Trạch Thiên Ký

Q.1 – Chương 306 – Chờ Đợi Vận Mạng Đến



Trần Trường Sinh đỡ Từ Hữu Dung đến giữa hành lang bên ngoài thạch thất tránh gió, từ trong gian thạch thất thứ bảy lấy ra mấy khối vải dệt đắp lên thay nàng. Tơ lụa lăng la quý hiếm nhất trong lăng mộ, bao gồm tơ tằm tuyết quý hiếm vô cùng cũng đã bị thời gian biến thành tơ vỡ, có ý chính là, những gỗ gai không đáng giá tiền nhất này vẫn còn hoàn hảo như lúc ban đầu. Hắn đang đắp thay nàng đó là mảnh vải màn che gỗ gai chế thành.

Nhìn thiếu nữ trong lúc ngủ say, hắn âm thầm cầu nguyện vị thiên thạch đan kia còn có thể bảo vệ dược lực đầy đủ, sau đó hắn đi trở về thạch thất, lại một lần nữa mở ra cái hộp ngọc kia cẩn thận nghe nghe, trong lòng bất an không có loại bỏ, ngược lại trở nên càng ngày càng mạnh.

Tìm được dược lực còn không có cất kỹ vài loại linh dược tiêu tan hoàn toàn, lúc này, hắn rốt cục mới có thời gian nhìn lại thu hoạch trong vài thạch thất nọ lúc trước, thần thức thoáng quét đảo qua, thứ đầu tiên nhìn đó là những bí tịch và công pháp kia.

Tuổi thơ của hắn đọc toàn bộ đạo tạng, sau khi đi đến kinh đô, mấy vạn bộ sách trong tàng thư quán của Quốc Giáo Học Viện cũng đều còn thật sự xem qua, lúc này nhìn những công pháp bí tịch kia, chỉ là nhìn thấy tên liền có thể nghĩ đến học viện sơn môn tông phái đối ứng.

Cùng sự tưởng tượng của thế nhân không giống nhau, những công pháp bí tịch này cũng không hiếm thấy, tự nhiên cũng không có biện pháp khiến hắn trong một đêm thần công đại thành, nhắc tới cũng là, cao thủ năm đó có tư cách trở thành đối thủ của Chu Độc Phu, tất nhiên đều xuất thân từ sơn môn tông phái trứ danh thế gian, bọn họ đã biến thành vong hồn dưới đao của Chu Độc Phu, nhưng mình thuộc kế thừa của sơn môn tông phái cũng không có kiêng bỏ.

Tựa như tổng quyết kiếm pháp của Ly Sơn Kiếm Tông bị Bạch Đế nhất thị lấy đi, Ly Sơn vẫn hùng mạnh như cũ. Tuy nhiên… Vẫn như cũ tựa như tổng quyết kiếm pháp của Ly Sơn Kiếm Tông, những công pháp bí tịch này hiển nhiên cũng cực kì quý báu, ít nhất đối với những sơn môn tông phái kia mà nói, bởi vì những thứ này đều là nguyên bản.

Kế tiếp hắn bắt đầu kiểm tra vài pháp khí này, bởi vì nguyên nhân thời gian, tuyệt đại bộ phận pháp khí trong thạch thất đều mất đi uy lực, dưới sự chỉ điểm của Từ Hữu Dung mấy thứ pháp khí hắn thu lại kia còn sót lại chút ít uy lực, nhưng là xa xa không bằng năm đó, và hiện tại những thần binh này trên Bảng Bách Khí căn bản không thể đánh đồng, chỉ có món Hồn Xu màu đen đó là một ngoại lệ.

Thời gian quả nhiên mới là pháp khí hùng mạnh nhất thế gian.

Trần Trường Sinh bỗng nhiên sinh ra một ít ý tưởng. Chu Độc Phu là huyền thoại chân chính trên vùng đại lục này, là tồn tại độc nhất vô nhị, Chu Viên là thế giới của hắn, nơi này là lăng mộ của hắn, theo đạo lý mà nói, có tư cách được hắn chọn lựa để chôn cất, hẳn là có vài thứ càng tốt mới đúng, vài thứ kia đều đã bị người khác cầm đi sao?

Khu vực hành lang dài phía trước gian thạch thất thứ chín, đang phủ một tầng bụi mỏng manh, mặt trên có rất nhiều dấu chân hỗn độn. Nhưng vài dấu chân này đều là chính bản thân hắn lưu lại đấy, pháp khí, kho báu, bí tịch cũng còn, chứng minh trước kia không có ai đến qua nơi này.

Quá khứ mấy trăm năm qua, có vô số muốn tìm được lăng mộ của Chu Độc Phu, từ đó thu hoạch kế thừa của hắn cùng với bảo tàng của nhóm người tu hành, những người tu hành này có lẽ là tài hoa hơn người, hoặc là đã làm chuẩn bị cực kỳ nguyên vẹn, đều ít nhất là đỉnh cao của Thông U Cảnh, mới dám đi vào thảo nguyên thần bí mặt trời không lặn, nhưng mà bọn họ không có thể tới nơi này, liền đã bị chết ở tại trên đường. Hắn có thể tìm được lối ra của thảo nguyên, đi tới ngôi lăng mộ này, không phải nói hắn ưu tú hơn, mạnh mẽ hơn so với những tiền bối kia, mà là bởi vì hắn có một cây dù.

Nghĩ đến đây, hắn lại nhìn phía Hoàng Chỉ Tán trong tay.

Sau khi đi vào lăng mộ, hắn cũng không có thu cây dù lại.

Nếu như không có cây Hoàng Chỉ Tán này, truy men theo đường kiếm mờ ảo kia chỉ đường cho bọn họ, bọn họ căn bản không có bất luận khả năng gì đi đến nơi đây, khả năng lớn hơn là, đã lạc đường trong vùng thảo nguyên nguy hiểm kia, sau đó biến thành đàn yêu thú thực vật, chỉ có điều kế tiếp rời khỏi nơi này như thế nào? Vẫn như cũ cần nhờ cây Hoàng Chỉ Tán này sao? Hay là phải tìm được đường kiếm ý kia?

Hắn cảm giác được Hoàng Chỉ Tán mang chính mình tới nơi này, là vận mạng triệu tập.

Đúng vậy, hắn tin tưởng vận mệnh.

Điều nay nghe rất vớ vẩn, bởi vì hắn từ miếu cũ trấn Tây Ninh đi vào kinh đô, mục đích chính là phải thay đổi vận mệnh của mình. Nhưng ở chỗ sâu nhất của thế giới tinh thần, hắn quả thật tin tưởng sự tồn tại của vận mạng, thậm chí cũng càng tin tưởng sự tồn tại của vận mạng hơn so với bất kỳ người nào.

Trước mắt nhất định phải có ngọn núi, mới có thể bay qua ngọn núi lớn này.

Có con sông lớn sóng gợn cuồn cuộn lên xuống, mới có thể lướt qua dòng sông này.

Có mục tiêu, mới có thể đi tới hướng về mục tiêu.

Nhất định phải có vận mệnh, hắn có thể thay đổi vận mệnh.

Lời nói cuối cùng của Vương Chi Sách ở bút ký không có vận mệnh.

Bốn chữ này có thể nói là long trời lở đất, nhưng với hắn mà nói, thì là một thế giới mới khác.

Cách nhìn của hắn và Vương Chi Sách không giống nhau, nhất định phải không giống nhau, hắn muốn xem rõ ràng vận mệnh của mình, sau đó thay đổi.

Nếu như nói vận mệnh khiến hắn gặp được người nhiều như vậy ở trong kinh đô, nhiều chuyện như vậy, cuối cùng mang hắn vào Chu Viên. Như vậy ở trong Chu Viên, lại có nhiều vận mệnh như vậy đang chờ đợi hắn? Hoàng Chỉ Tán cảm giác được đường kiếm ý kia, mang hắn đến chỗ này, trong đó khẳng định cất dấu ý nghĩ sâu xa nào đó. Nếu như muốn rời khỏi Chu Viên, có phải ý nghĩa chính mình cần phải tìm được đường kiếm ý kia hay không?

Đường kiếm ý kia ở trong hồ kiếm sao? Hồ kiếm lại ở nơi nào? Đi qua hành lang khá dài, đi đến bên ngoài lăng, hắn đứng ở trên đài cao, tay trái vịn sau thắt lưng, tay phải nắm lấy Hoàng Chỉ Tán, nhìn phía thảo nguyên trước mắt.

Lúc này đã hoàng hôn rồi, mặt trời phương xa đã đi tới vị trí cố định của mỗi đêm ——bên cạnh thảo nguyên, ở trên đường chân trời. Thảo nguyên mênh mông bát ngát, ở dưới ánh sáng màu đỏ ấm áp, dường như đang thiêu đốt, những thứ kia núp ở hồ nước trong thảo nguyên, giống như là vô số gương soi mặt nhỏ bé, chiếu rọi khoảng chừng không trung, phía sau hắn, là lăng mộ của Chu Độc Phu.

Nếu lúc này nhìn thấy hình ảnh này, là vị tài tử xuân thương thu buồn, đại khái có thể cảm nhận được cảm giác càng nhiều bi thương, cảm thán tất cả sự vật thế gian đều đánh không lại thời gian, nhưng hắn chưa từng.

Mặt trời lặn còn treo ở bên cạnh thảo nguyên xa xôi, bốn phía lăng mộ chợt bắt đầu mưa.

Hắn giơ Hoàng Chỉ Tán lên.

Ba ba ba ba, hạt mưa dừng ở trên mặt dù, biến thành vô số hoa nước tí ti, càng không ngừng nhảy lên, sau đó rơi xuống.

Hắn giải phóng tâm hồn, thông qua cán dù trì hoãn đi hướng về phía trước, cho đến mặt dù, cuối cùng giống những hoa nước tí ti kia nhảy lên, rời khỏi, tản đi hướng về bốn phía lăng mộ trong thảo nguyên.

Hắn đọc thuộc lòng đạo tạng, tin tưởng đường kiếm ý kia không có khả năng sinh ra ý thức từ ta, nếu không có ý thức từ ta, như vậy càng không có khả năng chủ động thay đổi trạng thái của chính mình. Nhất là lúc mới bắt đầu, hắn có thể cảm ứng được ở bên cạnh đầm lạnh, là vì kiếm ý vốn vẫn tồn tại, chờ đợi được phát hiện, như vậy hiện tại kiếm ý không phải cũng không có thể đủ chủ động biến mất.

Một sự vật nếu không phải chủ động biến mất, nhưng không cách nào tìm được, như vậy khẳng định là đã được người khác giấu đi.

Trần Trường Sinh đứng trong mưa, phát tán thần thức hướng trong thảo nguyên, đang tìm kiếm mục tiêu của chính mình, đồng thời bắt đầu cắt tỉa những biến hóa kia phát sinh lúc tới gần ngôi lăng mộ này—— ngay thời khắc đó Từ Hữu Dung nhìn đến lăng mộ, đường kiếm ý kia liền biến mất. Lúc ấy hắn tưởng kiếm ý đã hoàn thành sứ mệnh dẫn dắt Hoàng Chỉ Tán đến trong đây, cho nên biến mất, hiện tại sau khi hắn tỉnh táo lại rút ra những suy luận lúc ban đầu, tự nhiên xác định đều không phải là như thế —— đường kiếm ý kia, hẳn là được người nào đó giấu đi.

Người đó phải là ngôi lăng mộ này.

Hắn quay đầu lại nhìn phía sau lăng mộ.

Do tảng đá lớn xếp thành lăng mộ, càng lên cao càng dốc, cao không thể tin nổi.

Hắn đứng ở chính giữa lăng mộ, lăng mộ trong mắt lại phảng phất cao giống như muốn đâm vào tầng mây trong bầu trời.

Tầm mắt của hắn hướng theo đỉnh của lăng mộ, dừng trên những tầng mây u ám kia, chỉ thấy chỗ mây đen cuồn cuộn kia, ở chỗ sâu trong mơ hồ có tia chớp thỉnh thoảng sáng lên, có vẻ phá lệ kinh khủng. Mặc dù cách mấy ngàn trượng, hắn cũng có thể cảm giác được rõ ràng, những đường hơi thở hùng mạnh đủ để hủy thiên diệt địa nọ trong tầng mây—— lăng mộ là trung tâm Chu Viên, đường hơi thở này hẳn là quy tắc tượng hình của Chu Viên.

Mưa rơi càng lúc càng lớn, tảng đá lớn ở giữa lăng mộ đều bị ướt nhẹp, ở giữa mỗi cấp hòn đá, có vô số đường thác nước li ti đang chảy xuôi, nếu có người nhìn qua từ bên ngoài lăng mộ, nhất định sẽ cảm thấy bức họa này rất tráng lệ, có một thứ mỹ lệ rung động lòng người, nhưng hắn đứng ở trong lăng mộ, chỉ có thể cảm thấy rung động lòng người, hiển nhiên không cảm thấy được cái đẹp.

– Nếu có thời gian, hẳn là rời khỏi phạm vi uy áp của lăng mộ, nhìn đường kiếm ý kia có thể xuất hiện lần nữa hay không.

Hắn lặng yên suy nghĩ, sau đó mơ hồ nghe được có người đang gọi mình, đang nắm Hoàng Chỉ Tán, lại đi vào trong lăng mộ một lần nữa.

Từ Hữu Dung đã tỉnh lại, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, nhưng nhìn dường như đã tốt hơn chút, đã khôi phục tinh thần chút ít.

Hắn hỏi

– Nàng đang gọi ta?

Mưa rất lớn bên ngoài lăng mộ, mặc dù có dù, hắn vẫn bị ướt, nhìn có chút nhếch nhác.

Từ Hữu Dung không có giễu cợt hắn, lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói ra:

– Ngươi nghe lầm rồi.

Trần Trường Sinh nghĩ thầm rằng có lẽ là lo lắng tình trạng tổn thương của nàng quá mức, thật sự sinh ra nghe nhầm.

Từ Hữu Dung lẳng lặng nhìn hắn, hai tay dưới vải bố hơi hơi nắm chặt.

Trước lúc nàng tỉnh lại, nhìn thấy hắn không ở bên cạnh, bốn phía một vùng u ám, nàng lại có chút sợ hãi, nói càng chính xác là hoảng hốt.

Từ huyết mạch thức tỉnh tới nay, nàng chưa từng có hoảng hốt qua.

Nàng biết rằng, đây đối với việc ỷ lại hắn không quan hệ, và những thứ này càng không quan hệ.

Đây là biểu hiện ý chí tinh thần sa sút, nàng càng ngày càng suy yếu, mặc dù là đạo tâm tươi sáng cũng bắt đầu dần dần u ám.

Đây là dấu hiệu của tử vong.

Trần Trường Sinh ngồi xổm xuống ở bên cạnh nàng, giơ tay đáp mạch, sau khi trầm mặc thời gian rất lâu, cười nói:

– Ừ, dược lực đang phát tán ra, độc tố cho dù không hết hoàn toàn, nhưng hẳn là không có vấn đề gì lớn.

Nói dối coi trọng thực cửu giả nhất.

Trong những lời này của hắn không có một chữ là sự thật.

Từ Hữu Dung nhìn ánh mắt của hắn, thản nhiên nói:

– Ngươi biết nụ cười của mình rất giả dối không?

Thân thể của Trần Trường Sinh hơi cứng đơ, cười ha hả nói:

– Nụ cười làm sao giả?

Từ Hữu Dung mỉm cười nói:

– Quả thật không phải giả, là ngốc.

Trần Trường Sinh giả vờ có chút không hài lòng, nói:

– Không thích loại người giọng điệu trong trẻo nhưng lạnh lùng kiêu ngạo như ngươi.

– Ta sẽ chú ý đấy… Ít nhất, ở trước mặt ngươi.

Từ Hữu Dung đã nói một câu hắn thật không ngờ.

Trần Trường Sinh ngây ngẩn cả người. Từ Hữu Dung cười cười, tiếp tục nói:

– Nhưng ngươi vừa rồi cười giống như khóc, quả thật rất ngốc, hơn nữa ai cũng có thể nhìn ra là giả.

Trần Trường Sinh không biết nên nói cái gì, cúi đầu, giơ tay lôi kéo vải bố bên cạnh xuống phía dưới, thay nàng phủ ở chân

– Thuốc kia vô ích, đúng không?

Nàng nhìn thấy ánh mắt của hắn, vẻ mặt rất bình tĩnh, dường như không biết câu trả lời của hắn sẽ quyết định vận mệnh của mình.

Thời gian… Thật sự là khó lấy đầu quái thú tưởng tượng, có thể người đàn ông mạnh nhất dưới trời sao chết đi, cũng có thể đan dược trân quý nhất biến thành chất thải công nghiệp. Chu Độc Phu có lẽ không hiểu thuốc, nhưng những đan dược hắn thu thập kia, bất kể hoàn cảnh hay là sử dụng khí cụ đều cực kì chú ý, có thể xem như vậy, cũng không có biện pháp bảo vệ dược lực vẫn như cũ sau vài trăm tuổi.

Từ Hữu Dung đã chiếm được xác nhận từ trong sự trầm mặc của hắn, ngẫm nghĩ một chút, sau đó nói:

– Một khi đã như vậy, ta sẽ ngủ tiếp đây.

Lúc này nàng đã không còn ho khan, rất bình tĩnh liền ngủ thiếp đi.

Nếu như mình sắp tiến vào giấc ngủ vĩnh hằng, có lẽ trước đó làm thế nào cũng không có cách nào ngủ được. Trần Trường Sinh nhìn thiếu nữ đang trong giấc ngủ say, sinh ra khâm phục và tôn kính vô hạn, phải cầm giữ ý chí và tinh thần lực mạnh mẽ đến cỡ nào, mới có thể ngủ yên ở tình hình như vậy?

Viên thiên thạch đan kia mất đi hiệu lực, hắn làm như thế nào cứu nàng?

Hắn do dự một lát, quyết định sử dụng phương pháp khiến hắn do dự hơn mười ngày ở trong thảo nguyên – kim châm đẩy huyết.

Kim châm đẩy huyết là một loại thủ pháp kích phát lực sinh mạng và sức chống đỡ huyết mạch, đối với người thương tổn thật nặng, trước lúc Kế Đạo Nhân thầy của hắn cải tạo thành công, loại châm pháp này trên cơ bản bị quốc giáo xem thuộc về trong tà thuật, nghiêm cấm sử dụng, mặc dù là hiện tại, loại châm pháp này cũng không thể hoàn toàn tránh khỏi tác dụng phụ nghiêm trọng, cho nên hiện tại bình thường chỉ có người bệnh trước khi chết mới sử dụng.

Từ ý nghĩa nào đó mà nói, kim châm đẩy huyết, giống như là húp súp sâm cũ kia cuối cùng.

Nếu đã quyết định, càng không do dự nữa, hắn ngồi vào phía sau Từ Hữu Dung, cởi tơ vàng quấn trên ngón vô danh của tay trái xuống, thần thức khẽ nhúc nhích, tơ vàng thẳng tắp như châm, nhanh như điện đâm vào sau cổ của nàng.

Kim châm đẩy huyết rất khó, khó khăn nhất đó là phải một châm nhập tủy mạch bệnh, lúc này nàng đang ngủ say, phù hợp tuy nhiên.

Từ Hữu Dung hơi hơi nhíu mày, có chút bị đau, tỉnh lại.

– Không nên cử động, ta là đang trị bệnh cho nàng.

Trần Trường Sinh biết tuổi của nàng không lớn, nhưng thấy biến không sợ hãi, gặp chuyện thản nhiên, chỉ cần mình nói rõ ràng, liền có thể phối hợp.

Quả nhiên, Từ Hữu Dung rất nhanh liền bình tĩnh trở lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.