THIÊN TÀI TRIỆU HỒI SƯ

Q.3 – Chương 13 – Ngươi Ngay Cả Phế Vật Cũng Không Bằng!



<!– –><!–

–>”Vân Thăng ca ca mới không phải phế vật, Tiểu Phong cũng không phải!”. Mộc Tiểu Cẩm đứng ở một bên, sắc mặt đỏ bừng hét lên. Người luôn nhu nhu nhược nhược như Mộc Tiểu Cẩm giờ khắc này tựa hồ rất tức giận, giống như mèo bị giẫm phải đuôi, nháy mắt giương nanh múa vuốt đứng lên. Nhìn tình hình này làm cho Vân Phong nghĩ đến Nhục Cầu bị mình ném vào thủ trạc, vật nhỏ kia bình thường cũng là một bộ dáng đáng yêu đến cực điểm, nhưng ở thời điểm tức giận thì bộ dáng đáng yêu hoàn toàn biến mất.

Nói đến Nhục Cầu bị Vân Phong quăng vào trong thủ trạc, hoàn toàn là tình thế bắt buộc. Nhục Cầu tuy rằng có chút tâm không cam tình không nguyện, bất quá cũng không cùng Vân Phong so đo, đứng im lặng trong mặt không gian trong thủ trạc, Vân Phong lại cảm thấy kì quái, vật nhỏ này ở bên trong thật sự là an phận sao?

Mộ Dung Nhiễm ánh mắt quét qua Mộc Tiểu Cẩm: “Ngươi lại là ở đâu đến vậy? Vân gia lại có nhiều thêm một phế vật sao? Này khen ngược, phế vật thật là hợp đôi a! Ha ha ha!” Mộ Dung Nhiễm ha ha cười to, ở Ma Tang Học Viện hoàn toàn bị phong bế với ngoại giới, tin tức bên ngoài truyền vào trong này rất ít, những việc phát sinh tại Mộ Dung gia, Một Dung Nhiễm chỉ biết một chút, biết binh đoàn Ác Lang không còn cũng biết công hội lính đánh thuê vừa mới có một binh đoàn Hồng Phong quật khởi, cũng biết tình trạng quẫn bách của bản thân hiện tại, bất quá lại không biết hết thảy đều có liên quan đến nhân vật trung tâm: Vân Phong.

Có lẽ là Mộ Dung gia vẫn còn muốn giữ mặt mũi, nên cái gì cũng chưa nói, cũng chưa để lộ nhiều chuyện như vậy. Cho nên Mộ Dung Nhiễm hiện tại ở trước mặt Vân Phong như vậy kiêu ngạo, lại không biết mọi chuyện đều quan hệ đến Vân Phong.

Vân Phong cầm chặt tay Mộc Tiểu Cẩm, nhìn Mộ Dung Nhiễm cùng hai cái nữ đệ tử làm càn cuồng tiếu, bỗng nhiên gợi lên chút tươi cười: “Mộ Dung Nhiễm, có bản lĩnh thì ở trong này so tài với ta? Nếu Vân Gia chúng ta là phế vật, cùng phế vật đánh nhau, ngươi có gì phải sợ?”

Mộ Dung Nhiễm nghe nói như thế, trong lòng cảm thấy có điểm không thích hợp, nhưng sau ngẫm lại, vừa rồi hai người kia đều là từ bên trong khu vực tứ cấp đi ra, Vân Phong nhất định cũng là thực lực tứ cấp, mà chính mình hiện tại đã muốn tấn chức đến ngũ cấp trung kỳ, bằng năng lực hiện tại của chính mình muốn giáo huấn nàng còn không phải dễ dàng!

Mộ Dung Nhiễm ở Ma Tang Học Viện cũng bị không ít oán khí, theo lúc trước Mộ Dung Sơ Ly đối nàng mạc danh kỳ diệu giam bế lại, chẳng những không có trả thù được Vân Thăng, còn làm cho chính mình bị gia gia trừng phạt, đến Ma Tang Học Giáo Mộ Dung Nhiễm cũng là muốn tìm biện pháp tìm Vân Thăng gây phiền toái, lại bị một cỗ thế lực âm thầm hóa giải, làm cho nàng ta hao hết nửa ngày cũng không động đến Vân Thăng được một chút. Mộ Dung Nhiễm cũng là hiểu được, ở Ma Tang Học Viện nhất định có người âm thầm che chở Vân Thăng!

Mộ Dung Nhiễm nghiến răng nghiến lợi cũng không nghĩ ra được biện pháp, chỉ có thể âm thầm áp chế khẩu khí này trong lòng, bất quá nàng ta cũng không nghĩ tới thực lực Vân Thăng tấn chức trình độ lại chậm như vậy, 15 tuổi chỉ mới ở thực lực tam cấp. Ở Ma Tang Học Viện trình độ như vậy xem như đã ở cuối cùng, tuy rằng không phải là kém cỏi nhất nhưng cùng yếu kém không sai biệt lắm.

Mộ Dung Nhiễm nghĩ đến đây liền vui vẻ, tuy rằng không có đối sách ngáng chân hắn, nhưng Vân Thăng bất quá cũng là bị người động tay động chân nên trở thành trò cười cho đại bộ phận đệ tử, Mộ Dung Nhiễm cũng là cười đến đắc ý, nguyên lai ở Ma Tang Học Viện người nhắm vào Vân Thăng không chỉ có mình nàng, xem ra đối phương so với nàng lại càng cao tay hơn. Mộ Dung Nhiễm cũng là vui vẻ, cũng sẽ không tìm Vân Thăng gây phiền toái, mà là không có việc gì liền trợ giúp một chút, cũng có thể xem như là đồng lõa.

“Ta sợ ngươi sao? Nếu ngươi muốn đánh, đừng trách ta không khách khí!” Mộ Dung Nhiễm âm ngoan cười, xem ra là muốn nhân cơ hội này cấp Vân Phong một cái giáo huấn khó quên. Vì hai người đứng ở tầng thứ hai xài chung thông đạo, nơi đệ tử lui tới nơi này nhiều nhất, hiện tại hai người ở trong này đứng đối mặt với nhau, không khỏi đưa tới rất nhiều đệ tử nghỉ chân vây xem.

Ở Ma Tang Học Viện đệ tử trong lúc đó đánh nhau cũng không nhiều, mỗi người đều là ma pháp sư, đều biết ma đạo ma pháp sư tu tập rất gian nan, ai lại nhàn rỗi không có việc gì thì đi tìm người đánh nhau? Mỗi người đều là nắm chắc thời gian đề cao thực lực chính mình, trừ phi là mâu thuẫn không thể điều hòa, mới có thể đánh nhau một trận, cũng là xong việc. Bất quá khí tràng Vân Phong cùng Mộ Dung Nhiễm lúc này, rõ ràng là thù mới thù cũ thêm cùng một chỗ, xem ra hai người trong lúc đó oán khí rất nặng a.

Hay nói cách khác, trận này đánh nhau có chuyện vui để xem!

Dù là tu tập trên đường, cũng không phải vùi đầu khổ luyện là có thể có được thành tích kinh người, này không thể nghi ngờ là bế môn tạo xa, chỉ có chính mình lĩnh ngộ điều gì đó vận dụng đến thực tế, biểu hiện trực tiếp nhất chính là chiến đấu, chiến đấu trong học tập, chiến đấu để trưởng thành, tuy rằng chính mình lĩnh ngộ ắt không thể thiếu, nhưng chiến đấu cũng là một phương thức tăng lên thực lực chính mình rất nhanh.

Những đệ tử này cũng không ngốc, chính mình không có kinh nghiệm chiến đấu cũng không đại biểu bọn họ không có, quan sát người khác chiến đấu cũng là một loại lĩnh ngộ, mà lĩnh ngộ này cao thấp cũng phải xem khả năng ngộ tính của cá nhân. Mộ Dung Nhiễm cùng Vân Phong trong lúc đó ước chiến, nháy mắt có rất nhiều người xem náo nhiệt đến xem, rõ ràng là hai người lén chiến đấu lại biến thành ồn ào huyên náo.

Vân Phong nhìn người tụ tập chung quanh hai người ngày càng nhiều, trong lòng ý cười không giảm, Mộ Dung Nhiễm cũng là một mảnh đắc ý, phỏng chừng ý nghĩ trong lòng nàng ta là càng nhiều người vây xem càng tốt, như vậy thời điểm Vân Phong bị xấu mặt sẽ bị truyền đi khắp học viện.

“Đánh nhau! Đánh nhau!” Mọi người chạy đến khu vực tứ cấp ngày càng nhiều, đối với đám người ầm ầm bên trong hô một câu, rất nhiều người đều là tò mò hỏi: “Ai cùng ai a? Ăn no dửng mỡ?”

“Cá nhân bài danh tái đệ thập Mộ Dung Nhiễm cùng tân học sinh mới nhập học a! Hai người giống như nhận thức từ sớm, nếu không xem sẽ bỏ lỡ trò hay a!” Người nói chuyện vội vàng hô một tiếng chạy nhanh đi, mà khu vực tứ cấp lại là một mảnh lộn xộn, có rất nhiều người đã muốn kiềm chế không dược mà chạy đi qua, một ít người có bài tử nhưng không có phòng có thể đi vào, cũng là do dự trong chốc lát, cuối cùng quyết định, dù sao chờ cũng là chờ, còn không bằng đi xem!

Cứ như vậy, tại cái thông đạo công cộng này ngày càng tụ tập nhiều đệ tử, làm cho bên trong thông đạo có vẻ có chút chật chội. Vân Phong nhìn nhìn bốn phía tụ tập đám người, cảm nhận được ánh mắt bọn họ đang không ngừng đánh giá chính mình, những người này đến thật là tốt, càng nhiều càng tốt, như vậy một khi xấu mặt, chính là ngươi cả đời đừng mong có thể giấu mặt đi được!

Mộ Dung Nhiễm đắc ý dào dạt đứng ở bên kia, hai người đều không có ý tứ muốn động thủ, tựa hồ là đang đợi nhóm quần chúng tụ tập. Đợi thêm chốc lát, Mộ Dung Nhiễm liếc nhìn Vân Phong: “Thế nào, hiện tại bắt đầu sao?”

Vân Phong ha ha cười: “Nhiều người vây xem như vậy, ta cũng không định làm bị thương ai?”

“Ha ha! Như thế nào? Ngươi sợ? Chẳng lẽ là sợ hiện tại nhiều người như vậy vây xem sẽ bị xấu mặt sao?” Mộ Dung Nhiễm con ngươi bắt đầu hiện lên chút hưng phấn, giống như có thể nhìn thấy một khắc xấu mặt kia của Vân Phong, chỉ nghĩ đến thôi đã cảm thấy cả người nhiệt huyết sôi trào!

Vân Phong lắc đầu, với thực lực hiện tại của nàng chỉ cần một ngón tay cũng có thể bóp chết Mộ Dung Nhiễm, tư chất cùng khí độ tự nhiên Mộ Dung Nhiễm không thể so sánh với. Con người khi đạt đến một loại cảnh giới, lòng dạ cùng tầm nhìn đều mở ra rất nhiều, đây là thực lực quyết định tư thái con người.

Vân Phong hiện tại chính là đứng ở chỗ cao nhìn xuống Mộ Dung Nhiễm, nhìn hành động bình thường của nàng ta, nghe nàng ta tự cho là thực chói tai khiêu khích, ở trong mắt Vân Phong cảm thấy không nên cùng nàng ta chấp nhặt, để khỏi hạ thấp giá trị con người của mình.

“Một chiêu! Chúng ta một chiêu quyết định thắng thua!” Vân Phong thản nhiên mở miệng, những lời này đưa tới những người đang đứng vây xem vang lên rất nhiều tiếng nghị luận, một chiêu quyết định thắng thua? Ở trong chiến đấu ma pháp sư nhưng là rất ít một chiêu quyết định thắng thua, đây cũng không phải chiến sĩ chiến đấu, này,này……

Mộ Dung Nhiễm hoài nghi nói thầm một câu, ánh mắt cổ quái quét về phía Vân Phong. Chẳng lẽ nàng còn che dấu con bài chưa lật? Hay là do nàng tưởng tượng? Một chiêu quyết định thắng thua, nàng thực lực tứ cấp đối mặt với nàng ta một ngũ cấp trung kỳ, đầu óc nàng xem ra thật sự là bị nước vào!

“Một chiêu thì một chiêu! Đến đây đi!” Mộ Dung Nhiễm hào sảng hét lớn một tiếng, bắt đầu chuyển động, một ít người mắt sắc nhận ra nàng ta: “Thì ra là cá nhân bài danh tái đệ thập a! Ta đã xem qua trận đấu của nàng ta!”

Những người vây xem vừa nghe, lập tức nhiệt huyết trong quần chúng tăng vọt, Mộ Dung Nhiễm nghe người khác đối nàng ta nghị luận, trong lòng đắc ý lại bay lên một tầng. Luận thực lực chính mình ở trên Vân Phong, luận nhân khí nàng ta nhưng là cá nhân bài danh tái đệ thập, Vân Phong chẳng qua cũng chỉ là một tân học sinh tôm tép mà thôi!

Vân Phong nghe chung quanh nghị luận, môi đỏ mọng giương lên, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đột nhiên nở rộ ra một tia tươi cười tuyệt mỹ, một ít đồng học nam nhìn thấy hoàn toàn đỏ mặt, tâm cũng tùy thời nhảy loạn, một bàn tay vẫn nắm chặt tay Mộc Tiểu Cẩm, một tay khác cũng chậm rãi giơ lên trước mặt, một đoàn quang cầu nguyên tố màu lam trong suốt chính là xuất hiện trên tay Vân Phong.

Mọi người xung quanh vừa thấy, hô hấp lập tức cảm thấy căng thẳng, xem ra đây là muốn bắt đầu, một chiêu quyết định thắng thua!

Mộ Dung Nhiễm nhìn tư thế Vân Phong, cũng là không chịu thua, lập tức giơ lên cánh tay: “Thổ chi kiếm!” Nồng hậu thổ nguyên tố xuất hiện trong tay Mộ Dung Nhiễm, ngưng tụ thành một thanh kiếm sắc bén, thân kiếm ở trước mặt Mộ Dung Nhiễm hơi hơi xoay tròn, tản mát ra nồng đậm ánh sáng màu vàng.

Nhũng người vây xem vừa thấy cũng bộc phát ra những tiếng sợ hãi than. Thủy nguyên tố trong tay Vân Phong vẫn là chậm rãi lưu động, nhìn qua một chút tính công kích cũng không có, Mộ Dung Nhiễm nhìn thấy khóe môi không tự chủ được giương lên, tay cũng trong nháy mắt huy hạ!

“Đi!”

Theo tiếng quát khẽ của nàng ta, thổ chi kiếm rất nhanh hướng Vân Phong bay đi, hai người trong lúc đó khoảng cách vốn không lớn, Mộ Dung Nhiễm phát ra chiêu thức ấy cũng không kiêng dè đám người vây quanh này, thổ chi kiếm lao đi trong nháy mắt, đám người vây quanh theo bản năng lui về phía sau vài bước, Mộc Tiểu Cẩm vẫn kiên định đứng bên người Vân Phong, một bước cũng không có lui,nhìn thổ chi kiếm nghênh diện mà đến, ngay cả ánh mắt cũng chưa từng nhắm lại, một chút sợ hãi cũng không có, bởi vì nàng tin tưởng Vân Phong!

Vân Phong mỉm cười, chậm rãi lưu động thủy nguyên tố trong tay, ánh mắt mọi người đều tập trung đến trên người Vân Phong, tất cả mọi người đều phán đoán nàng sẽ ứng đối một kích này như thế nào, lại như thế nào dùng một chiêu của mình cùng Mộ Dung Nhiễm nhất phân thắng bại!

Thử luyện trong tháp trừ bỏ đệ tử tu luyện bên ngoài, còn có nhóm lão sư cố định đến tuần tra, đều là cao thủ ma pháp sư lục cấp tạo thành, mỗi một đội đều tuần ta thử luyện tháp theo trình tự, để đảm bảo không có gì ngoài ý muốn phát sinh, dù sao mỗi một ma pháp sư đều là một tài nguyên quý giá. Ở Đông Đại Lục số lượng ma pháp sư vốn rất thưa thớt, mà ma pháp sư số lượng nhiều hay ít, cũng ảnh hưởng nhất định đến sức chiến đấu của một quốc gia.

Tuy rằng Ma Tang Học Viện đều quảng cáo để học sinh được tự do, hết thảy đều để cho đệ tử chính mình phụ trách, nhưng trên thực tế vẫn là có các lão sư quan sát nhất cử nhất động. Lão sư tuần tra ba người một tổ, mới từ tầng thứ ba xuống đến tầng thứ hai, thần sắc ba người đột nhiên đều biến đổi.

Đập vào mặt là một áp lực như một vòng ngăn nước gợn Liên Y, theo hành lang tầng thứ hai nhộn nhạo bên trong mà ra, làm cho ba vị lão sư thần sắc đều đại biến: “Không tốt! Đã xảy ra chuyện!” Đầu lĩnh lão sư thấp giọng hô một câu, ba người lập tức rất nhanh hướng phía trước chạy đi, dưới chân cước bộ vội vàng, trên mặt cũng là một mảnh lo lắng!

Tình cảnh như vậy, áp lực như vậy bọn họ mới chỉ tại trên một người cảm thụ qua! Nhưng mà người kia không có khả năng sẽ ở trong thử luyện tháp này, chẳng lẽ là có lẫn người nào khác, hiện tại là người này ra tay? Đệ tử Ma Tang Học Viện ra vào thử luyện tháp nhiều như vậy, một khi có cái gì xấu xảy ra, Ma Tang Học Viện gặp đại nạn a!

Ba vị lão sư vội vội vàng vàng chạy nhanh đi đến, thời điểm ba người đến gần hiện trường, chỉ thấy một nhóm người đông đúc vây quanh nơi đó, mà cỗ áp lực kia bị vây ở trung tâm nhộn nhạo mở ra, thật giống như một loại năng lượng cực hạn chậm rãi nổi lên.

“Dừng tay!” Đầu lĩnh lão sư đột nhiên gầm lên một tiếng, nhưng mà hết thảy đã không còn kịp rồi. Ba người chỉ thấy một dải nhu hòa màu lam ở trung tâm chậm rãi khuếch trương, như một cái võng vô hình đem toàn bộ thổ chi kiếm bao vây ở trong đó, sau khi bao vây thổ chi kiếm xong, nó lại không đứng yên mà lập tức hướng Mộ Dung Nhiễm lao đến!

“Cái gì!” Mộ Dung Nhiễm nhìn thủy nguyên tố màu lam đang hướng mình lao đến trên mặt đâu còn nhìn ra được chút gì thản nhiên, rõ ràng thủy nguyên tố là vô hại nhất, rõ ràng là nguyên tố chữa vết thương, lại làm cho Mộ Dung Nhiễm tại một khắc này cảm thấy hoảng hốt. Chính mình thổ chi kiếm ngũ cấp thế nhưng lại bị ngăn trở hoàn toàn, thực lực Vân Phong cao hơn chính mình sao!

Hiện tại nhận thức được mọi chuyện tất cả đã chậm, Mộ Dung Nhiễm chật vật lui về phía sau vài bước, thân mình thiếu chút nữa ngã ngồi trên đất, chỉ cảm thấy trước mặt một đoàn màu lam thủy nguyên tố như thiên la địa võng đánh úp về phía mình, Mộ Dung Nhiễm trong lòng đột nhiên co rụt lại: “Không cần!” Một tiếng quát to thê lương từ trong miệng nàng ta truyền ra, nếu bị võng này đánh vào, nàng sẽ, nàng sẽ…..!

Vân Phong đột nhiên hướng bên cạnh nhìn qua, ba cỗ tinh thần lực lục cấp đột nhiên bao vây thân thể Mộ Dung Nhiễm, Vân Phong nhìn đến ba vị lão sư bộ dáng trung niên đang chạy lại đây, bộ dáng tựa hồ là nhẹ nhàng thở ra, Vân Phong con ngươi lạnh lùng. Lục cấp tinh thần lực? Hừ!

Đại võng màu lam vẫn là tiến đến Mộ Dung Nhiễm, trong khoảnh khắc biến mất không thấy, mà Mộ Dung Nhiễm sắc mặt lại giống như cà tím, rốt cuộc không thể đứng dậy! Những người vây xem cũng không biết đã xảy ra cái gì, chỉ thấy Mộ Dung Nhiễm thân mình mềm nhũn quỳ trên mặt đất, toàn thân tựa hồ run rẩy không ngừng, đôi môi trắng bệch như người sắp chết, sắc mặt hồng nhuận bình thường nay đã như bạch vô thường, kia đúng là bị đông lạnh đến trình độ đặc thù nhất định! (đó là cái giá phải trả vì dám nhục mạ Phong tỷ)

Mộ Dung Nhiễm run run quỳ trên mặt đất, chỉ cảm thấy máu trong cơ thể tốc độ chảy chậm dần, nàng ta tựa hồ có thể cảm nhận được máu đã không thể lưu thông như bình thường, một cỗ âm hàn từ cốt tủy ở chỗ sâu nhất chậm rãi lan tràn, mở rộng đến từng tế bào, mở rộng đến mỗi một lỗ chân lông!

Mộ Dung Nhiễm chỉ cảm thấy cơ thể mình giờ phút này như ở trong một cái hầm băng, cảm giác rét lạnh tràn ngập đến mỗi một chỗ trong thân thể nàng ta, đầu môi muốn phát ra tiếng nói mà lại không có âm thanh, muốn di động tứ chi chính mình, lại cứng ngắc như một tượng đá!

Những người xung quanh nhìn thấy một cảnh này, hô hấp không khỏi căng thẳng, tất cả ánh mắt đều đồng loạt nhìn về Vân Phong. Hai nữ đệ tử phía sau Mộ Dung Nhiễm giờ này sắc mặt cũng là trắng bệch, các nàng muốn nâng nàng ta dậy, thời điểm chạm đến nàng ta thì kinh ngạc rụt tay về, vạn phần hoảng sợ nhìn về phía Vân Phong.

Lạnh! Rất lạnh! Nếu không phải hiện tại Mộ Dung Nhiễm vẫn còn sống, các nàng thật sự nghĩ mình vừa chạm vào một khối băng, cảm giác lạnh ngắt tiếp xúc trong nháy mắt cũng lan tràn đến toàn thân các nàng.

Vân Phong mắt lạnh nhìn Mộ Dung Nhiễm quỳ trên mặt đất: “Đứa nhỏ Vân gia đều là phế vật? Một kẻ ngay cả phế vật cũng không đánh lại được như ngươi, vậy tính là cái gì?”

Đệ tử chung quanh toàn bộ đều biến sắc! Phế vật? Ra ta như vậy là phế vật? Một chiêu quyết định thắng thua, nhưng lại là đem cá nhân bài danh tái đệ thập đánh đến mức này, nàng sẽ là phế vật? Đứa nhỏ Vân gia, hay là…….

Trong đầu mỗi người ở đây đều xoát xoát hiện lên một cái tên, Vân Thăng! Nữ hài tử trước mắt này nhất định có quan hệ cùng Vân Thăng. Dựa vào! Nàng nếu là người Vân gia, kia thực lực Vân Thăng tại sao lại như vậy, chẳng lẽ là phẫn trư ăn hổ?

“Sao lại thế này?” Những người vây xem bị đẩy ra, ba vị lão sư đi tới, khi nhìn thấy Mộ Dung Nhiễm run run quỳ trên mặt đất, ba người đều là thay đổi thần sắc, một người lập tức đi lên dò xét mạch đập của Mộ Dung Nhiễm, phát hiện nàng vẫn còn sống, tuy rằng trong cơ thể có một lượng lớn thủy nguyên tố đang bắt đầu khởi động thì không có gì đáng ngại. Cũng may là còn sống! “Làm cái gì vậy? Là ai ra tay?” Đầu lĩnh lão sư nghiêm mặt gầm lên một câu. Nếu đây là đệ tử trong lúc đó ma sát, hiển nhiên là đã qua nào đó hạn độ, hai nữ đệ tử đi theo phía sau Mộ Dung Nhiễm nhất tề chỉ hướng Vân Phong: “Là nàng! Là nàng đối Tiểu Nhiễm ra tay!”

Vân Phong lẳng lặng đứng ở nơi đó, ánh mắt ba vị lão sư nhất tề quét lại đây, đệ tử bốn phía xem diễn lần nữa bắt đầu nghị luận, bây giờ có lão sư tham gia, này Vân Phong chỉ sợ là không tốt a!

“Là ngươi ra tay?” Đầu lĩnh lão sư vẻ mặt tức giận nhìn Vân Phong, Vân Phong gật gật đầu: “Đúng vậy, là ta ra tay! Bất quá, là nàng công kích ta trước, ta chỉ là phản kích thôi. Thử hỏi lão sư, một người đối với ngươi ra tay người còn muốn đứng bất động để người ta đánh sao?”

Đầu lĩnh lão sư bị Vân Phong hỏi ngược lại, mọi người xung quanh nhất thời cả kinh, nàng lại dám dùng thái độ này cùng lão sư nói chuyện!

“Ngươi là thủy hệ thế nào một lần (ta k biết dịch câu này, có ai giúp ta vs)!” Đầu lĩnh lão sư đột nhiên gầm lên một tiếng, tôn nghiêm lão sư của lão rõ ràng đang bị khiêu khích, thần sắc không tốt, Vân Phong cười nhẹ: “Ta chỉ là tân sinh mới nhập học mà thôi!”

“Tân sinh liền dám chống đối lão sư, ngươi này tân sinh nhưng thật ra rất quyết đoán a!” Đầu lĩnh lão sư âm dương quái khí nói một câu, nghĩ đến tình trạng của Mộ Dung Nhiễm, vị lão sư này cũng là biết đến Mộ Dung Nhiễm, cá nhân bài danh tái đệ thập, đối với Ma Tang Học Viện là đệ tử rất trọng yếu, thế nhăng lại bị một tân sinh đánh đến tình trạng đó….Tuy rằng tân sinh này thực lực làm cho người ta kinh hỉ, bất quá này tính cách cũng quá cuồng vọng rồi!

“Ta không có chống đối, chính là ăn ngay nói thật mà thôi”. Vân Phong thản nhiên mở miệng, đối với lão sư của Ma Tang Học Viện, Vân Phong thái độ vẫn là ôn hòa, trừ bỏ Thái Đức chủ nhiệm, đối với những lão sư khác Vân Phong tự nhiên sẽ không giống những đệ tử khác cung kính như vậy, nàng vừa rồi ăn ngay nói thật, chẳng qua lời nói rất bình thường, không cung kính bằng những người khác thôi.

“Báo tên của người! Phạt ngươi cấm đến thử luyện tháp một tháng!” Đầu lĩnh lão sư gầm lên một tiếng, Vân Phong nghe xong hơi hơi nhíu đầu lông mày: “Phạt ta? Ta làm sai chỗ nào?”

“Ngươi còn muốn lý do? Cấm đến thử luyện tháp hai tháng!” Đầu lĩnh lão sư tựa hồ đối với Vân Phong có phần khắc nghiệt, Mộc Tiểu Cẩm nghe được sắc mặt lo lắng, vừa muốn mở miệng nói cái gì, Vân Phong cũng là đem nàng kéo đến phía sau, môi đỏ mọng gợi lên một tia tươi cười châm chọc.

“Không nói lý do, cứ như vậy tùy ý xử phạt đệ tử? Đây là phương pháp quản lý của Ma Tang Học Viện?”

Đầu lĩnh lão sư vừa nghe, lập tức giận đến mặt mày đỏ bừng, này đệ tử chịu thua cũng liền thôi, lại không nghĩ rằng tiểu nha đầu này lại nhiều lần khiêu khích hắn: “Ngươi nếu lại nói nhiều thêm một câu, ta cho ngươi nửa năm không được bước vào!”

Vân Phong nghe nói như thế, đột nhiên ha ha cười, thử luyện tháp lại như thế nào? Nơi này độ dày nguyên tố còn chưa bằng một phần mười long điện! Cho dù cầu nàng đến nơi này, nàng cũng không thèm đến!

“Kia hết thảy sẽ theo ngươi, muốn như thế nào thì như thế đó, ta chỉ biết ta đúng!” Vân Phong lười biếng nói xong, xoay người cũng không quay đầu lại rời đi, Mộc Tiểu Cẩm cũng đi theo sau Vân Phong, đầu lĩnh lão sư vẻ mặt lửa giận đứng tại chỗ, đệ tử chung quanh vừa thấy, lập tức đều giải tán đi, sợ lửa giận này lan đến trên đầu mình.

“Đem nàng nâng đến phòng y tế”. Đầu lĩnh lão sư nhìn nhìn Mộ Dung Nhiễm, lập tức phân phó hai vị lão sư khác. Nghĩ đến chuyện vừa rồi kia, đầu lĩnh lão sư liền cảm thấy không thoải mái trong lòng, hai nữ đệ tử bên cạnh Mộ Dung Nhiễm vừa thấy, lập tức châm ngòi thổi gió nói: “Lão sư, người vừa rồi là muội muội Vân Thăng hệ thủy”.

Vân Thăng? Đầu lĩnh lão sư ở trong lòng yên lặng nhắc lại một lần, đột nhiên trong đầu linh quang chợt lóe, hai vị lão sư đang định nâng Mộ Dung Nhiễm ra ngoài cũng là một trận ngạc nhiên, tiếp theo ba người theo bản năng nhìn về phía đối phương, Vân…..Lần này song hệ ma pháp sư không phải kêu Vân Phong sao!

“Lão Tống, này…..” Một vị lão sư nâng Mộ Dung Nhiễm vẻ mặt khó xử nhìn thoáng qua đầu lĩnh lão sư, đầu lĩnh lão sư đứng ở nơi đó, thần sắc cứng ngắc vài giây, song hệ ma pháp sư a….. Nha đầu vừa rồi kia dĩ nhiên là Vân Phong? Trách không được tính tình lại…. trách không được…….

“Này cái gì! Nha đầu kia nên mài dũa tính tình!” Đầu lĩnh lão sư nói một câu, thần sắc cũng là có chút khó coi. Nửa năm không cho tiến vào thử luyện tháp căn bản chính là bị chọc tức mới nói, lão sư cho dù trách phạt cũng sẽ không như vậy, bất quá chính là bị nha đầu kia làm cho tức giận. Nếu nàng thật sự nửa năm không đến, này song hệ không có cơ hội tấn chức thực lực, xét đến cùng là lỗi của hắn a. Ai…..!

“Lão sư, ngươi nên hung hăng trừng phạt nàng! Chuyện này căn bản không phải Tiểu Nhiễm khơi mào, đều là nàng ra tay trước…..” Hai nữ đệ tử thêm mắm thêm muối một trận đem chuyện vừa xảy ra kia nói thành Vân Phong không đúng như nào, Mộ Dung Nhiễm vô tội cỡ nào, trái lại về tình hình hiện tại của Mộ Dung Nhiễm, lại không dám nhiều lời (đoạn này ta chém).

“Được rồi, sự tình thế nào không cần truy cứu nữa, vẫn là trước đem nàng đến phòng y tế quan trọng hơn”. Đầu lĩnh lão sư đánh gãy lời nói hai nữ đệ tử châm ngòi thổi gió, hai nữ đệ tử có chút không cam lòng ngậm miệng lại, cùng ba vị lão sư đi khỏi thử luyện tháp. Tình hình hiện tại của Mộ Dung Nhiễm không quá lạc quan, vẫn là trước hết nhanh giải quyết sự tình của nàng ta.

Trận chiến này của hai người ở thử luyện tháp, chẳng mấy chốc đã truyền khắp học viện, Mộ Dung Nhiễm còn phải nằm ở phòng y tế, nghe nói phải có một cái bán nguyệt mới có thể khôi phục. Này một cái bán nguyệt, các đệ tử ở Ma Tang Học Viện luôn lấy các loại danh mục đi đến phòng y tế, quan sát thảm trạng của Mộ Dung Nhiễm một chút, rất nhiều chưa nhìn đến cảnh tượng ngày đó, các loại miêu tả cũng không giống nhau, bất quá nhìn tình hình Mộ Dung Nhiễm có thể tưởng tượng một chiêu này của Vân Phong có bao nhiêu ngoan độc.

Xung quanh cơ thể Mộ Dung Nhiễm mỗi ngày đều kết một tầng bông tuyết thật dầy, đại phu cũng là thực bất đắc dĩ nói một câu, khi nào thủy nguyên tố trong cơ thể tự biến mất, khi đó nàng ta mới bình thường lại được, thời điểm đại phu kiểm tra Mộ Dung Nhiễm cũng là không nhịn được nói thầm một câu: “Nguyên lai thủy nguyên tố cũng có thể ngoan như vậy a…….”

Mộ Dung Nhiễm nổi danh, Vân Phong cũng nổi danh, tân sinh vừa nhập học đã bị phạt cấm tiến vào thử luyện tháp, trở thành chuyện được bàn luận nhiều nhất trong học viện. Mà bản thân là trung tâm sự kiện một chút tính tự giác cũng không có, cùng Mộc Tiểu Cẩm đi ra hai người chính là đến sau núi ngồi trong chốc lát, Mộc Tiểu Cẩm cũng là không sợ cùng Vân Phong ở cùng một chỗ có thể hay không bị liên lụy, dù sao mạc kệ Vân Phong làm cái gì, nàng(MTC) sẽ luôn ở sát cánh bên cạnh nàng(VP).

Đến chạng vạng, hai người đi đến trước cửa ký túc xá, rất xa liền thấy bóng dáng có chút lo lắng của Vân Thăng, Vân Phong chạy nhanh đến: “Đại ca!” Vân Thăng đột nhiên quay đầu lại, liền thấy được Vân Phong, gương mặt tuấn tú lập tức hiện lên một mảnh u ám, rất nhanh lại che dấu đi, kéo cánh tay Vân Phong qua, giọng điệu có chút bất thường nói: “Muội cùng huynh đến bên này. Tiểu Cẩm, ngươi về trước đi”.

Mộc Tiểu Cẩm chớp chớp mắt to, nhanh chóng gật gật đầu, liền xoay người ly khai, Vân Phong nhìn vẻ mặt đại ca nhà mình có chút đen, chỉ biết hắn đã nghe được chuyện tình vừa xảy ra. Vân Thăng đem Vân Phong kéo đến một ngõ ngách, một đôi con ngươi đen nhìn nàng: “Phong nhi, mau cùng huynh đi xin lỗi lão sư”. (k thích tính cách yếu đuối này của Vân Thăng chút nào)

Vân Phong nghe được cảm thấy sửng sốt, lập tức thần sắc cũng có chút bướng bỉnh: “Không đi!”

“Muội….!” Vân Thăng vừa nghe, sắc mặt cũng có chút lửa giận, tính cách muội muội nhà mình tại sao lại bướng bỉnh như vậy!

“Muội làm đúng mà, vì sao muốn muội xin lỗi! Huống hồ hết thảy là Mộ Dung Nhiễm khiêu khích muội trước, nàng đối với muội ra tay trước, chẳng lẽ muốn muội đứng yên cho nàng đánh sao!”

“Phong nhi, không được tiến vào thử luyện tháp, thực lực của muội như thế nào tăng lên! Đi cùng huynh đi xin lỗi lão sư, nghe lời…..” Vân Thăng lôi kéo tay Vân Phong, kéo nàng đi phía trước, Vân Phong lại nhanh chóng thoát khỏi tay Vân Thăng.

“Muội chỉ biết, Vân gia sẽ không bị bất luận kẻ nào khi dễ, huynh, phụ thân, không ai có thể vũ nhục các người, dù là một chút muội cũng không cho phép! Nếu thật sự là lỗi của muội, muội tự nhiên sẽ đi xin lỗi, nhưng mà lúc này đây, muội đúng chính là muội đúng!”

Vân Thăng nhìn khuông mặt nhỏ nhắn của Vân Phong, có chút bất đắc dĩ thở dài. Đối mắt với muội muội mình, tâm của hắn luôn rất đau, một khi nàng xảy ra vấn đề gì, hắn sẽ cảm thấy nóng nảy, giống như kiến bò trên chảo nóng.

Vân Phong chậm rãi kéo bàn tay to của Vân Thăng, mang hắn hướng một góc yên lặng mà đi, Vân Phong con ngươi đen trầm xuống. Hôm nay, huynh muội bọn họ nên hảo hảo mà nói chuyện không giấu diếm cái gì, đem mọi chuyện xảy ra trong ba năm này, toàn bộ đều nói thẳng ra.<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.