Trạch Thiên Ký

Q.2 – Chương 36 – Học Đao.



<!– –><!–

–>Kiếm là vật thường thấy nhất trong đại lục, cũng là binh khí có địa vị tối cao, vô số tông phái, học viện có đạo pháp thủ đoạn mạnh nhất đều là kiếm pháp.

Trường Sơn Tông có vô số sơn môn, lực lượng thật sư quan trọng có thể cùng Ly Cung chống lại của giáo phái phía nam này vẫn là Ly Sơn Kiếm Tông, hoặc chính là cái này.

Đâo bình thường đều sử dụng ở trong quân, kết trận giết địch trên chiến trường, từ trước tới nơi khó có thể coi là thanh nhã, cho tới ngàn năm trước, Chu hoành không xuất thế, một cây đao đánh bại cao thủ thế gian mới khiến tình huống này thay đổi, nhưng sau Chu Độc Phu vẫn rất ít danh gia dùng đao xuất hiện.

Tại sao lại như vậy? Bởi vì cây đao kia của Chu Độc Phu rất sắc bén, cộng thêm việc hắn tự nghĩ ra một bộ đao pháp kinh thế.

Bộ đao pháp kia giống đao của hắn, đều tên là Lưỡng Đoạn.

Cái này chính là bí quyết Lưỡng Đoạn đao trong truyền thuyết.

Nhìn văn tự và tranh vẽ trên vách Hắc Diệu Thạch Quan, Trần Trường Sinh và Từ Hữu Dung khiếp sợ không nói gì. Vẫn luôn có tin đồn rằng truyền thừa của Chu Độc Phu ở trong Chu Viên, mãi tới khi tận mắt nhìn thấy, bọn họ mới biết hóa ra tin đồn là sự thật.

Nếu so sánh với bí quyết đao đó, bí tịch võ công trong thạch thất, đan dược quý hiếm hay vàng ngọc châu báu hoàn toàn không đáng nhắc tới. Thời gian quả thật hùng mạnh, có thể khiến dược liệu mất đi hiệu lực, khiến châu báu mất sắc, nhưng không cách nào khiến trí tuệ và tri thức bị giảm giá trị, bí quyết Lưỡng Đoạn đao trên vách Hắc Diệu Thạch Quan không hề nghi ngờ chính là trí tuệ và tri thức cao cấp nhất trong giới tu hành.

Đã sớm sáng tỏ, có thể sẽ chết, thú triều đang tới gần lăng mộ, đạo bóng ma cự đại đại biểu cho tử vong sắp tới bao phủ đỉnh đầu của bọn họ, nhưng Trần Trường Sinh và Từ Hữu Dung lại hoàn toàn quên việc này, bắt đầu xem văn tự và tranh vẽ trên hòm quan tài, hy vọng có thể học được thêm một ít vào thời gian cuối cùng này.

Tầm mắt của bọn họ dừng ở chỗ đầu văn tự, đó là quy tắc chung của bí quyết Lưỡng Đoạn đao, văn tử vô cùng dễ hiểu nhưng giảng giải đạo lý lại sâu đậm, đơn giản một cây đao, một mũi, hình ảnh bày biện trên văn tự phát sinh liên hệ với trời đất, không thể tưởng được đây thật sự là một quyền sách độc đáo và tốt nhất.

Bí quyết Lưỡng Đoạn đao tổng cộng có một trăm lẻ tám đao pháp, phân thành ba bộ phận, tổng cương được gọi là đoạn, mỗi đoạn có ba mươi sáu đao pháp.

Đoạn thứ nhất tên là Khởi, giảng giải chính là chữ khởi, làm sao để khởi đao, làm sao để khởi mũi, làm sao để khởi phong, làm sao khởi thế là bí quyết trụ cột nhất của bộ đao này, cũng là một bộ phận khí thế nhất. Đoạn thứ hai tên là Nhận, chủ yếu nói về phòng ngự, luyện tới cực điểm có thể thay đổi trời đất, nhưng ba mươi sáu đao này cũng không phải là phòng ngự đơn thuần, ẩn ở trong mũi giống như rồng ở trong mây, bất cứ lúc nào cũng có thể cắn người, vừa trầm ổn mà hùng hiểm. Đoạn thứ ba tên là Lạc, chứ lạc này có thể nói đơn giản là rơi đao, trên thực tế cũng là nghĩa gốc của rơi từ trên trời, mũi đao hướng xuống, chém ngang thế gian, có thể chém tất cả mọi thứ trước mắt thành từng đoạn.

Sau khi xem hết Bí quyết Lưỡng Đoạn đao, Trần Trường Sinh và Từ Hữu Dung không hề dừng lại, ngay sau đó liền bắt đầu xem mặt dưới của văn tự và bức họa, đó chính là đệ nhất đao bên trong đoạn Khởi.

Đây cũng là đệ nhất đao của Bí quyết Lưỡng Đoạn đao, có một tên đặc biệt đơn giản: Nguyên nhân.

Tranh vẽ không hề có đao, cũng không có người dùng đao, chỉ có mấy đạo đường cong đơn giản.

Trần Trường Sinh có kinh nghiệm xem bia ở Thiên Thư Lăng, Từ Hữu Dung lại ngày đêm nghiên cứu thiên thư ở Thánh Nữ Phong, tự xem liền hiểu được đường cong là con đường vận hành chân nguyên, đồng thời cũng là đao ý. Nhưng mà bởi vì đơn giản nên cũng nan giải, mấy đạo đường cong trên vách hòm quan tài làm cho bọn họ đắm chìm trong đó, dần dần quên mất thời gian đang trôi qua. Cho đến một lúc lâu sau hai người bọn họ rốt cục hiểu được đao pháp này, trước sau tỉnh hồn lại, trong vô thức liếc nhau, cùng nhìn ra kinh hãi trong lòng nhau.

Thiết đao ra khỏi vỏ, sinh ra bởi Trường Không, thấy thế nào thì đây cũng là một động tác rất đơn giản, tại sao có thể biến hóa phức tạp giống như thế? Biến hóa phức tạp như thế làm sao có thể nhớ kỹ và vận dụng ở trong chiến đấu? Bộ đao pháp giống với Chu Độc Phu, hống hách tới cực điểm, rồi lại huyền ảo nan giải, với kiến thức của hai người bọn họ đều cảm thấy không thể tưởng tượng được.

Ngoại trừ Chu Độc Phu là thiên tài có được trí tuệ vượt xa trí nhân, còn lại không thể nghĩ ra người nào có thể như vậy.

Đệ nhất đao trong đoạn Khởi này nhìn như đơn giản, nhưng lại khiến bọn họ hao tổn vô số tinh thần mới nắm giữ được, đương nhiên, một khi hiểu được đao pháp này, cái loại cảm giác sảng khoái khi bình bạc chợt vỡ nước văng tung tóe, thiết kỵ xông ra đao thương vô cùng mãnh liệt, làm cho bọn họ trở nên vui sướng, dường như hận không thể la to mấy tiếng mới có thể phát tiết ra cảm xúc tuyệt vời lúc này.

Trần Trường Sinh và Từ Hữu Dung chỉ biết trầm mặc nhìn lẫn nhau, cảm xúc khiếp sợ trong mắt dần dần biến thành bất an. Chỉ nhớ đao pháp thứ nhất đã khiến bọn họ mất thời gian dài như vậy, muốn lĩnh ngộ toàn bộ một trăm lẻ tám đao pháp này tới mức thông suốt phải cần bao lâu? Vấn đề lớn nhất bây giờ của bọn họ là không có thời gian.

Nếu chỉ là thời gian không đủ, kỳ thật có thể nhớ được mấy chiêu liền nhớ bấy nhiêu, nhưng giống như lời nói lúc trước, bộ Bí quyết Lưỡng Đoạn đao này là quyền sách tuyệt với nhất, chỗ đặc thù kỳ dị nhất là ở chỗ, một trăm lẻ tám đao nhìn như tách rời nhưng trên thực tế lại là một chỉnh thể, ngươi nhất định phải hiểu toàn bộ đao pháp này mới có thể biết được ý nghĩa của nó.

Giống như bọn họ lúc trước nhìn như nắm giữ đệ nhất đao, nhưng loại nắm giữ này còn lâu mới hoàn chỉnh, hoặc là nói cũng không phải thật sự nắm giữ.

– Trước tiên.

Trần Trường Sinh nhìn nàng nói:

– Tranh thủ thời gian nhớ kỹ toàn bộ những văn tự và tranh vẽ này.

Mặc dù không cầu thông hiểu, chỉ cầu khắc sâu bộ bí quyết đao này vào trong Thức Hải, cũng là một chuyện cực kỳ khó khăn.

Trong lòng Từ Hữu Dung tính toán một chút về thời gian thú triều đến đây cùng mình phải dùng bao lâu để ghi nhớ bộ bí quyết đao này, xác nhận không đủ nói:

– Phân công nhau ra học.

– Được.

Trần Trường Sinh nhìn vẻ mặt tái nhợt của nàng, dừng một chút nói:

– Ta từ sau nhìn về phía trước, ngươi từ trước về sau.

Nếu như nói bộ bí quyết đao này là một quyển sách, trình tự đọc xem từ trước ra sau thì tương đối mà nói là thoải mái hơn so với đọc từ sau ra trước.

Từ Hữu Dung biết Trần Trường Sinh là nghĩ mình bị thương chưa lành nên mới làn thế, cũng không hề cự tuyệt mà chỉ đi tới phía trước tranh vẽ và văn tự giảng giải của đao pháp thứ hai, bắt đầu tự ghi chép vào trong Thức Hải của mình.

Trần Trường Sinh nhìn Từ Hữu Dung một cái, xác nhận nàng bây giờ có thể chống đỡ một lát liền đi tới mặt phải Hắc Diệu Thạch Quan, tới trước một bức tranh vẽ cuối cùng.

Đây là một đao cuối cùng của đoạn Lạc, có một tên đặc biêt hống hách: Phần Thế.<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.