THIÊN TÀI TRIỆU HỒI SƯ

Q.4 – Chương 95 – Chương 34.3′



<!– –><!–

–>”Vân gia chủ không cần phải giả vờ, chẳng lẽ việc tốt mà con trai ngài làm ra mà hắn lại không biết sao?” Bỗng nhiên Thạch gia chủ vỗ vào tay vịn ghế dựa, tay vịn bị đập nát, Vân Lạc Trần sửng sốt, hắn có làm gì sao?

Vân Thiên Phàm có chút nghi hoặc nhìn Vân Lạc Trần, Vân Lạc Trần cũng có chút khó hiểu nhìn phụ thân mình: “Thạch gia chủ, vẫn xin ngài hãy nói rõ cuối cùng Lạc Trần đã làm gì đi!”

“Hừ! Đã dám làm ra chuyện rồi còn không dám nhận sao? Vân Lạc Trần, ngươi dám ức hiếp nữ nhi của ta à?” Dáng vẻ của Thạch gia chủ như đã bị lửa giận công tâm, vẻ tức giận này cũng không giống giả, Vân Thiên Phàm vừa thấy cũng có chút không vui: “Thạch gia chủ! Ta hiểu phẩm hạnh của Lạc Trần, nếu nó có làm chuyện gì có lỗi với lệnh thiên kim, tất nhiên Vân gia sẽ phụ trách! Có lời gì thì xin hãy nói rõ!”

“Thái Hoa! Con tự nói đi!” Thạch Thái Hoa ngồi ở đó, không ngừng lau nước mắt, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng mình, ngước mắt lên nhìn Vân Lạc Trần: “Vân Lạc Trần, ta đã có con của chàng rồi.”

“Không thể nào!” Như phản xạ có điều kiện, Vân Lạc Trần đứng bật dậy, trong đôi mắt hoàn toàn là sự nghi ngờ, con sao? Sao Thạch Thái Hoa có thể có con với hắn được! Chuyện này vốn là không thể nào!

“Vân Lạc Trần! Chuyện ngươi đã làm mà ngươi còn không dám thừa nhận à?” Thạch gia chủ gầm lên một câu, Vân Thiên Phàm cũng có chút sửng sốt, Vân Lạc Trần vội vàng nhìn về phía phụ thân mình: “Con không làm! Căn bản con còn chưa chạm qua nàng ta, sao nàng ta có thể có con được!”

“Con cũng đã có rồi, chàng còn phủ nhận sao!” Thạch Thái Hoa ứa nước mắt hét lên, Thạch gia chủ xanh mặt ngồi đó, Vân Thiên Phàm cũng có vẻ mặt tương tự, cuối cùng nhi tử của mình có chạm qua Thạch Thái Hoa hay chưa, đúng là khó nói, đang lúc tuổi trẻ nóng vội, hơn nữa ban đầu Vân Lạc Trần cũng chủ động đến gần Thạch Thái Hoa, phần lớn thời gian cũng ở chung với nàng ta, động hay chưa động, thật sự rất khó nói!

“Phụ thân! Thật sự con vẫn chưa chạm qua! Chẳng lẽ con là loại người không dám chịu trách nhiệm đó sao! Chỉ cần là việc con đã làm, nhất định con sẽ không trốn tránh! Con không chạm qua nàng ta chính là không chạm qua!” Lời Vân Lạc Trần nói rất kiên định, vô cùng thản nhiên khiến lửa giận của Thạch gia chủ lại dâng lên ngút trời!

“Đứa bé trong bụng Thái Hoa không phải của ngươi thì của ai! Vân gia chủ, ông nói cho ta xem!”

Vân Thiên Phàm mang vẻ mặt khó coi ngồi ở đó, ông cũng tin con trai mình, nhưng Thạch gia đã nói như thế, trừ khi có thể chứng minh được đứa bé này không phải là của Vân Lạc Trần, nếu không thì chắn chắn sẽ phải thú Thạch Thái Hoa này vào cửa!

“Thạch Thái Hoa! Cuối cùng là kẻ nào đã chạm vào ngươi, chắc chắn ngươi là người hiểu rõ nhất! Ngươi còn muốn dây dưa đến lúc nào nữa!” Vân Lạc Trần không thể nhịn được nữa mà quát lên, Thạch Thái Hoa càng khóc lơn hơn, Thạch gia chủ thấy thế thì lập tức vỗ bàn: “Vân Lạc Trần, ngươi lấy hay không lấy!”

“Không lấy! Nàng ta không có chút quan hệ gì với ta cả!”

“Ngươi…!” Thạch gia chủ tức tới mức đỏ bừng mặt: “Hay cho một Vân gia! Đến cùng cũng chỉ là dạng người xấu xa cẩu thả mà thôi.”

Lời của Thạch gia chủ đã khiến người của Vân gia có chút khó chịu, từ trong xương cốt của người Vân gia đã có một loại ngạo khí khó có thể lay chuyển, sắc mặt của Vân Thiên Phàm khá khó coi, đột nhiên Vân Lạc Trần siết chặt tay: “Ta lặp lại lần nữa, ta chưa làm gì cả! Thạch Thái Hoa ngươi đừng ngậm máu phun người!”

“Làm hay chưa làm thì trong lòng người đã rõ rồi! Vân gia là gia tộc thế nào, ta cũng thấy rõ! Từ nay về sau, Thạch gia và Vân gia không đội trời chung!” Thạch gia chủ vừa nghe xong đã giận sôi gan, lập tức kéo Thạch Thái Hoa ra ngoài: “Bỏ nghiệt chủng trong bụng ngươi đi cho ta!” Thạch Thái hoa vừa nghe xong, sắc mặt tái nhợt… Chuyện, chuyện không nên phát triển theo hướng như vậy!

“Chờ một chút!” Một giọng nói vang lên, đột nhiên bước chân của Thạch gia chủ dừng lại, xoay người đã thấy một nam từ cao gầy tuấn mỹ bước ra, Thạch Thái Hoa vừa thấy, mặt đã đỏ ngay lập tức, nam nhân này còn tuấn tú hơn cả Vân Lạc Trần, vừa nhìn đã khiến người ta động tâm.

“Ngươi là…” Thạch gia chủ thấy người này có chút quen mắt, chợt nhớ tới, đây không phải là người đã ra mặt trong cuộc tỷ thí của Vân gia sao? Thạch gia chủ quan sát một chút, Khúc Lam Y cười khanh khách đi tới: “Thạch gia chủ!”

“Ngươi muốn nói gì?”

Khúc Lam Y quét mắt về phía bụng của Thạch Thái Hoa, cười lớn: “Lệnh thiên kim thích Vân Lạc Trần, muốn tìm trăm phương nghìn kế để gả vào Vân gia thì còn có thể lý giải được, có điều nếu làm sai chuyện thì sẽ không tốt.”

“Ngươi có ý gì? Chẳng lẽ là Thái Hoa vu oan cho hắn sao?”

“Vân Lạc Trần trong sạch hay không cũng không có quan hệ gì với ta, chẳng qua nếu vì chuyện này mà để danh dự của Vân gia bị ảnh hưởng thì dù thế nào ta cũng không đồng ý.” Vân Phong coi trọng Vân gia, có nói gì đi nữa thì hắn cũng phải bảo vệ nơi này thay nàng cho tốt!

“Cuối cùng ngươi có ý gì?” Thạch gia chủ trầm giọng hỏi một câu, Khúc Lam Y cười: “Rất đơn giản, nếu như đứa bé trong bụng nàng thật sự là con của Vân Lạc Trần thì tất nhiên Vân gia sẽ thú lênh thiên kim, ngài nói có phải không, Vân gia chủ?”

Vân Thiên Phàm đứng ở nơi đó, mở miệng đáp: “Đó là đương nhiên, nếu là do Lạc Trần gây nên thì chắc chắn Vân gia sẽ không trốn tránh trách nhiệm!”

“Hừ! Nói thật dễ nghe!” Thạch gia chủ khinh thường hừ một tiếng.

“Nếu như đứa bé này không phải là con của Vân Lạc Trần, ta sợ hiện nay

<!–

–>


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.