Trạch Thiên Ký

Q.1 – Chương 301 – Thanh Phong Vấn Đạo 1



Huyết mạch và chân nguyên hiện tại của Từ Hữu Dung cũng đã khô kiệt, vô cùng khô kiệt, không cần nói đến chiến đấu, mà ngay cả đi đường cũng không thể làm được. Vì thể, câu “ngươi muốn chết sao”, vốn không có ý nghĩa kiêu ngạo cao quý gì hết, ngược lại có chút buồn cười, đương nhiên, loại buồn cười này trong mắt Trần Trường Sinh, giống đáng yêu hơn.

Hắn cười nói:

– Nếu ngươi không bệnh, tại sao lại có những ý nghỉa hoang đường như thế.

Từ Hữu Dung cố gắng khống chế được cảm xúc, nói:

– Ý tưởng này sao hoang đường?

Trần Trường Sinh nói:

– Ta nói rồi, thế gian căn bản là không có ai hoàn mỷ, không làm được hoàn mỹ, thua người khác chút, sẽ sinh ra cảm giác hổ thẹn, điều này không phải hoang đường hay sao? Trình độ Giáo Hoàng đại nhân nuôi dưỡng cây sao bằng người làm vường trong Bách Thảo Viên, chẳng lẽ sẽ xấu hổ sao? Nữ công của Thánh Hậu nương nương không bằng tinh diệu của Vấn Thủy thành nữa, chẳng lẽ vì vậy mà cảm thất thẹn?

Từ Hữu Dung hơi hơi nhướn mày, nói:

– Ta nói là một loại thái độ nhân sinh,chỉ có thái độ cuộc sống như vậy, mới có thể càng ngày càng thêm hoàn mỹ.

Trần Trường Sinh lắc đầu nói:

– Ta không phải nói thái độ này không thể thực hiện, chỉ là đã nghĩ qua, nếu như những thứ cô coi trọng chính là thái độ, như vậy chỉ cần chúng ta không ngừng cố gắng, không đến phút cuối của đời người, thì không thể nói chúng ta không có khả năng hoàn mỹ, nếu thắng bại chưa phân, vì sao phải nhắc đến xấu hổ?

– Về phần tự ti, vậy càng không nữa.

Hắn từ trong đống lửa lấy ra một khối rễ cây đã mới được nướng chín đưa cho nàng, đổi lại cái đã nguội kia trong tay nàng, tiếp tục nói:

– Hiện tại làm không được, không có nghĩa là sau này cũng làm không được, hơn nữa cho dù là luôn không làm được, thì có sao chứ? Cố gắng là nhu cầu từ trong tâm của mình, chứ không phải là từ tâm lý hơn thua so đo với người khác, chỉ cần đã nổ lực qua, vậy thì đủ rồi.

Từ Hữu Dung trầm mặc không nói, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Trần Trường Sinh còn nói thêm:

– Ta cảm thấy cô nên suy nghĩ cho kĩ. Hy vọng của người khác đối với chúng ta vốn không quan trọng, chúng ta hy vọng mình làm gì mới thật sự quan trọng, người chẳng lẽ không nên sống vì bản thân mình sao?

Từ Hữu Dung ngẩng đầu lên, nhìn hắn một cái.

Trần Trường Sinh hiểu được ý của nàng, nói:

– Trách nhiệm nên gánh vác đương nhiên phải gánh vác á, nhưng sống thì đáng ra phải sống vì mình, hơn nữa người sau có thễ hơn người trước mà.

Từ Hữu Dung ngẫm nghĩ một chút, nói:

– Ta không cách nào giải thích được.

Trần Trường Sinh ngẫm nghĩ một chút, cười nói:

-Ta cũng chỉ thuận miệng nói thôi.

Trải qua cuộc nói chuyện này, hắn phát hiện ra người thiếu nữ này tự như con nhím trong rừng rậm, từng giây từng phút phòng bị, dễ dàng làm cho cây cỏ bên cạnh mang theo thiện ý bị thương, lại dễ dàng làm bản thân bị thương, hoặc là do như vậy, trong lúc bình tĩnh thản nhiên, dưới vẻ bề ngoài thong dong hùng mạnh, nàng quả nhiên là mẫn cảm tinh tế.

Hoàn mỹ mà hắn nói chỉ là thuận theo câu nói của nàng để nói thôi, thực sự chưa từng nghĩ qua, hắn cảm thấy lối suy nghĩ này rất quái dị, cho nên mới cảm thấy nàng có bệnh, có người bình thường nào, coi hoàn mỹ làm mục tiêu sống đâu, một khi phát hiện bản thân mình không làm được hoàn mỹ tuyệt đối, sẽ vì vậy mà sản sinh ra tâm lý phủ định và hạ thấp mình?

– Ngươi nói nghe có chút đạo lý, hoặc là có thể khiến cho cuộc sông trở nên thoải mái hơn chút, nhưng nếu …

Từ Hữu Dung do dự một lát, thỉnh giáo nói:

– Giáo dục ta tiếp nhận thưở nhỏ khiến ta không cách nào chấp nhận quan điểm của ngươi, vậy ngươi làm sao đối mặt áp lực này?

Trần Trường Sinh chĩa một khối rễ củ trong tay nàng nói:

– Nhân lúc còn nóng ăn trước đi, rồi chúng ta trò chuyện.

Từ Hữu Dung nghe theo bóc lớp vỏ hơi cháy sém của mớ rễ cây ra, cùng với hơi nóng bóc lên, một mùi hương nhẹ bay lên.

Trần Trường Sinh nói:

– Đầu tiên chúng ta phải biết được bản thân mình muốn gì nhất, mục đích sống là gì.

Nhìn ánh mắt của nàng, hắn vội nói:

– Đừng có nói hai chữ hoàn mỹ này nữa, hoàn mỹ chỉ là từ dùng để chỉ trình độ, chứ không phải là sự thật cụ thể.

Từ Hữu Dung ngẫm nghĩ một chút, nói:

– Ta muốn làm nhất chính là tu đạo.

– Vậy tu đạo.

Hắn nói.

Từ Hữu Dung có chút mất hứng, nghĩ thầm rằng đây không phải là trêu người sao.

Trần Trường Sinh giải thích nói:

– Ngoại trừ tu đạo, việc khác cô đều đừng nghĩ đến.

Từ Hữu Dung nói:

– Nhưng những chuyện kia vẫn tồn tại.

Trần Trường Sinh nói:

– Nhắm mắt lại chính là bầu trời tối đen, không nhìn thế giới, thế giới sẽ không tồn tại.

Từ Hữu Dung nói:

– Duy tâm nói như vậy, làm sao có thể thuyết phục được chính mình, hơn nữa tu đạo cũng chỉ là cách thức, cũng không phải là mục đích.

Trần Trường Sinh nhìn nàng, hồi tưởng đến con đường nhìn thấy nghe thấy, nói:

– Nếu ta không nhìn lầm, mục đích tu đạo của cô hẳn là …trở nên càng mạnh?

Từ Hữu Dung nói:

– Chỉ có đủ mạnh, mới có thể gánh vác được trách nhiệm nên gánh vác.

Trần Trường Sinh có chút bất đắc dĩ nói:

– Chúng ta có thể quên hai chữ trách nhiệm này đi không.

Từ Hữu Dung nghiêm mặt nói:

– Nhất thời không dám quên.

Trần Trường Sinh nghiêm túc ngẫm nghĩ một chút, nói:

– Như vậy ta đề nghị cô khi chưa trở thành người mạnh nhất đó, tạm thời quên đi mục tiêu này, tập trung toàn bộ tinh thần vào hai chữ tu đạo này.

Từ Hữu Dung nói:

– Không có mục tiêu, làm sao có thể đủ kiên định bước đi?

Trần Trường Sinh nói:

– Chứng minh mục tiêu không đủ kiên định, không thể lay động, nếu như mục tiêu kia đã ăn sâu vào trong ý thức, hà tất cần từng giây từng phút nhắc nhở chính mình?

Từ Hữu Dung ngẫm nghĩ một chút, nói:

– Có lý … vậy mục tiêu tu đạo của ngươi? Chẳng lẽ đã quên?

– Đường nhiên không quên.

Trần Trường Sinh yên tĩnh một lát, nói:

– Ta cầu chính là trường sinh.

Hắn tu chính là Thuận Tâm Ý, cầu chính là trường sinh đạo.

– Làm như vậy có gì tốt sao?

Từ Hữu Dung hỏi.

Trần Trường Sinh hiểu nàng hỏi ý nghĩa của nó, chứ không phải là cầu Trường Sinh Đạo có gì tốt.

Đối với cách làm này, thế gian chỉ có hắn có thể cảm nhận được lợi ích cụ thể của nó ở đâu, bởi vì mục tiên hắn theo đuổi, bản thân chính là áp lực cực lớn, bóng ma tử vọng, vẫn bao phủ hắn trên con đường tu đạo đến cuối đường, đang đợi hắn, hơn nữa càng ngày càng gần, nếu như hắn không học các quên đi chuyện này, chỉ sợ sớm đã là một áp lực cực kỳ khủng bố đế biến hắn thành một kẻ điên.

Vì sao bắt đầu từ trấn Tây Ninh, hắn luôn tu Thuận Tâm Ý? Bởi vì nếu tâm ý không thông, hắn căn bản không có cách nào sống bình thường. Sao mới có thể sống cùng áp lực khủng bố này, Tâm Ý Thông Thuận? Chỉ có thể quên, nhưng nhớ rõ ý ban đầu của mình, theo bản năng mà tiếp tục sống, duy chỉ có như vậy, mới có thể yên vui an bình.

Âm thanh của hắn không ngừng vang lên, rất bình tĩnh, tốc độ không nhanh, ý tứ rõ ràng, gió tuyết bên ngoài cuồng bạo như thế nào, cũng không thể ngăn cản được.

Cửa của miếu đã hư từ lâu, có gió lạnh hòa vào hạt tuyết nhẹ nhàng rơi vào, đại đa số đều bị ngọn lửa ngăn lại, có rơi trên mặt của hắn, giống như ánh lửa dừng lại trên mặt hắn.

Gió lạnh và ánh lửa ấm áp hòa chung cùng một chỗ, biến thành ngọn gió mát.

Từ Hữu Dung nghe rất chân thành, nhìn mặt của hắn, ánh mắt càng ngày càng sáng ngời.

Chàng trai này giống như là duyệt tận thế sự, nhưng không ra vẻ người lớn nặng nề, mà vẫn phấn chân mười phần, giống như làm gió mát, khiến cho người ta cảm thấy thoải mái.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.