THIÊN TÀI TRIỆU HỒI SƯ

Q.4 – Chương 86 – Chương 32.1



<!– –><!–

–>Những người khác của Vân gia ở trấn Tụ Thuỷ cũng có chút lo lắng, mỗi lần thê tử của Vân Thiên Lâm thấy Vân Lạc Trần mang theo vết thương chồng chất trở về sau hoàng hôn thì vô cùng đau lòng: “Lạc Trần, mỗi ngày con ra ngoài làm gì vậy? Vân Phong sử dụng cách này để giúp con tăng thực lực sao? Còn không để ý tới an nguy của con nữa sao?”

Vân Lạc Trần nghe xong chỉ cười ha ha, lại cử động cánh tay của mình, trên gương mặt nhỏ nhắn còn non nớt mang theo mấy vết thương nhỏ vụn vặt kia lại có một nụ cười trưởng thành: “Con không sao, vẫn tốt lắm.” Vân Lạc Trần trở lại trong phòng mình, mỗi ngày đều chỉ cần đặt lưng xuống là sẽ ngủ ngay, dù sao việc tiêu hao thể lực do đối kháng với ma thú cũng không phải là ít, hắn có thể chống đỡ được đến lúc về nhà đã là không tệ rồi.

Không đến một lúc đã có tiếng ngáy truyền ra từ trong phòng Vân Lạc Trần, có thể thấy vị thiếu niên này đã kiệt sức đến mức nào, nhất định là đã có chuyện gì xảy ra khiến hắn hao hết sức lực toàn thân, nếu không cũng sẽ không mệt mỏi như thế, vài vị trưởng bối của Vân gia đều đứng trước của của Vân Lạc Trần, nghe tiếng ngáy càng lúc càng to vọng ra từ bên trong.

“Nhị ca, cứ tiếp tục như thế thì Lạc Trần sẽ kiệt sức mất! Hơn nữa mỗi ngày thằng bé đều mang một thân vết thương trở về! Vân Phong kia muốn tra tấn Lạc Trần đến mức nào nữa? Lạc Trần mới mười lăm tuổi thôi!”

Vân Thiên Lâm kéo thê tử của mình sang một bên: “Nàng đừng nhiều chuyện, sao Lạc Trần có thể có chuyện gì được? Tuổi như vậy tu luyện mới tốt!”

“Nhưng luyện thế nào thì luyện, sao lại mang một thân thương tích như thế chứ! Nếu bị thương nặng thì sao bây giờ?”

“Được rồi.” Vân Thiên Phàm khoát tay, ông biết vị đệ muội này thật lòng quan tâm đến tình huống của Vân Lạc Trần, vẻ mặt của Vân Thiên Lĩnh ở bên cạnh lại hơi cứng nhắc, dù sao cũng là nam nhân, muốn bỏ qua chuyện kia trong thời gian ngắn thì không thể được, Vân Thiên Lĩnh kìm nén lửa giận của bản thân đến lúc này mà không phát tác đã là không dễ rồi.

“Nhị đệ, lời đệ muội nói cũng không phải là không có lý, cho dù có là huấn luyện đặc biệt đi nữa thì cũng phải chú ý đến mức độ.”

Vân Thiên Phàm cười cười: “Mọi người không thấy mấy ngày nay Lạc Trần đã có những biến hoá rõ ràng sao?”

Mấy người đều có chút đăm chiêu suy nghĩ một chút, sau đó Vân Thiên Lĩnh

<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.