Trạch Thiên Ký

Q.1 – Chương 259 – Vợ Chồng Chàng Gánh Đòn Gánh, Thiếp Xách Nồi Đất



<!– –><!–

–>Quần áo của cô gái đó sớm đã bị rách trong trận chiến, rơi vào trong hồ nước, trên nước da trắng như lụa tràn đầy bọt nước. Gió hồ hơi lạnh thổi qua, những hạt nước nhỏ li ti đó lay lay, cùng với đường cong nhấp nhô quyến rũ, bức tranh cực kỳ mê người. Một cô gái nằm ngữa trên bờ sông, trước mặt hai thiếu niên, đây là chuyện rất nhục nhã, rất xấu hổ. Nhưng trên mặt nàng không có biểu hiện gì, không có bất kỳ cách nghĩ gì về mặt này. Không phải vì xương cổ bị gãy, móng vuốt trong cổ họng, mà là vì cái khác.

Trận ám sát này bắt đầu quá nhanh, kết thúc càng nhanh, xoay chuyển biến hóa trongđó càng nhanh tới mức dường như không có bất kỳ xoay chuyển biến hóa gì. Dường như vừa mới bắt đầu, Trần Trường Sinh và Chiết Tụ đã biết tất cả mọi chuyện, thế là chuyện xảy ra sau đó là đương nhiên. Chỉ là tất cả cái này rốt cuộc là tại sao? Tại sao hai thiếu niên nhân loại này có thể nhìn thấy kết cục của mình? Tại sao Khổng Tước Linh không thể đâm thủng da thịt của Trần Trường Sinh? Tại sao hai thiếu niên này hạ thủ lạnh lùng tàn nhẫn như vậy, thậm chí còn ác hơn mình?

Móng vuốt vẫn cắm sâu trong cổ họng, nàng ta không thể xoay đầu, chỉ có thể chuyển động đôi mắt. Khuôn mặt cách gần Chiết Tụ trong gang tấc ngước nhìn mặt Trần Trường Sinh bên cạnh. Biểu tình ngơ ngác trong mắt càng ngày càng nồng đậm. Rõ ràng là thiếu niên ở giữa chân mày còn chưa trút hết vẻ ngây thơ, tại sao lại có sự thành thục lớn hơn tuổi, thậm chí còn giảo hoạt.

Cô gái đó không thể lên tiếng, tất nhiên cũng không thể nói ra những vấn đề này, chỉ có thể thông qua ánh mắt mà biểu hiện. Bên phía người thắng cuộc, nhìn thấy ánh mắt này, thường dùng ngữ khí nhẹ nhàng để chảy chuốt và giải thích câu chuyện. Đây là lợi ích và vinh dự của người thắng. Nhưng Trần Trường Sinh và Chiết Tụ không nói gì cả, chăm chú nhìn xung quanh bờ hồ, vẫn luôn cảnh giác. Bọn họ đều không giỏi giải thích, hơn nữa giải thích căn bản chính là chuyện vô nghĩa. Chỉ là lãng phí thời gian, chính là mưu sát sinh mệnh. Càng huống hồ, chuyện này cũng chưa kết thúc.

– Cảnh tượng ngươi ngồi chảy tóc giữa hồ quả thật rất đẹp, nhưng ai cũng biết có vấn đề. Quan trọng nhất là, bọn ta không có nắm chắc, Trần viện trưởng vì không biết tên, cơ thể cường độ nhưng còn cường đại hơn tẩy tủy hoàn mỹ. Khổng Tước Linh có thể đâm thủng da thịt của cường giả Tụ Tinh Cảnh bình thường, nhưng không thể xuyên thủng cổ của ông ta. Bắt đầu từ giây khắc đó, thì đã chủ định thất bại của ngươi.

Trong khu rừng ven hồ truyền đến một giọng nói. Giọng nói đó rất trầm ổn, cho người ta một loại cảm giác thân thiết, giống như một đại tỷ tỷ nhà kế bên giải thích cho đám hàng xóm nồi thịt lửa đỏ này là làm sao làm ra. Còn Chiết Tụ sắc mặt đột biến, nhìn chăm chăm bên bìa rừng, ngón tay phải cắm vào cổ họng cô gái đó hơi trắng bệch, bất cứ lúc nào cũng có thể phát lực giết ả chết, hiện ra có chút khẩn trương.

Khẩn trương của y đến từ chủ nhân của giọng nói này, càng đến từ ba chữ Khổng Tước Linh của giọng nói đó nhắc đến, làm y nhớ tới một người.

Trần Trường Sinh biết Chiết Tụ đối với nguy hiểm có mẫn cảm trời sinh. Đối với Ma tộc càng vô cùng hiểu rõ, tất nhiên khẩn trương theo.

– Sau khi hai người bọn họ ra khỏi hồ, Trần viện trưởng không biết dùng cách gì thuyết phục con sói đó. Để ngươi động thủ, sau đó thừa dịp ngươi không phòng bị phản kích, từ đó giành được tiên cơ, phát huy tốc độ và sức mạnh sở trường nhất của mình tới cực kỳ nhuần nhuyễn. Chiết Tụ lại trổn ở phía sau, thừa cơ chuẩn bị xuất thủ… Phải biết, loài sói, sinh vật này sở trường nhất chính là ẩn nhẫn, sau đó một đòn chí mạng. Ngươi muốn phục giết hai người bọn họ kỳ thật lại bị hai người bọn họ phục giết.

– Tại sao người thanh kiếm đó lại trong nháy mắt có thể trực tiếp chém đứt tay của ngươi? Là vì phụ trên mặt là chân nguyên quá hùng mạnh. Công năng mê hoặc của ngươi không thể phát huy hiệu quả, hắn có thể không bị cám dỗ, là vì hắn có ngàn quyển đạo tạng thủ tâm. Còn về phần con sói đó, trong mắt nó xưa nay luôn có địch nhân, không có khác biệt nam nữ.

Giọng nói đó tiếp tục vang lên, tràn đầy hàm ý khen ngợi chân thành:

– Thực lực cảnh giới của ngươi trên bọn họ, nhưng bị bọn họ áp chế khắp nơi… quả thật là đứa trẻ tài giỏi, ngay cả ta cũng có chút nảy sinh lòng sợ hãi. Không hổ là nhân loại tương lai mà quân sư đại nhân yêu cầu phải giết chết. Nếu để bọn họ tiếp tục lớn lên, mấy chục năm sau, Tuyết Lão Thánh còn có ai là đối thủ của bọn họ?

Tiếng lá cây tuôn rơi, cô gái nói chuyện đi ra khỏi khu rừng, nhưng không phải một mình, bên cạnh còn có một người đàn ông trung niên.

Cô gái dung nhan đoan trang, thần tình ôn hòa, người mặc vải bố, trong tay đang cầm một cái nồi đất rất lớn, chậm rãi đi, không ngừng nói, thật giống như đại tỷ tỷ nhà bên. Cho dù là người cẩn trọng tỉ mỉ hơn nữa cũng rất khó nổi lòng ác cảm hoặc quá cảnh giác với người này.

Người đàn ông trung niên tướng mạo cực kỳ bình thường, nhìn cực kỳ chất phác, vẫn không có nói chuyện, trên vai đang gánh một đòn gánh. Đòn gánh đó không biết là dùng chất liệu gì tạo thành, cong tới mức cực kỳ khoa trương nhưng lại không có gãy. Đồng thời cái này cũng chứng minh vật trong đòn gánh của y có chút nặng.

Nhìn cặp nam nữ này, con ngươi của Chiết Tụ đột nhiên co rụt, đôi chân giẫm đất, đứng phắt dậy, trốn sau lưng Trần Trường Sinh. Suốt cả quá trình, móng vuốt của nó vẫn cắm sâu trong cổ họng của cô gái. Nó không phải muốn lấy Trần Trường Sinh làm lá chắn, mà là muốn ngăn chặn đối phương đến cướp người.

Điều này chứng minh, cho dù chỉ cần nó động một cái thì có thể giết chết cô gái đó. Nhưng đối mặt cặp vợ chồng này, nó vẫn không có lòng tin không bị đối phương cướp người đi.

Đôi nam nữ này rốt cuộc là ai?

Trần Trường Sinh nhìn hai cái sừng trên đầu người đàn ông trung niên, tay đang nắm chuôi kiếm có chút ẩm ướt. Ngoại trừ Hoàng tộc, tất cả Ma tộc sau khi thành niên đều sẽ có một cặp sừng. Mà ma sừng sẽ theo tuổi tác và thực lực lớn dần và dài ra. Ma sừng của người đàn ông trung niên này lại dài như vậy. Vậy, người này rốt cục mạnh cỡ nào?

– Ta xin tự giới thiệu, bọn ta là vợ chồng.

Người phụ nữ đó nhìn Trần Trường Sinh cười hiền hòa, khẽ giọng thủ thỉ:

– Ta là Lưu Uyển Nhi, chòm sao Bảo Bình, thiện ẩn nhẫn, có lòng kiên nhẫn, hành sự thiện lương cẩn thận. Y là người yêu của ta, tên là Đằng Tiểu Minh, chòm sao Thanh Ngưu, tính cách có chút chậm chạm, tính tình trầm ổn, cả ngày thích ở trong nhà, thật sự là không có tiền đồ gì.

Nói không có tiền đồ gì, giống như là oán hận, nhưng trong ánh mắt ả nhìn người đàn ông trung niên lại tràn đầy ý yêu và tôn kính.

Người đàn ông trung niên đó thật thà chất phác cười, không có nói.

Trần Trường Sinh cảnh giác nhìn chằm chằm cặp vợ chồng này, bờ môi mấp mái, dùng giọng nói rất khẽ hỏi Chiết Tụ phía sau:

– Cái gì là Bảo Bình, Thanh Ngưu?

Giọng nói của hắn tuy nhỏ, nhưng tất cả đều lọt vào trong tai vợ chồng Ma tộc tên Lưu Uyển Nhi.

Sắc mặt Chiết Tụ có chút tái nhợt, nói:

– Giữa các chòm sao sẽ tạo thành bản đồ. Ma tộc tin mỗi một người thuộc chòm sao khác nhau, vận mệnh và tính cách sẽ chịu ảnh hưởng.

Lần đầu tiên Trần Trường Sinh nghe nói cách nói này.

Lưu Uyển Nhi mỉm cười nói:

– Vật lấy hiếm làm quý, bọn ta rất hiếm được nhìn thấy ngôi sao. Cho nên trong văn hóa thế tục, ngược lại ký thác rất nhiều ý nghĩa thần bí về ngôi sao. Về phương diện này ta luôn cảm thấy biểu hiện của nhân loại các ngươi có chút không ổn, giống như các ngươi luôn hận thế giới này không có Thánh Nguyệt.

Trần Trường Sinh thầm nghĩ nếu không phải đọc thông đạo tạng, mình đại khái cũng sẽ giống như phần lớn nhân loại trên đại lục, không biết nơi tận cùng cánh đồng tuyết Ma tộc sinh sống, có một vật như Mặt Trăng tồn tại.

Tầm nhìn của Lưu Uyển Nhi liếc xéo qua vai hắn, rơi trên mặt Chiết Tụ, tiếu ý liệm dần, nghiêm túc nói:

– Ngươi chính là con sói đó?

Trần Trường Sinh liếc xéo chú ý, sắc mặt của Chiết Tụ có chút trắng bệch, bất giác có chút kinh ngạc. Thầm nghĩ rốt cuộc cặp vợ chồng này là ai, lại làm y có phản ứng này?

– Nhị Thập Tam ma tướng, Nhị Thập Tứ ma tướng… Giọng nói của Chiết Tụ có chút chua chát:

– Sao các ngươi có thể vào Chu Viên?

Trong Ma tộc, có một cặp vợ chồng rất nổi danh. Hai vợ chồng đều là đại nhân ma tướng, thực lực vô cùng bá đạo, hơn nữa cực kỳ tàn nhẫn trong truyền thuyết.

Chính là đôi vợ chồng trước mặt bọn họ lúc này.

Mấy năm nay Chiết Tụ giết rất nhiều Ma tộc, nhưng phần lớn thời gian y chỉ là rong ruổi khắp cánh đồng tuyết. Sau nhiều ngày ẩn núp, tập kích áp sát những quân nhân đơn Ma tộc đơn lẽ.

Ma tướng không phải đối tượng y có thể đánh thắng.

Cho dù là thực lực đột phát tăng mạnh, sau khi y phá cảnh Thông U, vẫn không trông mong có thể chiến thắng cặp vợ chồng này.

Y không rõ, đôi vợ chồng ma tướng cường đại như vậy sao có thể vào trong Chu Viên. Phải biết Chu Viên chỉ cho phép Thông U Cảnh ở trong đó.

Trần Trường Sinh không ngờ cặp vợ chồng này lại là ma tướng.

Cặp vợ chồng áo vải giày rơm này, một người gánh đòn gánh, một người xách nồi đất, nhìn thế nào cũng giống như một đôi vợ chồng nhỏ mua bán thức ăn, ở đâu có chút phong phạm của đại tướng Ma tộc.

Lúc này, bỗng nhiên hắn chú ý tới trong đòn gánh người đàn ông trung niên đang gánh có chứa một người. Đó là một cô gái trẻ, ngoại ỵ đã bị xé rách, đang mặc một cái áo yếm màu trắng, nhưng rất kín đáo, không có lộ ra bất cứ chỗ nào không nên lộ. Cô gái rất xinh đẹp, nhắm chặt đôi mắt, lông mi không nháy, có lẽ là đang hôn mê.

Trần Trường Sinh nhớ đến một chuyện, cô gái bị mình và Chiết Tụ làm trọng thương khi đang chảy đầu trên tảng đá giữa hồ, mặt chính là bộ đồ của tông phái ẩn thế nào đó Đông Phương… Cô gái xinh đẹp hôn mê trong đòn gánh có lẽ chính là nữ đệ tử của tông phái ẩn thế Đông Phương đó.

Non xanh nước biếc vốn vô cùng tươi đẹp, cặp vợ chồng đó nhìn rất hiền hòa thậm chí là chất phác. Nhưng đi kèm với sự xuất hiện của bọn họ, cả thế giới dường như trở nên u ám. Nhất là cô gái đang hôn mê co rút trong đòn gánh và cô gái bị Chiết Tụ đâm xuyên qua cổ, lại làm cho bức tranh này thêm một chút sắc thái quỷ dị.

Ma tộc được ông trời chiếu cố, cơ thể có thể nói là hoàn mỹ, rất hiếm khi sinh bệnh, kinh mạch cũng là hoàn mỹ, có thể tu hành đủ loại môn pháp thủ đoạn. Bọn họ không giống loài người, lúc tu hành hấp thụ không phải là tinh quang, mà là một loại năng lượng nào đó thuần khiết. Trong cùng một cảnh giới Thiên Tiên Ma tộc mạnh hơn người. Càng huống hồ cặp vợ chồng ma tướng bọn họ đối mặt, ở phương diện cảnh giới cũng chắc hẳn sẽ nghiền nát bọn họ.

– Gọi người. Chiết Tụ ở đằng sau hắn nhỏ tiếng nói.

Trần Trường Sinh hiểu ý của y. Bọn họ từ thác nước nhảy xuống, là vì để kiếm ao kiếm, đồng thời cũng là vì biết Lương Tiếu Hiểu, Thất Gian và Trang Hoán Vũ có thể ở đây.

Hai chọi hai, bọn họ nhất định thua chắc. Nếu lúc này ba người Lương Tiếu Hiểu có thể kịp thời xuất hiện, có lẽ còn có cơ hội thắng.

Chỉ là nên hô thế nào? Lớn tiếng kêu người đến cứu với núi rừng sông nước vô thanh tĩnh mịch?

Chính lúc hắn chăm chú suy nghĩ chuyện này, cánh tay của Chiết Tụ thò ra từ sau vai, cho một vật.

Đó là Xuyên Vân tiễn mà quân Đại Chu thường dùng nhất, cần hai tay thi triển.

Trần Trường Sinh đón lấy Xuyên Vân tiễn, hơi dùng chút lực.

Vèo một tiếng, một đường pháo hoa nở tản ra trong bầu trời xanh thẳm. Âm thanh cực kỳ vang dội truyền ra bốn phương tám hướng.

Một mũi tên xuyên mây

Sau đó bên hồ lại yên tĩnh lại như cũ.

Người phụ nữ Ma tộc tên là Lưu Uyển nhìn cô gái bị Chiết Tụ đâm qua giữa ngón, thở dài nói:

– Đại nhân, tuy nói ngài luôn khư khư cố chấp, khinh địch bị thương. Nhưng bọn ta vẫn không thể nhìn người chết như vậy.

Ả nhìn Trần Trường Sinh, nụ cười ôn hòa lại hiện lên trên mặt, chân thành nói:

– Tiểu bằng hữu, ngươi thấy, chúng ta đổi người, thế nào?

Theo sau giọng nói của ả, người đàn ông trung niên Ma tộc tên Đằng Tiểu Minh chậm rãi xoay người, dời cây đòn gánh vốn ở phía sau lên đằng trước.

Trần Trường Sinh và Chiết Tụ có thể nhìn thấy rất rõ trên mặt cô gái nhân loại đang hôn mê đó mơ hồ có chút nước mắt.

Chiết Tụ mặt không biểu tình. Với tính tình của y, chưa bao giờ làm chuyện gì vô nghĩa trên chiến trường, càng sẽ không đẩy bản thân mình vào trong vòng nguy hiểm.

Bất luận mỹ nữ Ma tộc lúc này đang cắm vào ngón tay y có thân phận thế nào, nhưng chỉ cần trước đó ả dùng là Khổng Tước Linh thật, vậy càng có tư cách trở thành bùa hộ mệnh của bọn họ.

Còn về cô gái nhân loại vẫn đang hôn mê đó, có lẽ là nữ đệ tử của tông phải ẩn thế Đông Phương, thì có quan hệ gì với y?

Trần Trường Sinh cũng sẽ không làm bất cứ chuyện gì vô nghĩa. Nhưng suy nghĩa của hắn khác với Chiết Tụ ở chỗ, hắn cho rằng, nếu có thể để cô gái loài người này sống, chuyện này có ý nghĩa nhất định.

Chỉ là hắn càng rõ, cho dù chiến đấu thì vẫn qua lại với Ma tộc. Bản thân mình kinh nghiệm chiến đấu thua xa Chiết Tụ, cho nên hắn vẫn im lặng không quấy nhiễu quyết đoán của Chiết Tụ.

– Đổi người, các người có thể giết chết bọn ta. Chiết Tụ nhìn cặp vợ chồng Ma tộc đó, nói.

Lưu Uyển Nhi nhìn hắn, vô cùng nghiêm túc nói:

– Ngươi nhất định phải chết trong Chu Viên, ta lấy danh nghĩa tổ tông xin thề. Nhưng đồng thời ta cũng sẽ thề, chỉ cần ngươi đồng ý đổi người, ta sẽ cho các ngươi nữa canh giờ để rời khỏi. Nếu làm trái lời thề, trời tru đất diệt.

Chiết Tụ vẫn biểu tình bất biến:

– Lời thề của Ma tộc giống với lời thề của nhân loại.

Lưu Uyển Nhi bình tĩnh nói:

– Làm sao mới có thể làm ngươi tin?

Chiết Tụ nói:

– Đầu tiên, ngươi phải làm bọn ta tin người phụ nữ bị bọn ta khống chế có tư cách làm các ngươi tôn trọng lời thề.

Lưu Uyển Nhi nhìn chồng của mình, sau đó nói:

– Nàng ta là Nam Khách đại nhân…

– Ta không tin.

Chiết Tụ không đợi ả nói hết lời, ngắt ngang:

– Nếu ả là Nam Khách, cho dù ta và Trần Trường Sinh chuẩn bị chu đáo hơn nữa, thì vừa nãy đã chết trong hồ rồi.<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.