Trạch Thiên Ký

Q.1 – Chương 302 – Qua Bốn Mùa Và Nhìn Thấy Lăng Mộ (P1)



Từ Hữu Dung không rõ, nghĩ thầm ngươi nhiều nhất cũng chừng hai mươi tuổi, so với chính mình lớn hơn không bao nhiêu, tại sao lại hiểu rõ cuộc sống như vậy? Hơn nữa… Không ngờ có thể dùng ngôn ngữ đơn giản như vậy, giải thích rõ ràng đạo lý phức tạp như vậy, Tuyết Sơn Tông đến cùng là dạy ngươi như thế nào? Cuộc sống bình thường của ngươi như thế nào?

Nàng nói:

– Ta chưa từng gặp qua người có thể nói lương thiện giống như ngươi như vậy.

Trần Trường Sinh hơi giật mình, hắn chưa từng có nghĩ qua chính mình sẽ nhận được đánh giá như vậy. Từ nhỏ cùng Dư Nhân sư huynh sống chung một chỗ, hắn rất ít nói chuyện, phần lớn thời gian đều là khoa tay múa chân, sau khi đi vào kinh đô được rất nhiều người cảm thấy có chút trầm mặc ít lời, như vậy bản thân là từ khi nào đã bắt đầu có thể nói nhiều lời như vậy rồi? Bởi vì ở trong Quốc Giáo Học Viện phải đi học cho Lạc Lạc và Hiên Viên Phá? Hay là nói bởi vì một năm nay, nguyên nhân là con nhà giàu làm người đau đầu Đường Tam Thập Lục kia mỗi ngày ở bên tai mình đọc vỡ vỡ? Hoặc là…nói chuyện cùng với đối tượng có liên quan?

Nhìn thấy nét mặt thanh lịch của thiếu nữ chiếu sáng ánh lửa, hắn có chút hoảng hốt không lý do, sau đó nói bừa:

– Chính là tùy tiện nói bừa.

Từ Hữu Dung nhìn hắn chăm chú hỏi:

– Ngươi vì sao hiểu những đạo lý này?

Trần Trường Sinh nghĩ thầm, đó là bởi vì ngươi thuở nhỏ sống ở thảo nguyên, ngăn cách với nhân thế, ngươi không có cơ hội giao lưu cùng người nào.

Từ Hữu Dung nói:

– Nhìn trách nhiệm và áp lực và cuộc sống rõ ràng như thế, không ngày đêm tự xét không thể làm được, ngươi thật sự rất rất giỏi.

Trần Trường Sinh thành thực nói:

– Ngược lại thật không có nghĩ nhiều như vậy, chỉ là chuyện áp lực này dễ dàng mang đến cảm xúc tiêu cực, đối với sức khỏe không tốt, cho nên ta không thích.

Sau khi gió mưa ngừng, hai người rời khỏi ngôi tự miếu này, tiếp tục đi về phía trước.

Đột nhiên, bọn họ đã đi vào trong một trận mưa to.

Không chờ bọn họ nghĩ biện pháp tránh mưa, mưa lại ngừng.

Mặt trời một lần nữa chiếu sáng thảo nguyên, nước mưa trong nháy mắt bị bốc hơi lên, một vùng oi bức, nhưng dường như đã đi tới mùa hè.

Tiến đến xa hơn, cành cỏ hơi vàng, mang theo sương trắng, cỏ trắng dần dần dung hòa vào trong thảo nguyên, nhìn một vùng hiu quạnh, dường như đã vào thu.

Vùng thảo nguyên này bên trong Chu Viên, quả nhiên cực kỳ thần bí, không biết là bởi vì vấn đề của không gian bóp méo hay là thời gian chuyển động, bốn mùa luân phiên cực kỳ nhanh chóng, thường xuyên làm cho người ta một loại cảm giác trở tay không kịp, thời điểm khoa trương nhất, trong vòng lộ trình hơn mười dặm ngắn ngủn, bọn họ liền từ mùa xuân đi vào mùa hè, lại từ mùa thu tiến vào trời đông giá rét.

Hoàn cảnh tuy rằng khắc nghiệt, nhưng hoàn toàn có thể giải quyết, làm cho bọn họ cảm thấy an ủi nhất, đồng thời lại càng thêm khẩn trương, cũng không có gặp được một con yêu thú.

Chạy ra bị mây mưa mùa hạ che phủ, Trần Trường Sinh đặt Từ Hữu Dung trong một vùng hoa xuân rực rỡ, sau đó lấy ra một khối tuyết trắng nõn sạch sẽ chuẩn bị xong vào mùa đông cùng với khí cụ lấy ở phía trước trong hai ngôi miếu, bắt đầu tuyết tan nấu nước, đồng thời bắt đầu nhổ lông mổ bụng con nhạn thu kia bắt lúc sáng sớm, chuẩn bị làm một nồi thịt nhạn củ ấu cách thủy.

Mùi thơm thức ăn dần dần bắt đầu tràn ngập khắp nơi, trong thảo nguyên bên cạnh đường cũng là một vùng yên tĩnh, không có bất kỳ âm thanh nào.

Loại tĩnh mịch quỷ dị này, từng khiến cho bọn họ rất cảnh giác, nhưng hiện tại đã học phải không nhìn.

Điều hắn lo lắng hơn chính là vấn đề thời gian, dựa theo vạch nước chảy trên bình, bọn họ tiến vào Chu Viên đã trôi qua hai mươi mấy ngày, mỗi lần Chu Viên mở ra chỉ có trăm ngày, một khi đóng vườn, quy tắc bên trong thế giới nhỏ sẽ có một lần đảo ngược, yêu thú người cá sống ở bên trong không có vấn đề, nhưng có đầu óc của người tu hành, lại sẽ trực tiếp bị Thiên Lôi oanh chết.

Hắn không biết thế giới bên ngoài Chu Viên bây giờ là tình hình như thế nào, theo đạo lý mà nói, cửa vườn nếu đóng cửa, nhất định sẽ khiến sự chú ý cho người bên ngoài vườn, giáo chủ đại nhân Mai Lý Sa và dưới ánh trăng uống một mình sẽ phải phản ứng, chỉ có điều không biết có biện pháp nào mở cửa vườn ra hay không, lại là mấy trăm người tu hành loài người kia ở bên trong Chu Viên đã tụ tập ở một chỗ, có thể rời khỏi lâm viên kia hay không, đến tìm kiếm đồng bạn lạc đàn ở trong sơn dã?

Đương nhiên, đối với người sau hắn không có quá nhiều tin tưởng.

– Càng đi vào chỗ sâu ở trong thảo nguyên, thời gian càng chậm, hiện tại chúng ta ở cùng một nơi, một ngày có lẽ chỉ tương đương một khắc thời gian với bên ngoài, cho nên tạm thời không cần lo lắng Chu Viên đóng cửa.

Thời gian mấy ngày nay Từ Hữu Dung tỉnh tảo, luôn luôn tiến hành suy diễn tính toán ở bàn sao phục tùng mệnh lệnh, thông qua sai biệt của hai bình nước chảy rất nhỏ và sự luân phiên kia phải rơi nhưng cuối cùng không chịu tốc độ vận hành thái dương rơi xuống bên cạnh thảo nguyên, đã cho ra một kết quả tương đối chuẩn xác.

Thời điểm nói lời nói này, nàng đang ở trên lưng của Trần Trường Sinh, nhìn bình nước chảy đang cầm, chỉ có một bàn tay có thể vịn vai của hắn, tự nhiên hoàn toàn ghé vào trên lưng của hắn.

Đến hiện tại, hai người bọn họ đã trở nên quen thuộc rất nhiều, ở chung cũng tùy ý không ít, nàng ôm động tác của hắn đã rất tự nhiên, không giống lúc mới bắt đầu, dù cho suy yếu đến chống đỡ vô lực, vẫn như cũ hai tay vịn vai của hắn, khiến thân thể của chính mình và phía sau lưng của hắn duy trì một chút khoảng cách, rất là vất vả.

Trần Trường Sinh hiện tại cũng không dè dặt giống như lúc ban đầu, vô cùng có thể dùng tư thế thoải mái nhất kéo chân của nàng, mà không lo lắng có thể quá đáng chút hay không.

Đồng thời, sự tùy ý của nàng khiến hắn cũng càng thêm an ủi, có thể cảm nhận được thân hình thiếu nữ mềm mại, ở trong chặng đường đi khá dài dường như vĩnh viễn không kết thúc, vì hắn đã tăng thêm rất nhiều sức mạnh.

Cảm giác chân thật phía sau truyền đến rất yếu, hắn ngượng ngùng tưởng tượng thân thể của nàng, cũng rất tự nhiên cho ra một câu kết luận, quả nhiên giống như trong truyền thuyết, thiếu nữ của Tú Linh Tộc quả thật rất mê người.

Nghĩ đến thiếu nữ hiện tại trọng thương chưa lành, chính mình vẫn đang suy nghĩ những việc này, hắn cảm thấy có chút hổ thẹn, có thể là vì hóa giải loại tình cảm này, hắn nói:

– Về sau… Gọi ngươi mềm mại được không?

Đây vẫn là chưa tìm ra lời nói để nói, hơn nữa là loại ví dụ điển hình kia của ngốc nghếch nhất bết bát nhất. Lời vừa ra khỏi miệng, hắn liền có chút hối hận.

Một đường đi tới, hắn rất rõ nàng là người con giá trong trẻo nhưng lạnh lùng, rất có khí chất đoan trang, tuyệt đối không có khả năng thích loại trêu đùa này.

Từ Hữu Dung đương nhiên không thích, nếu như là bình thường, nàng nhất định sẽ vô cùng tức giận, sau đó đánh Trần Trường Sinh tới Lạc Lạc đều nhận không ra.

Nhưng không biết vì sao, lúc này trên mặt của nàng tràn đầy nét xấu hổ, lại không nói gì thêm, cũng không có làm cái gì.

Ở trong xuân hoa hạ vũ thu thực đông tuyết, bọn họ đi qua bốn mùa, tiếp tục đi về phía trước, ngẫu nhiên nghỉ tạm, bắt củi nấu cơm, điều chỉnh thần tĩnh, sau đó vẫn có thể tìm tới một ngôi miếu cũ


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.