trong thân thể hắn là sao, Kế Đạo Nhân tại sao phải thu dưỡng hắn, lời Giáo Hoàng và hắn ở Ly Cung nói với nhau có vài phần là thật, vài phần là giả.

Thánh Hậu nương nương thu hồi ánh mắt, lẳng lặng nhìn tiểu cô nương, uy áp khủng bố trong nháy mắt bao phủ không gian, sương tuyết trên mặt đất hóa thành bụi phấn.

Tiểu cô nương khẽ run lên, nói:

– Ta sao có thể biết được?

– Bởi vì hắn rất tín nhiệm ngươi, cái này vô cùng quan trọng.

Thánh Hậu nương nương nhìn nàng nói.

Tiểu cô nương như muốn giải thích gì đó, vội vàng nói:

– Ta cũng không biết vì sao hắn tín nhiệm ta.

Thánh Hậu nương nương bình tĩnh nói:

– Hoặc là lần đầu gặp ngươi hắn đã nói quá nhiều, cho nên hiện tại hắn không thèm để ý đem tất cả mọi chuyện nói cho ngươi biết.

Tiểu cô nương trầm mặc một lát, nói:

– Không có đạo lý.

Thánh Hậu nương nương lẳng lặng nhìn nàng nói:

– Còn có một nguyên nhân quan trọng nhất.

Tiểu cô nương khó hiểu, hỏi:

– Nguyên nhân gì?

Thánh Hậu nương nương thản nhiên nói:

– Ngươi không phải người.

Tiểu cô nương nhíu mày, có chút không vui.

– Nếu… Ma quân và Giáo Hoàng ở trước mặt ta, ngươi nói ta sẽ tin lời của ai?

Thánh Hậu nương nương nhìn nàng hỏi, vẻ mặt như cười như không.

Tiểu cô nương vẫn khó hiểu.

Địch nhân lớn nhất và đồng bọn tin cậy nhất, điều này cần suy xét sao?

Thánh Hậu nương nương không cho nàng thời gian suy nghĩ, nói:

– Thế nào?

Tiểu cô nương nhìn xương gà và chén trà, mở to hai mắt, nói:

– Được, ta đáp ứng ngươi, ngươi thả ta, ta sẽ đi cùng hắn, báo tất cả hành tung của hắn cho ngươi.

Nàng giơ tay kéo xích sắt ra ngoài, nhìn Thánh Hậu nương nương nói:

– Trước chặt cái này ra giúp ta, cảm ơn.<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.