THIÊN TÀI TRIỆU HỒI SƯ

Q.4 – Chương 80 – Chương 30.2



<!– –><!–

–>Chủ quán nhanh chóng từ chối: “Không bán! Ngươi có thể đi rồi!”

Vân Phong cũng không vội: “Ngươi chắc chắn rằng sẽ không bán sao? Bày ba bình dược tề này ở đây lâu như vậy rồi mà không có ai hỏi thăm, nếu ta nói không sai, ta chính là vị khách đầu tiên của ngươi rồi.” Mặt chủ quán hơi đỏ lên: “Không cần ngươi phải xen vào! Tất nhiên sẽ có người mua nổi đến đây thôi!”

Đừng trách ta vì đã đả kích ngươi, chắc chắn những người cần dược tề nặn cốt này đều là nhân sĩ của gia tộc, mà các gia tộc sẽ không bao giờ lựa chọn cấp thấp, người bình thường lại không mua nổi dược tề nặn cốt, ngươi không bán cho ta thì có khả năng sẽ không bán được nữa.”

Ngũ quan của chủ quán đã bắt đầu vặn vẹo không ngừng, lời này của Vân Phong không sai, hắn đã bày quầy ở đâu được một tháng rồi, nhưng vẫn không hề có ai tới hỏi cả! Thật vất vả mới có người như Vân Phong tới mua, tất nhiên hắn không thể bỏ qua cơ hội này, vốn dĩ còn cho rằng tiểu cô nương này dễ bị lựa, lại không nghĩ rằng nàng lại tinh ranh như thế!

“Không bán chính là không bán!” Chủ quán cắn răng nói một câu, hắn cũng không tin Vân Phong sẽ không mua! Nhất định nàng đang cần thứ này, bằng không cũng sẽ không ở lại đây mà cò kè mặc cả với hắn! Vân Phong cười, xem ra chủ quán này muốn so tính kiên nhẫn với nàng rồi, không thành vấn đề!

“Đã không bán thì cáo từ nhé!” Vân Phong vô cùng dứt khoát, không hề có chút lưu luyến nào mà xoay người bước đi, chủ quán vừa thấy thì lòng chợt lạnh, chẳng lẽ hắn ta đoán sai rồi sao?

Vân Phong sải bước đi về phía trước, chủ quán cũng kiềm chế, nhưng lúc bước chân của Vân Phong đã sắp ra khỏi khu dược tề thì đột nhiên một tiếng hét điên cuồng đã vọng tới từ phía sau: “Ta bán!”

Vân Phong cười xoay người quay trở lại, chủ quán vô cùng mệt mỏi: “Tám nghìn kim tệ, bán cho ngươi ba lọ, giao tiền rồi mang đi đi!”

Có điều Vân Phong không hề bỏ tiền, mắt nhìn lướt qua chủ quán kia: “Giá của ta đã thay đổi rồi, bốn nghìn kim tệ!”

Chủ quán sửng sốt, sau đó sắc mặt lại thoắt xanh thoắt trắng, chỉ cảm thấy lửa giận trong lòng đang sôi trào, tiểu cô nương này đúng là kẻ làm thịt người không chớp mắt mà! Lần này lại biến thành bốn nghìn kim tệ rồi! Bớt cả một nửa!

“Một nghìn rưỡi một bình, có thế nào thì ngươi cũng phải đưa cho ta được bốn nghìn rưỡi! Ngươi muốn mua ba bình chỉ với giá bốn nghìn à?”

“Nếu vừa rồi ngươi bán thì đã thành giao với giá tám nghìn rồi, chẳng qua hiện tại… Rõ ràng thứ này trong mắt ta cũng không đáng bao nhiêu, bốn nghìn kim tệ, không bán thì thôi.” Vân Phong lại tiếp tục bước đi, chủ quán cắn răng, gặp hạn rồi! Lần này gặp hạn lớn rồi! Vốn dĩ còn cho rằng mình vẫn có thể kiếm lời một chút, lại không ngờ còn bị thiệt, biết thế thì lúc nãy bán đi cho rồi! Có lẽ Vân Phong là khách hàng duy nhất của hắn ta, lần này nàng đi, có khả năng hắn sẽ không còn thu được một đồng nào từ ba lọ này nữa, chủ quán cắn răng.

“Được, bốn nghìn kim tệ, mang đi đi! Lần này ta thua trong tay ngươi rồi!” Chủ quán có chút căm giận mà lấy gói kim tệ trong tay Vân Phong, sau khi đã đếm đủ số lượng mới giao ba lọ dược tề cho nàng. Vân Phong cất kỹ, đứng lên: “Làm người thì không nên tham quá.”

Thật ra Vân Phong vẫn còn có thể ép giá thấp hơn nữa, nhưng làm như thế thì chủ quán kia cũng có chút khó khăn, trừ năm trăm kim tệ cũng chỉ là để dạy dỗ hắn một chút mà thôi. Sau khi chủ quán lấy được kim tệ thì bất mãn rời đi, Vân Phong cười ha ha đi về phía khu vũ khí, Khúc Lam Y ở bên cạnh cười khẽ: “Nàng đấy, làm thịt người mà chẳng nháy mắt chút nào cả!”

“Đâu có, ta chỉ lo cho cuộc sống mà thôi, có thể bớt được chút nào thì hay chút đấy!”

Khúc Lam Y dựa vào cạnh người Vân Phong, hơi cúi đầu: “Xem ra sau này nếu để nàng chấp chưởng việc quản gia thì người khác cũng đừng mong ăn được chút lời rồi.”

Vân Phong cười lớn, khẽ nghiêng đầu: “Ta rất lười quản mấy chuyện như thế, ngươi đừng đến làm phiền ta đấy.”

Khúc Lam Y có chút vui vẻ mà cười vài tiếng, nói một câu đương nhiên sẽ không. Vân Phong không quan tâm đến hắn nữa rồi mang theo Yêu Yêu đến khu vũ khí. Lúc đi vào khu vực này mới phát hiện sắc mặt của mấy vị chủ quán nơi đây có chút không tốt, dường như mới có chuyện gì đã xảy ra, Vân Phong không để ý lắm, nhưng khi nàng đi đến quầy hàng kia, rõ ràng có thể phát hiện được một vài vũ khí trên quầy đã biến mất.

Ông chủ kia thấy Vân Phong đi lại đây thì lập tức tiến lên cúi đầu, còn mang khoáng thạch mà Vân Phong đã lấy làm tiền đặt cọc ra nhét vào trong tay nàng: “Vị khách nhân này, thanh kiếm kia đã không thể bán cho ngài được nữa, nó đã bị mang đi rồi, thật ngại quá, trả tiền đặt cọc lại cho ngài này. Ngài đi quầy khác chọn đi!”

Vân Phong có chút nghi ngờ nhíu mày: “Bị người mang đi sao?”

Ông chủ có chút xấu hổ mà cười gượng vài <!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.