Trạch Thiên Ký

Q.2 – Chương 54 – Kiếm Tới Thảo Nguyên, Như Là Ly Sơn.



<!– –><!–

–>Hiện tại Ly Sơn kiếm ý đã khiến vạn kiếm thông nhau, việc hắn cần làm là thông qua kiếm ý khiến này vạn đạo kiếm thi triển ra kiếm chiêu, nếu là Ly Sơn kiếm ý, phải thi triển đương nhiên cũng là Ly Sơn kiếm pháp —— bởi vì chuyện có hôn ước cùng Từ Hữu Dung và nhiều chuyện khác, ở trong mắt rất nhiều người, Quốc Giáo Học Viện và Ly Sơn Kiếm Tông, hắn và Thu Sơn Quân đại biểu cho Thần Quốc Thất Luật kết thù, nhưng thú vị là, thứ hắn nhớ nhiều nhất lại là Ly Sơn kiếm pháp.

Bởi vì Ly Sơn Kiếm Pháp Tổng Quyết luôn bên cạnh hắn, cũng bởi vì từ lúc hắn bắt đầu tu hành luôn gặp các thiên tài đến từ Ly Sơn.

Ly Sơn Kiếm Tông chính là môn phái trấn sơn phía nam, nhiều thế hệ tu hành kiếm đạo, từ xưa đến nay không biết sáng tạo ra bao nhiêu bộ kiếm pháp, có tư cách được vào Ly Sơn Kiếm Pháp Tổng Quyết đã hơn ba vạn thức, đều được hắn ghi nhớ trong đầu, đương nhiên, hắn không có khả năng nắm giữ toàn bộ kiếm chiêu, nhưng hiện tại có kiếm ý trong Hoàng Chỉ Tán trợ giúp, hắn thi triển Ly Sơn kiếm pháp sẽ không có bất cứ vấn đề gì, vấn đề lớn nhất vẫn là thần thức của hắn.

Thần thức của hắn có thể chia làm bao nhiêu đạo, có thể ngự sử bao nhiêu thanh kiếm đánh ra Ly Sơn kiếm pháp?

Sau cơn mưa trời quang mây tạnh, Nam Khách nhắm mắt lại, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, tóc đen phất phới, hồn mộc tỏa sáng, yêu thú hướng lăng mộ tiến công, đồng thời đang trong công tác chuẩn bị cuối cùng. Nhìn nàng và biển thú triều, còn có hai cự thú khủng bố như núi, Trần Trường Sinh cũng nhắm hai mắt lại.

Ly Sơn Kiếm Pháp Tổng Quyết hơn ba vạn kiếm chiêu, dùng tốc độ của ánh sáng biến thành hình ảnh chân thật không ngừng xẹt qua thức hải của hắn.

Lăng mộ vang lên tiếng ma sát, sau đó loáng thoáng có thể nghe được tiếng chít chít, khi thì ở đông, khi thì ở tây, nháy mắt cách vài dặm, căn bản không thể phán đoán vị trí, tự nhiên càng thêm không thể công kích, thổ tôn âm hiểm và hùng mạnh đã đến.

Trần Trường Sinh vẫn đang nhắm mắt chợt nâng tay phải, chỉ về một chỗ trên thần đạo.

Theo hướng ngón tay, trước lăng mộ vang lên một loạt tiếng rít dày đặc mà sắc bén.

Một trăm thanh kiếm, phá không lướt đi.

Phủ liễu vọng, quy sơn đạo, thập bát loan, lạc giản hệ, mã sơn tiền.

Những kiếm chiêu này đều là kiếm chiêu của Ly Sơn Kiếm Tông.

Từ thức thứ nhất đến thức cuối cùng, một trăm thanh kiếm phân biệt sử dụng một trăm kiếm chiêu.

Bằng với một trăm đệ tử Ly Sơn kiếm tông đồng thời phát ra kiếm chiêu.

Theo đạo lý mà nói, chân nguyên Trần Trường Sinh không có khả năng dư thừa như vậy, nhưng không nên quên, kiếm đang thiêu đốt tính mạng của chính chúng, đây là lần cuối cùng chúng chiến đấu. Lấy cảnh giới của hắn và Già Thiên kiếm ý, lúc này này một trăm thanh kiếm bạo vọng uy lực vượt xa đệ tử Ly Sơn Kiếm Tông làm được, nó có thể sánh với nội môn đệ tử, thậm chí là Thần Quốc Thất Luật.

Một trăm Lương Bán Hồ, một trăm Thất Gian, hoặc là một trăm Quan Phi Bạch đồng thời phát kiếm thì sẽ có uy lực như thế nào?

Cho dù là Tụ Tinh đỉnh phong cũng không thể chống đỡ, còn Tụ Tinh thượng giai yêu thú thì sao?

Kiếm quang tung hoành linh hoạt, sắc bén. Một tòa kiếm quang tạo thành núi, cứ như vậy đứng sừng sững trước thần đạo, trang nghiêm thần thánh, dường như đến từ Ly Sơn

Dưới nền đất vang lên một tiềng gầm phẫn nộ, ngay sau đó, mặt đất quay cuồng vỡ ra, thổ tôn mang theo một đạo ánh sáng màu đen liều mạng lao ra ngoài lăng mộ, đúng là một chiêu bị trọng thương

Một trăm thanh kiếm không truy kích mà chậm rãi phiêu du trước thần đạo.

Sơn môn mờ mịt, dường như đang ở trong mây mù.

Có mây mù hạ thấp bị kiếm ý cắt vỡ, trời lại có mưa, chỉ có điều nhỏ hơn rất nhiều.

Nam Khách nhắm mắt lại, mưa bụi làm ướt gương mặt tái nhợt.

Lão giả đánh đàn người toàn máu ngã vào thần đạo, hắn đã chết, Ngưng Thúy ngất đi, Họa Thu cũng ngất đi, chỉ có đôi vợ chồng ma tướng còn đứng đó cầm thiết côn cong gãy và nồi sắt bị phá đáy đứng dưới Nam Khách hộ pháp.

Nhìn trăm kiếm tạo thành sơn môn, vẻ mặt hai vợ chồng ngưng trọng —— trăm kiếm tới, Tụ Tinh thượng giai yêu thú trong nháy mắt bị thương, không cần nói hiện tại cảnh giới bị áp chế ở Thông U Thượng Cảnh, cho dù khôi phục lại Chu Viên chiến lực thì có thể tiếp được kiếm công cuồng bạo này sao?

Làm họ rung động nhất là vì sao thần thức của Trần Trường Sinh cường đại như vậy, không ngờ có thể chia làm trăm đạo, dùng một trăm thanh kiếm xuất một trăm kiếm chiêu.

Trên phiến đại lục này, từng có chuyện như vậy sao?

Hồn mộc càng ngày càng sáng, bóng ma càng ngày càng thấp, sắp chạm tới thân thể của nàng.

Thú triều rốt cục bao vây, tiến lên bắt đầu công kích. Vô số yêu thú gào thét, gầm gừ nhảy lên. Trong thời gian rất ngắn, nửa lăng mộ bị thú triều bao phủ, hỗn loạn, chật chội.

Lăng mộ thật sự quá lớn, số lượng yêu thú cũng quá nhiều, ở đâu cũng thấy. Một trăm thanh kiếm không ngừng chém giết, như sơn môn lại cũng không thể ngăn cản thú triều đi tới. Trần Trường Sinh còn cần nhiều kiếm hơn, mà kiếm ngay đang chờ đợi ngay bên cạnh.

Đứng trong mưa phùn, sắc mặt của hắn có chút tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, lông mi run nhè nhẹ.

Vô số chiêu Ly Sơn kiếm pháp đang không ngừng hiện lên. Thần trí của hắn và đạo kiếm ý thông qua Hoàng Chỉ Tán truyền vào các thân kiếm.

Vạn đạo thần thức vạn đạo kiếm.

Vạn đạo kiếm quang vạn tiếng rít gào.

Vô số tiếng kiếm rít thê lương vang lên quanh lăng mộ, nháy mắt đè ép tiếng thú gầm gừ, chiếm cứ thảo nguyên.

Vô số đạo kiếm phá không bay tới thú triều.

Mưa phùn không che hết thảo nguyên, ánh sáng màu đỏ ấm áp dừng lại trên thân kiếm.

Kiếm phảng phất như muốn bốc cháy, nhảy múa quanh lăng mộ, như là kim ô.

Kim ô hồi Ly Sơn

Đây là một kiếm chiêu.

Một kiếm chiêu uy lực cực lớn.

Xát xát.

Vô số tiếng kim loại vang lên, mấy trăm yêu thú tây nam lăng mộ bị kiếm vũ màu vàng chặt đứt

Hơn mười thanh kiếm ở lăng mộ phía bắc phát ra kiếm thế, tựa như một đóa hoa tươi đang nở rộ.

Nhiều loại hoa giống như gấm.

Đó là một kiếm chiêu.

Thảo nguyên nháy mắt xuất hiện vô số vết kiếm khắc sâu.

Hơn mười giao xà đang lao tới bị chém rời, thịt không ngừng co giật trong máu đen.

Còn có vô số thanh kiếm cuồng bạo chém giết yêu thú.

Màu máu và màu kiếm tỏa sáng tràn đầy thế giới.

Mặt trời lặn, ánh chiều tà hạ thấp, kiếm kêu vang dội.

Lăng mộ như một con thuyền đánh cá lớn.

Ngư ca tam xướng.

Đó vẫn là Ly Sơn kiếm pháp.

Trần Trường Sinh mặt càng ngày càng tái nhợt, thân thể run rẩy lợi hại.

Nhưng hắn vẫn nắm Hoàng Chỉ Tán đứng ở trong mưa, thủy chung không hề ngã xuống, vì thế, kiếm vẫn còn tiếp tục chiến đấu.

Mấy trăm thanh kiếm tới chỗ đảo sơn lão.

Đảo sơn lão phẫn nộ gào thét, cột đá mang theo uy lực đập vào màn mưa kiếm.

Trên thảo nguyên vang lên một loạt tiếng kêu vang.

Kiếm vũ thưa thớt chỉnh đốn lại, tiếp tục lao tới.

Sơn quỷ phân nham.

Tinh câu hoành trú.

Lộ hoa linh ngô.

Đây là lúc ở Thanh Đằng Yến, Thất Gian và Đường Tam Thập Lục chi tranh, dựa vào chỉ huy của Cẩu Hàn Thực đã liên tục dùng ba chiêu này.

Hôm nay được Trần Trường Sinh dùng để đối phó yêu thú khủng bố.

Thân thể như núi của đảo sơn lão xuất hiện mấy trăm vết kiếm

Nhìn hình ảnh này và vô số hình ảnh khác quanh lăng mộ, Đằng Tiểu Minh và Lưu Uyển Nhi tái nhợt. Bọn họ ở cánh đồng tuyết gặp qua không biết bao nhiêu cường giả nhân loại kinh hãi thế tục. Nhưng không thể thần kỳ bằng chuyện hôm nay ở Chu Lăng.

Nhưng lúc này, bọn họ vẫn bị chấn động nói không nên lời.

Đằng Tiểu Minh vẻ mặt hơi ngơ ngẩn, nhìn Trần Trường Sinh lẩm bẩm nói:

– Điều này sao có thể?<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.