Trạch Thiên Ký

Q.2 – Chương 63 – Cầu Vồng Sinh Ra Ở Nơi Nào?



<!– –><!–

–>Không cần phải cụ thể chi tiết, Từ Hữu Dung thông qua vài câu nói ngắn gọn của hắn liền biết lúc trước khi mình hôn mê đã xảy ra những chuyện gì, không kịp kinh ngạc nàng lại bắt đầu suy diễn tính toán, nhưng mặc dù xuất hiện việc của Kiếm Trì, nàng phát hiện chuyện này vẫn là không thể hiểu.

Muốn khiến cột đá trở nên bình tĩnh một lần nữa, muốn khiến đại trận này một lần nữa phát huy tác dụng, khiến thiên địa cân bằng…. cần phải có thêm nhiều Thiên Thư Bia hơn nữa.

Nhưng nàng phải đi đâu đển tìm Thiên Thư Bia? Ai biết năm đó hai tòa Thiên Thư Bia còn lại trong số mười hai tòa Chu Độc Phu mang tới đang ở đâu? Hơn nữa cho dù tìm được hai tòa Thiên Thư Bia kia, thế giới của Chu Viên hiện tại đang sụp đổ, ai có thể ngăn cản không trung hạ xuống?

Cho nên chỉ là vô dụng mà thôi.

Cho dù Kiếm Trì lại xuất hiện, hay là khiến cột đá một lần nữa khôi phục an tĩnh đều vô dụng.

Chu Viên sắp hủy diệt, yêu thú nhân ma ở lại bên trong đều theo đó mà hóa thành tro tàn, hoặc là bị cuốn vào không gian hư vô.

Từ Hữu Dung cúi đầu nhìn ngón tay run nhè nhẹ của mình, gắt gao mím môi, tựa như một tiểu cô nương quật cường đang thương tâm.

Nàng cảm thấy bản thân rất vô dụng.

Trần Trường Sinh đã hiểu, không nói thêm gì nữa. Lúc này hắn một tay cầm kiếm, một tay bung dù, không có cách nào nắm bờ vai nàng tỏ vẻ an ủi, càng không có cách nào ôm nàng cho nàng sự ấm áp. Cho nên hắn đành phải đi tới phía nàng, dựa vào gần thêm chút, vai của hắn nhẹ nhàng dựa vào vai nàng, hy vọng có thể cho nàng chút chỗ dựa.

Cơn lốc mang theo vô số đá sỏi vòng quanh đập ở trên mặt Hoàng Chỉ Tán, mang tới tiếng vang và chấn động khủng bố, như thể là trống trận đang bị người khổng lồ đấm vang, nếu không phải năng lực phòng ngự của Hoàng Chỉ Tán vô cùng hùng mạnh, chỉ sợ lúc này bọn họ đã chết rồi.

Bên trong dù rất an tĩnh.

Từ Hữu Dung tựa vào trên vai của hắn, có vẻ rất vô lực.

Thú triều như biển, bóng ma che khoảng không, Chiết Tụ cõng Thất Gian không ngừng chạy về phía ngược lại, Thất Gian chống lại tinh thần suy yếu, không ngừng chỉ đường, sửa chữa phương hướng hắn ngẫu nhiên sẽ đi lạc, chỉ có điều không gian và thời gian bên trong vùng thảo nguyên này đều có vấn đề, Chiết Tụ cũng không cách nào chạy thêm nữa, cho nên sau khi cách bóng ma kia xa hơn chút liền dừng bước nghỉ ngơi, đồng thời tự hỏi tiếp theo nên làm thế nào, ngay vào lúc này, trên bầu trời trong thảo nguyên xuất hiện vạn đạo kiếm quang—— kiếm hải cứ như vậy hiện ra trên thảo nguyên phía sau bọn họ.

Thất Gian ở trên vai hắn nhìn thấy hình ảnh này, khiếp sợ không nói gì, thân thể trở nên vô cùng cứng ngắc.

– Đã xảy ra chuyện gì?

Chiết Tụ hỏi.

Thanh âm Thất Gian khẽ run nói:

– Hình như…. Hình như Kiếm Trì hiện thế rồi.

Chiết Tụ trầm mặc nói:

– Nói tiếp.

Thú triều chiến đấu với vạn kiếm trong thảo nguyên, không hề lan tới gần nơi bọn họ, hình ảnh mạnh mẽ rộng lớn này sau khi thông qua ngôn ngữ miêu tả có chút đơn điệu của Thất Gian liền trở nên nhàm chán rất nhiều, Chiết Tụ vẫn chăm chú nghe như cũ, bởi vì hắn biết dị động này có thể là cơ hội cuối cùng có thể còn sống rời khỏi thảo nguyên của bọn họ, mà sau khi vạn kiếm lăng không hóa thành một đạo kim long trực tiếp cắn nuốt sạch con đại bàng cánh vàng kia, hắn chuẩn xác bắt được một trọng điểm bên trong lời nói của Thất Gian.

– Thanh kiếm phía trước nhất kia…. Là một thanh đoản kiếm?

Thất Gian trọng thưa chưa lành, chạy trốn ở trong thảo nguyên nhiều ngày đã vô cùng suy yếu, nếu không phải muốn chỉ đường cho Chiết Tụ thì bất cứ lúc nào cùng đều có thể hôn mê, nhưng nàng thuở nhỏ tu hành kiếm đạo, hai mắt giống như tuệ kiếm, có thể thấy rõ ràng sự vật ở nơi xa, rất khẳng định nói phải.

Nghe được nàng nói…. Chiết Tụ không chút do dự cõng nàng lên, tiếp tục đi dọc về phía rời xa chiến trường lúc trước.

Thất Gian hỏi:

– Ngươi nhận ra lai lịch của thanh kiếm kia sao?

Chiết Tụ nói:

– Đó là kiếm của Trần Trường Sinh.

Thất Gian khó hiểu, giật mình nói:

– Là Trần Trường Sinh? Vậy…. chẳng lẽ chúng ta không đi hỗ trợ sao?

Lúc trước nàng thấy rõ ràng, đạo đoản kiếm kia tuy rằng mang theo vạn kiếm chiến thắng con đại bàng cánh vàng kia, nhưng rõ ràng đã sắp không trụ nổi, nếu thật là Trần Trường Sinh ở sâu trong thảo nguyên chiến đấu với Ma tộc, Chiết Tụ làm sao có thể bỏ mặc đồng bạn của hắn như thế?

Nghe được câu hỏi của nàng, bước chân của Chiết Tụ không hề chậm lại, ngược lại trở nên nhanh hơn nói:

– Nếu hắn có thể giải quyết vấn đề kia liền không cần sự trợ giúp của chúng ta, nếu hắn không giải quyết được, chỉ có thể tranh thủ một ít thời gian, như vậy chúng ta quay đầu trở về chính là lãng phí cơ hội sống hắn tìm cho chúng ta.

Thất Gian lớn lên ở Ly Sơn Kiếm Tông, có thói quen hỗ trợ đồng môn vào lúc nguy hiểm, không rời nửa bước, có chút không thể hiểu cách lý giải của hắn, đang muốn cãi cọ lại nghe Chiết Tụ nói tiếp:

– Nếu như ta đang chiến đấu với Ma tộc ở nơi nào đó, Trần Trường Sinh cõng Từ Hữu Dung ở trong này chắc chắn cũng sẽ không quay đầu lại.

Nghe những lời này, Thất Gian vẫn còn có chút không thể chấp nhận, nhưng đã trầm mặc lại. Bởi vì Chiết Tụ nói Trần Trường Sinh cũng có thể lựa chọn như vậy, còn so sánh quan hệ của nàng và hắn với Trần Trường Sinh và Từ Hữu Dung, điều này làm cho nàng không biết nên nói tiếp như thế nào.

Chiết Tụ cõng theo nàng tiếp tục chạy trốn ra bên ngoài. Đúng lúc đó, một đạo thanh quang rơi xuống trong bầu trời, ngay sau đó mảnh vỡ không trung rơi xuống trên thảo nguyên, phát sinh một trận bùng nổ, một trận cuồng phong đánh úp lại, một đạo chấn động mãnh liệt trực tiếp khiến bọn họ ngã xuống bụi cỏ trong nước.

Chiết Tụ khó khăn từ hồ nước đứng lên, hỏi:

– Tình huống như thế nào?

Thất Gian nhìn bầu trời phương xa, sắc mặt tái nhợt nói:

– Giống như…. Trời muốn sụp.

Chiết Tụ trầm mặc một lát, khiêng nàng ra khỏi nước, tiếp tục chạy ra bên ngoài thảo nguyên.

Đúng là trời muốn sụp, vô số gió lốc cuồng phong thổi quét khắp thảo nguyên, sau đó dễ dàng xé đi cấm chế của thảo nguyên đi về Chu Viên, khắp nơi đều là thanh âm xé rách đáng sợ, thế giới đã sắp bước tới vực hủy diệt.

Chiết Tụ và Thất Gian rất may mắn, dọc theo đường đi không bị một đạo thanh quang mang theo năng lượng gió lốc đánh trúng, càng may mắn chính là, Thiên Thư Bia hiện thế mang đến trời sụp đất nứt, trực tiếp hủy hết tất cả cấm chế trên thảo nguyên, thời gian di chuyển khác nhau ở từng khu vực biến mất, cách biệt về không gian cũng theo đó mà biến mất.

Bọn họ cứ như vậy một đường chạy như điên, chạy ra khỏi thảo nguyên Nhật Bất Lạc, đi tới phía dưới Mộ Dục.

Chu Viên vẫn là ban đêm, đoàn quang tuyến luân phiên chiếu tới của Mộ Dục cũng không hề yên tĩnh như bình thường, Thiên Thư hiện thế mang đến năng lượng gió lốc đã thổi quét tới nơi này, tảng đá dựng đứng trên vách đá Mộ Dục bị nứt ra giống như vừa xảy ra một trận động đất khủng bố, hơn nữa lúc này động đất vẫn đang không ngừng phát sinh.

Thất Gian chịu đựng đau đớn trong bụng và tác dụng của dược vật, cưỡng ép chống đỡ tinh thần, thay Chiết Tụ dẫn đường trong thạch đá rơi loạn ở khắp núi. Chiết Tụ lại hóa thú, nanh vuốt sắc bén đâm thật sâu vào mặt đất, nhảy lướt qua trên vách núi hiểm trở, mấy lần né qua núi lở hiểm lại càng hiểm, rốt cục đi tới một tòa lâm viên bên cạnh Chu Viên.

Khi Thất Gian nhìn thấy một nữ tử mặt đồ lễ Thanh Diệu Thập Tam Ti, giọng điệu vẫn luôn chăm chú nháy mắt được giải tỏa, rốt cục không chịu nổi mà ngất đi.

Nơi này là bên rừng núi, là nơi người tu hành nhân loại tụ tập, đối với đám người Chiết Tụ và Trần Trường Sinh tiến vào thảo nguyên Nhật Bất Lạc mà nói, thời gian đã qua hơn mười ngày đêm, đối với người tu hành nhân loại ở đây mà nói, thời gian cũng không trôi qua lâu lắm, đương nhiên đối với bọn họ mà nói thì đã đủ dài rồi.

Bởi vì âm mưu của Ma tộc, Chu Viên vô cùng hỗn loạn, mọi người muốn rời đi nhưng lại không có cách nào, thời gian đối với bọn họ mà nói vô cùng gian nàn, mà lúc này, đạo chấn động khủng bố cộng với năng lượng gió lốc vô cùng đáng sợ tới từ sâu trong thảo nguyên càng thêm trực tiếp làm bọn họ cảm nhận được nguy hiểm tử vong, Lâm Viên trở nên hỗn loạn, khắp nơi đều là tiếng hỏi lo âu, còn có rất nhiều tiếng gào tuyệt vọng, bọn họ không biết cửa Chu Viên khi nào mới có thể mở ra, cũng không biết Chu Viên có phải sắp bị hủy diệt hay không.

Chu Viên là một thế giới nhỏ có kết cấu rất phức tạp, ở bên kia vách núi còn có một khu vực rất lớn, mảnh hồ lớn kia đã sớm khôi phục lại yên tĩnh, máu của Nam Khách và song tuy tùng lưu lại đã bị nước hồ rửa xuống, máu của Thất Gian khi bị đạo kiếm âm hiểm kia đâm xuyên bụng cũng bị cát sỏi ven hồ che dấu.

Lương Tiếu Hiểu và Trang Hoán Vũ đứng ở ven hồ, không nhìn cũng không nói chuyện với nhau, mặt đều không chút thảy đổi nhưng lại đại biểu cho cảm xúc hoàn toàn bất đồng. Nhìn một mảnh đỏ như máu phía không trung ở xa, cảm thụ được từ sâu trong hồ nước truyền đến chấn động, Lương Tiếu Hiển nhìn Trang Hoán Vũ nói:

– Trước tiên phải còn sống ra ngoài, sau đó mới nói tiếp.

Sương mù bên ngoài Hán Thu Thành vẫn dày đặc như trước, mặc dù là ban đêm thì đạo cầu vồng đến từ ngàn dặm bên ngoài vẫn lóa mắt như cũ, tơ hỗn loạn kia đã sớm biến mất, nhưng mà chuyện đã xảy ra lại không cách nào khiến cầu vồng kia biến mất, cánh cửa vô hình của Chu Viên vẫn đóng chặt như cũ trong sương mù dày đặc, không biết lúc nào mới có thể mở ra.

Chu Lạc đứng ở trước nhất trong bóng đêm, vẻ mặt lạnh lùng nhìn cầu vòng trong sương mù kia, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Là một trong những người mạnh nhất Bát Phương Phong vũ của nhân loại, cả đời này hắn đã gặp qua không ít mưa gió, bất kể là chịu đựng một cơn gió lạnh mưa dài hay là gió tanh mưa máu, giống như loại chuyện Ma tộc lẻn vào Chu Viên cắt đứt toàn bộ liên hệ bên trong và bên ngoài, tuy rằng làm hắn có chút khiếp sợ nhưng cũng không được coi là chuyện lớn gì, dưới sự chủ trì của hắn, giáo sĩ và cường nhân Thiên Lương Quận của quốc giao đang sử dụng trận pháp nào đó để chữ trị cánh cửa củ Chu Viên nơi cầu vồng kia rơi xuống, xem trình độ vặn vẹo của không gian trong sương mù hẳn chỉ cần tiếp tục trong một thời gian ngắn là có thể thành công, nhưng mà…. Một khắc này hắn lại cảm giác được một chuyện vô cùng không tốt, dường như Chu Viên đang xảy ra chuyện gì đó, sắp bị sụp đổ.

Cường nhân giống như hắn hiểu rất rõ về pháp tắc không gian, bất luận tiểu thế giới gì cũng sẽ có một khắc sụp đổ hoặc bị chôn vùi, cho dù trung thổ đại lục ở mấy vạn năm sau cũng sẽ biến mất, nhưng…. Tiểu thế giới có thể được phát hiện và sử dụng tất nhiên là một không gian có cấu tạo tương đối ổn định, Giáo Hoàng đại nhân coi trọng thế giới này như thế, Chu Độc Phu cũng vậy, thấy thế nào thì Chu Viên hẳn là cũng phải tồn tại ổn định ít nhất vài vạn năm, vì sao bây giờ bỗng nhiên lại có dấu hiện sụp đổ?

Không ai có thể dùng lực lượng của bản thân để hủy diệt một thế giới, cho dù là thế giới nhỏ, hắn không thể, Giáo Hoàng không thể, Chu Độc Phu năm đó cũng không thể, lực lượng có thể hủy diệt thế giới chỉ có thể là chính nó, nếu Chu Viên sụp đổ nguyên nhân tất nhiên là do chính Chu Viên, hoặc là lực lượng vượt qua không gian nào đó.

Chu Lạc nhớ tới lời đồn mình đã từng nghe, vẻ mặt càng ngày càng lạnh giống như sương.

Không biết từ lúc nào Mai Lý Sa đã đi tới bên cạnh hắn. Trên dung nhan giáo chủ đại nhân từ trước đến nay vẫn ủ rũ, nhưng lúc này chỉ có thể nhìn thấy vẻ ưu tư, ánh mắt của hắn vẫn híp, nhưng chỉ cần người đứng gần một chút tuyệt đối có thể nhìn thấy hai đạo hàn ý trong ánh mắt của hắn.

Thanh âm của hắn hơi bé:

– Phải mất bao lâu mới có thể mở ra của Chu Viên một lần nữa?

Thần thức của Chu Lạc tràn ra, khẽ cảm nhận trình độ vặn vẹo của không gian trong sương mù dày đặc, đưa ra một phán đoán tương đối chuẩn xác:

– Trước sáng sớm là có thể mở ra.

Mắt của Mai Lý Sa càng thêm híp lại, nói:

– Không được, quá chậm.

Mặc dù đối mặt với cường nhân tuyệt thế của Bát Phương Phong Vũ, ngôn ngữ của hắn vẫn trực tiếp như cũ, thậm chí còn có cảm giác áp bách mười phần.

Chu Lạc nhìn về phía bầu trời đêm nảy sinh ra cầu vòng, nói:

– Việc chúng ta có thể làm đã xong, nếu như muốn nhanh hơn một chút thì cần phải xem Ly Sơn.

Mai Lý Sa hiểu được ý tứ của hắn, nhìn ngọn núi hiểm trở không nhìn rõ ở phía nam, trầm mặc không nói. Không ai chú ý tới tay của nhẹ nhàng run rẩy ở trong ống tay áo, tự nhiên cũng không thể nghe được thanh âm trong lòng lão nhân gia đức cao vọng trọng này: Trần Trường Sinh, ngươi không thể chết.

Đạo cầu vồng nảy sinh ở ngàn dặm bên ngoài cũng không phải là chìa khóa của Chu Viên, nếu muốn miêu tả chính xác hơn thì cầu vồng kia chính là chìa khóa mở ra động tác của Chu Viên, Hắc Bào dùng thiết bàn gây ảnh hưởng tới đạo cầu vồng kia khiến cửa Chu Viên tạm thời đống lại, trên thực tế chính khi chìa khóa này cắm vào Chu Viên, cần phải bỏ thêm một ít gì đó vào bên trong.

Chìa khóa Chu Viên từ đầu tới cuối vẫn luôn ở Ly Sơn, ở trong tòa động thủ cao nhất trên đỉnh Ly Sơn, cũng chính là nơi phát ra cầu vòng. Cùng lúc đó một thanh âm vang lên, cửa động bị đẩy ra, một lão già tiên phong đạo cốt đi ra, tay vuốt ve chuôi kiếm, hai mắt bình tĩnh như hồ, trong hồ lại có ngàn đạo kiếm, chính là chưởng môn đương thời của Ly Sơn Kiếm Tông.

Trước khi Chu Viên mở ra, cầu vồng được sinh, toàn bộ Ly Sơn đã tiến vào trạng thái đề phong, Tiểu Tùng Cung và ba trưởng lão Giới Luật Đường phân nhau ngồi ở các nơi, đại trận Ly Sơn Vạn Kiếm ẩn vào sâu trong biển mây, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị chém giết địch, nhưng vẫn không thể làm được tuyệt đối không sai sót, mãi tới khi chưởng môn Ly Sơn vận dụng Chân kiếm trường mới khiến cho đạo cầu vòng kia ổn định lại, đồng thời cũng bài trừ hoàn toàn khí tức dị chủng bên trong cầu vồng, đáng tiếc chính là vẫn không kịp ngăn cản Ma tộc đóng cửa Chu Viên lại.

Muốn mở ra cánh cửa Chu Viên một lần nữa, để mấu trăm người tu hành nhân loại đi ra, ngoại trừ Hán Thu Thành còn có rất nhiều cường nhân bố trí trận pháp, nhưng trọng yếu nhất vẫn là Ly Sơn nơi sinh ra đạo cầu vồng, dù sao chìa khóa cũng ở trong này, trôi qua khoảng thời gian này Ly Sơn hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều chú ý tới động tĩnh trên đỉnh núi, lúc này nhìn thấy chưởng môn đại nhân cuối cùng đã đi ra động phủ, mọi người chờ đợi đã lâu liền tuôn ra quỳ gối thi lễ, Tiểu Tung Cung vẻ mặt ngưng trọng dò hỏi:

– Sư huynh, tình huống thế nào rồi?<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.