THIÊN TÀI TRIỆU HỒI SƯ

Q.4 – Chương 90 – Chương 33.2



<!– –><!–

–>Vân Lạc Trần yên lặng gục đầu xuống, tóc dính nước tít tách rơi xuống sàn. Lý Trọng nhìn Vân Lạc Trần như vậy không khỏi liền giận dữ trong lòng, nếu dựa theo tình huống vừa rồi tiếp tục, Vân Lạc Trần nhất định sẽ phải thua không thể nghi ngờ!

“A!” Lí trọng giận dữ gầm lên, sợ tâm lý Vân Lạc Trần phát sinh chuyển biến, trường kiếm trong tay như cuồng phong vung mạnh ra. Tay Vân Lạc Trần căng thẳng, vũ khí trong tay cũng đón nhận lấy!”Ầm!” trường kiếm của Lý Trọng bị trường kiếm trong tay Vân Lạc Trần đỡ lại! Hai thanh trường kiếm va chạm vào nhau, Lý Trọng cắn chặt răng chống đỡ, trường kiếm của Vân Lạc Trần đột nhiên phát ra hào quang, Lý Trọng chật vật lui lại hơn mười bước.

Vân Lạc Trần ngẩng đầu lên, trong lòng Lý Trọng trầm xuống, thay đổi! Cảm giác vội vàng xao động vừa rồi đã không còn nữa! Thủy nguyên tố lúc nãy hình như đã dập tắt tâm tình xao động hỗn loạn của Vân Lạc Trần vừa rồi!

“Đến đây đi.” Vân Lạc Trần giương mắt lên, trên khuôn mặt trẻ tuổi giữ thái độ trầm tĩnh vững vàng. Hai mắt Lý Trọng trầm xuống, không nói hai lời trường kiếm lại lần nữa công kích tới. Lúc này đây, Lý Trọng nhất định sẽ thất bại mà về!

“Phóng!” trường kiếm trong tay Lý Trọng hung hăng bổ về phía Vân Lạc Trần, nhưng mà lại rơi vào khoảng không. Trong giây lát Vân Lạc Trần đã xuất hiện bên người Lý Trọng, trường kiếm trong tay hung hăng vung lên! Lý Trọng giơ vũ khí lên dùng hết toàn lực mới miễn cưỡng ngăn trở, còn trong người hắn đã muốn chống đỡ tới phát đau!

Lý gia chủ sắc mặt âm trầm, nếu không phải Vân Phong đột nhiên xuất hiện, Lý gia hiện tại đã sớm thắng! Nhìn tình hình bây giờ, xem ra nếu muốn thắng thì phải chờ xem vận khí thôi!

Quần chúng đang xem cuộc chiến nhìn thấy Vân Phong vừa rồi ra tay xong, giống như kích phát nhiệt huyết dưới đáy lòng, hiện trường vừa mới bình tĩnh lại lần nữa lửa nóng lên!”Đổi đổi! Ánh mắt của tên tiểu tử kia đã thay đổi!” trong nhóm quần chúng có người hưng phấn hô lên, lập tức chiếm được thanh âm phụ họa từ người khác.

“Không phải chứ? Trong nháy mắt giống như đã thay đổi thành một người khác vậy! Xem ra trận chiến này khả năng Vân gia thắng tính ra cũng rất lớn nha! Hiện giờ trên lôi đài Lý gia căn bản không có cơ hội hoàn lực!”

“Còn phải nói đến cường giả đột nhiên ra tay kia, nếu không có trận nước kia, Vân gia đã thua!”

“Đúng vậy đúng vậy! Rốt cuộc nàng xuất hiện từ lúc nào? Nàng là ai?”

Dưới âm thanh bàn tán xôn xao của mọi người, rất nhiều quần chúng đều cẩn thận nhìn Vân Phong đứng ở không trung, có thể đứng ở nơi cao như vậy, nhất định không phải nhân vật đơn giản! Nhân vật như vậy lại giúp đỡ Vân gia, rốt cuộc Vân gia từ chỗ nào mời cao thủ này đến?

Ở một góc trong đám người, có một nữ nhân mặc quần áo tả tơi thời khắc nhìn thấy Vân Phong xuất hiện, đột nhiên trừng lớn con ngươi đen, sau đó thì cúi đầu xuống, trên mặt không biết có vẻ mặt gì, chỉ là tay gắt gao nắm lấy quần áo trước ngực, một hồi lâu cũng không buông ra.

Vân Phong nhìn cục diện đang diễn ra trên lôi đài, trải qua một kích hồi nãy, Vân Lạc Trần tựa hồ đã bình tĩnh lại, chiến khí cũng không còn xài mãnh liệt nữa, ngược lại thì Lý Trọng càng ngày càng chống đỡ không được. Vân Phong hơi nhếch khóe môi, thắng bại

<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.