THIÊN TÀI TRIỆU HỒI SƯ

Q.3 – Chương 36 – Chương 24.1: Đến Lượt Chúng Ta.



<!– –><!–

–>Trận thứ hai của Tinh La xã đoàn đấu với Viêm xã, Vân Thăng và Mộ Dung Nhiễm đều đứng ở phía trên sân thi, trong lòng Mộ Dung Nhiễm không hiểu cảm thấy sợ hãi nhưng cũng nhanh chóng thu hồi bản tính tự cao tự đại của mình vào, tuy rằng đối với thực lực của Vân Thăng nàng còn có chút tự tin vào chính mình, bất quá cũng không dám tự ý khinh địch nữa.

Trọng tài lão sư vừa ra hiệu trận đấu bắt đầu thì Mộ Dung Nhiễm đã lập tức vận dụng thổ chi thuẫn, đem chính mình phòng ngự cẩn thận, thổ nguyên tố ở trong bảy thứ ma pháp nguyên tố dùng để phòng ngự là tốt nhất lại nghĩ đến ma pháp sư có thổ nguyên tố cao cấp nhất có thể đem chính mình phòng ngự càng được hoàn mỹ hóa, phòng ngự trước tiên đều có thể chiếm được thế thượng phong nếu bị đánh thì khả năng trọng thương sẽ bị giảm một nửa thượng nếu chiếm được tiên cơ, bị đả bại khả năng tính sẽ giảm bớt một nửa, đương nhiên đây là ở thực lực đối lập giống nhau hoặc là đối thổ nguyên tố tinh thông đạt tới nhất định dưới tình huống mới có thể làm được.

Khoảnh khắc Mộ Dung Nhiễm xuất ra thổ nguyên tố để phòng ngự, Vân Thăng liền nở nụ cười, nụ cười tươi nhẹ này làm cho lòng tự trọng của Mộ Dung Nhiễm bị đả kích lần nữa, Mộ Dung gia tuy không phải là đại gia tộc nhưng bởi vì có Mộ Dung Vân Thiên xuất hiện nên mới làm cho Mộ Dung gia tăng thêm một phần hào quang, Võ Thần học giáo trực thuộc Tạp Lan đế quốc có mấy người giống như Mộ Dung Vân Thiên tuy tuổi còn trẻ nhưng được nhiều người hâm mộ, tuổi còn nhỏ nhưng đã trổ hết tài năng không chỉ được Tạp Lan hoàng thất coi trọng mà tiền đồ càng ngày càng xáng lạng.

Tuy nói đó là ca ca của mình nhưng mà ngay từ nhỏ Mộ Dung Vân Thiên đã rời khỏi nhà, đối với Mộ Dung gia cũng không có bao nhiêu tình cảm, vì vậy Mộ Dung Nhiễm đối với Mộ Dung Vân Thiên cũng cảm thấy xa lạ, nhưng mà với thân phận là huynh muội thì Mộ Dung Nhiễm đáng ra cũng không kém lắm đi, nếu không nàng sẽ bị hào quang của Mộ Dung Vân Thiên che lấp hết.

Từ nhỏ, Mộ Dung Nhiễm có thiên phú về ma pháp so với người khác thì tốt rất nhiều, hơn nữa còn lây nhiễm một chút sự tích của Mộ Dung Vân Thiên nên càng làm cho nàng cảm thấy chính mình nhất định cũng sẽ là một viên minh châu chói mắt, vào học ở trường học Ma Tang cho tới nay thành tích của Mộ Dung Nhiễm coi như cũng đứng hàng đầu đem thành tích của các đệ tử khác đều vừa khá xa, mà này đối với tình trạng của Vân Thăng thế nhưng lại làm cho tâm tình Mộ Dung Nhiễm không khỏi căng thẳng, lo lắng.

Chỉ cần nhìn thấy người của Vân gia không được thư thái nàng cũng rất vui vẻ, không bởi vì cái gì khác mặt chỉ là vì chính mình tranh khẩu khí.

Hiện tại đột nhiên nghe được tiếng cười của Vân Thăng, Mộ Dung Nhiễm không nhịn được lên tiếng ,“Ngươi cười cái gì! Nghĩ đến chỉ bằng ngươi có thể thắng ta sao! Vân Thăng, ngươi đừng nghĩ rằng chỉ mới có thời gian ngắn ngủi mà thực lực của ngươi đã tăng lên, ngươi thì có năng lực tăng lên tới đâu chứ! Ta không tin thực lực của ngươi có thể một bước lên trời!”

Vân Thăng vẫn đứng đó, khuôn mặt tuấn tú nở chút tươi cười nhìn Mộ Dung Nhiễm, các học sinh đang đứng xen đều nhịn không được nhỏ giọng nghị luận, Vân Thăng coi như là đề tài để cho bọn họ xoi mói, ở đại đa số trong lòng các đệ tử ở đây nhắc tới Vân Thăng thì chính là một tên có thực lức chẳng tăng tiến gì, từ lúc 15 tuổi trình độ thực lực đã là cấp ba chuyện này ở trường học Ma Tang cũng không phải thực dọa người nhưng mà đã ba năm qua thực lực của hắn vẫn chẳng có chút tăng trưởng nào, chuyện này cũng thực dọa người đi.

Đồng học đứng phía dưới xem đối với Vân Thăng chỉ trỏ, Mộ Dung Nhiễm nhìn thấy không khỏi khinh miệt nở nụ cười,“Không thấy sao? Ngươi ở Ma Tang cũng coi như là một nhân vật nổi tiếng.”

Vân Thăng gật gật đầu, hắn vẫn biết bộ dạng của mình trong mắt các để tử khác ở Ma Tang là như thế nào tuy trong lòng không mấy thoải mái nhưng hắn cũng chưa bao giờ tự ti, người của Vân gia không bao giờ xuất hiện hai chữ khuất phục, cho dù Vân Thăng thật sự không có thiên phú thì sự thật đã là như thế, hắn cũng chưa từng khuất phục.

“Thổ chi tên!” Mộ Dung Nhiễm đột nhiên hét lớn, một đạo minh màu vàng thổ chi tên gào thét hướng về phía Vân Thăng, Vân Thăng ngưng thần đứng ở nơi đó không né cũng không tránh, đồng học đáng xem cuộc chiến đều nhịn không được kêu lên,“Ngốc thật, như thế nào lại không né chứ!”

Vân Phong vẻ mặt tươi cười ngồi ở bên dưới, nhìn bóng dáng Đại ca vững vàng vững vàn đứng đó, thổ chi tên cấp năm căn bản còn chưa thể gây thương tổn với Đại ca nửa phần, ngược lại nếu là Mộ Dung Nhiễm, Đại ca mà ra tay nàng ta muốn tránh cũng không thể.

Vân Thăng bạc môi nhất loan, tay chậm rãi đưa về phía trước người, nay Vân Thăng đối mặt với thổ chi tên cấp năm tựa như đang nhìn một cảnh chê cười, một cỗ hàn khí lạnh như băng từ trong lòng bàn tay của Vân Thăng phát ra, tốc độ của thổ chi tên ở không trung đột nhiên biến hóa chậm đi, đến cuối cùng bay tới phía trước mặt Vân Thăng, bị Vân Thăng đưa tay chộp lấy.

“Phanh!” Vân Thăng dùng sức nắm chặt, thổ chi tên ở trước mắt bao nhiêu người hóa thành một đoàn mảnh vỡ, Mộ Dung Nhiễm đứng ở đó nhìn thổ chi thuẫn bị phá vỡ một cách nhẹ nhàng không khỏi há hốc mồm, nói không ra lời, đồng học đứng xem đã sớm ngậm miệng không phát ra tiếng động, ánh mắt của ai cũng đều dính ở trên người Vân Thăng, không phải không nhìn thấy hắn ra tay mà là đối thủ tỷ thí lại mang thực lực cấp ba, mọi người đối với Vân Thăng cũng không có một tia khái niệm chính xác nhưng mà lúc này đây cũng không giống, đối thủ của hắn chính là Mộ Dung Nhiễm a! Mộ Dung Nhiễm cá nhân bài danh thực lực tiêu chuẩn là gì? Công kích của Mộ Dung Nhiễm cứ như vậy liền phiêu phiêu …… bị bóp nát sao?

“Ta dựa vào, Vân Thăng sao lại thế này, hắn không phải ở là phế vật sao?”

“Ta có biết đâu! Chẳng lẽ thực sự một bước lên trời, một phát ăn phải vàng?”

Toàn bộ ánh mắt mọi người đều khóa ở trên người Vân Thăng, hâm mộ, ghen tị, luống cuống, nghi ngờ, không thể tin được, đủ loại vẻ mặt tại đây đều tụ tập ở trên mặt mỗi người đến ngay cả trọng tài lão sư cũng có chút há hốc mồm, miệng mở lớn đứng ở nơi đó không biết nên nói cái gì cho tốt.

Vân Thăng thu lại bàn tay, thổ nguyên tố đã sớm biến mất hầu như không còn, trên khuôn mặt tuấn tú đột nhiên bao trùm một tầng lãnh ý, con ngươi đen nhìn thẳng Mộ Dung Nhiễm,“Ngươi thắng không được đâu, mau nhận thua đi.”

Mộ Dung Nhiễm mặt đầu tiên là trắng bệch, sau đó lại biến đỏ, chính mình có thể thắng hay không còn cần hắn phải nói sao! Nhận thua còn cần hắn nói cho chính mình sao?!

“Ngươi đừng khinh người quá đáng!” một tay Mộ Dung Nhiễm che thổ chi thuẫn trước người, Vân Thăng nở nụ cười ôn hòa so với Mộ Dung Nhiễm đang thở hổn hển, hiện tại Vân Thăng chỉ còn là vẻ vân đạm phong khinh.

Kasha ngồi ở dưới đài, vẻ mặt u ám, vừa rồi Vân Thăng ra tay cũng làm cho Kasha một chút kinh ngạc, có thể đem thổ chi tên cấp năm tùy tay bóp nát, đây là cấp bậc gì! Chẳng lẽ, Vân Thăng cũng đã đạt đến cấp sáu? Nghĩ đến khả năng này, Kasha lại lần nữa nắm chặt tay thành quyền, thua, thua hoàn toàn, thua đến dọa người!<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.