THIÊN TÀI TRIỆU HỒI SƯ

Q.4 – Chương 81 – Chương 30.3



<!– –><!–

–>”Vị tiểu hữu này, có chuyện gì thì từ từ nói!” Cứ tiếp tục thế này thì đội hộ vệ của Lý gia sẽ không còn nữa mất.

Đột nhiên Vân Phong thu hồi uy áp của bản thân, lúc này Lý gia chủ mới có thể thở phào một hơi, lúc nãy đúng là mình đã múa rìu qua mắt thợ rồi.

“Tiểu hữu tới Lý gia làm gì vậy?” Rất nhanh khẩu khí của Lý gia chủ đã thay đổi thành vô cùng khách sáo, trải qua luồng uy áo kinh khủng trong nháy mắt kia, chắc chắn Lý gia chủ đã hiểu được một điều, Vân Phong không phải là người mà ông ta có thể trêu vào.

“Phụ thân! Có chuyện gì xảy ra vậy?” Một giọng nói non nớt vang lên, một người vọt ra ngoài, lúc nhìn thấy Vân Phong thì lại lớn tiếng nói: “Là ngươi à?” Vân Phong nhìn lên, là tên thiếu niên hôm đó, nếu nàng nhớ không lầm thì hẳn tên hắn là Lý Trọng.

“Tiểu Trọng, con biết nàng ấy sao?” Trong mắt của Lý gia chủ lướt qua một tia sáng, tiểu Trọng lại biết người có thực lực đến bậc này, xem ra Lý gia sẽ có thể nhờ vào chút giao tình này rồi.

“Hừ! Nếu không phải là do nữ nhân này thì ma thú của Thái Hoa cũng sẽ không chạy mất! Đều là do nàng ta can thiệp vào! Hôm nay nàng ta lại đến gây phiền phức sao?” Lời của Lý Trọng đã khiến sắc mặt của Lý gia chủ đen hoàn toàn, hận không thể bịt miệng tên ranh con không biết trời cao đất dày này.

“Tiểu hữu đừng để ý nhé… Chỉ là tiểu hài tử mà thôi!” Lý gia chủ cười trừ, tuy ông ta không biết Vân Phong là ai, cũng không biết thân phận của nàng là gì, nhưng chỉ bằng bản lĩnh vừa rồi của nàng thì ông ta đã quyết định phải lấy lòng nữ tử này cho bằng được!

“Phụ thân, sao người phải khách sáo với nàng ta như vậy?” Lý Trọng không hiểu tại sao, bất chợt một tiếng quát đầy tức giận của Lý gia chủ đã khiến Lý Trọng phải ngậm miệng, Lý Trọng cảm thấy uất ức, không dám nói gì thêm, chỉ nhìn Vân Phong bằng một cặp mắt đầy oán giận. Vân Phong cười nhạt không nói gì, hôm nay nàng tìm đến là vì chuyện này đây.

“Đại ca, Tiểu Trọng còn nhỏ như vậy, sao huynh lại hung dữ với thằng bé như thế!” Lại là một giọng nói khác, chẳng qua lần này lại thiếu đi chút khí phách của nam nhân mà có chút âm nhu, một người thư sinh có chút nhu nhược đi ra ngoài, tuy khuôn mặt không tệ nhưng lại mang theo chút dấu vết của năm tháng, có thể thấy tuổi cũng không còn nhỏ.

“Nhị thúc!” Lý Trọng gọi một tiếng, Vân Phong nhíu mày, nhị thúc sao? Xem ra là đệ đệ của Lý gia chủ rồi.

Nam nhân kia vươn tay sờ đầu Lý Trọng, một giọng nói khác lại tiếp tục vang lên từ sau lưng ông ta, một nữ nhân bước ra ngoài: “Đúng vậy, tiểu hài tử thôi mà, có cái gì sai thì vẫn tha thứ được!”

Đột nhiên Vân Phong nheo mắt lại, xem nữ nhân vừa mới bước ra này, sắc mặt nữ nhân kia hồng nhuận, dáng vẻ xuân sắc dập dờn, y phục mặc trên người cũng vô cùng đẹp đẽ quý giá, nam nhân có dáng vẻ thư sinh kia ôm lấy eo của nữ nhân kia một cách đầy dâm đãng, nữ nhân cũng

<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.