THIÊN TÀI TRIỆU HỒI SƯ

Q.4 – Chương 84 – Chương 31.3



<!– –><!–

–>

“Lý gia!” Vân Thiên Lĩnh giận dữ rống lên, thân mình nữ nhân run run, sắc mặt Vân Thiên Phàm đen sì, thê tử Vân Thiên Lâm vừa rồi muốn nói giúp nữ nhân trên mặt đất cũng không ngờ,”Đại tỷ, chẳng lẽ ngươi thật sự……!”

“Ta bị ép! Hắn uy hiếp ta, cho nên ta…… Ta oan uổng, ta cũng không muốn! Thiên Lĩnh, thiếp không muốn!”

“Ngươi không muốn?” Vân Thiên Lĩnh đột nhiên cao giọng quát to, hốc mắt đỏ bừng,”Vân Thiên Lĩnh ta đúng là cưới phải một nữ nhân tốt! Chẳng những cho ta đeo nón xanh lâu như vậy, còn làm cho Vân gia hổ thẹn lâu như vậy! Sao lúc trước ta lại đi cưới ngươi, lúc trước mắt ta sao lại bị mù mà đi thích ngươi?”

“Vân Thiên Lĩnh! Ngươi căn bản không phải nam nhân! Từ khi ta gả tới Vân gia cho tới nay đã từng có một ngày lành sao? Mỗi ngày ta sống đều trôi qua như vậy! Gia tộc không có phẩm vị, ta phi! Ngươi không có năng lực để cho ta có cuộc sống tốt, vậy tại sao ta lại không thể tìm một nam nhân năng lực? Ta chỉ muốn sống qua ngày lành, thì có cái gì sai? Có cái gì sai hả?

“Đại tỷ, ngươi……” thê tử Vân Thiên Lâm nhìn nữ nhân kia, ánh mắt đó càng kích thích nàng ta hơn,”Ánh mắt đó của là ý gì! Đừng nói với ta rằng ngươi chưa từng hối hận! Ta không tin ngươi chưa từng muốn một cuộc sống tốt!”

“Ngày được mọi người ngưỡng mộ cái gì? Cuộc sống cẩm y ngọc thực thì chính là ngày lành à, tường cao thâm viện, vàng bạc tài bảo chính là ngày lành sao?” Vân Phong khẽ cười một tiếng,”Ngươi chiếm được những thứ đó là đã thỏa mãn? Nó sẽ không lại hư không, đúng không?”

Nữ nhân hô hấp chợt căng thẳng, hai tay nắm chặt bùn đất trong lòng bàn tay. Thê tử Vân Thiên Lâm nhẹ giọng nói:”Đại tỷ, ta trước nay luôn vui vẻ, bởi vì có thể ở cùng với nam nhân mà ta yêu, tuy rằng mỗi ngày trôi qua rất bình thản, nhưng như vậy cũng đủ rồi.”

“Hừ! Ngươi đừng nói dối nữa! Ta không muốn sống như vậy, không muốn!”

“Đừng nói nữa!” Vân Thiên Lĩnh rống to lên, chỉ cảm thấy mất hết thể diện,”Nữ nhân này giao cho nhị đệ ngươi xử lý, xử lý ra sao cũng được!” Vân Thiên Lĩnh nói xong liền xoay người bỏ đi, lòng tự tôn của nam nhân này đã bị tổn thương nặng, không mất đi lý trí muốn tự tay bóp chết nữ nhân này đã là cực hạn. Cơ bắp cả người Vân Thiên Lĩnh đều buộc chặt, nhìn ra được hắn đang cực lực áp chế lửa giận cùng bi thống trong lòng xuống.

“Phản bội Vân gia, bị Vân gia xoá tên vĩnh viễn, không có một chút quan hệ gì với Vân gia ta nữa.” Vân Thiên Phàm trầm giọng nói. Vân Phong nghĩ đây coi như xử phạt quá nhẹ, nhưng dù sao cũng là việc nhà của Vân gia tại Tụ Thủy trấn, nàng cũng không thể can thiệp quá nhiều.

“Ha ha ha! Xoá tên càng tốt! Ta ước gì có thể rời khỏi Vân gia càng sớm càng tốt!” Nữ nhân cất tiếng cười to, ánh mắt Vân Phong lạnh như băng, thủy chi xiềng xích lập tức tan biến. Thân mình nữ nhân khẽ giật giật, từ dưới đất đứng lên.”Ngươi bị Vân gia hưu*, trục xuất khỏi gia môn!” Vân Thiên Phàm lớn giọng nói, bàn tay to vung lên,”Lập tức cút ngay cho ta!”

*bỏ/ đuổi

Nữ nhân muốn nói cái gì nữa nhưng cuối cùng không nói gì cả, mặc một thân quần áo quý giá nay đã trở thành một đống hỗn độn bước ra khỏi cửa lớn Vân gia. Nếu nàng biết chính mình hiện tại bước ra khỏi một gia tộc như thế nào, nàng sẽ vì quyết định sai lầm này mà hối hận cả đời. Chuyện sau này cũng chứng minh, nữ nhân này cho tới già vẫn sống mãi trong thống khổ và hối hận.

Không khí của hiện trường lúc này có chút khó coi, dù sao Vân gia bị người ta cho đeo nón xanh là sự thật,”Chỗ bên đại ca ta sẽ đi giải quyết, huynh ấy sẽ không làm ra chuyện gì đâu.” Vân Thiên Phàm mở miệng nói. Vân Phong nói:”Người kia bên Lý gia đã chết.”

Vân Thiên Phàm và Vân Thiên Lâm đều cả kinh, Vân Lạc Trần cũng kinh ngạc nhìn Vân Phong liếc mắt một cái, nhìn không ra nàng lại là người nóng tính như thế, nói giết người liền giết người!

“Thế cục hiện giờ đã thay đổi, Lý gia phải cho Vân gia một cái công đạo!” lời nói của Vân Phong làm Vân Thiên Phàm và Vân Thiên Lâm trầm tư một hồi lâu,”Ý của ngươi là……” Vân Thiên Phàm có chút đăm chiêu nhìn về phía Vân Phong. Vân Phong gật đầu,”Đúng vậy, vị trí đứng thứ hai Tụ Thủy trấn, Lý gia đã ngồi lâu lắm rồi.”

Vân Lạc Trần kinh ngạc trợn to hai mắt, ánh mắt Vân Phong lướt qua, Vân Lạc Trần chỉ chính mình, không tiếng động hỏi không phải là hắn chứ? Vân Phong cười ha ha,”Vân Lạc Trần, ngươi cho chuyện gì đều phải do ta ra mặt sao? Chẳng lẽ ngươi không có một chút đảm đương của nam nhân?”

Mặt Vân Lạc Trần đỏ lên,”Đương nhiên không phải! Ta- Vân Lạc Trần cũng không phải là hạng người sợ chết! Vân gia có việc, ta tất nhiên sẽ là người đầu tiên xông lên!”

Vân Thiên Phàm vui mừng nhìn con mình, vẻ mặt thì vẫn nghiêm túc nói,”Khiêu <!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.