THIÊN TÀI TRIỆU HỒI SƯ

Q.4 – Chương 77 – Chương 29.3



<!– –><!–

–>

Vân gia là một gia tộc không có gì nổi bật, nói cách khác, ở Tông Lâm điện Vân gia không có tí địa vị nào, là một gia tộc nhỏ không có quyền lợi, không có phẩm vị, có thể nói đó là sự sỉ nhục của một gia tộc. Trong khu vực Tông Lâm điện có rất nhiều những gia tộc khác, mà những gia tộc này cũng có phân chia cấp bậc, tứ phẩm tới nhất phẩm, đa số các gia tộc đều là tứ phẩm, tốt hơn một chút là tam phẩm, biết tận lực giao thiệp là nhị phẩm, còn lại chính là gia tộc nhất phẩm có địa vị tối cao và quyền thế.

Gia tộc tứ phẩm nhiều nhất, gia tộc tam phẩm gia tộc thì là người đứng đầu ở mấy thôn trấn, còn gia tộc nhị phẩm thì chiếm ở khu thành thị, gia tộc nhất phẩm thì sinh hoạt ở trung tâm Tông Lâm tổng điện.

Mỗi một đãi ngộ đều chênh lệch rất lớn, giống như chia ra từng thế giới theo cấp bậc, mỗi thế giới đều có sự khác biệt nhau, hưởng thụ đãi ngộ cũng không giống nhau, mà những gia tộc không có phẩm vị đều bị bài xích* ra bên ngoài, những gia tộc không có phẩm vị đều là mấy gia tộc nhỏ, mấy gia tộc này nếu thông qua các gia tộc khác tạo được mối quan hệ hoặc là phải xuất hiện thiên tài kinh diễm mới có khả năng quật dậy, tuy nhiên hai loại tình huống này đều rất hiếm gặp.

*xa lánh/ đuổi

Vân gia ở TụThủy trấn đã từng có thời điểm quang vinh, nhưng lúc gần đạt tới trình độ tam phẩm, thì sau đó bắt đầu không ngừng suy bại xuống, từ tam phẩm tụt xuống tứ phẩm, rồi tiếp đó lại bị bài trừ khỏi hàng ngũ tứ phẩm, kéo dài cho tới nhiều năm nay vẫn không có phẩm vị như vậy.

Vân Thiên Phàm trầm ổn kể lại tất cả mọi chuyện đã từng xảy ra qua, vẻ mặt không có biến hóa gì, nhưng từ trong ánh Vân Phong có thể nhìn ra vẻ thống khổ cùng tuyệt vọng, vị gia chủ này so sánh với Vân Cảnh thì còn trẻ hơn, tiếp nhận tình trạng như vậy của Vân gia có vẻ khó khăn hơn Vân Cảnh mấy lần, Vân gia tại Xuân Phong trấn từng có một thời huy hoàng, chuyện trong gia tộc từng xảy ra nơi đó, thậm chí còn có một vị tổ tiên là Triệu hồi sư, nhưng Vân gia tại Tụ Thủy trấn thì lại không có cái gì cả, cấp bậc cao nhất chỉ từng là tam phẩm, thật ra tam phẩm không đáng nói tới chút nào, nhiều gia tộc có tài phú cũngtrôi qua mấy năm nay mà trở thành không có tí phẩm vị gì, nếu không cũng sẽ không ở nhà cửa rách nát như thế.

Nhà cửa của Vân gia tại Xuân Phong trấn tuy rằng không lớn, nhưng so với nơi này còn tốt hơn gấp mấy lần, nghe xong tổng thể tình hình Vân gia tại Tụ Thủy trấn, bước kế tiếp Vân Phong muốn biết đến tình huống mấy người trong Vân gia Tụ Thủy trấn, trừ Vân Lạc Trần ra còn có mấy đứa nữa, dù sao một gia tộc muốn được lớn mạnh, thì huyết mạch chính là căn cơ! Nếu không có huyết mạch vĩ đại, thì cho dù Vân Phong nâng Vân gia tại Tụ Thủy trấn lên cao, cũng không thể kéo dài được cho tới sau này.

Dân số trong Vân gia tại Tụ Thủy trấn ít hơn Vân gia tại Xuân Phong trấn, tổng cộng có mười lăm người, gia chủ Vân Thiên Phàm, có đứa con duy nhất là Vân Lạc Trần, mẫu thân của Vân Lạc Trần cũng giống như mẫu thân của Vân Phong đều qua đời từ rất sớm, Vân Thiên Phàm cũng không có cưới ai khác nữa.

Còn lại mười mấy người khác đều là người nhà Vân gia, Vân Thiên Phàm không phải con một, hắn có hai người huynh đệ, hai người huynh đệ đều đã lập gia thất và có con rồi, thực lực của hai huynh đệ chỉ bình thường, nhưng đối với Vân gia rất tận tâm tận lực, luôn vì Vân gia mà sốt ruột, chờ một ngày Vân gia sẽ tốt lên, hai huynh đệ đều có một thê tử, Vân Phong chưa gặp qua mấy người này, đống lứa với Vân Lạc Trần gồm bốn người, Vân Lạc Trần lớn nhất, hai đệ đệ và một muội muội, đều là con của hai thúc thúc, tư chất cũng chỉ bình thường.

Mười lăm người, nói đến huyết mạch Vân gia chỉ có ba huynh đệ Vân Thiên Phàm, Vân Lạc Trần và ba đứa nhỏ, hai người kia được gả tới, còn có vài người nhiều năm vẫn trung thành tận tâm đi theo Vân gia.

Sau khi hiểu hết tình trạng Vân gia tại Tụ Thủy trấn, Vân Phong không nói gì mà chỉ yêu cầu để cho nàng nhìn mấy đứa nhỏ khác, nàng muốn xác định tư chất của bọn họ, nếu thật sự có tư chất bẩm sinh, nàng sẽ không tiếc mọi thứ để bồi dưỡng cho thực tốt!

Vân Thiên Phàm cũng hiểu ý Vân Phong, trong mắt có kích động và cảm kích, nhiều năm qua Vân gia đều nghèo túng như vậy, vốn nghĩ vận mệnh đã là như thế, là một gia tộc không có phẩm vị gì thì bọn họ dựa vào đâu để xoay người? Hiện tại về kinh tế bọn họ đang bị túng quẫn, thật không dám nghĩ cho sau ngày, cho dù trong lòng có triển vọng lớn, cũng chỉ có thể treo lên cao ngắm, mong ước khó mà không. Nhưng Vân Phong đã <!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.