THIÊN TÀI TRIỆU HỒI SƯ

Q.4 – Chương 88 – Chương 32.3



<!– –><!–

–>Sao lại nhiều người như vậy?

“Đến cùng thì Lý gia hay Vân gia sẽ thắng đây?”

“Nói nhảm cái gì đấy? Đương nhiên la Lý gia rồi! Chẳng phải ngươi đã rõ Vân gia là dạng nào rồi sao?”

“Ta thấy cũng chưa chắc, Vân gia không phải kẻ ngốc, nếu không có chút chắc chắn nào đó thì sẽ không dám khiêu chiến đâu!”

“Dường như chuyện đội nón xanh kia đã khiến Vân gia mất hết lý trí rồi, nếu là lão tử, lão tử sẽ xông lên ngay lập tức để giết chết đôi dâm phu dâm phụ kia cái đã rồi nói!”

Tiếng nghị luận liên tục vang lên từ xung quanh, có ủng hộ có châm chọc, mà cuối cùng khi Vân gia và Lý gia ra mặt, cả khu vực càng trở nên hỗn loạn, ba huynh đệ Vân gia đi tới, đột nhiên một giọng nói vang lên!

“Chính là hắn! Chính là tên Vân Thiên Lĩnh bị đội nón xanh đó!”

“A a a, không biết hắn có khí phách hay không, ngay cả một hành động nhỏ cũng không có, ta đang nghi ngờ cuối cùng hắn có phải là nam nhân hay không đấy?”

Sắc mặt của Vân Thiên Lĩnh chuyển đen, nắm tay đặt trên đầu gối, gân xanh trên mu bàn tay đều lồi ra ngoài, sắc mặt của Vân Thiên Phàm và Vân Thiên Lâm cũng không tốt chút nào, ba huynh đệ ngồi chỗ kia nhận hết những ánh mắt khác thường của đám người ở nơi đây, vô cùng dày vò, mà khi người của Lý gia tới thì hoàn cảnh cũng không tốt hơn là bao.

“Chắc chắn lúc này Lý gia đang rất uất ức đấy!”

“Đúng vậy, đệ đệ đã chết còn không dám nói gì! Chẳng lẽ càng sống lại càng nhát gan vậy sao?”

Miệng lưỡi người tới xem không khác gì độc xà, sắc mặt của Lý gia chủ lúc xanh lúc trắng, hai nhà bị đối xử như nhau, vừa có chút khó chịu, vừa xấu hổ, mà một bóng người chật vật cũng hoà vào bên trong đám đông, thầm cắn chặt môi của bản thân, nữ nhân bị Vân gia trục xuất khỏi gia môn đã tới đây, trong mắt đều là sự dằn vặt, ả không tin Vân gia sẽ thắng, cũng không muốn tin Vân gia sẽ thắng, một khi thắng thì chắc chắn sẽ là một đả kích không nhỏ với ả ta, một bằng chứng cho thấy ả ta đã ngu xuẩn đến mức nào!

Tất nhiên nhóm người Vân Phong không hề gia nhập góp vui, chỉ tìm một vị trí tốt trong không trung rồi ngồi quan sát, lời nghị luận độc địa của quần chúng đã khiến Vân Phong phải tắc lưỡi, nhóm người này chẳng có bản lĩnh gì, nhưng năng lực đả kích người khác thì đúng là không tồi.

“Nhìn dáng vẻ của Lý gia thì như đã có dự liệu trước rồi.” Khúc Lam Y nhìn lướt qua Lý gia chủ, thấy ông ta không có bất kì cảm xúc căng thẳng hay bất an nào, cũng biết ông ta đã chuẩn bị tốt hết tất cả, Vân Phong lạnh lùng cười: “Thì có sao? Vân Lạc Trần sẽ không thua.”

Vừa dứt lời, hai thiếu niên đã xuất hiện, Lý Trọng và Vân Lạc Trần tới từ hai hướng khác nhau, hai người xuất hiện cùng lúc, đám người bắt đầu hò hét ầm ĩ!

Lúc Lý Trọng và Vân Lạc Trần lên đài đều thầm đánh giá đối phương, cũng biết đối phương đã có chút thay đổi. Lý Trọng có chút kinh hãi khi đánh giá thực lực của Vân Lạc Trần, hắn đã lường trước việc thực lực Vân Lạc Trần sẽ tăng lên, lại không ngờ hắn sẽ có những biến hoá lớn như vậy.

Trong mắt của Vân Lạc Trần lộ ra chút sắc bén vô hình, cặp mắt đen nhánh kia càng trở nên trong suốt hơn, mà trên gương non nớt kia cũng bắt đầu có chút hơi thở của sự trưởng thành, trong một khoảng thời gian ngắn, dường như Vân Lạc Trần đã trưởng thành hơn rất nhiều, so với hắn, Lý Trọng cũng chỉ giống như một tiểu hài tử còn non nó mà thôi.

Thạch Thái Hoa nhìn Vân Lạc Trần, lòng cứ nhảy loạn lên, Vân Lạc Trần đã thay đổi, biến thành một người vô cùng hoàn hảo, vô cùng mê người rồi!

Điều khiến Lý Trọng kinh hãi không chỉ là biến hoá về khí chất của Vân Lạc Trần mà chính là thực lực của hắn! Hắn không thể dò xét được thực lực của Vân Lạc Trần! Lòng Lý Trọng vô cùng sợ hãi, không phải là hắn chưa từng nghĩ tới tình huống như vậy, vì theo lời phụ thân đã nói, nhất định Vân Phong kia sẽ ra tay tương trợ, thực lực của Vân Lạc Trần sẽ cao hơn mình cũng không có gì ngạc nhiên, chẳng qua mặc dù cao, nhưng có thể phát huy được vài phần thì lại chính là chuyện khác rồi.

Sau khi Lý gia chủ phát hiện thực lực của Vân Lạc Trần đã tăng lên thì rất đỗi ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại, thực lực tăng lên trong thời gian ngắn như thế, nhất định chỉ có xác chứ không vững vàng, chắc chắn đã dùng một vài thủ đoạn đặc thù nào đó, hoặc đó chỉ là giả tạo mà thôi!

Suy nghĩ trong lòng của Lý Trọng cũng rất giống phụ thân hắn, tóm lại hai người đều có một kết luận, Vân Lạc Trần không có thực lực, chỉ là lớp vỏ mà thôi, không thể phát huy được gì cả!

Lần này Thạch gia làm kẻ trung gian chỉ trấn an nhóm quần chúng một chút, sau đó chính là trận chiến tranh đoạt của Vân gia và Lý gia, người trẻ tuổi chiến đấu, chỉ cần chiến đấu một hồi, tới lúc đối phương nhận thua là được!

Lý gia và Vân gia ngồi hai bên lôi đài, mà Thạch lại ngồi ngay giữa, Thạch Thái Hoa cũng vô cùng nổi bật trong đám người, ảo tưởng của thiếu nữ đang không ngừng bùng nổ trong đầu nàng ta, nhưng hai thiếu niên kia đều không liếc nhìn nàng ta đến một cái, điều này làm cho Thạch Thái Hoa xấu hổ đến đỏ mặt, cũng may không có ai chú ý đến trạng thái lúng túng của nàng ta, cuối cùng cũng chỉ có thể yên lặng ngồi ở kia mà không dám làm gì.

<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.