Trạch Thiên Ký

Q.1 – Chương 305 – Hắn Tìm Kiếm Kho Báu



<!– –><!–

–>Lăng mộ của Chu Độc Phu, vật dùng đương nhiên đều không phải là phàm vật, những giá gỗ trưng bày pháp khí này, hẳn là ngũ gỗ hoa lê cực đắt tiền, chỉ là vị cao thủ đệ nhất dưới trời sao này rất rõ ràng không thế nào thành thạo đối với đồ cổ khí cụ, chỉ biết là ngũ gỗ hoa lê cực kỳ quý hiếm hiếm thấy, đặc biệt chống côn trùng đục phá, nhưng lại không biết loại gỗ chắc này cần hoàn cảnh bảo tồn ẩm ướt, ở trong hoàn cảnh lạnh này của mộ thất, chỉ cần mấy chục năm sẽ mục nát phá hư. Đầu gỗ mục nát kia ở trong góc thạch thất, ở thời điểm hoàn hảo, có lẽ có thể bán đi một giá trên trời, nhưng hiện tại bất quá là một đống đầu gỗ mục nát không đáng giá tiền thôi.

Có thể làm cho thiếu nữ thiên tài kiến thức rộng rãi Từ Hữu Dung này phát ra kinh hô, hiển nhiên không phải đống đầu gỗ mục nát kia, mà là thứ gì đó chôn ở trong đầu gỗ.

Trần Trường Sinh đi tới, nhặt lên một pháp khí giống thước đo cào đống đầu gỗ mục nát kia ra, phát hiện thứ chôn phía dưới cũng là một pháp khí, ánh sáng màu ngăm đen của pháp khí kia, không biết là dùng làm bằng vật liệu gì chế thành, sờ lên sáng loáng vô cùng, rất giống một loại hoá thạch cây cối kỳ lạ của bờ biển phương Tây.

– Đây là cái gì?

Hắn đưa khối pháp khí màu đen kia cho Từ Hữu Dung, hỏi.

Từ Hữu Dung tiếp nhận vật kia, cẩn thận quan sát thời gian rất lâu, dùng ngón tay chậm rãi vuốt ve, cuối cùng nói ra:

– Nếu như không có nhận định sai, đây là Hồn Xu của thành Bạch Đế.

Trần Trường Sinh có chút bất ngờ, hắn cũng chưa từng gặp qua cái tên này trên ba nghìn đạo tạng, hỏi:

– Hồn Xu?

Từ Hữu Dung đưa trả lại cho hắn pháp khí màu đen này, dùng ánh mắt ra hiệu hắn cất kỹ, nói:

– Đúng đấy, pháp lực không thể tin nổi nhất của Hồn Xu này, đó là có thể đủ ngự sử yêu thú, cho dù là những yêu thú cực phẩm đó đã sắp bước vào lĩnh vực thần thánh trong truyền thuyết, cũng không thể kháng cự mệnh lệnh của Hồn Xu, Bạch Đế thị có thể thống trị yêu vực nhiều năm như vậy, lúc ban đầu dựa vào là điểm này, đương nhiên, đây cũng là bí mật lớn nhất của bọn họ, ngoại trừ bộ tộc Bạch Đế, có rất ít người ngoài biết, nếu ta không phải gặp qua một bức họa giống ở chỗ trưởng bối, chỉ sợ cũng không nhận ra được.

Sau khi dừng lại một chút, nàng tiếp tục nói:

– Không nghĩ tới chí bảo của Yêu tộc này, lại bị Chu Độc Phu cướp đi từ trong thành Bạch Đế, hơn nữa được hắn dùng ở trong Chu Viên, yêu thú trong vùng thảo nguyên này không dám tới gần ngôi lăng mộ này, lại yên lặng bảo hộ ngôi lăng mộ này thời gian mấy trăm năm, có lẽ là vì sự hiện hữu của Hồn Xu.

Trần Trường Sinh không nghĩ tới pháp khí này đúng là thứ quan trọng như thế, không chút do dự đã thu vào.

Theo đạo lý cùng với dựa theo tính tình bình thường mà nói, hắn sẽ phải thương lượng một phen cùng Từ Hữu Dung, kho báu tìm thấy ở trong ngôi lăng mộ này phân chia như thế nào, nhưng hiện tại hắn vội vã tìm kiếm vật khác, chẳng quan tâm nói những chuyện này, hơn nữa mấu chốt chính là, Hồn Xu nếu là vật của bộ tộc Bạch Đế, hắn cho rằng thứ này đương nhiên hẳn là trả lại cho Lạc Lạc.

Từ Hữu Dung đều nhìn thấy ở trong mắt biểu hiện của hắn, lại không có phản ứng gì, tất cả đều hiểu ngầm và tín nhiệm, sớm đã khiến giữa bọn họ rất khó sinh ra hiểu lầm, ngược lại nàng còn nhắc nhở hắn một câu:

– Dựa theo thuyết minh trên bức họa kia, Hồn Xu hẳn là phối hợp cùng với hồn mộc, mới có thể phát huy ra toàn bộ công năng, nhưng hồn mộc không ở trong này.

Pháp khí vứt bỏ giống như cây xích sắt Trần Trường Sinh đang cầm ở trong đống gỗ mục nát tùy tiện lật qua, Từ Hữu Dung nhìn pháp khí hắn lật qua lật lại giới thiệu từng cái một, hắn mới biết được hoá ra pháp khí giống như đồng nát sắt vụn này, năm đó đều rất nổi danh, thậm chí có ba pháp khí còn từng trải qua Bảng Bách Khí ban định của Thiên Cơ Các.

Pháp khí này không có thể khiến cước bộ của hắn dừng lại thời gian quá dài, xác nhận trong thạch thất không có vật bản thân tìm kiếm, hắn không chút do dự xoay người rời khỏi, đi đến hướng về thạch thất thứ hai bên tay phải, đang trong quá trình di động, mới rốt cuộc tìm thấy nhàn hạ nói với Từ Hữu Dung:

– Tìm được tất cả vật, chúng ta chia đều.

Từ Hữu Dung tựa vào trên vai của hắn, nhẹ giọng cười nói:

– Nếu như có thể đi ra ngoài.

Đồ vật trong thạch thất thứ hai không có mục nát hư hỏng. Vài thứ kia tuy không phải vật thế gian trân quý nhất, nhưng tuyệt đối là tất cả vật mà mọi người thích, cho dù thường xuyên bị một số đạo sĩ Thanh Nhã phê bình vì tục khí, thậm chí lấy hình dung cặn bã, nhưng nếu như để cho bọn họ nhìn thấy hình ảnh này trước mắt, giống nhau sẽ kích động cả người phát run, khó có thể kiềm nén.

Đó là cả phòng bảo vật, cho dù cách thời gian mấy trăm năm, vẫn hào quang lóng lánh loá mắt như cũ, khiến tất cả người nhìn thấy nó không thể không nheo mắt lại, dường như như thế mới sẽ không bị tổn thương.

Từ Hữu Dung rung động không nói gì, nghĩ thầm rằng Chu Độc Phu năm đó tung hoành giữa đại lục, đến rốt cuộc đã làm gì bao nhiêu việc xét nhà diệt hộ? Trần Trường Sinh muốn bình tĩnh hơn, không phải là bởi vì trình độ tu dưỡng của hắn cao bao nhiêu, có thể xem phú quý như mây bay, mà là bởi vì hắn từng tại dưới lòng đất của hoàng cung Đại Chu, trong vùng không gian rét lạnh kia, đã từng gặp qua nhiều hoàng kim hơn.

Người từng có kinh nghiệm, đương nhiên không dễ dàng kích động, nhưng đây cũng không có nghĩa là hắn không có hứng thú đối cả phòng hoàng kim này.

Lúc trước xác nhận trong lăng mộ không có gì nguy hiểm, đoản kiếm của hắn dĩ nhiên trở vào bao, lúc này, hắn gỡ đoản kiếm hợp với vỏ kiếm từ giữa hông xuống, đi đến giữa cả phòng hoàng kim, bắt đầu chỉ trỏ.

Cách nói của ẩn sĩ, đá gàn bướng cũng muốn gật đầu, hắn có thể không có soi mói hoàng kim mở bản lĩnh trí ngộ đạo. Điểm thạch có thể thành kim, hắn cũng không phải muốn biến những hoàng kim này một lần nữa thành tảng đá, do đó khiến người đến sau thể ngộ vạn vật quy nhất, ôm phác không thay đổi đạo lý, việc hắn cần phải làm, là thu lại toàn bộ những hoàng kim này, một khối cũng không thể quên.

Nếu chờ Hắc Long tỉnh lại, phát hiện hắn rõ ràng đã để lại hoàng kim một khối, nhất định sẽ ồn ào không để hắn yên.

Vỏ kiếm trong tay hắn di động, hoàng kim trong thạch thất lấy mắt thường có thể thấy được tốc độ giảm bớt, cho đến cuối cùng đều biến mất, không biết đi nơi nào.

Từ Hữu Dung sớm đã biết thanh kiếm có cổ quái kia của hắn, hẳn là pháp khí không gian. Trên người của nàng cũng có pháp khí cùng loại, Đồng Tiễn Ngô Cung còn có chút quần áo bên người, đều thu ở bên trong. Cho nên nàng cũng không cảm thấy kinh ngạc, chỉ là có chút tò mò, thanh kiếm không gian này của hắn dường như có quá lớn chút, tất cả đã thấy hắn đút nhiều đồ vật hướng vào bên trong.

Đem hoàng kim cả phòng mang đi, cũng không có tiêu hao quá nhiều thời gian, Trần Trường Sinh rất nhanh liền cõng nàng rời khỏi, đi tới trong căn thạch thất thứ ba.

Trong gian thạch thất này là tràn đầy tinh thạch cả phòng, theo thời gian trôi qua, năng lượng chất chứa trong những tinh thạch này đều có chỗ tán dật, đại khái chỉ để lại một phần ba ban đầu, nhưng vẫn như cũ là đồ tốt, không cần Từ Hữu Dung nói cái gì, hắn liền xử lý giống như ở trong gian thạch thất thứ hai, rất nhanh dọn dẹp hết sạch trong căn phòng.

Trong gian thạch thất thứ tư là các loại báu vật.

Lúc này đây động tác của Trần Trường Sinh nhanh hơn, Từ Hữu Dung chỉ tới kịp mở trừng hai mắt, cũng không nói gì, các loại báu vật như dạ minh châu, san hô, phỉ thúy, bạch ngọc kia, được hắn thu vào trong vỏ kiếm, thế cho nên nàng cảm thấy tự mình có phải đã hoa mắt hay không, trong gian thạch thất này có lẽ căn bản vừa mới không có những thứ kia?

Trong gian thạch thất thứ năm là nhiều loại công pháp bí tịch. Từ Hữu Dung vốn tưởng rằng lúc này đây hắn sẽ thận trọng chút, bảo đảm những công pháp bí tịch kia sẽ không hư hao trong quá trình di động. Phải biết rằng, những công pháp bí tịch này thuộc vô số cao thủ trên đại lục năm đó, đại diện cho vô số cuộc chiến đấu của Chu Độc Phu, là lịch sử, trình độ quý báu và tầm quan trọng của giới tu hành không hỏi cũng biết. Nhưng mà Trần Trường Sinh vẫn như cũ rất nhanh liền rời đi gian thạch thất này, không có dừng lại thời gian dài hơn, mũi kiếm sở hướng, chứng kiến khoảng không, trong mắt của hắn, những công pháp bí tịch này dường như cùng giấy vụn không đáng giá tiền không có gì khác nhau.

Từ Hữu Dung rất không hiểu, khi hắn ở cửa thạch thất thứ sáu, chỉ nhìn thoáng qua bên trong liền xoay người rời khỏi, không lí giải này đã đến đỉnh núi.

Nàng nhớ rõ lúc trước bất kể là đối mặt hoàng kim cả phòng, hay là tinh thạch pháp khí, ánh mắt của hắn đều là trong sạch như vậy, không có bất kỳ thần sắc tham lam, mà ngay cả mỗi người đều sẽ phải có sắc mặt vui mừng đều nhìn không tới một tia, bộ dáng không cần quan tâm khi hắn lấy đi hoàng kim tinh thạch pháp khí kia, dường như chỉ là bởi vì nhìn thấy liền thuận tay cầm, như vậy hắn rốt cuộc đang tìm cái gì?

– Trong ngôi lăng mộ này có cái gì là ngươi nhất định phải lấy được sao?

Nàng hỏi.

Trần Trường Sinh không có trả lời câu hỏi của nàng, không có thời gian trả lời câu hỏi của nàng, chạy nhanh đến giữa thạch thất, tốc độ càng lúc càng nhanh.

Khi hắn đi vào gian thạch thất thứ chín, Từ Hữu Dung chú ý tới, ánh mắt của hắn rốt cục đã phát sáng lên, và xuất hiện một chút sắc mặt vui mừng.

Trong gian thạch thất này không có bất kỳ cái giá, rất nhiều bình bình lọ lọ được tùy ý bày trên mặt đất, có vài cái bình là dùng sứ men xanh làm thành, có bình rất giống cái hũ nướng canh gà, cũng may mắn không có đặt trên giá, bằng không những bình bình lọ lọ này khẳng định đều đã bị đánh phá.

Trần Trường Sinh đi đến phía trước những bình bình lọ lọ này, ngón tay ở phía trên chậm rãi di động, ánh mắt có vẻ cực kỳ chăm chú.

Đột nhiên ngón tay của hắn dừng lại, cầm lấy một cái hộp ngọc, trên hộp kia không có nhãn, không biết bên trong là cái gì. Cái nắp của hộp ngọc bị xốc lên, một mùi hương cực nhạt nhẹ nhàng đi ra, hắn tiến đến trước mũi hít hà, sau thưởng thức một lát xác nhận không có sai, sắc mặt vui mừng lộ ra trên mặt của hắn từ trong mắt, đồng thời thân thể của hắn cũng rốt cục buông lỏng xuống.

Từ Hữu Dung tựa vào trên người của hắn, cảm thụ rõ ràng nhất, phát hiện hai vai của hắn rất rõ ràng đã trở nên mềm mại rất nhiều, không hề như lúc trước cứng ngắc căng thẳng như vậy.

– Đây là cái gì?

Nàng hỏi.

– Đây là thiên thạch đan.

Trần Trường Sinh lấy ra trong hộp một viên đan dược, nói:

– Vật liệu chủ yếu của thuốc là chất lỏng của cây gai hỏa, tính nóng rất mạnh, có thể đứng vào top 3 của thế gian, sinh huyết hiệu quả hữu thần, nhất là đối với nàng.

Nghe xong những lời này, Từ Hữu Dung giật mình, đã trầm mặc thời gian rất lâu cũng không nói gì.

Cho đến lúc này, nàng mới biết được hắn vì sao khẩn trương như thế, bước chân vội vàng như thế, vì sao không nhìn đối với những tinh thạch bảo tàng bí tịch như thế.

Hoá ra hắn vội vã tìm thuốc cho nàng.

Điều này làm cho nàng rất cảm động.

Thứ nàng tu luyện chính là đạo pháp thế ngoại, chính là ý hồng trần, đạo tâm như phải thông minh, càng không thể vì vật làm hài lòng đau buồn. Cho nên ở trong mắt thế nhân, nàng rất kiêu ngạo, rất trong trẻo nhưng lạnh lùng, là một con phượng hoàng ở trên cao. Nàng cũng là người đối đãi chính mình như thế này. Nàng nghĩ đến tự mình không nên có loại cảm xúc có tổn hại đạo tâm này, tự mình cũng sẽ không bởi vì bất cứ chuyện gì mà cảm động.

Ở trong vùng thảo nguyên này, từ vùng bụi cỏ lau kia đến ngôi lăng mộ này, đã có mấy lần, nàng đều sắp bị sự chân thành của hắn cảm động, nhưng được nàng dùng sức mạnh tinh thần tưởng tượng mới có thể khó khăn khống chế được. Đối với nàng mà nói, có thể khống chế được buồn vui, tương đối dễ dàng, có thể khống chế được phẫn nộ, cũng rất dễ dàng, nhưng cảm động là một loại cảm xúc rất đặc biệt, rất khó khống chế.

Loại cảm xúc này chưa bao giờ lại đột nhiên xuất hiện, cần thời gian rất lâu ngấm dần, nhưng thời khắc này xuất hiện thật sự, lại tất nhiên là đột nhiên, cần điểm nào đó. Dày tích, sau đó mỏng phát… Những lời này khả năng dùng để nói tu hành, cũng có thể dùng để hình dung loại cảm xúc này. Đã đến giờ này khắc này, loại cảm xúc này rốt cục đã đẩy phá vách đá cứng rắn, bắt đầu rêu rao sinh trưởng ở trong gió mát.

Nàng thật sự rất cảm động.

Trần Trường Sinh không biết nàng lúc này đang suy nghĩ gì, càng không biết trong thời gian ngắn như vậy, tâm tình của nàng đã xảy ra thay đổi lớn như thế. Sau khi hắn từ trong hộp ngọc lấy viên thiên thạch đan kia ra, trực tiếp đưa đến bên cạnh môi của nàng, sau đó nhanh chóng, thậm chí có vẻ có chút thô lỗ nhét vào. Đôi môi của Từ Hữu Dung hé mở, đang chuẩn bị nói cái gì đó, biểu đạt sự cảm kích của chính mình đối với hắn, cùng với…cảm động, nhưng mà lời nói gì cũng không có nói ra, trực tiếp bị viên đan dược kia chặn lại.

– Trước sau trong vòng nửa canh giờ cũng không thể uống nước, bằng không sẽ giảm bớt tính nóng bên trong đan dược.

Trần Trường Sinh đang nhìn vẻ mặt có chút thẹn thùng của nàng bị nghẹn, còn thật sự nói, trong lòng lại sinh ra một ít bất an.

Viên thiên thạch đan kia rất lớn, Từ Hữu Dung căn bản không có cách nào nói chuyện, dùng thời gian rất lâu mới nuốt xuống, rất là vất vả, sau đó đã ho lên. Một lát sau, hơi có chút dễ chịu, nàng nhìn hắn căm tức nói:

– Cho dù không thể uống nước, cũng nói trước một tiếng, ho khó chịu ngươi không biết sao?

Mặc dù là nói căm tức, âm thanh lại có chút yếu ớt, là oán giận, rồi lại có chút giống như làm nũng.

Trần Trường Sinh cảm giác không được, hơi túng quẫn nói:

– Ngượng ngùng, có chút cấp bách, tuy nhiên ho khan không cần sợ, không phải là đã bị nghẹn, hẳn là hiện tượng bài độc bình thường.

Bản thân Từ Hữu Dung cũng không có chú ý tới thần thái nữ nhi gia toát ra lúc thời khắc đó, nhưng chẳng biết tại sao cảm thấy hơi ngượng ngùng, nhẹ giọng nói ra:

– Không biết có phải là dược lực phát tác hay không, có chút buồn ngủ.

Làm sao là hiện tượng bài độc bình thường, là không có tìm lời nói nào để nói. Dược lực đâu có thể nào phát tác nhanh như vậy, là không biết trả lời như thế nào. Sau cùng vẫn là Đường Tam Thập Lục nói qua như vậy trong vườn cây mận của khách điếm ở kinh đô, hắn và nàng thật sự là hai người làm cho người ta không có lời nào để nói.

Bất kể là dược lực phát tác, hay là nguyên nhân khác, Từ Hữu Dung thật sự có chút mệt mỏi.

<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.