THIÊN TÀI TRIỆU HỒI SƯ

Q.4 – Chương 79 – Chương 30



<!– –><!–

–>Tuy rằng sảnh giao dịch có cùng chức năng với phòng đấu giá nhưng vẫn có sự khác biệt rất lớn. Sảnh giao dịch có phần thuận tiện cho nhiều người hơn, nhưng phần lớn chỉ là những vật phẩm tầm thường, dĩ nhiên cũng không loại trừ trường hợp vẫn có một số trân bảo bị lần vào, vì thế vẫn có khá nhiều người tiến vào đây, cố gắng kiếm được một vật phẩm khiến mình vừa lòng trong đám đồ này. Bình thường một khi mọi người đã đến sảnh giao dịch thì đều hài lòng mà trở về, tương đối khá hơn phòng đấu giá, sảnh giao dịch cho người ta một sự lựa chọn thoải mái hơn, trừ khi phòng đấu giá vừa lúc có thứ mà ngươi thật sự cần.

Tuy trấn Tụ Thuỷ không phải là một nơi lớn, nhưng nơi này cũng có đến hai gia tộc tam phẩm, cũng coi như có chút thế lực. Phòng đấu giá và sảnh giao dịch đều có, chẳng qua kích thước lại không lớn mấy. Vân Phong dẫn Yêu Yêu và Khúc Lam Y đi đến trước cửa sảnh giao dịch, diện tích nơi đây không lớn nhưng vẫn có không ít người, ba người mới bước vào thì hơi người đã xông thẳng vào mặt.

Có một tấm bảng lớn được đặt ở phía trước của sảnh giao dịch, chỉ cần tiến vào là có thể nhìn thấy, mặt trên có đánh dấu các khu được phân chia của sảnh và vị trí của các quầy hành. Vân Phong nhìn qua một chút, sảnh giao dịch được chi thành ba khu, khu vũ khí, khu dược tề, còn có cả các khu hàng hoá. Quầy hàng ở ba khu vực này không hề ít, cũng có rất nhiều người đi đến những nơi này. Vân Phong lo nghĩ, vẫn nên đến khu vũ khí xem một chút, khu vũ khí ở đây không chỉ có các loại vũ khí, mà nếu vận may tới thì có lẽ sẽ còn có thể gặp được cả vũ kỹ.

Vân Phong muốn tím được vũ kỹ thích hợp cho Vân Lạc Trần, mặc dù trong tay nàng đã có vũ khí và vũ kĩ nhưng tất cả đều là cấp bậc quân chủ, nếu giao cho Vân Lạc Trần thì chẳng những là không thể phát huy được hết uy lực mà nếu gặp kẻ có ý đồ, nhất định sẽ càng phiền hơn. Vân Phong không lấy ra, giai đoạn hiện nay của Vân Lạc Trần vẫn cần vài thứ thích hợp với hắn hơn, đợi đến lúc hắn trưởng thành và có thể tự bảo vệ mình, tất nhiên Vân Phong sẽ giao cho hắn.

Đến khu vũ khí, chắc chắn nơi này phải có hơn mười quầy hàng, mỗi quầy đều bày những loại vũ khí khác nhau, có trượng ma pháp, còn có các loại vũ khí mà chiến sĩ sử dụng. Vân Phong không vội hỏi thăm mà chỉ xem sơ qua hơn mười quầy hàng này một lần, vũ khí được bày ở mười quầy này cũng chỉ thuộc loại bình thường, có vài cái cũng không tệ. Dù sao thì muốn tìm được một thứ có phẩm chất tốt ở nơi này cũng hơi khó.

Vân Phong cũng không dám yêu cầu quá cao, sớm muộn gì thì vũ khí cũng sẽ hết hạn, theo sự tăng trưởng của thực lực bản thân thì không có khả năng sẽ chỉ dùng một thanh vũ khí, huống hồ chỉ là những vũ khí sơ cấp như thế này, rất nhanh Vân Lạc Trần sẽ đổi thứ khác, Vân Phong đi đến trước một quầy rồi so sánh một chút, chỉ có một thanh trường kiếm ở quầy hàng này là có thể hấp dẫn sự chú ý của Vân Phong. Phẩm chất của thanh trường kiếm này cũng không được tính là tốt, chỉ có thể nói là tườn đối được mà thôi.

“Khách nhân, ngài chọn trúng thứ gì chưa ạ?” Người bán hàng là một nam nhân trung niên đang cười tủm tỉm nhìn nàng, dáng người hơi mập cũng không cao, lúc ông ta cười mắt cũng híp cả lại, nhìn qua rất dễ gần.

Vân Phong không nói gì, nàng càng như vậy thì nam nhân kia lại càng cười đến không thấy mắt. Trên quầy bán này có bày hơn vài chục thanh vũ khí, vũ khí mà nàng nhìn trúng lại là thanh nằm trên cùng, Vân Phong cầm đại một thanh lên: “Cái này bán thế nào?”

Ông chủ híp mắt lại: “Mắt khách nhân tốt quá!” Bài diễn thuyết thao thao bất tuyệt của ông ta bắt đầu, không có gì khác ngoài việc giải thích thanh vũ khí này tốt đến đâu, ông ta phải vất vả đến thế nào mới có được nó, khen Vân Phong thật tinh mắt, ngay sau đó giá cả cũng bắt đầu được tính lên.

“Năm nghìn kim tệ, khách nhân đã lời rồi đấy!” Ông chủ cười tủm tỉm nói xong, lúc này khuôn mặt kia vẫn có vẻ vô cùng hiền hậu. Vân Phong cười ha ha, năm nghìn kim tệ à? Tuy nàng không thiếu tiền nhưng cũng không thể để người ta cắt thịt như thế được! Không biết giá ở Tây đại lục này ra sao, nhưng với năm nghìn kim tệ ở Đông đại lục thì nàng đã có thể mua hơn mấy khối khoáng thạch trung cấp rồi! Lấy mấy khối khoáng thạch trung cấp để đổi lấy một vũ khí cũ nát như vậy, đồ ngốc mới mua.

Vân Phong buông vũ khí trong tay, lại tuỳ ý cầm một thanh khác lên rồi xem xét tỉ mỉ, Khúc Lam Y ở bên cạnh vẫn đang nghẹn cười, đương nhiên một lần oanh tạc khác của ông chủ lại bắt đầu. Vẫn là những lời thoại giống như lúc nãy, chẳng qua lại thêm bớt một chút, thay thành một loại vũ khí khác mà thôi. Vân Phong lẳng lặng nghe, từ đầu đến cuối vẫn duy trì biểu cảm rất muốn mua, ông chủ cũng tin là thật, vô cùng tích cực khuếch đại thông tin sản phẩm, dẫn Vân Phong vào tròng

Cứ như vậy mà vòng vo hết tám loại vũ khí, ông chủ nói chuyện cũng khô cả họng mà Vân Phong vẫn không chịu để yên, cuối cùng ông ta cũng phải nói: “Khách nhân à, ngài có mua không vậy, ta đã nói được một lúc lâu rồi!” Vân Phong cười cười, ánh mắt tuỳ ý lướt qua trong đám vũ khí kia: “Tất nhiên ta muốn lựa chọn cho thật kỹ, mấy loại vũ khí của ông cũng có chút kì lạ, tất nhiên ta phải xem từng cái cho thật cẩn thận rồi.”

Ngũ quan của ông <!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.