Trạch Thiên Ký

Q.1 – Chương 260 – Thiên Lý Ma Ăn Người, Người Ăn Rồng



<!– –><!–

–>Nói là nói như vậy, trong lòng quả thật cũng khẳng định. Nhưng Chiết Tụ vẫn có chút khó hiểu, vì lúc nãy y đã kiểm tra mái tóc của cô gái trong lòng, xác nhận không có ma sừng. Cô gái Ma tộc cường đại kiêu ngạo như vậy, mà khi đối diện với y và Trần Trường Sinh còn dám khinh địch, lại không có sừng, ngoại trừ là Nam Khách trong truyền thuyết, còn có thể là ai chứ?

Trần Trường Sinh không biết Nam Khách là ai, hắn phát hiện khi nhắc tới cái tên này, thần tình của đôi vợ chồng ma tướng đó rất kính cẩn. Còn hơi thở của Chiết Tụ trở nên có chút loạn

– Những người tu hành nhân loại trong Chu Viên, xem ra là bị các ngươi độc chết đúng không?

Hắn nhìn cái nồi sắt lớn trong tay Lưu Uyển Nhi và cái đòn gánh trên vai Đằng Tiểu Minh, bỗng nhiên nghĩ tới chuyện này.

Lưu Uyển Nhi không có trực tiếp trả lời câu hỏi của hắn, nhìn hắn ôn hòa và khẩn thiết nói:

– Bắt đầu từ lúc các ngươi vào Chu Viên, bọn ta luôn biết vị trí của các ngươi, bọn ta muốn giết cũng chính là các ngươi. Sau khi giết chết các ngươi, bọn ta sẽ lập tức rời khỏi. Nếu ngươi muốn những người này không chết, đừng ngại phối hợp một chút.

Phối hợp, làm sao phối hợp? Phối hợp để ngươi giết ta? Hay chính là nói tự sát? Rõ ràng là chuyện vô cùng hoang đường. Bị ả chân thành khẩn thiết nói như vậy, lại có thêm sức thuyết phục không thể lý giải. Trần Trường Sinh giật mình, hỏi:

– Các ngươi lẻn vào Chu Viên muốn giết bao nhiêu người? Chỉ là hai người bọn ta?

Lưu Uyển Nhi cho người ta cảm giác biết thì sẽ nói, đã nói là nói hết:

– Quân sư đại nhân nói, các ngươi là tương lai của loài người, cho nên phải chết. Ngoại trừ hai người bọn ngươi ra, còn có một số mục tiêu, chỉ là không tiện nói cho biết.

Trần Trường Sinh nói:

– Thần Quốc Thất Luật đến hai người… Lương Tiếu Hiểu và Thất Gian, các ngươi nhất định muốn giết.

Lưu Uyển Nhi mỉm cười nói:

– Có lý.

Trần Trường Sinh tiếp tục:

– Nghe nói có một số tiền bối Thông U Thượng Cảnh cũng vào Chu Viên. Nhưng bọn họ tuổi tác đã cao, hy vọng phá cảnh ngược lại không lớn.

Lưu Uyển Nhi gật đầu nói:

– Đúng vậy, những lão già vô năng đó, quân sư đại nhân đời nào để ý đến.

Thông U Thượng Cảnh trong giới tu hành, bất luận thế nào cũng xem là cao thủ. Cho dù dùng thời gian để đạt tới cảnh này có hơi lâu một chút, gì gọi là lão già vô năng? Trần Trường Sinh có chút cứng miệng, nói:

– Nếu mục tiêu tập trung ở người trẻ tuổi, thí sinh tham gia Đại Triều Thí năm nay nhất định là trọng điểm các ngươi quan sát… Trang Hoán Vũ?

Chung Hội và Tô Mặc Ngu lưu lại trong Thiên Thư Lăng, hắn chỉ nghĩ đến cái tên Trang Hoán Vũ.

– Trang Hoán Vũ là ai? Lưu Uyển Nhi nhíu đầu chân mày, nhìn chồng bên cạnh.

Đằng Tiểu Minh chất phác nói:

– Học sinh của Mao Thiên Vũ Thiên Đạo Viện, cũng không tệ.

Lưu Uyển Nhi cười lắc đầu, nhìn Trần Trường Sinh nói:

– Ta cũng không nhớ tên, làm sao quân sư đại nhân có thể nhớ.

Trần Trường Sinh nói:

– Có thể được hắc bào đại nhân trong truyền thuyết nhớ đến… ta không biết nên cảm thấy vinh hạnh hay là sợ hãi.

Lưu Uyển Nhi mỉm cười nói:

– Quân sư đại nhân muốn giết Lạc Lạc điện hạ, kết quả bị ngươi ở giữa phá đám. Sao ông ấy có thể quên ngươi?

Trần Trường Sinh im lặng không nói gì.

– Hay là chúng ta mau đổi người nhé. Lưu Uyển Nhi nhìn hắn với vẻ mặt chân thành và khẩn thiết khuyên nhủ:

– Hơn nữa canh giờ đã trôi qua, ít nhất có thể sống thêm nữa canh giờ. Nếu trên đường bọn ta truy đuổi các ngươi gặp hai tiểu hài của Ly Sơn, nói không chừng các ngươi có thể sống thêm một thời gian.

– Nếu …nàng ta thật là Nam Khách

Chiết Tụ nhìn mỹ nữ Ma tộc đang hấp hối trong lòng, mặt không biến sắc nói:

– Bất luận cô gái trong đòn gánh ngươi là ai, có tư cách gì đổi với Nam Khách?

Lưu Uyển Nhi nói:

– Có lẽ các ngươi cũng đoán được tiểu cô nương này là đệ tử tông phái ẩn thế Đông Phương. Nếu luận về bối phận, cùng bậc với Giáo Hoàng, chẳng lẽ không đủ tư cách?

Trần Trường Sinh không nói gì, hờ hững thản nhiên nói:

– Ta không tin giáo, Giáo Hoàng không có quan hệ gì với ta. Đổi người, ta chỉ quan tâm có công bằng hay không.

Lưu Uyển Nhin nghiêm mặt nói:

– Công bằng? Có lý… các ngươi xé hết y phục của nàng ra. Tiểu cô nương này tất nhiên cũng không thể mặc y phục.

Vừa dứt lời, cũng không thấy ả làm thế nào, chỉ nghe “xuy xuy” một trận vang lên. Chiếc yếm trên người cô gái xinh đẹp đang hôn mê nằm trong cái sọt rách nát ra, văng khắp không trung.

Chỉ trong nháy mắt, cô gái đó thân không mảnh vải, lộ ra cơ thể trắng noãn xuân sắc, giống như con cừu non màu trắng.

Nàng ôm hai đầu gối, rút vào trong sọt, một cảnh tượng có sức mê hoặc khó có thể nói nên lời.

Trần Trường Sinh hơi nghiêng người, không dám nhìn thẳng.

Chiết Tụ không có phản ứng gì, chăm chú nhìn cảnh tượng trước mắt, tựa như không nhìn thấy gì.

Giống nhau ở chỗ, bọn họ đều rất tỉnh táo, không có chút bối rối.

Lưu Uyển Nhi vẫn mỉm cười, vẻ mặt ôn hòa, trong lòng có chút kinh ngạc, sau đó ấm giọng, nói:

– Chỉ không có xiêm y… vẫn không công bằng.

Trần Trường Sinh nghĩ đến một chuyện, vẻ mặt hơi biến, chuẩn bị ngăn cản, nhưng chưa kịp.

Chỉ thấy một đường đao vô cùng diễm lệ, xuất hiện ở bờ hồ.

Một dòng máu tươi văng vẫy.

Tay phải của cô gái xinh đẹp nằm trong cái sọt bị đứt lìa.

Chát một tiếng, đoạn tay rơi lên đất.

Đằng Tiểu Minh chậm rãi ngồi xổm xuống nhặt lên, nói với Lưu Tiểu Uyển:

– Tối luộc hay nướng ăn?

Đây là câu nói thứ hai của ma tướng hôm nay.

Nói là ăn thịt người.

Lúc nói câu này biểu tình của gã vẫn thành thật chất phác, giống như đang nói đến một chuyện rất bình thường.

Lưu Tiểu Uyển ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

– Hay là luộc, thơm hơn.

Ả cũng rất bình tĩnh, rất tùy ý. Giống như trong rừng lần trước, nói thịt kho tàu nên làm thế nào, thịt cánh tay nên làm thế nào.

Trần Trường Sinh mặt trở nên có chút tái nhợt, cơ thể có chút cứng đờ.

Chiết Tụ vẫn bình thản. Y biết trong truyền thuyết, cặp vợ chồng ma tướng thật thà chất phác này có sự tích vô cùng tàn ác.

Hơn nữa trên cánh đồng tuyết, y cũng từng ăn qua một số thịt không thể ăn.

Lưu Tiểu Uyển mỉm cười nói:

– Các ngươi xem bây giờ có công bằng không?

Trần Trường Sinh và Chiết Tụ chém đứt một cánh tay của cô gái Ma tộc.

Bây giờ cặp vợ chồng Ma tộc này chém đứt một cánh tay của mỹ nhân nhân loại.

Dường như rất công bằng.

Ở trong mắt Trần Trường Sinh, cô gái Ma tộc này vốn có nụ thân thiết thành khẩn, đột nhiên trở nên vô cùng đáng sợ.

Hắn nhìn ả, trầm ngâm một lát, sau đó hết sức chân thành nói:

– Có thể không ăn thịt người không?

Lưu Tiểu Uyển ngẩn ra, nàng nghĩ tới rất nhiều, hai thiếu niên nhân loại này sẽ làm gì với cảnh tượng này. Hoặc là cay cú nói không sợ, hoặc là kinh tởm nôn mửa, hoặc là máu lạnh làm như không thấy. Nhưng chưa từng nghĩ qua, Trần Trường Sinh lại dùng vẻ mặt thân tình đến như vậy để khuyên mình không nên ăn thịt người.

Ả nhìn ra, Trần Trường Sinh là chân thành, cho nên ả cũng chân thành trước nay chưa từng có.

Thế gian có chút chân thật, rất đáng được khâm phục.

Ả nhìn Trần Trường Sinh hỏi:

– Các ngươi ăn thịt không?

Trần Trường Sinh nói:

– Ăn.

Ả nói:

– Con gà có tội gì?

Chiết Tụ bỗng nhiên nói:

– Cá lớn nuốt cá bé.

Lưu Tiểu Uyển mỉm cười:

– Bọn ta mạnh hơn loài người các ngươi. Sao không thể xem các ngươi là thức ăn?

Trần Trường Sinh nói:

– Bọn ta đều có trí khôn, có tiếng nói, có thể giao lưu.

Lưu Tiểu Uyển nhìn ánh mắt của hắn, vô cùng nghiêm túc nói:

– Nhưng loài người các ngươi từng nếm qua rồng.

Trần Trường Sinh im lặng, quả thật hắn không biết có người từng ăn qua rồng.

Ngay lúc này, hắn cảm giác chuôi đoản kiếm có chút rung lên.

– Ta là người, cho nên ta muốn ngươi không nên ăn thịt người.

Hắn im lặng hồi lâu, nói:

– Giống như nếu ta là rồng, đương nhiên cũng muốn ngăn loài người ăn thịt rồng.

– Cho nên suy cho cùng là vấn đề lập trường. Lưu Tiểu Uyển mỉm cười nói.

Trần Trường Sinh lắc đầu nói:

– Ta sẽ không ăn rồng biết nói chuyện, cho dù có nhiều lợi ích hơn nữa… Ta nghĩ, người ăn rồng đó, có lẽ không thể tính là người… ít nhất trong mắt ta.

Nghe lời này, Lưu Tiểu Uyển trầm ngâm một lát, thở dài:

– Người đó quả thật đã không phải là người.

Chính ngay lúc vị ma tướng Nhị Thập Tam giống như bà nội trợ nhìn cảnh nhớ chuyện xưa, Trần Trường Sinh và Chiết Tụ liếc nhìn nhau

Sau đó Trần Trường Sinh lùi lại sau một bước.

Hai thiếu niên cùng sánh vai.

Sau đó tay trái Trần Trường Sinh lại nắm đoản kiếm, đẩy tới sau lưng.

Một cái bóng đen rất nhỏ, sinh ra giữa miệng hổ của hắn.

Đây là sau khi Trần Trường Sinh quen biết Hắc Long. Lần đầu Hắc Long rảnh rỗi không có việc gì nên đàm định lợi ích trước, liền đồng ý giúp hắn làm việc. Vì gã Ma tộc đó làm nàng nhớ đến một số chuyện cũ không làm sao vui được. Nhất là là cái nối sắt lớn đó, làm nàng thấy thì rất phiền chán. Hơn nữa ma nữ đó nhắc tới người ăn rồng, điều này càng làm nàng phiền hơn.

Hắc Long rời khỏi tay của Trần Trường Sinh, hóa thành ảo ảnh mắt thường căn bản nhìn không thấy, lướt nhanh qua giữa hồ. Sau đó giống như chiếc lá rơi, lặng thinh chìm vào đáy hồ, im nhẹ thuận theo thông đạo xuyên trời đất, về trong đầm rồng bên chân núi, phá nước bay ra, lướt nhanh qua khu rừng.

Cảnh giới thực lực của nó bây giờ không có cách gì có thể ảnh hưởng tới trận chiến này. Chuyện Trần Trường Sinh muốn nó làm là đi cảnh báo, tìm kiếm sự giúp đỡ. Trần Trường Sinh nghĩ, nếu có thể tìm được tiền bối của các tông phái Thông U Thượng Cản thì tốt không gì bằng. Nhưng nó lại không nghĩ như vậy, nó rất rõ trong khu rừng này, bây giờ kẻ tu hành nhân loài nào mạnh nhất. Thế giới Chu Viên rất rộng, nhưng vận khí của nó rất tốt, không cần thời gian bao lâu, liền nhìn thấy thiếu nữ áo trắng một mình bước đi trên chân núi. Chỉ là nhìn thấy cung tên trên người thiếu nữ áo trắng đó, không biết tại sao nó cảm thấy có chút rét lạnh sợ hãi.

Ngay lúc này, Đằng Tiểu Minh hơi nhướn mày, liếc nhìn phía xa xa. Là Nhị Thập Tứ ma tướng, cảnh giới của gã cực kỳ cường đại. Hắc Long tuy đến như thiểm điện, vô thanh lặng lẽ, nhưng vẫn để y cảm nhận được chút động tĩnh. Chỉ là động tác của Hắc Long thật sự quá nhanh, nhanh tới mức y không thể nhìn thấy gì.

– Nếu Lương Tiếu Hiểu và Thất Gian đều là người các ngươi muốn giết, vậy thì ta hiểu rồi. Trần Trường Sinh nhìn Lưu Tiểu Uyển nói. Lúc nãy khi hắn phóng ra Xuyên Vân tiễn, đối phương không có phản ứng gì, thì hắn liền cảm thấy có chút kỳ quái. Bây giờ xem ra, cái này đối với cặp vợ chồng ma tướng là cố ý để mình cầu viện, dẫn dụ Lương Tiếu Hiểu và Thất Gian đến, định một lưới bắt hết.

Lưu Tiểu Uyển nhìn hắn cười nói:

– Nếu có thể trong thời gian ngắn nhất giải quyết tất cả vấn đề, đương nhiên là rất tốt.

Trần Trường Sinh nhìn cổ họng mỹ nữ Ma tộc bị Chiết Tụ xuyên thủng, đang hấp hối, vẫn có chút nghi hoặc không thể giải thích.

– Ta không biết lòng tự tin này của các ngươi từ đâu mà có, có thể lấy hai chọi bốn.

Chiết Tụ mặt không biểu tình nói:

– Nếu ở ngoài Chu Viên, lấy hai chọi ba, hung danh lừng lẫy của Nhị Thập Tứ ma tướng, lúc này ta nhất định đã chạy thoát rồi. Nhưng nếu các ngươi thông qua cách nào đó cưỡng hành áp chế cảnh giới thực lực vào trong Chu Viên, vậy thì các ngươi chỉ có thể dùng cảnh giới này chiến đấu. Mạnh nhất các ngươi cũng chỉ là Thông U Thượng Cảnh.

Lưu Tiểu Uyển nhìn y bình tĩnh nói:

– Tự tin, là nền tảng của kẻ mạnh.

– Nhưng ngươi biết không? Trần Trường Sinh giống như ta, đều là người ít nói. Chiết Tụ nhìn nàng bỗng nhiên nói.

Lưu Tiểu Uyển nhướn đôi mày thanh tú, có chút hứng thú, hỏi:

– Cái này nhìn không ra.

Chiết Tụ nói:

– Hắn nói với các ngươi nhiều như vậy, bao gồm bây giờ ta nói chuyện với ngươi, kỳ thật giống như mục đích của các ngươi… đều là kéo dài thời gian.

Chân mày của Lưu Tiểu Uyển cao hơn, hỏi:

– Tại sao?

– Ngươi nói rất đúng. Tự tin, là nền tảng của kẻ mạnh.

Chiết Tụ nói:

– Trần Trường Sinh rất tự tin, hắn mạnh hơn Trần Trường Sinh mà các ngươi nghĩ. Trùng hợp là, ta là ta cũng thấy mình như vậy.

Chính ngay lúc này, trong khu rừng vang lên một âm thanh bạo liệt kiêu ngạo.

– Đúng vậy, ta cũng nghĩ như vậy

Vừa dứt lời, hai thiếu niên người mặc kiếm phục màu tím, từ trong rừng đi ra.

Đệ tử Ly Sơn, cuối cùng đăng tràng.

Bọn họ đã chuẩn bị xong cho trận chiến, cả người mang đầy kiếm ý đến.

Bọn họ nhìn cặp vợ chồng ma tướng, kiếm khí thanh sảng, chói mắt vụt ra.

Trong núi rừng xa xa, mơ hồ có y ảnh hiện ra, có lẽ là Trang Hoán Vũ cũng sắp đến rồi.

Đến đây, thế cuộc của trận chiến xảy ra biến hóa rất lớn.

Năm thiếu niên thiên tài nhân loại chống chọi hai cường giả Ma tộc, bất luận nhìn từ gốc độ nào đều có thể đánh được, hơn nữa khả năng thắng rất lớn.

Chính như vừa nãy Chiết Tụ nói, bất luận cặp vợ chồng ma tướng này thực lực ở ngoài Chu Viên bá đạo thế nào, ở trong Chu Viên, bọn họ mạnh nhất cũng chỉ có thể thi triển ra thực lực Thông U Thượng Cảnh.

Hoang mang mà Trần Trường Sinh không thể hoàn toàn hiểu được chính là tại sao bọn họ tự tin như vậy?

Ánh mắt của Lưu Tiểu Uyển vẫn ôn hòa, hoàn toàn không giống như Lương Tiếu Hiểu và Thất Gian đối mặt với đại địch, nhìn Trần Trường Sinh nói:

– Cho dù phải chiến, hình như cũng phải đổi người trước.

Nàng nắm trong tay sống chết của nữ đệ tử tông phái ẩn thế Đông Phương.

Sống chết của mỹ nữ Ma tộc đó thì ở trong ngón tay của Chiết Tụ.

– Ngươi là viện trưởng của Quốc Giáo Học Viện, lại nhỏ như vậy, cả ta cũng cảm thấy Giáo Hoàng đang hồ đồ…

Lưu Tiểu Uyển nhìn hắn cười nói:

– Nhưng nếu là người của Ly Cung, nghĩ chắc cũng sẽ không nhìn đồng loại chết đi. Trường Sinh Tông là huyền môn chính tông. Ly Sơn tuy nói hiếu sát, cũng không thể trơ mắt nhìn đồng loại chết. Oát Phu Chiết Tụ là loài sói, ăn thịt sống mới có thể sống, nhưng các ngươi làm không được.

Nghe xong những lời này, Chiết Tụ liếc nhìn Trần Trường Sinh.

Trong cánh đồng tuyết, y là thiếu niên Lang tộc không biết nể mặt ai, cái gì Ly Cung, cái gì Ly Sơn, đều không liên quan với y. Chỉ cần y sống, sau đó giết chết kẻ địch. <!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.