PHƯỢNG VU CỬU THIÊN

Q.7 – Chương 14 – Chương 14



Giọng Lộc Đan vang lên: “Bệnh đậu mùa đang tiếp tục lây lan, chúng ta không nên kéo dài. Tạm thời giam lỏng Thập tam quân tá đã, đợi nàng tỉnh táo lại rồi nói sau. Minh vương cùng Tây Lôi vương thỉnh lên đường, tạm thời di giá đến cung điện của Minh Vương nghỉ ngơi. Ta thay đại Đại vương tuyên bố vương lệnh, quân đội hết thảy tạm đều do Ngũ quân tá chưởng quản, về phần Tướng quân vị do ai kế thừa, chúng ta sẽ triệu tập tướng lãnh họp bàn sau.”

Tướng quân vị là chức trọng yếu nên Đại vương không thể một mình quyết định, đó cũng là tính dân chủ ở Đông Phàm.

Dung Điềm có trong tay bí mật bệnh đậu mùa, lại cùng Lộc Đan đạt thành ước định, không sợ quân đội giở trò quỷ, chọn ra mười người thân tín, để bọn họ theo thị vệ Đông Phàm xuống quân doanh.

Ngũ quân tá phân phó một phó tướng bên mình: “Ngươi lĩnh một nửa nhân mã, trông coi Minh vương cùng Tây Lôi vương, hộ giá bọn họ tới cung điện.” Còn bản thân thì tự lĩnh một nửa nhân mã, hộ tống mười thân tín của Dung Điềm xuống quân doanh.

Bên này, Dung Điềm suất lĩnh nhân mã làm thành một vòng tròn, mũi kiếm cùng hướng ra phía ngoài, ở giữa bảo vệ cho Dung Điềm và Phượng Minh, chậm rãi từ thượng đài đi xuống.

Lộc Đan cùng hai phái nhân mã, cẩn thận vây thành một vòng, di chuyển theo họ, để tránh bọn họ nhân cơ hội phá vây bỏ chạy.

Dưới ánh mặt trời, đám người tạo thành ba vòng tròn đồng tâm đẹp mắt. Ở giữa là Dung Điềm cùng Phượng Minh, bên ngoài một vòng là thuộc hạ của Dung Điềm vận hắc phục, bên ngoài nữa là bạc khôi nhân mã, phía ngoài cùng là bạch khôi nhân mã của Lộc Đan. Nếu ở đỉnh núi xa xa kia vọng xuống dưới, thật sự là đẹp mê người,nào ai biết nguy hiểm đáng sợ ở bên trong .

Vòng tròn đồng tâm chậm rãi di chuyển, rốt cục cũng tới cung điện của Phượng Minh. Dung Điềm đánh mắt nhìn xung quanh, Dung Hổ bảo vệ đại môn, Liệt Nhi dẫn hơn mười người đi vòng quanh, một lát sau quay lại nói: “Bên trong trống không, một tên phục binh cũng không có.”

Bọn người Tây Lôi nối nhau đi vào, hơn phân nửa trong số họ thở không dám thở, không dám buông lỏng cảnh giác.

Ngoài điện cũng là cao thủ thị vệ, canh phòng nghiêm ngặt ngăn bọn họ chạy trốn.

Vào cung điện, Phượng Minh cuối cùng nhẹ nhàng thở hắt ra, đặt mông xuống ghế: “Không nghĩ tới sự tình sẽ biến thành như vậy.” Bưng chén trà ghé vào miệng định uống.

Liệt Nhi nhanh tay đoạt lấy, kiểm tra nửa ngày, mới đưa chén trà trả lại cho Phượng Minh, nói: “Không có hạ độc, có thể uống.”

Dung Điềm đi tới, nhéo mũi Phượng Minh một cái, hiển nhiên trách cậu không có lòng phòng bị.

“Ta làm sao biết trên đời lắm chuyện cổ quái như vậy?” Phượng Minh buồn thanh cúi đầu.

Dung Hổ vội vàng từ bên trong đi ra: “Ta đã tuần tra hai lần, theo lời mật thám thì cả hai cung điện nhỏ đều trống không, không có dấu hiệu gì là có người đi qua, bất quá để đảm bảo…, ta đã sai người gác bên ngoài, còn để lại hai người trông coi.”

Phượng Minh ngáp dài một cái, nhìn sắc trời: “Nguyên lai vẫn là buổi sáng, hắc, đúng là một buổi sáng mạo hiểm nhớ đời.”.Đột nhiên nghĩ tới một chuyện, thay đổi sắc mặt, chỉ mặt Dung Điềm, hung hăng nói: “Lần sau ngươi dám hy sinh bản thân, ta nhất định không tha thứ ngươi! Lần này nếu không phải ta quay lại, ngươi đã thành bánh thịt đưa tới miệng Đại vương người ta rồi .” Nói tới đây, càng nghĩ càng sợ, run run xoa tâm, lệ quang trong mắt nối nhau tràn ra.

Dung Điềm sớm đoán được sẽ bị mắng, chính là không nghĩ tới Phượng Minh là người mắng mình, yên lặng ngồi xuống cạnh cậu.

Liệt Nhi là thông minh nhất, phất tay kêu mọi người lui ra, cùng Dung Hổ đi ra cửa, nói: “Ngươi coi chừng nơi này, ta dẫn người đi xem phòng thủ có sơ hở hay không.” Ý chí chiến đấu sục sôi .

Trong phòng khách, Phượng Minh gần như phát tiết.

“Vì cái gì biết rõ sẽ trúng kế mà vẫn xông vào cung điện?”

“Vì cái gì biết rõ không nắm chắc toàn thây trở ra còn muốn mạo hiểm?”

“Vì cái gì lại muốn dùng bệnh đậu mùa hại người?”

“Vì cái gì bỏ rơi ta, tự cho mình là anh hùng tập kích bất ngờ quân vụ nghị thính?”

“…”

Dung Điềm ôm cậu vào lòng, nhẹ giọng nói: “Ngươi cũng không biết nguyên nhân sao?”

“Ngươi rất ngu ngốc.” Phượng Minh cắn môi dưới: “Ngươi là Đại vương, sao có thể làm càn như vậy?”

“Ta là Đại vương, đương nhiên có thể làm càn.”

“Ngươi… Ngươi vẫn là Dung Điềm nhìn xa trông rộng, túc trí đa mưu chứ?”

“Nếu có ngươi ở bên ta, ta đương nhiên là Dung Điềm nhìn xa trông rộng, túc trí đa mưu.” Dung Điềm thở dài: ” Trước mắt nhìn không thấy ngươi, ta cũng chỉ là Dung Điềm của Phượng Minh mà thôi.”

Chỉ cần có một chút khả năng không cô phụ ngươi, cho dù là hành vi của kẻ ngốc muốn dấn thân vào cái chết, ta cũng sẽ làm không chút do dự.

Chuyện sinh tử, không gì hơn câu này.

Phượng Minh tâm oa ấm áp giống như được một làn nước ấm chảy qua , ai thán một tiếng, dựa hẳn vào ngực Dung Điềm, không nói thêm lời nào.

“Thái hậu … Người biết ngươi tiến cung để tự sát chưa?”

Dung Điềm cười ngọt ngào: “Thái hậu chỉ biết là, nếu Minh vương chết, hài tử của người tám phần cũng không muốn sống. Dù sao đều là chết, không bằng cùng hợp tác liều mạng. Mẫu thân bất quá cũng chỉ là có đứa con cố chấp.”

Phượng Minh thấy cảm động, không trách cứ, nói: “Lão nhân gia ở trong cung sống an nhàn sung sướng nhiều năm, làm sao ngươi có thể để người mạo hiểm tiến cung, vạn nhất bị phát hiện thì phải làm sao?”

Dung Điềm hô to, ủy khuất nói: “Ngươi nói ta sẽ để cho Thái hậu mạo hiểm như vậy sao? Là Thái hậu đưa ra cao kiến nếu dùng bệnh đậu mùa đối phó Đông Phàm, nhất định phải khiến binh lính Đông Phàm càng tập trung càng tốt, hiệu quả kinh sợ vậy mới tốt cho quân ta, mới thật sự có thể ‘binh không nhận huyết’ lấy được chiến lợi phẩm đầu tiên trong đại kế thống nhất của ta. Người kiên trì ẩn núp trong cung, nói đúng ra chỉ có người mới có đủ bản lĩnh khiến quân đội Đông Phàm điên cuồng triệu tập đại bộ phận nhân mã về đô thành. Ngươi nói một đứa con hiếu thuận gặp phải một bà mẹ cố chấp thì phải làm sao đây? Bất quá cũng quả thật giống lời của lão nhân gia, chúng ta trong ngoài phối hợp, quân đội Đông Phàm tất sẽ bị xoay như chong chóng.”

Phượng Minh trợn mắt há hốc mồm.

Có thể sinh ra đứa con Dung Điềm như vậy, nữ nhân ấy quả nhiên không đơn giản.

Dung Điềm thân thủ giúp Phượng Minh nhu mi tâm, nói: “Không cần cau mày. Có ta ở đây bên cạnh ngươi, hết thảy nguy cơ đều đã được hóa giải. Giống như hôm nay, rõ ràng đã đến tuyệt cảnh, cư nhiên biến thành tình thế này. Xem ra chúng ta sau khi trở lại Tây Lôi, nhất định phải hảo hảo tạ ơn thượng thiên. Tổ chức một lễ tạ thần cửu thiên, ngươi xem được không?” (Lễ tạ ơn kéo dài 9 ngày đêm)

“Thật là kỳ quái, hình như ngươi chẳng thèm lo lắng gì về chuyện của Tây Lôi.” Phượng Minh hồ nghi nhìn Dung Điềm: “Tây Lôi vương tựa hồ đã quên , vương vị của ngươi hiện tại đã mất.”

“Sự tin tưởng của Minh vương đối với ta cư nhiên còn không bằng Lộc Đan.” Dung Điềm chậc chậc nói: “Lộc Đan vừa thấy ta sống , chỉ biết đại thế của Đồng Nhi đã mất. Nếu hắn không tin ta đã đoạt lại vương vị, sao có thể cùng ta đạt thành minh ước?”

“Không đúng, nhất định có cái gì gạt ta.” Phượng Minh trừng mắt nhìn Dung Điềm, giống như một con tiểu hổ phát hiện con mồi, bám riết không tha. (tiểu hổ dễ thương ai nuôi không. Dung ca : KẺ NÀO DÁM…)

Dung Điềm cùng cậu đối diện một lát, không nhịn được bật cười, vuốt ve khuôn mặt cậu, phát ra tiếng cười tràn ngập tình tứ: “Không cho Đồng Nhi biểu hiện một chút bản lãnh của hắn, các đại thần ngầm đối với ta có bất trung chi tâm sao có thể lộ ra dấu vết được ? Muốn chinh phạt thiên hạ, trước hết phải ổn định nội bộ, ta vừa lúc mượn cơ hội này, phải hảo hảo thanh trừng những tai họa ngầm bên mình mới được.”

Phượng Minh hừ một tiếng: “Chỉ biết ngươi tính toán chi ly, bất quá ngươi có thật đã nắm chắc chuyện thu hồi vương vị không?”

Dung Điềm nhìn Phượng Minh, tự tiếu phi tiếu nói: “Lòng tin của Minh vương đối với ta cư nhiên so ra còn kém địch nhân của ta, có phải nên chịu phạt hay không?”

Phượng Minh thấy thần sắc trong mắt hắn tối sầm lại, cả người nóng lên, tim đập mạnh, kinh hoàng nói: “Vết đao của Đông Phàm còn trên cổ, ngươi còn muốn mấy thứ này.”

“Có gì đâu? Ta tin tưởng thành ý lần này của Lộc Đan.”

“Chờ Lộc Đan đối phó quân đội tướng lãnh đã rồi nói sau.”

Dung Điềm nằm ngửa ra: “Hiện tại lòng người hoảng sợ, quân đội toàn bộ đã rối loạn, chỉ cần đem đám tưỡng lãnh còn lại giải quyết một lượt, khống chế binh lính tuyệt không khó.”

Phượng Minh vẫn còn đang suy nghĩ, vẫn là lắc đầu: “Quân đội thế lực thâm căn cố, thuyền có mục nát vẫn còn có ba phần đinh. Thực lực của Lộc Đan phải vội vàng ám sát tất cả tướng lãnh cao cấp, cho dù bọn họ mỗi người đều ngã bệnh nằm ở trên giường, cũng không dễ dàng.”

Dung Điềm lộ ra nụ cười cổ quái: “Minh vương tựa hồ đã quên, mẫu thân đại nhân của ta hiện tại đang lĩnh bốn ngàn quân anh dũng, toàn là cao thủ đã qua tuyển chọn của Tây Lôi, ẩn náu ở bên ngoài hoàng cung.”

Phượng Minh ngạc nhiên: “Nếu không thấy chúng ta xuất cung, Thái hậu chẳng phải cho rằng chúng ta đã bị giết, thương tâm muốn chết.”

“Theo tính cách của mẫu hậu, trước khi thương tâm muốn chết phía, người sẽ lợi dụng danh nghĩa báo thù cho chúng ta.”

“Báo thù?”

Dung Điềm chớp mắt với Phượng Minh: “Ám sát tất cả tướng lãnh cấp cao trước.”

Phượng Minh nhảy dựng lên, nói: “Không được, vạn nhất Thái hậu tang tử đau lòng, không để ý bản thân xông loạn vào quân đội báo thù, lỡ xảy ra chuyện thì sao?”

“Mẫu hậu sẽ không như thế. Người nhất định sẽ hảo hảo giết chóc một phen, sau đó bảo toàn bản thân, trở lại Tây Lôi, vận dụng lực lượng của chúng ta ẩn giấu nhiều năm, vì quang vinh của hài tử người, giết chết Đồng Nhi, đoạt lại vương vị Tây Lôi.” Dung Điềm chăm chú nhìn xa xăm, trong mắt toát ra sự ngưỡng mộ sâu sắc: “Đây mới là mẫu thân của Tây Lôi Vương Dung Điềm ta, là nữ nhân tôn quý bậc nhất Tây Lôi.”

Phượng Minh trái tim gặp luân phiên kích động, lăng lăng nhìn Dung Điềm, rên rỉ nói: “Ta sắp té xỉu rồi , bên cạnh ta toàn là những kẻ cuồng chiến tranh.”

Dung Điềm thấy cậu thái độ ngây thơ đáng yêu, nhịn không được cúi đầu hung hăng hôn lên trên môi cậu.

Bức rèm che khẽ rung lên, Liệt Nhi bước nhanh tới, vừa vặn thấy Phượng Minh giống con thỏ bị dẫm phải đuôi, giãy giụa khỏi cái ôm của Dung Điềm, mặt đỏ hồng ngồi trở lại ghế của mình.

“Thỉnh Đại vương cùng Minh vương thứ tội, ta không phải cố ý đến quấy rầy, thực ra là muốn báo cáo một chút, ngoài điện Đông Phàm quân không chút động tĩnh gì.”

Phượng Minh da mặt vẫn không đủ dày bằng Dung Điềm, dưới ánh mắt nghiền ngẫm của Liệt Nhi, chân tay luống cuống, tìm đề tài hỏi: ” Thái tử Vĩnh Dật của ngươi đâu ? Sao có thể dễ dàng thả ngươi đi tìm cái chết?”

Liệt Nhi cười nói: “Vĩnh Dật vì chuyện của ta chọc giận Vĩnh Ân vương, hơn nữa Nhị vương tử cùng Tam vương tử xúi giục, hiện tại đã không thể làm thái tử , bất quá vẫn là thân phận vương tử, sống phóng túng sẽ không thiếu tiền xài. Hắn căn bản không biết ta vào hoàng cung, muốn cho hắn biết, kia còn không nháo ngất trời? Thái tử vị kia… Hẳn là đã rơi vào tay Nhị vương tử rồi.”

Phượng Minh không nghĩ tới thủ đoạn của Liệt Nhi lại lợi hại như thế, thoáng ngạc nhiên.

Dung Điềm giải thích: “Nhị vương tử Vĩnh Ân cùng Đồng Nhi quan hệ rất tốt, Đồng Nhi đăng cơ, hắn sẽ là người đầu tiên mang lễ vật tới tặng.”

Liệt Nhi trộm cười: “Ngày sau khi Tây Lôi khởi binh thảo phạt, Đồng quốc là địch quốc nhiều năm còn chưa tính, nhưng Vĩnh Ân từ trước đến nay Tây Lôi quan hệ hữu hảo, lại là liên bang, không lấy cớ thật đúng thì khó có thể hạ thủ. Hơn nữa Vĩnh Ân ngay bên cạnh Tây Lôi, tương lai nếu không công chiếm Vĩnh Ân, Tây Lôi không thể mở rộng. Ha hả, Đồng gia tiểu tặc này giúp đỡ Đại vương giải quyết vấn đề lớn ―― thái tử của Vĩnh Ân đưa hạ lễ cho phản tặc soán vị Tây Lôi , Đại vương ngày sau khi đoạt lại vương vị, xuất binh tấn công bọn họ cũng là phải thôi.”

Phượng Minh giờ mới hiểu được, vương vị này của Dung Điềm chứa rất nhiều bí ẩn.

Trên mặt Dung Điềm lại hiện một tâm tư khác . Hắn vừa mới chạm vào môi Phượng Minh đã bị Liệt Nhi phá đám, vừa nghĩ lại thân mật ôm lấy Phượng Minh, đối với Liệt Nhi chướng mắt ho khan một tiếng.

Liệt Nhi tối biết tâm ý hắn, nhất thời lĩnh hội, tễ mi lộng nhãn nói: “Đại vương nếu không có chỉ thị, thuộc hạ tiếp tục tuần tra đi.” Nhanh như chớp chạy đi, thấy Dung Hổ đang đứng canh cửa, lớn tiếng nói: “Đại ca ngươi đã đoán sai, bọn họ quần áo vẫn còn ở trên người, căn bản không có xong việc. Trả bạc đánh cược lại cho ta đi.” Cười xong rồi đi. (à à, bây giờ thì mình đã hiểu rồi nha! Hai anh em nhà này cược nhau coi Minh Điềm đã ấy ấy chưa =)))

Phượng Minh cách mành nghe rõ ràng lời nói của Liệt Nhi, xấu hổ đến muốn chui xuống đất,lại bị Dung Điềm giữ chặt.

Dung Điềm đau lòng nói: “Hành động của chúng ta so với phỏng đoán của thuộc hạ còn chậm chạp hơn, đây là loại sỉ nhục gì đây? Không được, phải nhanh hơn mới được.”

Phượng Minh quay lại nhìn, thấy miệng vết thương mới băng của hắn còn mơ hồ rướm máu, lại mềm lòng, đành phải mềm giọng nói: “Ngươi cả người đều là thương tích, hảo hảo nghỉ ngơi một hồi đi.” Chủ động đặt môi mình lên môi hắn, lại nói: “Thời tiết lạnh quá, ngươi cứ như vậy mà ôm ta.”

Dung Điềm nghĩ không muốn cậu cực khổ, sao nhẫn tâm từ chối tâm ý của cậu, tuân mệnh mà ôm chặt Phượng Minh.

Phượng Minh đưa tay tinh tế vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của Dung Điềm, chưa đầy mười ngày, nhưng gầy yếu không ít.

Mấy ngày nay chung quy đang âm thầm buồn bực Dung Điềm, trách hắn để mình lọt vào tay Lộc Đan chẳng quan tâm, còn giả chết chọc người lo lắng. Hiện tại ngẫm lại, Dung Điềm trong thời gian ngắn ngủi như vậy, cùng Đồng Nhi đánh một trận không nói, quay về Tây Lôi cứu Thái hậu ra, lại ngày đêm cấp tốc đi Đông Phàm, ngàn dặm xa xôi tạo ra bệnh đậu mùa, vừa phái người dò hỏi quân tình Bắc Kỳ, vừa bố trí tốt nhiều phục binh Bắc Kỳ giả mạo, vừa bận tâm tình thế của tiểu quốc Vĩnh Ân, cuối cùng ở thời điểm sắp thành công, lại bị Lộc Đan nhất kế sử xuất(1 kế dụ ra ) , bị bắt ngay lúc định xông vào hoàng cung, chiến đấu đẫm máu như thế, vất vả như thế, chỉ sợ ngay cả người sắt cũng chịu không được, thật sự là làm khó vị Tây Lôi vương này.

Hơi thở quen thuộc của Dung Điềm gần ngay chóp mũi, Phượng Minh lẳng lặng chăm chú nhìn hình dáng đã gặp cả trăm lần trong mộng, mơ hồ giống như sống trong giấc mộng đẹp nhất, lộ ra tươi cười lơ đãng.

Dung Điềm ôn nhu nhìn cậu nói: ” Cười ngốc cái gì? Mắt ngươi mơ màng quá,có phải buồn ngủ rồi không?”

Phượng Minh lắc đầu, nhìn Dung Điềm thật sâu, nhẹ giọng nói: “Ta làm sao dám nhắm mắt lại đây?”

Hai người đều cảm thấy mùa đông dường như tan biến,chẳng mảy may phát giác rét lạnh, ôm chặt lấy nhau, hy vọng cả đời cũng không tách ra, cứ lẳng lặng ngốc như vậy là tốt rồi.

Thời gian lặng lẽ trôi qua,tình thế nguy hiểm giương cung bạt kiếm ngoài điện đã bị vứt ra sau đầu.

Mặt trời ngắm nhìn bọn họ chăm chú nhìn lẫn nhau liền vội vàng chạy trốn, trôi về phía tây, không cẩn thận ngửi được trong không khí xa xa vị ngọt truyền đến, trưng ra khuôn mặt tròn đỏ bừng . (gặp ta là ta ở lại ngắm cho đã mắt)

Không khí yên tĩnh bỗng bị phá bĩnh.

Dung Hổ bước nhanh đi đến, nói: “Thủ binh bên ngoài bỗng nhiên thối lui, Quốc sư Lộc Đan đến.”

Dung Điềm im lặng một lát, trong mắt hổ dật ra một tia kính nể người khác khó phát hiện: “Tay chân lanh lẹ thật, không ngờ thời gian ngắn vậy hắn đã có thể giải quyết quân đội rồi.”

Lộc Đan vội vàng đi vào, sắc mặt ửng đỏ bất thường, vừa thấy Phượng Minh, nhân tiện nói: “Bệnh đậu mùa bỗng lây lan mạnh hẳn lên, tướng lãnh quân đội toàn bộ đã nhiễm bệnh, càng đáng sợ hơn chính là, mấy ngàn cao thủ Bắc Kỳ cư nhiên lẻn vào phủ các tướng lãnh, ám sát đại lượng tướng lãnh, hiện tại quân đội đang vô cùng lộn xộn . Đại vương hạ vương lệnh, lệnh ta toàn quyền tiếp quản quân đội Đông Phàm, sự tình đại khái đã thỏa đáng, chỉ cần Minh vương đăng cao nhất hô.”

Dung Điềm cân nhắc, cái gọi là quân đội tướng lãnh toàn bộ nhiễm bệnh đương nhiên là lời nói dối, đại khái hơn một nửa đã bị Thái hậu thu thập , hơn phân nửa còn lại được Lộc Đan mời dự họp quân vụ hội nghị khẩn cấp đều bị một lưới bắt hết . Lộc Đan xuống tay, lường trước sẽ không người sống sót.

Phượng Minh cả kinh: “Còn Thập Tam quân tá cùng Thương Nhan tướng quân thì sao?”

“Thương Nhan tướng quân hai ngày trước cũng đã bệnh chết.” Lộc Đan thản nhiên nói: “Thập Tam quân tá từ lâu đã nhiễm bệnh, bệnh vừa mới phát tác, đã bỏ mạng rồi.”

Phượng Minh vừa nghe, liền hiểu được Quân Đình cũng đã gặp phải độc thủ, tuy biết nàng nếu chấp chưởng quân quyền sẽ không bỏ qua cho mình, nhưng nhớ tới tình cảnh hai người lần đầu tiên giao tiếp khi bản thân vừa mới tham dự quân vụ, không khỏi ảm đạm, trầm mặc một lát, miễn cưỡng tỉnh lại nói: “Quốc sư muốn ta đăng cao nhất hô?”

“Phải, chỉ cần Minh vương ra mặt, chắc chắn sẽ lấy được lòng người Đông Phàm.”

Mặt trời lặn, màn đêm buông xuống, mấy ngày nay đô thành Đông Phàm bị tử thần bao phủ, bỗng nhiên có một điểm sinh khí quỷ dị.

Đại lượng hoa mỹ pháo hoa được châm ở đầu tường,quang mang ngũ sắc chiếu sáng lên trời sao, những người hầu của quý tộc Đông Phàm đi đến từng ngõ nhỏ, truyền vương lệnh của Đông Phàm vương ―― tất cả dân chúng Đông Phàm, đều tụ tập đến dưới đầu tường .

Bởi vì ôn dịch đã mang đến tử vong cho vô số người, nay đã có phương pháp phòng dịch.

“Sứ giả của thần linh đã tới!”

“Đã có phương pháp đối phó với ôn dịch!”

Mọi người bị ôn dịch làm cho khiếp đảm tâm can thật không dám tin vào tin tốt này , mang theo hoài nghi, khẩn trương, chờ mong , hưng phấn, bọn họ nơm nớp lo sợ, nhiều ngày không dám ra khỏi nhà, tụ tập đến đầu tường.

Mấy trăm đại đèn ***g chiếu rọi xuống, xuất hiện trên tường thành nhiều người trang phục chỉnh tề, có Đại vương của bọn họ, Quốc sư Lộc Đan, vài vị tướng lãnh cấp thấp bỗng nhiên được đề bạt tham dự quân vụ nghị thính, còn có hai người bọn họ không biết, nhưng đều nghe qua uy danh ―― Tây Lôi vương Dung Điềm, Minh vương Phượng Minh.

Phượng Minh nhìn đám người đen kịt phía dưới, nhìn những ánh mắt khao khát mãnh liệt được sống, công bố bí mật trọng đại thay đổi cả thế gian ―― phương pháp đối phó bệnh đậu mùa.

“Bệnh đậu mùa là một bệnh độc ác tính, loại bệnh độc này thực dễ dàng lây lan, tỉ lệ tử vong rất cao, hơn nữa đối với quốc gia ít phát sinh ôn dịch, hậu quả càng thêm nghiêm trọng.” Minh vương được Thập nhất quốc tán dương đứng trên thành, chậm rãi mà nói: “Ở Tây Lôi cũng từng phát sinh, đại lượng dân chúng vô tội tử vong, Tây Lôi vương Dung Điềm ta khẩn cầu thần linh thương xót, rốt cục cảm động thần linh, ban cho phương pháp dự phòng bệnh đậu mùa. Hôm nay, thần linh đã tỏ rõ, chúng ta tới Đông Phàm, giúp Đông Phàm xua đuổi loại bệnh đáng sợ này.” Dung Điềm đứng ở bên cạnh Phượng Minh, nhìn cậu rực rỡ, chói lọi, vui mừng mà cười.

“Phương pháp kỳ thật rất đơn giản, người chăn trâu thường than phiền rằng trên người trâu thường phát bệnh ngưu đậu gì đó, đó là trâu lây bệnh cho người. Loại bệnh ngưu đậu này là bệnh độc, cùng bệnh đậu mùa cùng nguồn gốc, nhưng đối với người có chút nguy hại, nhưng không mất mạng. Chỉ cần người nhiễm bệnh ngưu đậu, sẽ tạo thành loại miễn dịch với bệnh đậu mùa, gặp phải bệnh đậu mùa cũng sẽ không bị nhiễm lại.”

Phượng Minh thấy mọi người lộ ra biểu tình mê mang, biết bọn họ đối với danh từ ‘miễn dịch’ quả nhiên không thể lĩnh hội, phương pháp này đơn giản chỉ là: “Đem chất dịch trong nốt đậu của những người bị bệnh ngưu đậu, cứa trên cánh tay của người khác, đem chất dịch đó cấy vào, sau đó băng bó, vài ngày sau, trên cánh tay của người được cấy chất dịch đó xuất hiện một vài nốt ngưu đậu, từ nay về sau, sẽ không cần sợ hãi bệnh đậu mùa .”

Dân chúng Đông Phàm xôn xao.

Bọn họ vốn sợ những người bệnh đậu mùa, đối với những nốt đậu thì tràn đầy sợ hãi, hiện tại lại phải đưa thứ chất dịch đậu mùa ghê tởm đó vào người mình, đây không phải là chịu chết sao?

Lộc Đan giương giọng nói: “Những ai không tin, có thể đến quân doanh phía ngoại thành mà kiểm chứng. Những người Tây Lôi theo Minh Vương tới đây, ai ai cũng đều không sợ nhiễm bệnh, họ đang ở quân doanh chữa bệnh đó.”

“Đi xem! Chính mắt đi xem thần tích đi!”

“Tuyển vài người, đi xem Minh vương có nói dối không!”

Vài tên tuổi trẻ lực tráng, to gan lớn mật được mọi người cử tới quân doanh xem xét tình hình, thị vệ hoàng cung lập tức đưa lên mấy con tuấn mã, mở cửa thành ra, để bọn họ kỵ mã ra khỏi thành.

Không khí trầm mặc pha lẫn chờ mong bao trùm lên khắp bốn phía.

Phượng Minh hạ giọng hỏi Dung Điềm: “Nếu bọn họ sau khi biết phương pháp phòng dịch, đẩy lùi được cơn bệnh hoạn, có tạo phản hay không?”

Dung Điềm bật cười, nói: “Có thể nói phòng được dịch bệnh là chuyện đại hỷ sự rồi , ít nhất không cần lo lắng cho người nhà khỏe mạnh bị nhiễm bệnh. Bọn họ biết sự lợi hại thật sự của phương pháp phòng dịch bệnh đậu mùa, từ nay về sau sẽ sùng bái ngươi như thần linh thật sự.”

Tiếng vó ngựa dồn dập, tầm mắt mọi người phóng đến thân ảnh mơ hồ phía xa xa.

Bóng dáng càng lúc càng gần, những người được phái tới quân doanh đang điên cuồng thúc ngựa quay lại, vừa thắng ngựa đã quỳ rạp xuống đất, một nam tử trẻ tuổi đi đầu hô to nói: “Bọn họ thật sự không sợ ôn dịch, bọn họ giúp đỡ người bệnh, vì bọn họ lau người, cho bọn họ ăn cơm, ta lúc ở quân doanh đã nhìn rất kỹ , trời ạ! Bọn họ thật sự không sợ nhiễm ôn dịch! Thần linh a, ngươi rốt cục hiển linh ! Ta rốt cục có thể đưa người nhà ta về rồi!”

“Thần linh a!”

“Ngài rốt cục thương xót Đông Phàm ta .”

“Chúng ta có thể ra khỏi nhà , bọn nhỏ có thể về nhà !”

Hơn vạn dân chúng Đông Phàm hô khóc quỳ rạp xuống đất, khóc không thành tiếng cảm kích thần linh từ bi.

Đông Phàm vương từ sau khi ôn dịch phát tác được Lộc Đan nghiêm mật bảo hộ rốt cục mở miệng nói: “Con dân của Đông Phàm ta, đây là ý chỉ của thần linh, thần linh phái Tây Lôi vương cùng Minh vương tới cứu chúng ta, là vì để chúng ta học được cảm kích. Từ hôm nay trở đi, Đông Phàm chính là thuộc quốc của Tây Lôi! Tây Lôi Minh vương đã được thần linh sủng ái, là thần linh cho chúng ta chỉ dẫn, có hắn chăm sóc, này đất nước ta càng thêm phú cường, chúng ta mỗi người đều có thể có cuộc sống tốt, không hề phải chịu đói khát thống khổ!”

Diễn thuyết kia là do Phượng Minh đọc sách tôn giáo mà sao chép lại, bất quá thời đại này cũng không cần bản quyền, chỉ cần có thể khích lệ lòng người là tốt rồi.

Đông Phàm vương chỉ nghe lời của một mình Lộc Đan, diễn thuyết này đương nhiên là Lộc Đan bảo hắn nói.

“Đây là chỉ dẫn của thần linh.”

“Minh vương được thần linh sủng ái.”

“Tế sư viện là vì ý đồ thương tổn Minh vương, mới bị thần linh trừng phạt, hại chúng ta mất đi thánh hồ xinh đẹp.”

“Chẳng lẽ chính là Đông Phàm dựa vào Tây Lôi…” Một âm thanh mỏng manh vang lên.

Lộc Đan sớm đã an bài mấy trăm dân chúng cùng hô vang: “Chúng tôi nghe Đại vương! Tây Lôi vạn tuế! Minh vương vạn tuế! Thần linh sẽ phù hộ chúng ta!”

“Thần linh sẽ phù hộ chúng ta!”

“Đi theo Minh vương, chúng ta có thể được thần linh yêu mến!”

“Vạn tuế! Minh vương vạn tuế! Tây Lôi vạn tuế!”

Dân chúng phía dưới, bị xúi giục bộc phát ra từng đợt gầm rú điên cuồng.

“Minh vương vạn tuế! Đi theo Minh vương!”

“Tây Lôi vạn tuế!”

Phượng Minh líu lưỡi, thấp giọng nói: “Rốt cuộc Đông Phàm hiện tại về tay ai ? Ngươi mới là Đại vương nha.”

“Đương nhiên về ngươi.” Dung Điềm phát ra tiếng cười trầm thấp: “Đông Phàm là của ngươi, mà ngươi là của ta.”

Đông Phàm cách Tây Lôi quá xa, dùng vũ lực thay đổi người thống trị thì không hề nghi ngờ khó khăn thật lớn, dùng tinh thần sùng bái đến thống trị, mới là phương pháp tối hữu dụng.

Trong Thập nhất quốc, có ai thích hợp làm người phát ngôn cho thần linh hơn Minh vương?

Ngay cả Dung Điềm cũng thiếu chút nữa tin tưởng Phượng Minh là từ trên trời giáng xuống, nếu không làm sao hoàn mỹ được như thế.

“Minh vương vạn tuế! Tây Lôi vương vạn tuế!”

Dung Điềm cùng Lộc Đan trao đổi một ánh mắt, từng bước tới gần, để cho dưới thành mọi người thấy rõ ràng tướng mạo của hắn, dùng ngữ khí hào hùng chấn ngụ toàn bộ lớn tiếng nói: “Ta chính là Tây Lôi vương Dung Điềm, từ hôm nay trở đi, Đông Phàm trở thành thuộc quốc của Tây Lôi. Ta cam đoan, ở trong mắt ta, con dân Đông Phàm cũng như con dân Tây Lôi, đều quý giá như nhau, ta sẽ cho các ngươi cuộc sống công bình, yên ổn giàu có, nếu ai dám xâm phạm Đông Phàm, vậy hắn chính là kẻ thù của ta. Ta cũng cam đoan, Đông Phàm vương ở Đông Phàm địa vị vẫn tôn quý như cũ, hắn được hưởng hết thảy vương quyền, tại đây, không ai có quyền trên Đông Phàm vương, cho dù ta cùng với Minh vương, cũng không thể bạc đãi Đông Phàm vương. Nhưng sau khi vị Đông Phàm vương này lâm chung, người khác trong vương tộc Đông Phàm không thể tái kế thừa vương vị, Đông Phàm vương vị từ nay về sau sẽ biến mất, lúc đó, Đông Phàm chính thức trở thành một phần của Tây Lôi ta.”

Phượng Minh nắm chặt cơ hội phát huy mị lực, cũng sải từng bước tới trước, đứng sóng vai cùng Dung Điềm, cất cao giọng nói: “Tây Lôi vương sẽ cho các ngươi cuộc sống công bình, yên ổn và giàu có, hỡi bách tính Đông Phàm, các ngươi có nguyện ý không?”

Không khí dưới thành đã nóng như núi lửa sắp phun trào, vô số người lên tiếng hô lớn: “Nguyện ý! Nguyện ý!”

“Nguyện ý! Nguyện ý!”

Trong đó không thể thiếu trợ giúp của tâm phúc của Lộc Đan.

Lộc Đan thấy mọi người ưng thuận hứa hẹn của Dung Điềm, lộ ra biểu tình vừa lòng. Quay đầu đi, ánh mắt ôn nhu nhìn Đông Phàm vương, nhẹ giọng hỏi: ”Ta khiến cho Đại vương mất đi Đông Phàm, Đại vương hận ta chăng?”

Đông Phàm vương nhìn dân chúng phía dưới, rồi chăm chú nhìn Lộc Đan nói: ”Quốc sư sao lại nói ra lời ấy, không có quốc sư, ta sẽ chẳng có gì cả. Cho dù không có Tây Lôi Dung Điềm, Đông Phàm trong tay ta có thể bảo trụ bao lâu? Giang sơn này trong mắt ta, so ra kém ngươi một nụ cười. Quốc sư, ngươi có thể cười với ta một lần nữa được không?”

Lộc Đan trong lòng bi thương, lộ ra một nụ cười diễm dương. Hắn nắm tay Đông Phàm vương, phát hiện tay người trong lòng lạnh như băng,run rẩy liên tục.

Đêm đó trước kia chưa từng yên bình như vậy.

Thái hậu biết được tin tức dưới thành, xa xa đã thấy hài tử của nàng cùng Phượng Minh ở trên đầu tường uy phong lẫm lẫm, tám chín phần đã đoán được sự tình, vừa kích động vừa tức giận, cơn nóng giận khiến nàng hoàn toàn mất đi dáng vẻ Thái hậu , lệ rơi trong mệnh lệnh ám sát toàn bộ tướng lĩnh Đông Phàm.

Hiện tại đại thế đã định, nàng không muốn chạm mặt Lộc Đan, âm thầm phái người thông tri với Dung Hổ rằng nàng đã ở dưới thành.

Thuộc hạ của Dung Điềm, một khắc cũng không trì hoãn, lập tức bắt đầu lấy nùng tương,vì người Đông Phàm tạo ra vaccin bệnh đậu mùa.

Phượng Minh thầm hỏi: “Ngươi ở nơi này tạo ra nùng tương(*) bệnh đậu mùa ?” (*đại để là cái chất dịch tương trong nốt đậu mùa)

Liệt Nhi lắm miệng đáp: “Đại vương từ Tây Lôi tới đây khi đã suy nghĩ sẽ dùng kế sách tốt nhất để đối phó Đông Phàm, làm sao không chuẩn bị tốt nùng tương bệnh đậu mùa? Chúng ta quơ được binh lính Bắc Kỳ, một nửa thả bệnh đậu mùa, một nửa ngưu đậu, cái loại bệnh đậu mùa này là bệnh lâu dài trên người, một đám trói lại giấu ở nơi bí mật. Lấy nùng tương trên người bọn họ là được .”

Phượng Minh không quen xài loại thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, lắc đầu nhíu mày.

Dung Điềm hừ lạnh nói: “Liệt Nhi, Phượng Minh đang nói nhỏ với ta, sao ngươi nghe kĩ vậy?”

“Liệt Nhi không dám.” Liệt Nhi thụt cổ, lui về phía sau hai bước.

Qua giờ Tí, mọi người mệt mỏi trở lại hoàng cung, Dung Hổ đã biết được nơi Thái hậu dẫn theo bốn ngàn cao thủ. Ám sát các tướng lĩnh thành công, bất quá thương vong thảm trọng, cơ hồ đã chết hơn tám trăm người. Những tử sĩ này đều là những người Dung Điềm tốn nhiều tâm huyết âm thầm bồi dưỡng, một người chết cũng khiến người khác đau lòng.

Thái hậu giả trang thành một tướng lãnh cấp thấp ẩn trong quân, Dung Hổ dẫn hơn ba ngàn hộ vệ hộ tống tiến cung. Dung Điềm đã nghiễm nhiên trở thành chủ Đông Phàm tương lai, không ai có thể phản đối hộ vệ tùy thân của hắn.

Nơi này dù sao không phải hoàng cung Tây Lôi, nói cái gì cũng phải cẩn thận một chút.

Phượng Minh cả người xương cốt phát đau, đang định cùng Dung Điềm hảo hảo tắm rửa một cái, nghỉ ngơi một chút, Lộc Đan lại phái người đến báo, sau nửa canh giờ Đông Phàm vương sẽ đích thân tới đây, trình công văn quy thuận chính thức.

Phượng Minh khó hiểu nói: “Chẳng lẽ không thể đợi đến mai sao?”

Dung Điềm lại tựa hồ hiểu được chuyện gì, gật đầu đồng ý .

Hai người tắm rửa rồi thay phục sức, tọa ở trong phòng khách chờ Đông Phàm vương cùng Lộc Đan. Lộc Đan biết rõ đạo lý dùng người thì không nghi người, nghi người thì không dùng người , đối với Dung Điềm vẫn chưa có phòng bị, đứng ở ngoài cửa, đem tất cả tâm phúc thị vệ ở lại bên ngoài, cùng Đông Phàm vương đi vào.

Phượng Minh chưa từng thấy qua trường hợp chính trị chính thức, khẩn trương nói: “Ngay tại tiểu cung điện này, có thể chính thức hay không? Không có trình tự hay quy củ riêng biệt gì hay sao?”

Dung Điềm trấn an nói: “Lộc Đan chính là vì không muốn để cho Đông Phàm vương khó chịu, mới cố ý lựa chọn tại tiểu cung điện, mau mau làm cho xong việc đi. Gốc rễ quân đội đã muốn nhổ bỏ, Lộc Đan đã cùng chúng ta đạt thành minh ước, Đông Phàm vương lại trước mặt mọi người tuyên bố quy thuận, hiện tại bất quá là hình thức, ở trên tờ giấy ký cái danh là xong.”

Phượng Minh lúc này mới gật gật đầu.

Chỉ nghe Dung Hổ trang nghiêm thông báo nói: “Khởi bẩm Đại vương, Đông Phàm Đại vương giá đáo.”

Bức rèm che chớp lên, Đông Phàm vương mặc phục sức Đại vương Đông Phàm long trọng, đỉnh đầu chân trâu vương miện rũ xuống tượng trưng vương quyền Đông Phàm, xuất hiện trước mặt bọn họ. Khuôn mặt ngay ngắn không lộ vẻ gì, con ngươi vừa trỗng rỗng vô định, lại vừa như cất giấu điều gì đó tinh túy sâu xa nhất. Hai tay của hắn cầm một công văn hoàng sắc, bước vào phòng khách từng bước, bỗng nhiên dừng lại, chậm rãi quay đầu.

Lộc Đan cách rèm thở dài: “Ta ở bên ngoài chờ Đại vương. Từ nay về sau, Đại vương có rất nhiều chuyện phải làm một mình.”

Tùy ý người trong lòng, một mình trong phòng khách đối diện với Dung Điềm cùng Phượng Minh, khẽ liếc nhìn ra ngoài định ngồi xuống nhưng lại thôi.

Phượng Minh nhìn ánh mắt trống rỗng của Đông Phàm vương, cảm thấy không đành lòng, đứng lên ôn nhu nói: “Đại vương mời ngồi.”

Ba người ngồi xuống, Phượng Minh khẩn thiết nói: “Dung Điềm đã đáp ứng quốc sư, Đông Phàm mặc dù quy thuận, nhưng địa vị của Đại vương không thay đổi, vẫn là người tôn quý bậc nhất Đông Phàm. Đại vương yên tâm, chúng ta sẽ hảo hảo đối đãi Đại vương cùng tộc nhân của Đại vương.”

Đông Phàm vương hơi động, cảm kích nhìn Phượng Minh, thấp giọng nói: “Đa tạ Minh vương. Quốc sư đã không nhìn lầm người.”

Dung Điềm chú ý nhìn bên hông hắn, quả nhiên đeo Vô Song kiếm.

Chính là Vô Song kiếm, khiến Lộc Đan yêu Đông Phàm Vương như mạng không tiếc mà để Dung Điềm đạt được mục đích của mình.

Không khí trầm mặc trong phòng trở lại, ti bạch hoàng sắc trên bàn dài chậm rãi mở ra.

Phượng Minh ngừng thở. Mặc kệ nghi thức này đơn giản cỡ nào, giờ khắc này vĩnh viễn ghi lại trong lịch sử , đánh dấu một quốc gia được cường thịnh, một quốc gia bị chôn vùi.

Dung Điềm nhìn tên và quốc ấn của Đông Phàm Vương, rồng bay phượng múa ký xuống cái tên sẽ tỏa sáng trên lịch sử sau này của chính mình.

Liệt Nhi thần tình ngưng trọng, hai tay thật cẩn thận nâng công văn quy thuận, chầm chậm đọc lên.

“Đông Phàm nhân thần chỉ mà tồn, nhân thần chỉ mà hưng. Nay Minh vương cứu vớt con dân Đông Phàm khỏi đại họa ôn dịch, cũng là ý chỉ của thần linh. Đông Phàm không dám làm trái thần linh, nguyện cả nước quy thuận Tây Lôi. Từ nay về sau Đông Phàm chi giang sơn, tức Tây Lôi chi giang sơn; con dân Đông Phàm, tức là con dân Tây Lôi. (đoạn này bạn muốn để nguyên cho nó long trọng)

Sau khi ta từ trần, Tây Lôi Vương, chính là Đông Phàm vương.

Trân trọng lập thệ này,đời đời bất hối.”

Lộc Đan tĩnh tọa sau rèm, yên lặng lắng từng chữ Liệt Nhi đọc ra, tới cuối cùng, nghe thấy bên một tiếng thở dài bên trong, là Phượng Minh khẽ thở dài: “Minh ước rốt cục định ra rồi.”

Tiếng thở dài nhẹ nhàng của Phượng Minh truyền vào tai Lộc Đan, giống một tiếng chuông tế nhị sâu xa. Dung mạo tuyệt mỹ kinh thế dật ra một cái mỉm cười thê lương, Lộc Đan tựa lưng, chậm rãi, nhắm hai mắt lại.

Cuối cùng một giọt nước mắt trong suốt, theo khóe mắt tràn ra, vô thanh vô tức, chảy xuống đôi tay đã dâng giang sơn Đông Phàm cho Dung Điềm.

Ngoài phòng gió Bắc mạnh dần lên, rèm cửa rất nặng cũng nhịn không được lay động.

Trong bóng đêm lạnh giá, bông tuyết trắng noãn từ trên trời rơi xuống, vũ điệu nhẹ nhàng, như hài tử xinh đẹp xoay vòng, giống như nụ hôn của thần linh đã từng ôn nhu chăm chú ngắm nhìn đất nước xinh đẹp này.

Không có bao nhiêu người Đông Phàm biết, ngay trong trận đông tuyết này, bọn họ mất đi một vị Quốc sư Đông Phàm tài trí mưu lược kiệt xuất nhất từ trước tới nay.

Không có bao nhiêu người có thể lần theo dòng lịch sử để kiếm tìm một hòn bảo thạch bị che dấu, để tìm dưới cái danh bán nước một ái ý sâu lắng và một cơ trí sâu sắc.

Nhưng, bởi vì hắn, đất nước này được một cường quốc như Tây Lôi chiếu cố, mà ở thời đại Thập nhất quốc rung chuyển khỏi bị chiến hỏa tập kích; cũng bởi vì hắn, lịch sử có Tây Lôi Minh vương khó có thể quên, tại đây thực hiện ân điển hơn xa việc bao nhiêu nước phải quy thuận Tây Lôi nhiều.

Dân chúng nơi này mãi mãi không thể biết được, những ngày hạnh phúc an nhàn của bọn họ sau này, là sinh mệnh sặc sỡ lóa mắt mà ngắn ngủi.

Biết tin Lộc Đan chết, Phượng Minh đau thương ôm chặt Dung Điềm trong đêm bão tuyết, mở to hai mắt mà không thể ngủ được.

Cậu nhớ, Lộc Đan từng nói, sau khi vì cậu thi pháp khôi phục nguyên khí, sinh mệnh của Lộc Đan chỉ còn lại có bảy ngày. Đêm nay, vừa lúc là đêm thứ 7 sau khi Phượng Minh hôn mê.

Dung Điềm không nói gì, đêm trắng trôi qua.

Rạng sáng, Dung Hổ báo lại: “Đông Phàm vương phái người tới đưa thứ này.”

Phượng Minh xốc tấm lụa phủ trên hộp gỗ vuông lên, đúng là Vô Song kiếm đêm qua Đông Phàm vương đeo bên mình, tầm mắt chạm đến vỏ kiếm hoa văn quen thuộc, cả người ngây dại.

Dung Hổ ở bên nói: “Đông Phàm vương nói, những kiện vật trong đời Quốc sư cho hắn đều có ích, duy độc vật ấy, là chẳng có tác dụng gì, không bằng trả lại cho Tây Lôi vương.”

Liệt Nhi lúc này từ bên ngoài chạy như bay trở về, thở dốc, nói: “Thuộc hạ vừa tới xem qua tẩm cung của Đông Phàm Vương , Đông Phàm vương không ở đó, ngay cả linh cữu để đựng thi hài của Quốc sư đã chuẩn bị cũng không còn, tất cả mọi người đang đi tìm bọn họ .”

Phượng Minh không nói được lời nào, bỗng nhiên tông cửa xông ra.

Dung Điềm ở phía sau cậu, nhưng lại không kịp ngăn trở, cả kinh nói: “Phượng Minh, ngươi đi đâu vậy?” Vội vàng đuổi theo ra ngoài.

Dung Hổ cùng Liệt Nhi cũng liều chết đuổi theo.

Sau một đêm bão tuyết, đến giờ tuyết vẫn chưa ngừng rơi, trong cung tuyết đọng thành nhiều tấc. Phượng Minh liề mạng sau khi mọi người truy hô to, dùng tốc độ trước nay chưa từng có chạy như điên, cho đến khi trước mặt là quảng trường trước Thiên địa cung, đột nhiên dừng nhanh cước bộ, thở hồng hộc cúi người, khi đứng thẳng dậy, trong mắt đã tràn đầy lệ quang.

Trước mắt một mảnh trắng noãn, trên bậc thang trước đại môn của Thiên địa cung, hai thân hình ngồi ôm nhau trước mắt, đã bị phủ một tầng tuyết trắng.

Người đã bị tuyết đọng che giấu khuôn mặt kia, ôm lấy thi hài Lộc Đan, chấm dứt sinh mạng mình ở nơi lần đầu gặp gỡ khắc cốt ghi tâm.

Trong cuộc đời hắn, e rằng chỉ làm một chuyện trái ý Lộc Đan.

Lộc Đan cả ngày lẫn đêm hết lòng lo lắng, Lộc Đan trước khi chết tiêu phí hàng vạn hàng nghìn tâm huyết, đều theo một lần duy nhất hắn tùy hứng mà phó mặc.

Ánh mặt trời như cũng bi thương chiếu rọi xuống Phượng Minh.

Lâm Ấm đi, Thương Nhan đi, Quân Thanh đi, Quân Đình đi, Lộc Đan đi, Đông Phàm vương đi…

Vô số sinh linh bi thương,đã đi…

Sống hay chết là thật sự như thế, trước đại thế cuồn cuộn, sức mạnh của ái tình cùng sức mạnh của bản thân… lại xa vời như thế…

Phượng Minh không thể kiềm chế, đối mặt với trời đất mênh mông, tê thanh khóc rống.

Một cái ôm ấm áp từ sau thắt lưng truyền đến, Phượng Minh dựa người vào ***g ngực vững chắc, Dung Điềm đã tới rồi.

“Dung Điềm, ” Phượng Minh chứa chan nước mắt, nức nở nói: “Đừng rời khỏi ta, đừng sinh ly hay tử biệt , ta không thể chịu đựng được đâu.”

Giọng nói trấn an ấm áp quen thuộc của Dung Điềm truyền đến : “Chúng ta sẽ không như thế, dù là sinh ly hay tử biệt, cũng sẽ không.”

“Nhất định nhé.” Phượng Minh yếu ớt nói: “Sáng sớm nay, nếu Đông Phàm vương tâm không có ý nghĩ thiện lương, trả Vô Song kiếm giải trừ lời nguyền độc địa, có lẽ giờ ta đã chết rồi.”

” Phượng Minh ngốc, ” Dung Điềm thở dài: “Cho dù hắn không trả Vô Song kiếm, ngươi tuyệt đối cũng không chết.”

Phượng Minh mở to mắt, lấy làm lạ hỏi: “Chẳng lẽ độc chú là giả?”

“Vô Song kiếm là một trong tam đại kỳ khí của Tây Lôi ta, độc nguyền đương nhiên không phải là giả.” Dung Điềm thản nhiên nói: “Chính là ta có thể đón Thái hậu ra khỏi hoàng cung, lại làm sao lưu lại tam đại kỳ khí để cho Đồng Nhi tặng người lung tung được?”

Toàn thân cứng ngắt một hồi.

“Vô Song kiếm giả có thể giấu được Lộc Đan?”

Dung Điềm khinh miêu đạm tả – nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Vỏ kiếm đương nhiên là thật sự, kiếm bị đổi thôi. Kỳ quái, ngươi năm đó đã đeo qua Vô Song kiếm, mũi kiếm rất cùn, so với kiếm của ngươi lần này kém hơn rất nhiều, hôm qua lúc ngươi dùng nó giết địch không thấy nó rất bén hay sao?”

Phượng Minh không bị Dung Điềm dời đi lực chú ý, phát hiện sơ hở nói: “Ngươi trước đã an bài Vô Song kiếm giả trong hoàng cung rồi sao? Không tiếc lưu lại vỏ kiếm thật, nhất định là biết nó có thể giúp ngươi, bất quá ngươi làm sao biết Đồng Nhi sẽ đem nó đưa cho Lộc Đan?”

Dung Điềm hung hăng cắn tai cậu một ngụm: “Minh Vương thân ái của ta ơi, ngươi chừng nào thì mới có thể toàn tâm toàn ý tín nhiệm năng lực của Tây Lôi Vương ta đây một chút ? Cùng ngươi nói rất nhiều lần, Tây Lôi nơi nơi đều là thân tín của ta, tìm vài người ẩn núp bên người của Đồng Nhi, cấp hắn đề nghị tặng lễ vật thì có gì là khó khăn?”

Phượng Minh gắt gao ôm lấy hắn, lớn tiếng nói: “Ta mặc kệ, ta muốn cùng ngươi đeo Vô Song kiếm chân chính. Từ nay về sau, ngươi sinh ta sinh, ngươi tử ta tử. Vô luận sinh tử, cũng không thể đem chúng ta tách ra.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.