THIÊN TÀI TRIỆU HỒI SƯ

Q.4 – Chương 92 – Chương 33.4′



<!– –><!–

–>Tại Tụ Thủy trấn, vị trí thứ nhất hiển nhiên cũng có biến hóa, Thạch gia thoái nhượng lại tư thái, có Vân Phong ở đây Thạch gia không dám không cho. Vân Phong còn tính đến khả năng, muốn đem quân đội Vân gia hoặc là các chiến sĩ Hồng Phong tới Tây đại lục, dù sao Vân gia tồng tại ở Đông đại lục đã coi là siêu nhiên, không có ai dám trêu mới là, tuy nhiên Vân gia tại Tây đại lục vừa mới phát triển, hơn nữa tình huống ở Tây đại lục so với Đông đại lục còn phức tạp hơn nhiều, hộ vệ trong gia tộc ắt không thể thiếu!

Ở đây các gia tộc tất nhiên có thể tự ý chiêu mộ hộ vệ, nhưng Vân Phong cho rằng việc chiêu mộ vấn đề về thực lực rất quan trọng, còn có lòng trung thành, hộ vệ tuyệt đối phải trung thành với gia tộc mãi mãi, mà Vân gia tại Tây đại lục không thể tìm ra ngay lúc này được. Cho nên quân đội của Vân gia cùng với Hồng Phong là lựa chọn tốt nhất, Vân Phong ở trong mắt bọn họ chính là một loại tín ngưỡng! Nói đến trung thành, nói bọn họ thứ nhất không ai dám nói thứ hai!

Đi tới Tây đại lục cũng không được xem như một buổi huấn luyện! Tình hình trước mắt ở Đông đại lục quân đội Vân gia không có dùng tới, còn Hồng Phong ở Đông đại lục sau khi quật khởi cũng coi như nhàn rỗi không có gì làm, một khi đến Tây đại lục, đó chính là một địa lục khác! Quân đội Vân gia không cần phải nói, Vân Phong ra lệnh một tiếng nói làm cái gì thì làm cái đó! Còn Hồng Phong thì……. Vân Phong cười cười, bây giờ xem ra nàng nên tìm biện pháp để đem được nhiều người tới đây mới là trước hết, dù sao muốn vượt qua Vạn thú sơn mạch một mình nàng thì còn có thể, nhưng các chiến sĩ thì không thể được.

Mấy ngày nay Vân Phong đều đang suy nghĩ tới vấn đề này, quân đội Vân gia đem tới là một trăm người, mà một trăm người này làm sao để bình an tới Tây đại lục mới là vấn đề lớn. Khúc Lam Y nhìn bộ dạng nhíu ngày của Vân Phong mấy ngày qua :”Đang có gì phiền não vậy?” Khúc Lam Y giơ tay tách chân mày Vân Phong ra, Vân Phong thấp giọng nói suy nghĩ trong lòng mình ra.

“Có biện pháp nào, có thể di chuyển với quy mô lớn không, còn phải đảm bảo an toàn và có tính bảo mật?”

Khúc Lam Y tò mò nhíu mày lại, bỗng nhiên nở nụ cười,”Ta còn nghĩ nàng đang phiền não cái gì? Đây không phải quá đơn giản sao? Không gian lọ, đương nhiên, nếu nàng có thể trang bị không gian lọ với quy mô lớn mới được.”

Khúc Lam Y cười nói xong, sờ hai má Vân Phong. Những lời này của Khúc Lam Y làm cho Vân Phong lâm vào trầm tư, không gian lọ, đây là một biện pháp tốt, nhưng tới nơi nào mới tìm được không gian lọ chứa được hơn một trăm người chứ! Không gian lọ lớn……

“A!” Vân Phong đột nhiên thấp giọng hô lên. Khúc Lam Y nhíu mày,”Sao vậy?”

Vân Phong ngẩng đầu, cặp mắt trong suốt lóe lên ánh hào quang!”Ta nghĩ ra rồi, đây quả nhiên là tốt biện pháp!” Vân Phong bỗng nhiên kéo mặt Khúc Lam Y tới, đôi môi hồng nhuận in lên hai má Khúc Lam Y,”Cảm ơn.” Vân Phong vừa nói xong, thân mình nhanh như chớp đã không thấy bóng dáng, mà Khúc Lam Y vừa định dang tay ra ôm lấy nàng, liền biến thành không khí.

“Chạy cũng nhanh quá đi……” Khúc Lam Y bất đắc dĩ cười, ngón tay sờ một bên má còn lưu lại độ ấm rất nhỏ, bạc môi nhếch lên,”Thôi quên đi, tạ lễ lần này coi như miễn cưỡng nhận, lần sau sẽ không đơn giản như vậy.”

Vân Phong một đường nhanh chóng bay về phòng mình, không nói hai lời lập tức nhắm mắt, chỉ chốc lát sau trên bàn tay xuất hiện một ngọc bội hình rồng, trong mắt Vân Phong chứa ý cười, đúng rồi, sao nàng lại không có nghĩ đến! Không gian lọ có thể chứa nhiều người như vậy nàng vẫn cũng <!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.