Trạch Thiên Ký

Q.1 – Chương 309 – Của Ta Chính Là Của Ngươi, Của Ngươi Vẫn Là Của Ngươi



<!– –><!–

–>Mũi kiếm cắt rách da thịt của Từ Hữu Dung, cắt máu của nàng.

Không có máu phun tung tóe, thậm chí một chút máu cũng không chảy ra, bởi vì máu trong cơ thể nàng trên cơ bản đã không có rồi.

Trần Trường Sinh cầm vỏ kiếm, dùng vỏ kiếm nhắm ngay miệng vết thương trên cần cổ nàng.

Thần thức khẽ nhúc nhích, một đạo tơ máu từ vỏ kiếm đi ra, giống như được tạo ra từ hư vô.

Đạo tơ máu kia vô cùng nhỏ, dường như còn nhỏ hơn sợi tóc, chậm rãi rót vào trong huyết quản của nàng.

Toàn bộ quá trình hắn vô cùng cẩn thận, thần thức lại ngưng luyện tới cực hạn.

Không có bất kỳ thanh âm nào.

Chỉ có hương vị.

Hương vị máu của Trần Trường Sinh dần dần tràn ngập khắp trong lăng mộ trống trải.

Không biết qua bao lâu, hắn thu hồi vỏ kiếm, ngón trỏ tay phải mơ hồ toát ra một chút hàn ý ấn ở trên cần cổ của Từ Hữu Dung, qua lại một lát, xác nhận huyết quản và miệng vết thương của nàng đã được vụn băng che lại, mới bắt đầu xử lý miệng vết thương của mình.

Miệng vết thương có thể thấy rõ ràng trên cổ tay, thậm chí mơ hồ có thể thấy được xương cốt đang thong thả khép lại, hoặc là nói bị băng phong lại.

Bên cạnh miệng vết thương còn lưu lại một ít vết máu. Trần Trường Sinh nhớ tới sư huynh năm đó đã tự xử lý cho mình, khẽ do dự một chút liền đưa cổ tay lên trên môi, bắt đầu cẩn thận liếm, tựa như một thú con đang liếm sữa tươi.

Lúc trước sư huynh từng nói với hắn, sau khi bị thương đổ máu nhất định phải dùng loại phương pháp này, chỉ có loại phương pháp ăn máu vào trong bụng này mới có thể khiến hương vị của máu không tiếp tục tản ra, trừ cái đó ra, cho dù là rửa nước hay vùi lấp bằng đất cát, thậm chí là dùng đại hỏa để thiêu cũng không thể khiến cái loại hương vị này biến mất.

Đây là lần đầu tiên Trần Trường Sinh nếm hương vị máu của mình. Trước kia trong chiến đấu hắn có nhiều lần suýt hộc máu, sau đó bị cưỡng ép nuốt xuống, nhưng lúc đó máu chỉ ở cổ họng mà lúc này máu lại ở trên lưỡi của hắn.

Hóa ra máu của mình lại ngọt thế.

Trần Trường Sinh nghĩ như vậy.

Hương vị quả thật tốt lắm.

Bộ dạng ăn thật ngon.

Thật sự ăn thật ngon.

Còn muốn ăn thêm một ít nữa.

Đột nhiên hắn tỉnh lại, cả người đầy mồ hôi, sau đó bị đông kết thành tuyết sương. Lúc trước hắn đúng là càng liềm càng nhanh, càng ngày càng dùng sức, tựa như một thú con đang tham lam liếm sữa tươi hòa với máu của mẫu thân đã chết đi của mình.

Nếu không phải tỉnh lại máu, hắn thậm chí có thể sẽ liếm tới mức khiến miệng vết thương trên cổ tay bị mở ra.

Trong lăng mộ một mảnh tĩnh mịch.

Rất lâu sau mới có gió nhẹ phật qua.

Mồ hôi đóng băng trên mặt đất chậm rãi lăn, phát ra thanh âm nhanh như chớp.

Trần Trường Sinh mệt mỏi dựa vào cột đá, sắc mặt tái nhợt dị thường.

Bởi vì hắn chảy quá nhiều máu, cũng bởi vì sợ hãi.

Năm mười tuổi thần hồn của hắn theo mồ hôi bài xuất ra bên ngoài cơ thể, đưa tới dị tượng thiên địa, mây mù bao phủ tòa núi lớn phía sau trấn Tây Ninh, từ đó xuất hiện không ít người bắt đầu theo dõi hắn. Từ đêm đó trở đi hắn liền biết mình là người có thân thể dị thường, cái này không phải nói hắn có bệnh mà là nói thần hồn của hắn, đối với rất nhiều người mà nói lại là một món ăn rất ngon, là sự hấp dẫn khó có thể kháng cự.

——nếu để cho thế nhân phát hiện máu của ngươi khác thường ngươi sẽ chết, hơn nữa nhất định sẽ nghênh đón kết cục còn bi thảm hơn tử vong.

Thời điểm sư huynh nói với hắn câu này chính là ngày hôm sau cái đêm hắn mười tuổi. Lúc ấy sư huynh phải mất rất lâu mới biểu đạt rõ ràng ý tứ của những lời này, bởi vì hai cánh tay của hắn đều rất bủn rủn vô lực, ra dấu luôn luôn phạm sai lầm.

Trần Trường Sinh hỏi sư huynh tại sao lại như vậy. Sư huynh trầm mặc rất lâu mới nói cho hắn biết, đó là bởi vì đêm hôm qua hắn luôn luôn bất quạt, muốn quạt đi hương vị tràn lan ra ngoài trên người hắn.

Hắn hỏi sư huynh vì sao phải như vậy. Sư huynh lại trầm mặc rất lâu mới nói cho hắn, đêm hôm qua hắn nghe được hương vị kia trong một thời gian dài, bỗng nhiên muốn hút cạn máu của hắn, muốn ăn sạch hắn.

Ở trong suy nghĩ của Trần Trường Sinh, sư huynh Dư Nhân là người dũng cảm nhất trên thế giới, là người đối tốt với mình nhất. Nếu sư huynh muốn mình chết mình cũng có thể chết, nhưng nếu sư huynh muốn ăn mình…

Trần Trường Sinh suy nghĩ rất lâu vẫn cảm thấy chuyện này thật đáng sợ.

Trong thân thể chảy xuôi một dòng máu là mỹ vị vô số người hướng tới, đối với đương sự mà nói đây đương nhiên không phải chuyện tốt. Cho nên hắn không thích máu của mình, thậm chí có thể nói là ghét cay ghét đắng, hay hoặc có thể nói là sợ hãi. Bởi vì loại tâm tính này nên hắn chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này, thậm chí có thời điểm trong vô thức sẽ quên đi trong máu của mình có chỗ đặc thù gì.

Sáng sớm sau đêm đó, thần hồn tràn lan thu lại nhập vào thân thể hắn, tiến vào trong máu của hắn, không còn phát ra một tia nhưng loại ghét cay ghét đắng và sợ hãi này vẫn dừng lại ở chỗ sâu nhất trong thức hải của hắn.

Sau khi đi vào kinh đô, hắn nghĩ đến đoạn ký ức khủng bố rất lâu kia, hắn có thể cảm giác được hương vị máu của mình dường như đã trở thành nhạt. Nhưng mà sáng sớm sau cái đêm kia ở Thiên Thư Lăng, hắn lần đầu tiên dẫn tinh quang Tẩy Tủy ở ban ngày, lại khiếp sợ phát hiện dường như tất cả đềm muốn trở về như đêm lúc mười tuổi.

Trần Trường Sinh không muốn lại trải qua một đêm như vậy, không nghĩ lại chịu cảm giác bị người khắp nơi theo dõi.

Vì thế hắn càng thêm chú ý cẩn thận. Thời điểm bị trọng thương trong chiến đấu muốn hộc máu, hắn bất chấp nguy hiểm cũng muốn nuốt trở về. Cho dù đối mặt với đối thủ hùng mạnh như thế nào, Trần Trường Sinh cũng không còn dám thiêu đốt mảnh hồ nước bên ngoài U Phủ nữa, bởi vì hắn lo lắng chân nguyên sẽ nổ khiến máu thịt mơ hồ trong không gian lòng đất lần đó.

Không thể đổ máu, không thể để người khác ngửi được máu của mình, đây là chuyện hắn không cần suy nghĩ nhưng lại là chuẩn tắc tôn sùng cao nhất.

Thậm chí còn quan trọng hơn so với tính mạng của hắn.

Bởi vì Trần Trường Sinh vẫn nhớ kỹ cảnh cáo của sư huynh.

Nhưng hôm nay ở trong tòa lăng mộ này hắn lại không nghe theo cảnh cáo của sư huynh.

Bởi vì hắn muốn cứu người.

Trần Trường Sinh nhìn Từ Hữu Dung trong lúc ngủ say lộ ra nụ cười thỏa mãn. Bởi vì trúng độc khiến mặt của nàng có chút phù thũng, lúc này phù thũng đã tiêu giảm rất nhiều, khuôn mặt thanh lịch trở nên càng thêm rõ ràng.

Quan trọng nhất là, khuôn mặt tái nhợt của nàng lúc này đã dần dần sinh ra mấy tia huyết sắc.

Cách xa lăng mộ Chu Độc Phu một khoảng là một tòa miếu cũ. Nếu đếm từ tòa miếu đầu tiên ở ngoài đây ngàn dặm thì ngôi miếu cũ này hẳn là tòa thứ chín. Điều này cũng có nghĩa là lăng mộ Chu Độc Phu chỉ cách tòa miếu cũ có hai trăm dặm.

Đây là chuyện cho dù là một đứa trẻ vừa mới vỡ lòng cũng có thể tính rõ ràng, đám người Nam Khách tự nhiên cũng sẽ không tính sai.

Lão già đánh đàn cảm thán nói:

– Không nghĩ tới đời này ta còn có thể tận mắt nhìn thấy Chu Lăng.

Đằng Tiểu Minh nhìn về vòm trời ở phương xa mơ hồ có thể thấy được màu đen nổi lên, trên khuôn mặt chất phát trầm mặc từ xưa tới nay của hắn lại có chút kích động, về phần vợ của hắn Lưu Uyển Nhi cùng hai mỹ nhân Ma tộc kia cũng càng hơn thế.

Hơn mười năm khổ hạnh, cho dù đám cường nhân Ma tộc đều cảm thấy có chút vất vả. Tuy nhiên khi nghĩ tới việc Từ Hữu Dung và Trần Trường Sinh đang chờ nhận lấy cái chết ở phía trước, mà trọng yếu hơn chính là cây nói cuối của Bạch Thảo Đạo có khả năng chính là nói về Chu Lăng trong truyền thuyết, vậy thì loại vất vả thế này có là gì cơ chứ?

Đột nhiên Bạch Thảo Đạo khẽ chấn động đứng lên, ngọn nguồn chấn động đến từ sâu trong thảo nguyên rộng lớn phía sau.

Lão già đánh đàn khẽ kinh ngạc, xoay người nhìn về phía thảo nguyên, vẻ mặt ngưng trọng nói:

– Dường như đám yêu thú có chút xao động.

Đột nhiên ánh mắt của Lão già kịch biến, miệng mở rộng, lại khiếp sợ không nói nên lời. Vợ chồng ma tướng cũng nhìn thấy dị tượng trên bầu trời, khí tức trên thân thể lúc đó tăng lên tới mức đỉnh phong.

Ở một chỗ trên bầu trời thảo nguyên xuất hiện một đạo bóng ma. Đạo bóng ma kia thật lớn, phảng phất như muốn che đậy mảnh không trung. Đạo bóng ma này đang chậm rãi di chuyển, xa xa nhìn tới giống như là một đôi cánh vô cùng lớn.

Nam Khách nhìn mảnh bóng ma trong bầu trời kia, nhíu mày nói:

– Mấy ngày liền đều có chút phong ý, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?

Nàng không biết ngọn nguồn khiến yêu thú trên thảo nguyên bất an xao động là đến từ sâu trong tòa lăng mộ cách chỗ này hai trăm dặm. Ở sâu trong tòa lăng mộ kia có người thiếu niên cắt cổ tay của mình, máu tươi lộ ra ngoài không khí. Tuy khi hương vị máu này tản mát ra trong thảo nguyên đã nhạt tới cực điểm, nhưng ẫn khiến đám yêu thú trong thế giới này phát ra khát vọng vô cùng điên cuồng.

Bốn phía lăng mộ có thiết kế con đường ánh sáng và thông đạo cực kỳ khéo léo, không ngờ từ những thông đạo kia lại có thể khiến gió mát và ánh sáng tiến vào. Cùng không biết thời điểm Chu Độc Phu mệnh lệnh thiết kế lăng mộ của mình là muốn thế nào, chẳng là người sau khi chết còn cần hít thở gió mát, hưởng thụ nắng xuân sao?

Trần Trường Sinh nghĩ mãi mà không rõ, chỉ là thông qua trình độ biến hóa của ánh sáng và hơi ẩm trong không khí, xác nhận hẳn là đã tới sáng sớm ngày thứ hai, hơn nữa mưa ở bên ngoài lăng mộ hẳn là cũng ngừng.

Vừa lúc đó Từ Hữu Dung rốt cục tỉnh lại.

Trần Trường Sinh nhìn nàng cười cười.

Từ Hữu Dung không cười, kinh ngạc nhìn hắn hỏi:

– Ngươi rót máu của mình vào trong thân thể của ta?

Trần Trường Sinh nói:

– Nói chính xác hơn chính là ta đem máu của mình tưới lên mạch máu của ngươi.

Từ Hữu Dung có chút bất đắc dĩ, có chút thương cảm, cũng có chút mệt mỏi nói:

– Tuy rằng ta không biết ngươi là dùng phương pháp gì làm được mọi chuyện, nhưng ngươi cảm thấy như vậy thì có thế nào? Ta nói rồi, máu của ta…

– Làm được, có thể làm như vậy.

Không đợi nàng nói xong, Trần Trường Sinh đã mỉm cười nói. Sắc mặt của hắn có chút tái nhợt, vẻ mặt có chút uể oải nhưng ánh mắt lại rất sáng, rất sạch sẽ, rất tự tin, như ánh mặt trời mới sinh, tuy bị mây mù che nhưng quang hoa vẫn không giảm.

Nhìn ánh mắt của hắn, trong đầu Từ Hữu Dung sinh ra một ý niệm mà chính mình cũng không thể tin, thì thào nói:

– Như vậy cũng có thể được sao?

– Hình như là đúng thế.

Trần Trường Sinh đi tới bên cạnh nàng, quan sát miệng vết thương trên cần cổ một chút, sau đó nói:

– Tự ngươi cảm giác một chút đi.

Từ Hữu Dung có chút mờ mịt, trong vô thức dựa theo lời của hắn tự xem, phát hiện huyết mạch của mình không ngờ đã không còn khô kiệt như trước, tuy rằng vẫn không dư thừa giống như bình thường, vẫn còn có chút loãng, nhưng ít ra có thể cam đoan… còn sống.

Còn sống là việc trọng yếu cỡ nào, là tốt cỡ nào, là quan trọng nhất, tốt nhất.

Chỉ có điều vì sao mình có thể sống sót?

Đây rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

Lúc này máu chảy xuôi trong cơ thể nàng hẳn là máu của hắn, vì sao lại giống máu của mình, không có bất kỳ bất đồng nào?

Từ Hữu Dung nhớ tới hình ảnh mê man lúc trước và hương vị khó có thể quên kia, sinh ra vô số suy đoán, khiếp sợ không nói gì.

—— máu của hắn rất tinh thuần cho nên có thể phù hợp với thân thể của mình? Nhưng lúc này máu chảy xuôi trong thân thể của mình, mang theo dấu vết thần hồn rõ ràng, đúng là máu của mình, máu của hắn làm sao có thể biến thành Thiên Phượng chân huyết như mình chứ?

Từ Hữu Dung mở to hai mắt nhìn Trần Trường Sinh, rất là mờ mịt, có chút bất lực không biết làm sao.

Đây là lần đầu tiên nàng ngây thơ đáng yêu như vậy trong suốt mười lăm năm nay.

Trần Trường Sinh không biết nên giải thích cho nàng thế nào, cũng không định giải thích, nhưng lo lắng nàng vừa mới thoát khỏi cái chết trong gang tấc, trên thực tế vẫn vô cùng suy yếu cần tĩnh dưỡng tốt, bởi vì tinh thần bị tấn công quá nghiêm trọng mà sinh ra một ít vấn đề mới, cho nên quyết định lập tức lấy cớ, nhưng mà lời của hắn vừa vặn ra khỏi miệng liền bị một trận tiếng sấm che khuất.

Ầm ầm.

Tiếng sấm nặng nề mà vang dội từ đằng xa mà đến, trực tiếp xuyên qua cửa chính lăng mộ truyền vào trong tai của bọn họ.

Trần Trường Sinh có chút khó hiểu, nghĩ thầm rằng sáng sớm mưa vừa mới ngừng vì sao còn có tiếng sấm? Hắn giúp đỡ nàng ngồi dựa vào cột đá xong, chuẩn bị tốt nước trong và thức ăn để bên cạnh nàng, nói một tiếng liền chạy ra bên ngoài lăng mộ.

Thông qua thông đạo dài ngoằng, đi ra bên ngoài lăng mộ nhìn về chỗ phát ra tiếng sấm, sắc mặt của hắn nháy mắt trở nên vô cùng tái nhợt.

Chỗ phát ra tiếng sấm không có mưa, ngay cả mây cũng không có, nhưng cũng không nhìn thấy mảnh không trung xanh thẳm, bởi vì mảnh không trung phía xa kia bị một bóng ma cự đại chiếm cứ.

Ở phía dưới đạo âm ảnh kia là một mảnh xám xịt giống như thủy triều.

Tuy rằng không thấy rõ lắm nhưng thân thức vô tình mà ác nghiệt nói cho hắn biết chân tướng, đạo xám xịt kia là do vô số yêu thú tạo thành thú triều, ở ngoài hai trăm dặm, nếu vẫn duy trì tốc độ như bây giờ thì đại khái mất khoảng một ngày mới đi tới phía trước tòa lăng mộ này.

Không có thời gian để tự hỏi vì sao yêu thú trong thảo nguyên lại bỗng nhiên đột kích và trở nên giống quân đội, có phải có ai chỉ huy hay không, hắn xoay người trở về lăng mộ, hối hả chạy tới trước người Từ Hữu Dung, bế nàng lên nói:

– Chúng ta nhất định phải nhanh rời khỏi đây.

Một đường đi tới giữa hai người đã có rất nhiều tiếp xúc thân thể, nhưng lại khác với loại ôm thế này, Từ Hữu Dung còn chưa tỉnh lại từ trong cảm xúc mờ mịt liền bắt đầu hơi xấu hổ, chỉ có điều ý xấu hổ chưa biến thành não ý liền bị lời của hắn làm kinh sợ.

– Làm sao vậy?

– Có thú triều, hẳn là hướng về lăng một, khả năng người chỉ huy chắc là Ma tộc.<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.