Trạch Thiên Ký

Q.1 – Chương 308 – Ta Lấy Máu Của Ta Dâng Nàng.



<!– –><!–

–>Đây là một câu tục ngữ rất nổi tiếng. Nàng cho là hắn dùng ở trong này là muốn nói giỡn, có chút bất đắc dĩ nhìn hắn, nghĩ thầm rằng dọc theo đường đi đã nói nhiều lần, ngươi cũng không có thiên phú gây cười, tội gì còn muốn làm khó xử chính mình?

– Ngựa chết chỉ có thể cứu thành ngựa sống, nàng không có máu, như vậy cho nàng máu.

Trần Trường Sinh bắt đầu cuốn ống tay áo, cuốn đến một nửa, phát hiện dồn cùng một chỗ ở cổ tay áo có chút vướng bận, vì thế cho nên đã tiếp tục cởi quần áo .

Ở rất nhiều ngày trước, bởi vì nguyên nhân Từ Hữu Dung sợ lạnh, áo ngoài của hắn vẫn choàng trên người của nàng, chỉ còn một bộ xiêm y bên người, cởi xong. Rất nhanh hắn đã cởi bỏ quần áo, cầm đoản kiếm, liền chuẩn bị để cắt đứt cổ tay.

Một bàn tay đã cầm cổ tay trái của hắn, đã ngăn mũi kiếm của đoản kiếm phía trước.

– Ngươi… muốn đem máu cho ta?

Nàng nhìn chằm chằm ánh mắt của hắn, vô cùng nghiêm túc nói:

– Mặc dù ta chưa nói với ngươi huyết mạch của ta và người thường không giống nhau, nhưng ngươi nên biết, máu của những yêu thú ở ven đường đó đối với ta vô dụng, hà tất thử lại?

Trần Trường Sinh nhìn nàng nói:

– Chính là vì những lối suy nghĩ quán tính này, mới khiến cho ta quên một vài chuyện.

– Chuyện gì?

Nàng hỏi.

Trần Trường Sinh nói:

– Ta không phải yêu thú, máu của ta cũng không phải máu của yêu thú.

Từ Hữu Dung khóe môi hơi vểnh, đó là một tia nụ cười hơi khẽ—— nàng không phải đang cười nhạo si tâm vọng tưởng của Trần Trường Sinh, mà là tự giễu, Thiên Phượng Chân Huyết chảy xuôi trong cơ thể nàng là tất cả ngọn nguồn của lực lượng và vinh quang, song khi thời điểm nàng mất đi những chân huyết kia, mới phát hiện Thiên Phượng Chân Huyết, từ sự kiêu ngạo của nàng, đã biến thành nguyên nhân cái chết của nàng.

Máu của Trần Trường Sinh hiển nhiên và máu của yêu thú khác nhau, nhưng máu của người bình thường, thì làm thế nào có thể thay thế Thiên Phượng Chân Huyết?

Một tiếng thét kinh hãi vang lên ở trong lăng mộ

Trần Trường Sinh không có để ý ý nguyện của nàng, trực tiếp cầm tay của nàng, vượt qua đoản kiếm liền cắt dứt cổ tay.

Hắn tắm mình qua long huyết ở dưới giếng cầu Bắc Tân trong thế giới rét lạnh, so với tẩy tủy hoàn mỹ nhất còn hoàn mỹ hơn, từ nay về sau đã có được sức mạnh và tốc độ khó có thể tưởng tượng, cùng với sức chống đỡ của thân thể càng khó tưởng tượng, dựa vào những điều này, hắn có thể liên tục chiến thắng nhiều thiên tài trẻ tuổi như vậy ở trong Đại Triều Thí, cho đến sau cùng đã lấy được vị trí đứng đầu danh sách của Đại Triều Thí.

Nếu như là binh khí bình thường, cho dù là một vài thần binh trên Bảng Bách Khí , ở trong tay của chính hắn, đều rất khó cắt da thịt của mình. Ở trong trận chiến đấu phục kích ven hồ kia, hai gã mỹ nhân Ma tộc hùng mạnh kia, đến cuối cùng suýt nữa phải đánh rách nội tạng của hắn, cũng không thể lưu lại một vết thương ở bề ngoài thân thể của hắn, là vì nguyên nhân này.

Nhưng đoản kiếm trong tay hắn có thể.

Cây đoản kiếm này là khi hắn rời khỏi cũ miếu trấn Tây Ninh, Dư Nhân sư huynh tặng lễ vật cho hắn, nhìn qua dị thường bình thường tầm thường, trên thế gian ví như vô danh, trên Bảng Bách Khí càng không có thân ảnh của nó, nhưng Trần Trường Sinh chưa từng có gặp qua kiếm nào sắc bén hơn so với nó. Bất kể là Vấn Thủy Kiếm của Đường Tam Thập Lục, hay là Ly Sơn Pháp Kiếm của Thất Gian Yêu Gian, cũng không bằng nó.

Cười một tiếng vang nhỏ, trên cổ tay của hắn xuất hiện một đường tơ hồng thẳng tắp, sau đó đường tốc độ kia lấy mắt thường có thể thấy được mở rộng ra hướng hai bên, máu tươi trào ra từ trong vết thương kia, sắp sửa nhỏ xuống.

Hắn đã nhận vỏ kiếm ở tại phía dưới.

Lặng yên không một tiếng động, máu tươi của hắn chảy chầm chậm đến trong vỏ kiếm.

– Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?

Từ Hữu Dung rất tức giận, bởi vì hắn không nghe lời của mình, bởi vì hắn bướng bỉnh như vậy.

Sau đó, nàng đã nghe thấy được một mùi thơm nhàn nhạt.

Đó là một loại mùi thơm rất kỳ dị, nhạt hơn so với mùi hoa nhạt nhất, nồng hơn so với mùi thơm nước hoa ngào ngạt nhất.

Sau khi mùi thơm đó được ngửi thấy, liền sẽ phát sinh vô số biến hóa, khi nồng khi nhạt, khi thanh khi úc.

Có lúc là mùi hoa, có khi như mật, có khi tựa như quả vừa mới kết trĩu trong vườn, vẫn ngây ngô như cũ, nhưng đã có hơi thở.

Đây là hương vị gì?

Nàng nhìn thấy cổ tay của Trần Trường Sinh, xác định mùi thơm này đến từ máu của hắn.

Máu của Trần Trường Sinh chảy càng ngày càng nhiều, mùi thơm đó cũng càng ngày càng đậm.

Theo thời gian trôi qua, nàng đã cảm nhận được càng nhiều.

Đó là hấp dẫn tà ác nhất, cũng là ngọt ngào tinh khiết nhất.

Cổ xưa nhất, lại tươi mới nhất.

Tuyệt vời đến cực điểm.

Đó là khí tức sinh mệnh cực kỳ phức tạp và sinh động.

Đó là sinh mạng lực mạnh mẽ khó có thể tưởng tượng.

Từ Hữu Dung nhìn Trần Trường Sinh, khiếp sợ không nói nên lời, phải biết rằng mặc dù là lăng mộ của Chu Độc Phu, cũng chưa có thể cho nàng rung động lớn như thế… Đây là máu gì? Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi… là người sao?

Nghĩ đến những việc này, nàng đã hôn mê bất tỉnh.

Không phải trước mắt nhìn thấy hình ảnh này, ngửi được hương vị của dòng máu này làm cho nàng khó có thể chịu đựng sự tấn công trên tinh thần, mà là vì trước đó, Trần Trường Sinh đã lặng yên không một tiếng động châm kim châm vào huyệt Hợp Cốc của nàng.

Hắn giải thích chính mình sẽ dùng phương pháp gì để cứu nàng đối với nàng, chỉ là muốn nói cho nàng biết chuyện này, cũng không có nghĩa là hắn cần nàng nhìn mình làm chuyện này. Vì nàng có thể giữ vững tâm cảnh bình tĩnh, làm cho nàng tiếp tục mê man, là lựa chọn tốt nhất. Đồng thời, như vậy cũng có thể đảm bảo nàng sẽ không quấy rầy đến quá trình này, phải biết rằng, máu của hắn mỗi một giọt đều rất quý báu.

Mấu chốt nhất chính là, hắn không biết sau khi nàng ngửi được hương vị máu của chính mình, sẽ có phản ứng như thế nào.

Thời gian chầm chậm trôi qua, máu giữa cổ tay của hắn dần dần ngưng lại, vết thương dần dần khép lại. Hắn không có làm qua việc này, cũng không biết máu bên trong vỏ kiếm có đủ hay không, vì bảo đảm đạt được mục đích, hắn không chút do dự cầm lấy đoản kiếm, một lần cắt dứt vết thương, thậm chí cắt sâu hơn chút… Có chút đau, nhưng còn trong phạm vi có thể chịu đựng được.

Như thế, lặp lại bốn lần.

Máu tươi từ trên cổ tay của hắn càng không ngừng chảy đến trong vỏ kiếm.

Qua thời gian rất lâu, hắn nghĩ hẳn là đủ rồi?

Đột nhiên, cảnh tượng trước mắt của hắn trở nên có chút mơ hồ.

Chẳng lẽ mình choáng váng? Vì sao trước kia không có phát hiện qua. Qua một lát, hắn đã tỉnh tảo một chút, mới hiểu được không phải choáng váng, cũng không phải đói hốt hoảng, như vậy, là vì máu đã chảy quá nhiều.

Việc cần phải làm kế tiếp, chính là rót những giọt máu này vào trong thân thể của thiếu nữ.

Hắn dùng mảnh vải buộc chặt vết thương trên cổ tay, bảo đảm sẽ không ảnh hưởng động tác, cũng sẽ không khiến máu chảy ra nữa, sau đó đi đến bên cạnh của Từ Hữu Dung, cởi bỏ vạt áo trước xiêm y của nàng, lộ ra cổ trắng nõn và bờ vai bóng loáng, ngón tay của tay trái khẽ vuốt nhẹ nhàng da thịt của nàng, tay phải chậm rãi nắm lấy đoản kiếm.

Một đường đã không còn rõ ràng nữa, càng chưa nói tới mạnh mẽ, có vẻ phá lệ gầy yếu chấn động, từ da thịt của nàng truyền vào trong bụng của hắn.

Chính là trong chỗ này.

Hắn đang cầm đoản kiếm, hơi hơi dùng sức chống đỡ ở đó, đã đâm vào trong.<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.