THIÊN TÀI TRIỆU HỒI SƯ

Q.4 – Chương 78 – Chương 29.4



<!– –><!–

–>

Vân Phong ngồi ngay ngắn một chỗ, vẻ mặt bình thản, chẳng qua huyệt thái dương đã nhảy hết vài cái, nàng thật không ngờ Vân gia lại cưới một nữ nhân như vậy, Vân Thiên Phàm không nói là rất đúng, một khi để cho người như thế biết được thực lực chân chính của mình, lúc đó đúng thật khó có thể đá cái kể như keo bám kia ra, nữ nhân này chính là một kể gặp được lợi ích liền quên luôn tình nghĩa, ra vẻ chủ nhân.

“Ngươi cho rằng người trong Vân gia không xứng với ngươi, đứng chứ?” Vân Phong thản nhiên hỏi một câu, giọng điệu thập phần bình thường, nữ nhân khinh thường hừ một tiếng,”Tuy ta cũng xuất thân là bình dân, nhưng so với Vân gia những người này còn mạnh hơn! Nếu không phải năm đó……”

“Nếu cảm thấy không xứng, thì đi đi.” Vân Phong nói tiếp một câu, nữ nhân sửng sốt, mà nữ nhân tính tình không tồi đứng bên cạnh lúc này không hờn giận nói,”Tiểu cô nương, đây là chuyện của Vân gia, còn chưa tới phiên ngươi quyết định!”

Vân Phong thản nhiên nhếch môi, Vân Lạc Trần ở một bên trầm thấp mở miệng,”Dì ba, để cho nàng đi cũng tốt, mấy năm nay nàng luôn mắng đại bá không có tiền đồ, Vân gia nếu khiến ngươi tức vậy, ngươi có thể rời đi ngay.”

“Lạc Trần! Sao ngươi có thể nói với đại nương như vậy!” Nữ nhân nhẹ giọng quát lớn một chút, mà nữ nhân bị Vân Lạc Trần nói đột nhiên liếc qua,”Được lắm! Một thằng nhãi con cũng dám nói chuyện với ta như vậy! Vân gia các ngươi cũng chỉ có được cái khua môi múa mép! Cũng chỉ có thể dựa vào khuôn mặt này để xin xỏ! Vân Lạc Trần, ngươi nói ta còn ngươi thì tốt chỗ nào, a! Ngươi cho rằng tiểu thư Thạch gia có ý gì với ngươi sao? Đừng có ở đó mà tự dát vàng lên mặt mình! Nếu ngươi không có khuôn mặt này, cả Vân gia ngươi, dù ngươi có liếm giầy người ta cũng không thèm nhìn đến ngươi.

Vân Phong đột nhiên đứng lên, một cỗ khí thế sắc bén từ trong cơ thể phát ra, nữ nhân vừa rồi còn lớn tiếng nói đột nhiên im miệng, tất cả mọi người ngay tại hiện trường đều nhìn về phía Vân Phong, Vân Phong đứng đó, trên mặt không có nét cười, đôi mắt nhìn chằm chằm nữ nhân bất mãn nãy giờ.

“Lời ngươi nói rất đúng, nhất châm kiến huyết*.” lời nói của Vân Phong làm cho biểu tình trên mặt nữ nhân dịu đi vài phần,”Tiểu cô nương, nếu ngươi định cùng tên Vân Lạc Trần không ra gì này chung một chỗ, ta khuyên ngươi vẫn không nên nhảy vào hố lửa này. Ta chính là người từng trải!”

*nói chúng tim đen

Vân Phong cười ha ha,”Ừ, lời nói của ngươi ta sẽ nhớ kỹ, đặc biệt nhớ rõ ràng. Ngươi yên tâm, ta nhất định dùng hết khả năng, giúp ngươi thoát khỏi hố lửa này.”

Nữ nhân chợt chán chán nản, luôn cảm thấy lời nói của Vân Phong có chút cổ quái, ba huynh đệ Vân Thiên Phàm từ phía sau đi ra, vẻ mặt hai nam nhân trung niên không thích hợp, giống như gặp áp lực gì đó, nhất là sau khi tầm mắt hai người đảo đến chỗ Vân Phong, bộ dạng của hai nam nhân càng thêm kích động.

Vân Thiên Phàm nói vài câu, để cho những người khác rời đi, mục đích của Vân Phong muốn nhìn xem mấy đứa nhỏ trẻ này có tài hay không, nếu không có cũng không thể ở chỗ này, Vân Thiên Phàm cau mày nhìn thoáng nữ nhân vô liêm sỉ vừa rồi, sắc mặt âm trầm, đợi những người kia đi hết Vân Thiên Phàm thấp giọng nói,”Tình trạng trước mắt của Vân gia có chút phức tạp, một số người để ý phòng bị một tí.” Vân Phong gật đầu,”Thiên Phàm thúc, vừa rồi tuy con nói tư chất bọn họ không được tốt, cũng không có nghĩa Vân gia không có cơ hội quật dậy, tư chất là có thể thay đổi.”

Vân Thiên Phàm hiểu rõ cười nhẹ:”Điều này ta biết, tư chất đúng là có thể thay đổi, nhưng cần rất nhiều thứ được vật này nọ, mấy thứ đó Vân gia căn bản không đủ sức.”

Thiên tài không dễ tạo, nhưng nhân tài thì lại có thể, một người có tư chất bình thường dưới cách luyện tập với cường độ cũng có thể tiến <!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.