Trạch Thiên Ký

Q.1 – Chương 274 – Ngô Đồng (P2).



<!– –><!–

–>​

Từ Hữu Dung đem phá băng kiếm của Thánh Nữ Phong dùng như… Tiễn pháp.

Mà Nam Khách dùng … thân pháp quỷ dị nhất đại lục, Da Thức Bộ

Hơn nữa thứ Nam Khách dùng không phải phiên bản đơn giản hóa như Trần Trường Sinh mà là bản đầy đủ, thậm chí có thể nói là bản hoàn mỹ, so với cao thủ ma tộc ở Quốc Giáo Học Viện ám sát Lạc Lạc thì cao minh hơn không biết bao nhiêu lần.

Theo đạo lý mà nói, không phải tộc nhân thì không thể học được Da Thức Bộ bản đầy đủ chớ đừng nói là hoàn mỹ, nhưng Nam Khách là hoàng tộc, cho nên nàng có huyết mạch thiên phú của Ma Vực, theo điều này mà nói, tu hành cho tới bây giờ vốn không phải chuyện công bằng.

Cảnh giới của Từ Hữu Dung không kém hơn Nam Khách, tiễn pháp lại tinh diệu vô song, đối mặt với bộ pháp quỷ dị của Nam Khách cũng bình tĩnh không hoảng hốt, cùng với nhiều tiếng dây cung vang lên, tiễn lần lượt bắn ra nhưng lại khiến Nam Khách không có cách nào tới gần mình.

Nhưng… Số lượng tiễn chung quy vẫn có hạn, cũng không phải bắn mãi được.

Đây là sự thật, mà sự thật sẽ phát sinh vào một thời gian nào đó, có lẽ là ngay sau đó.

Ngay sau đó, hộp đựng tên của Từ Hữu Dung trống rỗng.

Nàng không còn cách ảnh hưởng đến thân pháp quỷ dị của Nam Khách.

Tiếng xé gió vang lên, thân ảnh của Nam Khách trong bóng đêm hư thật giao ảo, đứng cách nàng còn mấy trượng.

Một tiếng quát hống hách chói tai đến cực điểm phát ra từ cơ thể Nam Khách.

Đồng thời có một đạo kiếm quang sáng ngời đến cực điểm.

Đạo kiếm quang có bề rộng chừng mấy thước, đến từ thanh trường kiếm nàng nắm chặt trong tay.

Kiếm quang vẽ ra trong bầu trời đêm một vòng tròn, vô cùng cuồng bạo chém tới Từ Hữu Dung

Kiếm quang mang theo kiếm thế hống hách vô song, trực tiếp vây kín các phương vị của Từ Hữu Dung, nhưng lại làm cho người ta cảm giác không thể tránh né.

Đỉnh núi Mộ Dục gió thổi phần phật, kiếm quang sáng ngời như chớp.

Dây cột tóc của Từ Hữu Dung bị kiếm ý va chạm, lặng lẽ đứt ra, mái tóc đen chảy dài xuống vai.

Nếu bị kiếm quang này chém trúng, nàng chắc chắn phải chết không còn nghi ngờ.

Từ Hữu Dung sẽ tiếp một kiếm này như thế nào?

Nàng vươn tay về phía đạo kiếm quang kia.

Tay kia rất trắng, rất thanh tú.

So với kiếm quang cuồng bạo khủng bố nó có vẻ nhỏ bé mà yếu ớt.

Nhưng ánh mắt của Từ Hữu Dung vẫn yên lặng, tự tin.

Cách kiếm quang sáng ngời, nàng bình tĩnh nhìn Nam Khách.

Mái tóc đen nhẹ nhàng phấp phới.

Một hơi thở vô hình, từ tay nàng hướng vào bóng đêm.

Khí tức ôn hòa, không có bất kỳ lực sát thương nào, giống như đang triệu tập gì đó.

Đột nhiên… Ô…ô…ô…n…g ong ong

Đỉnh núi Mộ Dục bỗng nhiên vang lên vô số tiếng kêu thê lương.

Hơn mười mũi tên phá bóng đêm từ bốn phương tám lao tới.

Đó đều là mũi tên Từ Hữu Dung bắn ra lúc trước, nhìn như tan biến trong bầu trời đêm, nhưng căn bản chưa từng rời xa, chỉ là đang đợi nàng triệu tập

Từ Hữu Dung đưa tay vào bầu trời đêm.

Trong bầu trời đêm có hơn mười tia sáng, giống như sao băng tấn công Nam Khách.

Hơn mười đạo sao băng từ trên trời rơi xuống, bầu trời đêm bừng sáng, có thể thấy rõ đầu mũi tên như có ánh sáng thiêu đốt.

Nam Khách vẫn hờ hững, đồng tử lại co rụt, hai tay nắm chặt chuôi kiếm, không chém về phía Từ Hữu Dung mà là đâm vào trong bầu trời đêm.

Đâm vào bầu trời đêm là một động tác, nếu yên lặng, vậy cũng sẽ chỉ là một hình ảnh, nhưng kiếm của nàng như vẽ ra vô số nét, đồng thời cũng là vô số tổ hợp hình ảnh.

Nam Khách giơ cao kiếm, vuông góc với bầu trời, ánh mắt nhìn chằm chằm Từ Hữu Dung, lại có vô số đạo kiếm quang từ thân thể của nàng lấp lánh biến thành quang cầu xinh đẹp.

Ngoài quang cầu có vô số ngấn nhỏ, đó đều là kiếm.

Hơn mười đạo sao băng đánh vào vòng sáng kia.

Nặng nề như tiếng sấm nổ vang lên ở đỉnh Mộ Dục.

Dưới đôi giày da thuồng luồng của Nam Khách xuất hiện thêm mấy cái khe, hơn nữa còn sâu hơn trước.

Tiễn đều bị kiếm của nàng đón đỡ, đánh bay đi, nhưng lúc này đây không trôi vào bóng đêm mà như có linh tính đánh úp lại.

Hơn mười đạo tiễn hóa thành mưa tên, liên tiếp tấn công Nam Khách

Ba ba ba, trên đỉnh núi không ngừng có âm thanh vang lên.

Thanh âm là tiếng kim loại va chạm, là tiếng sắc bén và tiếng cào khiến tai người như muốn tê đi.

Đỉnh núi xuất hiện vô số đốm lửa, thậm chí là hỏa hoa, đó đều là do tiễn và kiếm tương giao.

Nhưng không có một tiễn nào có thể tiếp cận Nam Khách, mà ngay cả giây lát lướt qua, hỏa hỏa đều không thể bay qua quang cầu của nàng.

Trên đỉnh núi khắp nơi đều là dấu vết do mũi tên khắc ra, có sâu có cạn, có rậm rạp như dấu mưa lưu lại trên cát.

Nàng nhìn Từ Hữu Dung, giơ cao trường kiếm, giống như căn bản không động.

Nhưng trong nháy mắt, nàng phát ra vô số đạo kiếm.

Từ chỗ Từ Hữu Dung nhìn qua, trường kiếm ảnh sau lưng Nam Khách biến thành một hình quạt.

Như là khổng tước xòe đuôi.

Đỉnh Mộ Dục hỏa hoa văng khắp nơi, nghe âm thanh nhỏ vụn này, lão giả đánh đàn biến sắc không nói gì.

Lúc này tinh thần của Nam Khách đều đặt vào trường kiếm, thần trí của Từ Hữu Dung có hùng mạnh, khống chế được mưa tên cũng rất khó tái phát động công kích, cục diện thành thế giằng co.

Khiến lão già biến sắc là Nam Khách đã khai mở trường kiếm.

Mãi đến lúc này, hắn mới biết Công chúa điện hạ đã đi tới bước này, quả nhiên không hổ là người mạnh nhất trong hoàng tộc Ma tộc trẻ tuổi.

Tu đến Tụ Tinh Cảnh, có một lớn chỗ bất đồng, liền là bọn họ nắm giữ lĩnh vực của mình —— đó là thế giới thuộc về bọn họ, tên là tinh vực.

Ở trong tinh vực, không ai có thể xúc phạm tới bọn họ, trừ phi đối thủ có cảnh giới áp đảo, cưỡng ép phá tan.

Trong Ma tộc có thuyết pháp, nhưng cường giả hoàng tộc không gọi lĩnh vực của mình là tinh vực, mà gọi là Nguyệt Hoàn.

Nam Khách tuổi còn nhỏ, thực lực chưa đủ, không có cách nào triệu tập ra Nguyệt Hoàn đầy đủ, nhưng nàng sử dụng hết sức kỳ xinh đẹp, không có lỗ hổng, kiếm pháp hoàn mỹ bổ sung cho cảnh giới không trọn vẹn.

Đạo kiếm đang nở rộ trên Mộ Dục là Nguyệt Hoàn của nàng.

Đến tận đây, lão già đánh đàn rốt cục không còn lo lắng trận chiến này.

Bởi vì huyết mạch của Từ Hữu Dung có cường thịnh tới đâu thì vẫn giới hạn trong cảnh giới bản thân, như vậy chỉ cần nàng còn ở Thông U Cảnh thì vĩnh viễn không thể xúc phạm tới Nam Khách.

Ý nghĩa trận đấu phát sinh ở Chu Viên này, Nam Khách đứng ở thế bất bại

Lão già rung động nghĩ, quân sư đại nhân tất nhiên là biết được việc này nên mới giao trọng trách giết Từ Hữu Dung cho điện hạ.

Đại nhân quả nhiên tính toán như thần.

Lão già không hề lo lắng, nhưng hắn quên một việc, bất bại không có nghĩa là thắng lợi.

Đối mặt với Nguyệt Hoàn của Nam Khách, biểu hiện của Từ Hữu Dung có thể nói là hoàn mỹ, hoàn mỹ ở đây chính là hoàn mỹ tuyệt đối.

Bất kể là tần suất mưa tên hay góc độ mỗi mũi tên đều vô cùng hoàn mỹ.

Nam Khách triển khai kiếm thế cũng chỉ có thể chống đỡ, mà không thể tìm được bất cứ cơ hội phản kích nào.

Đối với người kiêu ngạo như nàng thì đúng là chuyện không thể tiếp nhận.

Nam Khách đi vào Chu Viên chính là muốn đánh bại Từ Hữu Dung, giết chết Từ Hữu Dung.

Mưa tên không ngừng hỏa hoa liên tục lấp lánh, trong bóng đêm như là vết thương, bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất, nhưng qua thêm giây lát, lại lại thêm rất nhiều dấu vết.

Âm thanh ma sát và khủng bố quanh quẩn bên tai Nam Khách.

Nàng nhìn Từ Hữu Dung, vẻ mặt đờ đẫn, ánh mắt ngây dại dần dần biến thành sắc bén.

Đột nhiên, Nam Khách nhắm mắt lại, mang theo sự điên cuồng hô lớn một tiếng

– A

Cùng với tiếng hét, kiếm quang quanh thân thể nàng thêm sáng ngời, kiếm thế đột nhiên tăng thêm ba phần

Ba ba ba ba, thân ảnh của nàng hư ảo, sau đó lại ngưng thực, một kiếm đâm thẳng tới Từ Hữu Dung

Nàng không để ý mưa tên đầy trời, đem toàn thân tu vi ngưng làm một kiếm đánh tới Từ Hữu Dung.

Cho dù nàng thành công, mưa tên cũng sẽ đâm vào thân thể của nàng, trận chiến này đã đi tới thời khắc hung hiểm nhất.

Lão giả vẻ mặt đột biến, bỗng nhiên đứng dậy.

Ma tộc Công chúa quên cả sống chết đánh ra một kiếm, nó sẽ có uy lực hùng mạnh thế nào?

Nam Khách dùng một đạo kiếm, hai đạo kiếm diệt sạch.

Hai đạo kiếm quang tương giao, chém về phía Từ Hữu Dung.

Lão giả đánh đàn sắc mặt trắng nhợt, rung động hô:

– Nam Thập Tự Kiếm.

Ở thế giới nhân loại không thấy được ánh trăng Ma tộc.

Ở Ma Vực có thể nhìn thấy trời sao, nhưng bởi vì vị trí hay nguyên nhân gì đó, sao trời trong mắt Ma tộc không phải trời đầy sao, mà là hai dòng ngân hà.

Hai ngân hà ở trong bầu trời đêm tương giao, tựa như một chữ thập.

Trái ngược Tuyết Lão Thành, sao trời ở phía nam, cho nên Ma tộc xưng là nam tự thập.

Kiếm Nam Khách lúc này chém về phía Từ Hữu Dung phân thành hai đạo tinh quang, đúng là Nam Thập Tự Kiếm trứ danh Ma Vực.

Lão giả đánh đàn biết, thanh kiếm của Nam Khách điện hạ kia chính là Nam Thập Tự Kiếm trứ danh.

Một kiếm là kiếm pháp, một kiếm là thân kiếm.

Nam Khách dùng Nam Thập Tự Kiếm thi triển Nam Thập Tự Kiếm

Kiếm ý hùng mạnh phá không, chưa đi tới trước người Từ Hữu Dung, chỉ nghe trong bầu trời đêm vang lên vô số thanh âm vụn vỡ.

Trên mặt lão giả đánh đàn hiện vẻ đau đớn, thân thể lay động.

Đó là âm thanh Hư Cảnh phá nát.

Ngay sau đó, sâu trong thảo nguyên dưới chân Mộ Dục, ánh sáng kỳ dị cũng bắt đầu lấp lánh, ánh sáng có chút biến hình, chứng minh không gian đang vặn vẹo.

Một kiếm của Nam Khách … Đã đạt đến đỉnh quy tắc của Chu Viên cho phép, thậm chí đã sắp vượt qua giới tuyến kia.

Hơn mười đạo tiễn hóa thành ánh sáng, ở trong bóng đêm lao tới, dùng mắt thường nhìn giống như một cơn mưa tên.

Nam Khách cởi bỏ Nguyệt Hoàn, đem kiếm bình hóa thành một kiếm, tương đương để mình bị vây trong cơn mưa tên.

Nếu Từ Hữu Dung có thể tiếp được Nam Thập Tự Kiếm, như vậy kế tiếp sẽ đến lượt Nam Khách gặp nguy hiểm.

Vấn đề ở chỗ, uy lực của Nam Thập Tự Kiếm khủng bố như thế, Nam Thập Tự Kiếm cũng là binh khí hiển hách Ma Vực, nếu ở thế giới nhân loại hoàn toàn có tư cách đứng vào Bách Khí Bảng.

Trong tay của Từ Hữu Dung chỉ có một thanh mộc cung, làm sao có thể tiếp được?

Một tiếng đàn, hoá ra dây cung đã đoạn.

Dây cung từ phần đuôi ngăn ra, giống nhụy hoa xoắn vào cổ tay của Từ Hữu Dung.

Nàng cắm cung vào vách đá trước mặt.

BA~, vách đá đột nhiên vỡ, trường cung cắm xuống đất nghênh đón gió đêm, dường như biến thành một gốc cây.

Ầm một tiếng.

Uy lực vô cùng khủng bố Nam Thập Tự Kiếm trảm vào trường cung.

Cây cung này rất dài, cho nên cảm giác cũng không phải quá rắn chắc, hơn nữa rõ ràng làm bằng gỗ, nhưng lại chặn được kiếm

Trên đỉnh núi, gốc cây cô đơn giống như gốc cây nàng thấy trên đường núi thấy kia.

Đường núi là ảo cảnh, nàng thấy cây kia, vốn là cái cây nàng muốn nhìn thấy.

Là cây ngô đồng nàng nhìn thấy trên đường núi.

Lúc này nó là trường cung, cũng đồng dạng là cây ngô đồng.

Cây cung này, vốn là thượng binh trên Bách Khí Bảng.

Ngô đồng, là pháp khí cường đại của Thánh Nữ Phong, ở Bách Khí Bảng xếp hạng ba mươi mốt và ba mươi hai

Vì sao một kiện pháp khí có hai xếp hạng? Bởi vì ngô đồng cũng không phải một kiện pháp khí, mà là hai kiện.

Ở trong bầu trời đêm gào thét, tên là lá từ cây ngô đồng bay xuống gọi là ngô tiễn.

Lúc này trong tay nàng nắm trường cung, đó là một gốc cây ngô đồng.

Ngô tiễn và ngô đồng.

Ngô kiếm, ngô đồng.

Đây là thứ đầy khí chất vương giả, ngoài thánh nhân và đế vương đều không thể dùng.

Nhưng Từ Hữu Dung có thể dùng, thậm chí chỉ có nàng mới phát huy ra uy lực lớn nhất của kiện pháp khí này.

Tựa như vì sao trên đường núi, nàng thấy gốc ngô đồng kia là một đạo lý.

Nàng là phượng hoàng, đỗ lại trên cây ngô đồng.

Nàng là vương giả trời sinh.

Thanh quang như tản ra sóng, đập vào khắp nơi.

Hai đạo khí tức cường đại va chạm, chiếu sáng đỉnh Mộ Dục, cũng chiếu sáng ánh mắt của các nàng.

Từ Hữu Dung nhìn Nam Khách, vẻ mặt yên lặng.

Ngô đồng chặn Nam Thập Tự Kiếm, ngô tiễn ở đâu?

Trong bóng đêm tiếng xé gió mãnh liệt, vô số mưa tên rơi xuống.

Kiếm của Nam Khách đối kháng trường cung của Từ Hữu Dung, làm thế nào tránh được mưa tên? Cũng như trước đã nói, nàng không thể một kiếm chấm dứt trận chiến đấu này thì sẽ đến lượt nàng đối mặt với nguy hiểm.

Vừa lúc đó, một hình ảnh làm người ta không tưởng được xuất hiện.

Hai tay Nam Khách nắm chuôi kiếm lần lượt tách ra, một kiếm đánh trường cung, kiếm kia huy động đánh văng mười mũi tên ra.

Nam Thập Tự Kiếm, hóa ra là hai thanh kiếm.

Tựa như ngô đồng cũng là hai kiện pháp khí vậy.

Đỉnh Mộ Dục, tối nay lưu quang tràn ngập, âm thanh không ngừng.

Đây là một cuộc chiến đấu khó thể tưởng tượng, nếu bàn về độ kịch liệt, khẳng định kém trận đấu kinh thiên cách Chu Viên ngoài trăm dặm, nhưng lại làm người ta si mê.

Tựa như trong truyền thuyết, bất kể tu vi cảnh giới hay tâm chí, các nàng đều giống nhau, mà ngay cả binh khí và pháp môn cũng tương tự. Tựa như việc các nàng gặp nhau, sau đó chiến đấu, phượng hoàng và khổng tước, ngô đồng và Nam Thập Tự Kiếm, ai sẽ giành thắng lợi cuối cùng?

—— nếu có vận mệnh, như vậy các nàng chính là đối thủ trong số mệnh, bất kể ai quan sát trận chiến tối nay đều tin tưởng không nghi ngờ.

Nếu không ai quan sát trận chiến này thì đúng là tiếc nuối của đại lục.

Cũng may, trận chiến này có người đứng xem.

Mỗi nếp nhăn của lão giả đánh đàn đều đang biểu đạt sự rung động và ca ngợi.

Không chỉ với Nam Khách, còn cả với Từ Hữu Dung.

Hắn chưa từng thấy qua huyết mạch thiên phú và năng lực chiến đấu cường đại như thế.

Chứ đừng nói các nàng còn rất trẻ.

Ngô tiễn gặp kiếm, Nam Thập Tự Kiếm gặp ngô đồng, hiện tại cuộc chiến đang tiến vào giai đoạn giằng co, xem ai có thể chống được đến cuối cùng.

Lão giả đánh đàn rất rõ điểm này, cho nên hắn đứng dậy.

Công bằng chiến đấu? Ma tộc cho tới bây giờ không tin những từ đó, đó là ngôn ngữ dối trá, không có bất kỳ ý nghĩa nào.

Nhưng mà Nam Khách lại nhìn hắn một cái, mặc dù chỉ là ánh mắt xéo qua vẫn khiến hắn lạnh run.

Ma tộc chưa bao giờ tin vào công bằng chính nghĩa, nhưng nàng lại thờ phụng kiêu ngạo.

chuyện không thể tiếp nhận. <!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.