PHƯỢNG VU CỬU THIÊN

Q.8 – Chương 6 – Chương 6



Hương vị của cao lương mỹ vị bay vào trong mũi, khiến miệng mọi người đều muốn hoạt động.

Các thị nữ động tác cực mĩ khom người đặt từng đĩa món ăn lên bàn trước mặt mọi người, lại có người khác nhấc nắp trên từng đĩa tinh xảo lên. Mị Cơ tốn không ít tâm huyết để làm ra yến tiệc lớn này, đều hiện ra trong đáy mắt Phượng Minh.

Đã ngửi thấy hương vị, hình dáng của món ăn cũng tương đối đẹp mắt. Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân đã tự mình xuống bếp, đương nhiên phải có chỗ hơn người. Bất quá, cho dù Phượng Minh đã chuẩn bị tâm lý, vẫn không khỏi thầm thán phục một tiếng.

Trên bàn gồm bốn món ăn chính, là chá cô đôn hải mã(cá ngựa chưng chim cô), thanh quái hải sâm(hải sâm xào), linh chi long ngư bảo(cá hầm linh chi), thanh chưng đối hà (tôm he hấp

Không nói đến những thứ khác, chỉ riêng hải mã, hải sâm, long ngư, đối hà, đều là hải sản cao quý, ở Vĩnh Ân có tiền cũng đừng hòng mua được, đến như Phượng Minh ở hoàng cung Tây Lôi sống an nhàn sung sướng, cũng chưa từng hưởng thụ qua bữa ăn xa xỉ như vậy.

Nhờ phúc của khoa học kỹ thuật hiện đại, với phi cơ cùng tủ lạnh hiện đại, mọi người ở đại lục ăn hải sản cũng chỉ coi như là hưởng thụ bình thường. Nhưng đổi lại là thời đại Thập nhất quốc mà nói, các món ăn trước mặt đều sang quý hơn bình thường. Cần bao nhiêu tiền của cùng sức người , mới có thể đem chúng tươi ngon đến Vĩnh Ân , giao cho mười ngón tay nhỏ dài của Mị Cơ , tỉ mỉ chế biến thức ăn?

Thật lòng mà nói, thật sự đã quá mức xa xỉ .

Một Mị Cơ ẩn cư,làm cách nào có được bản lĩnh như vậy?

“Tiêu Thánh Sư, Đại vương, Minh Vương , thỉnh dùng.” Mị Cơ tao nhã nâng tay thỉnh, mỉm cười nhìn Dung Điềm .

Dung Điềm liếc nhìn đồ ăn trước mặt một cái, gắp một khối long ngư, bỏ vào miệng thưởng thức, khen: “Thịt cá mịn màng, có vị ngọt thanh, có thể đem hương vị của long ngư duy trì được tuyệt vời như thế, trù nghệ của Mị Cơ tiến bộ rất nhiều.”

Mị Cơ nhận được lời khen của Dung Điềm, cười nói: “Đây đều phải cám ơn tiên sinh mang đến hải sản tươi sống, bằng không, Mị Cơ có trù nghệ, cũng không thể bộc lộ a.”

“Đó là đương nhiên, đa tạ tiên sinh.” Dung Điềm hướng Tiêu Túng nâng chén kính rượu, quay đầu hướng Phượng Minh nói: “Tiên sinh có trong tay đoàn thuyền khổng lồ nhất Thập nhất quốc, hải sản này đều là tiên sinh ở bờ biển dùng băng vận chuyển tới. Nếu không có tiên sinh, hôm nay chúng ta tuyệt không có lộc ăn.”

Ra vậy, thảo nào nói hắn phú khả địch quốc. Người này đối với đại nghiệp tương lai của Dung Điềm nhất định sẽ có trợ giúp rất lớn, may mắn hắn là sư phụ của Dung Điềm.

Phượng Minh nghĩ đến đây, cũng muốn tốn chút tâm tư lôi kéo, kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Túng: “Giao thông chính là huyết mạch của kinh tế, có được đoàn thuyền khổng lồ nhất Thập nhất quốc, cũng không thể bằng kiếm thuật là có thể làm được, tiên sinh nhất định có tư duy kinh thương hơn người . Phượng Minh kính tiên sinh một ly.”

Ở lâu trong vương tộc thật giả lẫn lộn, tất nhiên sẽ học được không ít bản lĩnh bên ngoài. Phượng Minh đột nhiên nổi lên tinh thần nịnh hót một câu, quả nhiên nói mạch lạc rõ ràng, khí độ bất phàm.

Tiêu Túng mới đáp lại một chén với Dung Điềm, thần sắc luôn bí hiểm không mặn không nhạt, không biết chỗ nào trong lời nói của Phượng Minh làm xúc động hắn, nhưng lại làm cho trên mặt hắn lướt qua một tia biểu tình phức tạp.

Tiêu Túng ngẩng đầu lên, ánh mắt lãnh liệt như kiếm ở trên mặt Phượng Minh đảo một vòng, nâng chén lên, cư nhiên ngửa đầu uống một chén.

Với tính tình hắn mà nói, đã là nể mặt Phượng Minh rất nhiều.

“Ta cũng muốn kính Tiêu Thánh Sư một ly.” Tiếng cười như chuông bạc của Mị Cơ truyền đến, mềm mại đáng yêu nâng chén: “Mị Cơ phải kính tiên sinh. . . . . .” Mang theo ánh mắt như dòng điện ung dung bắn về phía Tiêu Túng, suy tư một lát, chân thành tha thiết nói: “. . . . . . Chỉ có tiên sinh, mới có thể dạy bảo ra một nhân vật Tây Lôi vương như vậy. Mị Cơ thay mặt nữ tử trong thiên hạ vi Tây Lôi vương mộng oanh hồn khiên, thỉnh tiên sinh uống cạn chén này.”

Mỹ nhân như vậy, ngay cả Tiêu Túng cũng không nhẫn tâm cự tuyệt, thản nhiên cười, đã nâng chén uống .

Tiếng ti trúc được chuẩn bị hảo, từ ngoài phòng giống như bị gió lay động, xa xa phiêu vào trong sảnh.

Đã qua ba chén, Tiêu Túng cầm chén rượu lật sấp, trầm giọng nói: “Rượu hưng đã qua, không nên lãng phí trù nghệ của Mị Cơ .”

Lúc này mọi người mới bắt đầu động đũa.

Mị Cơ nhu uyển động lòng người, rất hiểu đạo đãi khách. Nàng như diễn viên chính trong dạ yến(tiệc tối), cách chế biến thức ăn, chuyện thú vị của các quốc gia, đều êm tai nói tới.

Người trong phòng vừa nghe nàng ôn nhu nói chuyện, vừa hưởng thụ giai hào mỹ tửu (món ngon rượu ngon), khách và chủ đều cực kì vui vẻ.

Phượng Minh nhân lúc rảnh rỗi, tiến đến bên tai Dung Điềm, thấp giọng nói: “Nói thật, ta càng nhìn càng cảm thấy Mị Cơ là nữ nhân tốt.”

Dung Điềm liếc cậu một cái cảnh cáo: “Ngươi tửu lượng không cao, không nên uống nữa.”

“Nhưng dù sao mà nói nàng. . . . . .” Phượng Minh thì thào.

Dung Điềm nháy mắt, Thu Lam từ phía sau đi lên, tay chân nhanh nhẹn đem bầu rượu trên bàn Phượng Minh cầm lên tay, lui trở về.

Sau khi ăn xong món chính, thì tới các loại điểm tâm cùng hoa quả tươi được bưng lên.

Gió đêm chậm rãi thổi vào, thanh sảng (nhẹ nhàng khoan khoái) hợp lòng người.

Dạ yến đã gần kết thúc.

Tiêu Túng vẫn không lên tiếng, yên lặng ngồi ở chủ vị của mình. Lúc này ánh mắt di chuyển, dừng ở trên người Phượng Minh đang cùng Dung Điềm thì thầm, bỗng nhiên trầm giọng nói: “Minh Vương thỉnh sang đây, để ta nhìn kỹ.”

Vì thân phận đặc thù của hắn, trong lời nói tự nhiên có một cỗ quyết đoán khiến người khác không thể không tuân theo. Phượng Minh sửng sốt, nhìn Dung Điềm, đáp: “Được “

Trên người Tiêu Túng phát ra khí tức lẫm liệt khiến người khác không dám làm càn, ngay cả Phượng Minh cũng trở nên quy củ, cung kính đi đến trước mặt hắn, cùng hắn khoanh chân ngồi xuống, thành thật hỏi: “Tiên sinh có gì căn dặn?”

Tiêu Túng cao thấp đánh giá cậu một phen, Phượng Minh chỉ cảm thấy chính mình bị ánh mắt sắc bén soi mói đến tận xương cốt, nhưng hiện tại cậu thân là Tây Lôi Minh Vương , vì thể diện của Dung Điềm, nói gì cũng không thể tỏ ra quá mức nhát gan, đành miễn cưỡng ngửa đầu ưỡn ngực, nín thở thừa nhận khảo nghiệm vô thanh của Tiêu Túng.

Từ khoảnh khắc Tiêu Túng mở miệng, cả phòng liền tĩnh lặng.

Ánh mắt của Dung Điềm, một chút cũng không rời khỏi hai người.

“Thỉnh Minh Vương vươn hai tay ra.” Ánh mắt nhàm chán xem kỹ xong, Tiêu Túng rốt cục cũng chậm rãi mở miệng.

Phượng Minh nghe lời vươn hai tay ra,đưa đến tầm mắt Tiêu Túng.

Cậu được Dung Điềm nuông chiều sống an nhàn sung sướng, việc nặng gì cũng không cần làm, lại có Thu Lam tận tâm chăm sóc, bởi vậy mười ngón tay trắng noản, màu da trong suốt, đẹp đến cực điểm.

Đây là một đôi tay mà nam nữ nhìn vào đều cảm thấy cảnh đẹp ý vui.

Nhưng Tiêu Thánh Sư chỉ liếc mắt một cái, trong mắt liền ẩn ẩn lộ ra thất vọng cùng không cam lòng. Xem xong, không có cảm tình nói: “Minh Vương thỉnh quay về chỗ đi.”

Phượng Minh đầu đầy mờ mịt, không biết đắc tội hắn chỗ nào, ngoan ngoãn trở về bên cạnh Dung Điềm, ủy khuất liếc Dung Điềm một cái.

Dung Điềm thừa dịp người khác không chú ý, từ dưới bàn để bàn tay to lên đùi cậu, nhẹ nhàng vỗ một cái, an ủi.

Thân là đệ tử duy nhất của Tiêu Túng, hắn rất hiểu tính khí của Tiêu Túng. Hành vi vừa rồi của Tiêu Túng, tuyệt đối không có ác ý, ngược lại, vị kiếm sư đệ nhất thiên hạ này rõ ràng là tính toán thu Phượng Minh làm đồ đệ.

Chính là hắn thật sự không rõ, lấy thiên phú của Phượng Minh, làm sao có thể lọt vào mắt xanh của Tiêu Túng luôn luôn cao ngạo?

Nhiều nhân tài thiên phú kì cao từng quỳ chết trước mặt ở Tiêu Túng, cũng không từng được Tiêu Túng để vào mắt.

Vì sao lại là Phượng Minh không chút thiên phú ?

Bàn tay bỗng nhiên bị Phượng Minh nắm chặt, Dung Điềm bị Phượng Minh hung hăng trừng mắt, mới ngạc nhiên phát hiện chính mình không yên lòng, bàn tay trấn an tựa hồ có ý chí của mình, hay là thói quen thành tự nhiên, thế nhưng lại chạm đến nơi không nên chạm ở yến hội.

“Tây Lôi vương suy nghĩ gì, mà nghĩ đến xuất thần như vậy?” Thanh âm của Mị Cơ từ bên kia truyền đến.

Dung Điềm vừa âm thầm kiên trì đặt tay trên đùi Phượng Minh, vừa đáp: “Đang nghĩ chuyện của Thái hậu.”

Lần này bọn họ trở về cũng không cùng Thái hậu gặp mặt. Vị Thái hậu Tây Lôi này gặp phải sóng gió luôn tự hành động, quyết định về Tây Lôi trước , chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến hồi quốc của Dung Điềm.

Tính cách mạnh mẽ vang dội như thế, khiến Dung Điềm rất là đau đầu.

“Nguyên lai là Thái hậu.” Mị Cơ gật đầu nói: “Thái hậu thật sự là nữ nhân khiến người khác ngưỡng mộ. Chí tôn trong thâm cung, có thể vì Tây Lôi vương đến tận Đông Phàm , lại đích thân lẻn vào hoàng cung địch quốc. Vốn Mị Cơ cũng khuyên bảo mãi, thỉnh nàng không nên ly khai trước khi đoạt lại Tây Lôi vương vị, nhưng thật sự vô phương.”

Khi Phượng Minh thấy bọn họ tiến vào binh doanh tuần tra cố ý rơi lại phía sau, cùng Thu Lam Dung Hổ nói chuyện phiếm, cũng không nghe thấy bọn họ nói chuyện với nhau, không biết tình huống của Thái hậu. Giờ phút này vừa nghe, mới biết được Thái hậu đã xuất phát, hổ thẹn kêu to.

Đều là Dung Điềm sắc dục huân tâm, tắm rửa cũng quá thú tính, hại cậu tay chân đều nhuyễn đến mức phải lết tới tham gia dạ yến, làm sao còn sức mà hỏi hành tung của Thái hậu?

Thật sự là đại bất hiếu!

Dung Điềm nói: ” Tuy rằng Đồng Nhi chưa có hành động gì, hiện tại dù sao cũng đang nắm giữ vương quyền. Thái hậu lẻn về như vậy , không khỏi khiến người khác lo lắng a.”

“Không cần lo lắng.” Tiêu Túng nói.

Dung Điềm biết hắn xưa nay không nói mạnh miệng, nếu đã mở miệng, nhất định âm thầm phái không ít thủ hạ võ nghệ cao cường bảo hộ Thái hậu, cảm kích liếc hắn một cái: “Đa tạ tiên sinh.”

Mọi người rượu say bụng no, điểm tâm cùng hoa quả tươi cũng đã dùng không ít, đã đến lúc dạ yến kết thúc.

Bất quá tựa hồ tất cả mọi người không định làm cho tối nay qua đi như vậy, bọn thị nữ tiến lên dọn bàn, Dung Điềm chủ động đứng lên tới trước Tiêu Túng, chủ động nói ra: “Ta bồi tiên sinh trở về.”

Tiêu Túng xoay người, thật sâu liếc hắn một cái, gật đầu nói: “Hảo.” Vui vẻ bước đi.

” Phượng Minh, tối nay ta sẽ trở về. Ngươi ngoan ngoãn đợi ta.”

Mị Cơ cười nói: “Thật đúng lúc, ta đang muốn lưu Minh Vương lại nói chuyện phiếm. Đại vương cho Minh Vương tự do một tối được không?”

Dung Điềm nhìn Phượng Minh.

Phượng Minh đang ở binh doanh, nghĩ tới Dung Điềm không biết khi nào trở về, một người ở trong phòng trống thì buồn lắm, gật đầu nói: “Trở về cũng không làm gì, ta cùng Mị Cơ nói chuyện phiếm tốt hơn.”

Dung Điềm gật đầu, an ủi mặt Phượng Minh một chút, rốt cuộc kiềm chế không được, ở trên môi Phượng Minh hôn nhanh một cái.

Phượng Minh không nghĩ tới hắn dám làm trò xằng bậy trước mặt mọi người , sợ hãi kêu một tiếng, khi muốn trừng hắn một cái, phát hiện Dung Điềm đã xoay người, mau chóng đuổi theo bóng dáng của Tiêu Túng.

Phượng Minh bất đắc dĩ, đành phải xoay người, đối Mị Cơ nhún nhún bả vai: “Như vậy, chúng ta đi đâu nói chuyện phiếm?”

“Minh Vương là khách quý, đương nhiên là phải cấp Minh Vương chiêu đãi mà nam nhân trong thiên hạ đều tha thiết mơ ước a.”

” Chiêu đãi mà nam nhân trong thiên hạ đều tha thiết mơ ước?”

Mị Cơ nhìn cậu thần thái đáng yêu, phát ra tiếng cười giống như chuông bạc: “Có thể vàokhuê phòng của Mị Cơ , chẳng lẽ không phải là chiêu đãi mà nam nhân trong thiên hạ đều mơ ước sao?”

Lời này tuyệt không nói khoác.

Diễm danh của nàng vang khắp thiên hạ, ngay cả ở trong đề thi lựa chọn thái tử của Bắc Gian vương, cũng đưa ra tìm một bức họa của nàng.Namnhân trong thiên hạ, có mấy người không nghĩ vào khuê phòng của nàng khám phá một lần?

Mị Cơ rất tự nhiên một tay kéo Phượng Minh, đến khuê phòng của mình. Tới cửa, hương hoa đã tràn ngập qua cánh mũi, Phong Linh thanh thanh thúy giữa trời đêm phiêu đãng.

Ngoài cửa đã có vô số phong tình bay ra, không biết bên trong sẽ là tình cảnh thế nào.

Mị Cơ dừng lại, nhìn về phía Thu Lam Dung Hổ theo sát ở phía sau Phượng Minh, cười nói: “Có thể để ta cùng Minh Vương tán gẫu riêng một lúc được không?”

Nếu đổi lại là người khác, Dung Hổ cùng Liệt Nhi không nói hai lời sẽ lắc đầu.

Nhưng Mị Cơ quen biết Dung Điềm nhiều năm, đối với Dung Điềm yêu thương nồng nàn, mấy lần Dung Điềm gặp nạn, đều là Mị Cơ ra mặt nghĩ cách cứu viện. Ở A mạn giang giả vờ ôm Dung Điềm, lừa gạt Nhược Ngôn , cuối cùng rốt cục cứu Phượng Minh về. Thời điểm Phượng Minh ở Vĩnh Ân hôn mê, Dung Điềm lại lưu lại nơi Mị Cơ ẩn cư, phân phó vạn nhất gặp chuyện không may có thể cầu cứu nơi này.

Trừ Thái hậu ra, Mị Cơ là nữ nhân Dung Điềm tín nhiệm nhất.

Mọi người nghĩ, khuê phòng của Mị Cơ cũng không tiện để nhiều người vào, lập tức tránh ra.

“Chúng ta chờ ở ngoài đi.” Dung Hổ cúi người đối Mị Cơ, lui xuống.

Mị Cơ ôn nhu cười nói: “Đa tạ .” Dắt Phượng Minh đi vào khuê phòng.

Mùi thơm từng đợt xông lên.

Xa hoa, ti mạn tầng tầng lớp lớp, ngay phòng khách là những tấm thảm nhất tịch hoa văn treo đầy, tựa hồ bao trùm cả mặt đất.

Xốc rèm cửa thứ hai lên, bên trong sảnh nhỏ hiện ra một chiếc bàn thấp. Bên bàn có hai vị khách nhân, nghe thấy tiếng bước chân, đều quay đầu lại cười nói với Mị Cơ vừa bước vào: “Quả nhiên đã mời tới.”

Một bóng người nhỏ nhắn mềm mại vội vàng đứng lên, thướt tha hướng Phượng Minh chào hỏi: “Minh Vương biệt lai vô dạng?” Giọng nói và dáng điệu tươi cười quen thuộc, làm cho Phượng Minh ngạc nhiên dừng bước.

Cậu sửng sốt nửa ngày, quay đầu nhìn về phía Mị Cơ đang mỉm cười đứng bên cạnh, thở dài: “Có thể thấy được chỗ an toàn nhất, có đôi khi cũng sẽ biến thành chỗ nguy hiểm nhất.”

Mị Cơ kia vẫn là bộ dạng nhàn nhã lạnh nhạt: “Thỉnh Minh vương trước không nên giận, Mị Cơ dám cam đoan, nơi này không người nào dám mang ác ý với Minh vương.”

“Ta làm sao dám tức giận? Thịt đã nằm trên thớt rồi.” Phượng Minh cười khổ.

Đột nhiên gặp phải nguy hiểm, nếu đã bị lừa vào, làm sao còn cơ hội trốn thoát.

Dung Điềm không ở bên cạnh, nguy hiểm thật lớn chính là động lực tốt nhất khiến đại não hoạt động. Rất nhiều khảo nghiệm Phượng Minh đã từng trải qua bắt đầu phát huy tác dụng, tốc độ hoạt động của tế bào thần kinh so với mọi ngày nhanh gấp trăm lần.

Một khi trạng thái được nâng lên cao nhất, thần thái của Phượng Minh từ bên trong tỏa ra ngoài, thong dong ngồi xuống bàn, hướng Mị Cơ mỉm cười khen một câu: “Ta nhớ ra rồi, ngươi là người Phồn Giai .”

Quay đầu nhìn đôi uyên ương khổ mệnh đối diện: “Để ta đoán, Đồng quốc Đại vương Khánh Đỉnh cùng Diệu Quang gặp phải ám sát trong thành Hàm Quy, chính là kiệt tác của các ngươi đi?”

Chính xác.

Người bị Diệu Quang làm cho không thể ở lại Bắc Gian , hận không thể đem Diệu Quang bầm thây vạn đoạn, ngoài đôi uyên ương khổ mệnh Bác Lăng cùng Phồn Giai Tam công chúa Phồn Chi này, còn ai vào đâu?

Tứ vương tử Bắc Gian Bác Lăng tuấn mỹ như xưa, chính là trên nét mặt thêm chút tang thương, nghe Phượng Minh nói xong, ánh mắt Bác Lăng chuyển hướng bảo kiếm trong tay, không cam lòng đáp: “Bác Lăng vô dụng, Khánh Đỉnh đã bị bảo kiếm này chém đầu, lại để Diệu Quang chạy thoát.”

Lại nói tiếp, đối tượng ám sát chính của bọn họ là Diệu Quang , Khánh Đỉnh chính là một người không may mắn.

Nghe câu trả lời Bác Lăng xong, Phượng Minh âm thầm kêu khổ.

Nếu Bác Lăng dám tự tay ám sát Khánh Đỉnh, kiếm thuật nhất định tương đối khá. Hiện tại gã gần trong gang tấc, kiếm lại ở trong tay, tuy rằng chưa ra khỏi vỏ, nhưng nếu dùng kiếm phong lên cái cổ non mềm của mình thì hiệu quả không khác lắm .

Ai có thể nghĩ đến, chính mình đang ở trung tâm binh doanh canh phòng nghiêm ngặt, hẳn là nơi an toàn nhất lại bị người xem như con thỏ thoải mái mà đến bắt đây?

Thật sự là xúi quẩy vô cùng.

Phượng Minh miễn cưỡng nặn ra một cái tươi cười khó coi: “Tứ vương tử không phải vì giết không được Diệu Quang, liền tính toán xoay qua tìm ta khai đao đi? Cái này hình như thật không có đạo lý. . . . . .”

“Chúng ta tới gặp Minh Vương , vì muốn dâng một lễ vật cho Minh Vương, để biểu thị thành ý hòa hảo của chúng ta.” Phồn Giai Tam công chúa ung dung mở lời.

Bác Lăng vươn tay ra, đưa một hộp gấm hình vuông ra, để lên trước mặt Phượng Minh, hòa nhã nói: “Với lễ vật này, cùng Tây Lôi Vương liên tục đại thắng, cùng trở thành chủ thiên hạ.”

Hộp gấm hình vuông nhìn không lớn lắm, tuy rằng niêm phong rất tốt, nhưng vẫn dấu không được mùi máu tươi nhàn nhạt bay vào chóp mũi.

Phượng Minh cũng đoán được bên trong là cái gì, vội vàng ngăn hành động tiếp theo của Bác Lăng: “Không cần mở ra.” Đẩy hộp gấm cách xa bản thân một chút, mới hít sâu, hai tay mở ra, vô cùng thẳng thắn thành khẩn nói: “Các ngươi lừa ta đến đây, còn tặng một phần lễ vật, thiên hạ sao có thể có chuyện tốt như vậy? Được rồi, mạn thiên khai giới, lạc địa hoàn tiễn*. Hai người có điều kiện gì, cứ việc nói ra đi.”(*: ta không hỉu)

Bác Lăng thu hồi tay muốn mở hộp, cười như không cười nhìn Phượng Minh : “Chẳng lẽ Minh Vương không muốn tận mắt thấy đầu Khánh Đỉnh một lần, vì Tây Lôi Vương cao hứng một chút sao?”

“Giết chóc vĩnh viễn sẽ không làm cho người tốt thực sự cao hứng.” Phượng Minh thấy hắn thái độ vô lễ, nhớ tới lời dạy bảo của Dung Điềm, đàm phán khi bị công kích phải phản ứng, bằng không khí thế liền thua,khuôn mặt lúc này lạnh dần.

Đối phương hai người có yêu cầu đối với Phượng Minh, định trước dùng tình cảnh nguy hiểm đe dọa, sau đó đưa đầu Khánh Đỉnh lên, đối phó Phượng Minh mềm yếu, thủ đoạn vừa mềm vừa cứng cùng tiến hành, nhất định có thể thành công. Không ngờ thủ đoạn mới dùng được một nửa, thái độ của Phượng Minh ngược lại trở nên lúc lãnh lúc nhiệt, không khỏi kinh ngạc liếc nhau.

Hai người thấy không ổn liền thu liễm , lập tức sửa lại thái độ, hòa ái cười nói: “Minh Vương nói có lý. Giết chóc quả thật không phải là một chuyện tốt.”

Tam công chúa đi thẳng vào vấn đề: “Lần này chúng ta đến, vì vội vàng cầu Minh Vương giúp một việc.”

Trong lòng Phượng Minh âm thầm cảnh giác. Trải qua nhiều giáo huấn như vậy, cậu đã tổng kết ra vô số kinh nghiệm quý giá, trong đó cái quý giá nhất chính là ── vô luận người khác muốn làm gì với Dung Điềm, sẽ chọn cậu để xuống tay.

Giống như cậu là uy hiếp của Dung Điềm vậy.

Đáng giận.

Tuy rằng cơn giận không có chỗ để xả ra, nhưng cậu chưa quên bảo kiếm trong tay Bác Lăng, nên không đến mức phát hỏa, suy tư một hồi, mở miệng hỏi: “Người mà Tam công chúa muốn?”

Trên mặt Bác Lăng cùng Tam công chúa xẹt qua tia ngạc nhiên, liếc nhau một cái.

Tam công chúa nói: “Minh Vương sao biết chúng ta muốn người?”

Đầu óc Phượng Minh ở thời điểm càng cấp bách thì xoay chuyển càng nhanh , giả vờ thần bí cười: “Tam công chúa có nhớ rõ, trước khi Diệu Quang đến Bắc Gian, từng đến đô thành Tây Lôi, cùng ta gặp mặt một lần?”

Đôi mắt xinh đẹp của Tam công chúa chợt trợn lên: “Ý của Minh Vương là . . . . .”

“Ý của ta là . . . . .” Phượng Minh đầu óc xoay chuyển nhanh, mơ hồ tìm thấy được điều gì đó, nhưng nháy mắt lại theo khe hở trốn mất, dù sao người đối diện cũng không tốt lành gì, lại dùng kỹ xảo đối phó Lộc Đan, đơn giản ăn nói lung tung: ” Hành tung của Tam công chúa cùng Bắc Gian vương tử, sớm đã có người đoán được.”

Bác Lăng rất thông minh, bất động thanh sắc cầm chặt kiếm, hắc hắc cười rộ lên: ” Lời Minh vương nói không có lý. Đã biết chúng ta ở đây, Minh Vương sao lại đồng ý một mình tới gặp?”

Phượng minh âm thầm sắp xếp lại suy nghĩ.

Không biết Dung Điềm cùng Tiêu Túng nói chuyện gì, bây giờ còn chưa đi tìm. Phượng Minh thấy lo lắng, mặt lạnh lùng cười nói: “Diệu Quang đã bị Đại vương hiện tại của Phồn Giai Long Thiên uy hiếp, đành phải tới Bắc Gian liên hôn, chỉ cầu tự bảo vệ mình. Tính toán cực khổ của các ngươi ở Bắc Gian bị Diệu Quang một phát phá hư, chút nữa tánh mạng khó giữ được, đành phải lại chạy về Phồn Giai. Tam công chúa vốn là huyết mạch vương tộc Phồn Giai, Bác Lăng vương tử văn võ song toàn, đáng tiếc trong tay không có sức mạnh, bằng không cùng Long Thiên tranh đoạt vương vị vẫn có thể liều mạng đi.”

Nói quanh co một hồi, Bác Lăng cũng không thay đổi, nói: “Ta vẫn không rõ, vì sao Minh Vương đồng ý mạo hiểm tới gặp chúng ta.”

Phượng Minh hít sâu, bày ra biểu tình chân thành tha thiết nhất: “Bởi vì yêu cầu của các ngươi, ta rất có thành ý đáp ứng.”

Vừa dứt lời, trên mặt Bác Lăng liền lộ ra biểu tình kỳ quái. Phượng Minh thấy hắn thần sắc bất thường, thầm kêu không tốt, không khỏi lui ra phía sau.

Bác Lăng đem ánh mắt xoay chuyển hai vòng trên người Phượng Minh , đột nhiên thay đổi đề tài, chậm rãi nói: “Chúng ta có thể cứu được tánh mạng, toàn bộ dựa vào Mị Cơ cô nương nhớ đến huyết mạch cuối cùng của Phồn Giai vương tộc, biết được tin Diệu Quang đến Bắc Gian, phái người cho chúng ta biết, để chúng ta có thể chạy trốn kịp lúc.” Cảm kích nhìn Mị Cơ, tiếp tục nói: “Mai phục trong Hàm Quy muốn ám sát Diệu Quang , đúng lúc gặp được Diệu Quang cùng Đồng quốc Đại vương Khánh Đỉnh lén lút giao dịch, vốn định nhân cơ hội giết Diệu Quang, ngờ đâu chỉ giết được Khánh Đỉnh.” Thở dài thật sâu một hơi.

Cơ hội ngàn năm một thuở như vậy, lại để cho Diệu Quang chạy thoát, Bác Lăng cùng Tam công chúa đều biết rõ sau này muốn loại bỏ kẻ thù này sẽ càng khó .

Phượng Minh đã mơ hồ minh bạch.

Hai người này hiện tại không chỉ là người Diệu Quang muốn truy sát, còn là người bị Đồng quốc truy sát.

Bọn họ đã đến tình cảnh sơn cùng thủy tận.(đường cùng)

“Chuyện đến nước này, chúng ta không có nơi sống yên ổn, chỉ có thể cắn răng trở về Phồn Giai, lần nữa đoạt lại vương vị, mới có thể đảm bảo bình an.”

Tam công chúa nhắc tới Long Thiên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thù diệt vương tộc của ta, không thể không báo!”

Năm đó Phồn Giai vương tộc bị tàn sát, Long Thiên quả thật vô cùng cuồng bạo.

Phượng Minh nghĩ nàng là công chúa, hiện giờ lưu lạc đến tận đây, quả thực đáng thương, cố gắng hòa hoãn lại thái độ: “Công chúa không nên thương tâm, Long Thiên không phải là người tốt, ta cũng biết điều đó. Đồng quốc là đại địch của Tây Lôi, nếu ngươi đã lấy thủ cấp của Khánh Đỉnh, cũng coi như đã cho Dung Điềm một đại ân.” Âm thầm cân nhắc, nếu Tam công chúa có thể đoạt lại vương vị Phồn Giai , Ly quốc của Diệu Quang chẳng khác nào thêm một địch quốc bên cạnh, thật sự cũng không tệ. Liền hỏi: “Không biết Tam công chúa muốn bao nhiêu người?”

” Bao nhiêu?” Tam công chúa ngạc nhiên.

Phượng Minh cũng sửng sốt: “Không phải nói muốn mượn binh mã tấn công Phồn Giai hay sao?”

Bác Lăng vỗ trán: ” Quả nhiên Minh Vương đang hiểu lầm ta. Binh mã không cần cho mượn, chúng ta chỉ cần một cao thủ.”

Phượng Minh càng kỳ quái: “Cao thủ?”

“Một cao thủ có năng lực giết Long Thiên.” Bác Lăng nói.

Tam công chúa giải thích: ” Binh mã Long Thiên nắm giữ trên tay, đại bộ phận đều là nhân mã của Phồn Giai ta, chỉ là e ngại *** uy của Long Thiên, nên không dám phản kháng.”

Bác Lăng nói: “Chúng ta vẫn giữ liên lạc với cố nhân ở Phồn Giai, chỉ cần Long Thiên vừa chết, Tam công chúa xuất hiện , lập tức có thể tiếp quản tất cả.”

Chịu giáo huấn sâu sắc của Dung Điềm “Không hiểu cũng phải giả vờ hiểu”, nhưng bây giờ Phượng Minh vẫn lộ ra biểu tình mê muội, nháy đôi mắt đen nhánh: “Có cao thủ nào có thể tùy tiện giết chết quân vương của một nước sao?”

Tam công chúa lộ ra tươi cười xinh đẹp tới cực điểm: “Ngoài Tiêu Thánh Sư ra, còn ai có năng lực như vậy chứ?”

Phượng Minh miệng há to .

Mục tiêu tất nhiên là sư phụ Dung Điềm!

Nhân vật kia vừa nhìn bộ dáng đã biết cao ngạo vô pháp câu thông(không có cách khai thông), chịu đáp ứng ám sát Long Thiên sao?

Phượng Minh vừa kinh ngạc vừa kỳ quái: “Các ngươi muốn tìm Tiêu Thánh Sư, thế nào lại tới tìm ta?”

Vấn đề này của Phượng Minh vừa ra khỏi miệng, một cái tươi cười quỷ dị, bỗng nhiên từ khóe môi Bác Lăng nổi lên.

Bác Lăng nháy mắt Tam công chúa, Tam công chúa vô lực thở dài: “Xem ra Minh Vương đối với thân thế của chính mình, tuyệt không hiểu rõ đi.”

” Thân thế của ta?” Phượng Minh có biết chút nội tình gia đình. Thành thật mà nói, cậu đối với thân thế của chính mình, cũng không hiểu rõ lắm.

Vốn là Thái tử Tây Lôi, sau lại đổi thành nhi tử của lão Dung Vương, nhưng vị đại tướng Đông Phàm Thương Nhan bất hạnh qua đời lại hình như cho rằng cậu là nhi tử của một cố nhân. Bất quá Thương Nhan nói cũng có lý, lão Dung Vương cho dù không có nhân tính, cũng không nên đem cốt nhục của mình tiến cung làm kẻ chết thay cho Thái tử Tây Lôi.

Xem ra Mị Cơ đối với nội tình của Tam công chúa bọn họ cũng không rõ ràng, nàng vốn vẫn nở nụ cười yếu ớt thản nhiên ngồi bên, lúc này nhíu lại hàng mi duyên dáng tinh tế, cuối cùng mở miệng hỏi: ” Thân thế của Minh Vương, cùng Tiêu Thánh Sư có quan hệ gì?”

Bác Lăng đối với trợ giúp lần này của Mị Cơ rất cảm kích, thấy nàng đặt câu hỏi, không hề thừa nước đục thả câu, hướng Mị Cơ cười cười, ôn nhu đáp: “Bởi vì Tiêu Thánh Sư chính là phụ thân của Minh Vương.”

Phụ thân?

Giống như trên đầu bị người ta dùng chiêng vàng gõ thật mạnh một cái, trên mặt Phượng Minh giấu cũng giấu không được biểu tình kinh ngạc cùng khiếp sợ, triệt để ngây dại.

Người kia từ nhỏ đã bị đưa vào hoàng cung Tây Lôi , lúc còn tại thế chịu hết mọi người lăng nhục, sau đó không biết bị mưu hại hay là tự sát mà chết đuối – con rối Thái tử An Hà, lại chính là nhi tử thân sinh của Tiêu Thánh Sư?

Thập nhất quốc, uy danh ẩn ẩn áp đảo quân chủ các quốc gia, nghiễm nhiên nhưvô miện chi vương (vua không ngai) – Đệ nhất kiếm sư Tiêu Túng – nhi tử thân sinh?

Trong phòng một mảnh yên tĩnh.

Phượng Minh chậm rãi cúi đầu, đánh giá thân thể tứ chi của mình một chút, cậu thật sự chưa từng nghĩ tới lai lịch của thân thể này rất cao quý. Chính là địa vị phụ thân lớn như thế, như thế nào An Hà một chút cũng không được thơm lây? Ánh mắt chuyển qua Mị Cơ bên kia, nặn ra nụ cười khổ: “Không biết Tiêu Thánh Sư tổng cộng có mấy nhi tử?”

Tiêu Túng danh khắp thiên hạ, khuôn mặt thanh dật anh tuấn, tại thời đại mạnh được yếu thua, nam nhân hấp dẫn* như vậy, nữ nhân nguyện hiến thân nhất định không ít.(thực ra qt so sánh như miếng thịt quay nóng,ta thấy kì quá nên sửa lại)

Mị Cơ giống như lần đầu tiên thấy Phượng Minh , tỉ mỉ quan sát cậu, thật lâu sau mới nhíu mi nói: “Tiêu Thánh Sư không có nhi tử.” Đôi mắt đẹp ở trên khuôn mặt tuấn tú hoang mang của Phượng Minh vừa chuyển, thở dài: “Mọi người đều biết, nếu hắn muốn một nhi tử, đã muốn thật lâu .”

Phượng Minh sửng sốt, nguyên lai Tiêu Túng cũng không phải có quá nhiều con nối dòng lưu lạc bên ngoài mà bản thân không biết, một nam nhân phú khả địch quốc như vậy, cư nhiên đến bây giờ còn chưa có nhi tử?

Nếu Tiêu Thánh Sư trên đời chỉ có một cốt nhục, cậu, không không, thân phận của An Hà, chẳng phải so với Tây Lôi vương tử càng khó lường?

Mọi người hiển nhiên đều nghĩ đến đây, đồng thời nín thở suy tư, ánh mắt phức tạp tập trung ở trên người Phượng Minh . Trong lúc yên tĩnh , tiếng bước chân trầm ổn rất nhanh truyền đến, lọt vào tai giống như đang ở xa, một lát đã tới ngoài mành, mọi người đang trầm tư chưa kịp phản ứng lại, mành đã bị nâng lên, một thân hình cao lớn thẳng tắp hầu như chặn hết cửa vào.

Dung Điềm đứng đó, sắc mặt như thường lệ, chỉ là ánh mắt sắc bén như ưng, trước tiên ở trên mặt Mị Cơ liếc một cái, không nhanh không chậm liếc Bác Lăng cùng Tam công chúa một cái, mới nhìn hướng Phượng Minh, thản nhiên nói: “Phượng Minh, ngươi lại đây.” Hắc mâu(con ngươi đen) đột nhiên trầm xuống.

Tuy rằng hắn không tức giận, người ở đây đều cảm thấy trái tim kịch liệt nhảy lên, hình như ngay cả hô hấp đều trở nên khó khăn, Mị Cơ vẫn là lần đầu tiên thấy được ánh mắt lạnh lùng như thế của Dung Điềm , không khỏi giật mình, Bác Lăng cùng Tam công chúa đứng mũi chịu sào lập tức bị uy thế của Dung Điềm khiến cho khó chịu.

Chỉ có Phượng Minh thấy Dung Điềm , tâm đang hoang mang lo sợ nhất thời trấn định, vội vàng thành thành thật thật đến bên cạnh Dung Điềm.

Bác Lăng vốn định trước sắp xếp thỏa đáng Phượng Minh, ai ngờ Dung Điềm bỗng nhiên xuất hiện. Phượng Minh từ trước mặt đi ra, bảo kiếm ngay trên bàn, bằng kiếm thuật của gã muốn ngăn cản Phượng Minh cũng không phải là việc khó.

Nhưng thanh kiếm hướng tâm can bảo bối của Tây Lôi Vương , nhi tử độc nhất của Tiêu Thánh Sư, này không phải muốn chết sao? Bác Lăng tâm tư xoay chuyển nhanh chóng, đau khổ chịu đựng kích thích muốn cưỡng ép Phượng Minh, trơ mắt nhìn Phượng Minh bình yên đi tới bên cạnh Dung Điềm. Ngày đó gã thiếu chút nữa thì đoạt được thái tử vị của Bác Lâm, tri thức cũng không như người thường, biết phía mình ưu thế đã mất, ngược lại lộ ra tươi cười, ngang nhiên đứng dậy: “Bác Lăng bái kiến Tây Lôi Vương.” Chắp tay, tiêu sái cúi đầu, làm một cái đại lễ.

Không đợi Dung Điềm trả lời, đứng thẳng dậy, thẳng thắn nói: “Không dối gạt Tây Lôi Vương, Bác Lăng cùng Tam công chúa lần này không ngại cầu khẩn Mị Cơ cô nương ra tay cứu giúp, thật sự là bất đắc dĩ. Lúc đó cưỡng ép Minh Vương đến Bác Lâm, hận ý của Tây Lôi Vương đối với chúng ta rất sâu, hiện tại nếu không đến tình cảnh sơn cùng thủy tận, sao chúng ta dám tới gặp Tây Lôi Vương? Bác Lăng đã sớm nghĩ thông suốt , việc này bất quá có hai kết quả, một là bị Tây Lôi Vương giết chết, một là được Tây Lôi Vương cứu, khả năng cái trước so với cái sau lớn hơn.” Thở dài một tiếng, nhìn thẳng Dung Điềm , “Bất quá cho dù chết ở trong tay Tây Lôi Vương, cũng so với chết ở trong tay Diệu Quang hoặc Long Thiên tốt hơn. nếu Tây Lôi Vương còn nhớ sai lầm quá khứ của Bác Lăng, cứ việc xuống tay đi.”

Gã thấy chết không sờn, chậm rãi mà nói, khi ấy ngôn từ trong đó trực tiếp cảm động lòng người, chẳng những biểu tình động tác không thể bắt bẻ, đồng thời còn gián tiếp liên lụy Mị Cơ.

Vị Tứ vương tử Bác Lăng này, lại nhanh trí như vậy.

Phượng Minh ở một bên nhìn ngây người, quay đầu nhìn Dung Điềm . Sắc mặt Dung Điềm từ lúc vào cửa đến bây giờ đều không có biến hóa, ánh mắt lạnh lùng thản nhiên, giống như không yên lòng, tản ra uy nghiêm bễ nghễ thiên hạ, lẳng lặng nghe lời Bác Lăng nói xong, mới bình tĩnh mở miệng: “Tứ vương tử đoán đúng rồi.”

Trong lòng mọi người run sợ, đang cân nhắc thâm ý trong lời nói của hắn.

Dung Điềm lạnh lùng nói tiếp: “Ta quả thật sẽ không bỏ qua kẻ nào dám đối với Phượng Minh bất lợi.” Tay đưa về phía sau, Dung Hổ theo Dung Điềm vội vàng đi tới, vẫn quỳ gối phía sau Dung Điềm, gặp Dung Điềm đưa tay, lập tức hai tay dâng bảo kiếm.

Hàn quang chợt lóe, Dung Điềm kiếm đã xuất vỏ, thẳng hướng Bác Lăng . Hắn theo học Tiêu Túng , tức giận xuất kiếm, không thể coi thường, Bác Lăng chỉ cảm thấy hoa mắt, một trận hàn khí bức tới mi tâm, gã cũng là cao thủ kiếm thuật, sắc mặt đột nhiên thay đổi, đột nhiên vội vàng thối lui về phía sau.

Tam công chúa cả kinh hoa dung thất sắc*, thét to: “Tây Lôi Vương kiếm hạ lưu tình!”.(mặt mày tái nhợt)

Dung Điềm không để ý tới tiếng thét chói tai của Tam công chúa, mũi kiếm hướng đến mặt bàn, cổ tay khẽ nhúc nhích, bảo kiếm Bác Lăng đặt ở mặt bàn đã bay đến giữa không trung, bay về phía Bác Lăng.

Dung Điềm quát: “Bổn vương không giết người tay không, rút kiếm của ngươi ra.”

Bác Lăng miễn cưỡng dừng bước, hốt hoảng còn chưa bình tĩnh, trên mặt bị kiếm khí của Dung Điềm xẹt vài vết máu, chật vật không chịu nổi. Gã cầm bảo kiếm Dung Điềm quăng đến, vừa ngẩng đầu thấy, lợi kiếm Dung Điềm cầm trong tay đã đến trước mặt, uy thế cường đại vô cùng.

Gã hiểu rõ Dung Điềm không thể so với Phượng Minh , tuyệt không thể xem thường, nếu không dùng thủ đoạn kinh thiên, hôm nay nhất định đem mạng để lại trong này, mắt thấy Dung Điềm lại muốn xuất kiếm, dứt khoát đem trái tim bình ổn, ném bảo kiếm trên tay ra phía sau, cười lạnh nhìn về phía Phượng Minh : “Minh Vương không muốn biết mẫu thân của mình là ai sao?”

Mẫu thân của An Hà?

Phượng Minh trong lòng khẽ động, hình như Dung Điềm phát hiện, dừng lại kiếm thế, quay đầu lại xem xét liếc Phượng Minh một cái, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm Bác Lăng , hai mắt sáng ngời hữu thần: ” Nếu ngươi thành khẩn khai báo, bổn vương cam đoan an toàn sau này của Tam công chúa.” Tình thế khi bước vào vừa xem đã hiểu ngay, hắn không đoán cũng đoán được Bác Lăng từng âm thầm tính kế Phượng Minh, loại chuyện này lại dám phát sinh ở dưới mắt hắn, thì làm sao chịu dễ dàng buông tha Bác Lăng ?

Tam công chúa nghe xong, đứng cạnh Bác Lăng, lãnh đạm nói: “Đa tạ ý tốt của Tây Lôi Vương, vợ chồng chúng ta đồng sinh cộng tử(sống chết có nhau), Phồn Chi tuyệt không sống cho qua ngày.”

Dung Điềm cười lạnh hai tiếng, thu kiếm lại. Phượng Minh mềm lòng, chưa chắc nguyện ý tận mắt thấy hai nam nữ tâm cơ khó lường này đầu rơi máu chảy, quát: “Dung Hổ, bọn họ giao cho ngươi , trước vãn thiện ngày mai, bổn vương phải biết được đáp án.”

Mị Cơ không ngờ được Dung Điềm không bị lời nói mê hoặc, mà lại quyết định thật nhanh, thấy Tam công chúa cùng Bác Lăng bị trói đi, vội hô lên: “Đại vương xin nghe ta nói, Tam công chúa bọn họ cũng không có ác ý, lần này đến bất quá là muốn quy thuận Đại vương. Long Thiên là địch nhân chung của các ngươi, nhiều đồng minh liên thủ khống chế địch, không phải tốt hơn sao? Hơn nữa bọn họ đã vì Đại vương giết chết Khánh Đỉnh Đồng quốc, đem đầu hắn đến làm lễ gặp mặt.”

“Nếu muốn quy thuận bổn vương, vì sao phải gặp Phượng Minh trước?” Dung Điềm thở dài, tra bảo kiếm vào vỏ, trầm trọng hỏi: “Mị Cơ, vì sao ngay cả ngươi cũng đối với ta như vậy?” Một tia thất vọng lướt qua trên khuôn mặt kiên nghị.

Ở trong doanh địa an toàn nhất, Phượng Minh cũng bất tri bất giác , bị nữ nhân mình tín nhiệm dụ vào cạm bẫy.

Vì sao luôn có người dùng trăm phương nghìn kế, muốn cướp đi Phượng Minh ở bên hắn?

Dung Điềm ánh mắt lợi hại như kim, đâm vào trong lòng đau nhức của Mị Cơ.

Nàng cả đời lấy mỹ mạo vang danh thiên hạ, biết thức thời, khắp nơi được mọi người quan tâm, tuy rằng Dung Điềm lòng đã có chủ, đối với nàng cũng luôn luôn ôn nhu hữu lễ. Nhưng lúc này, chỉ bằng một ánh mắt của Dung Điềm, nàng đã hiểu được.

Nàng dùng hết toàn bộ tâm tư tranh thủ chôn vùi ở hôm nay.

Sau hôm nay, địa vị của nàng ở trong lòng Dung Điềm đã không còn tồn tại nữa.

Vì Phượng Minh .

Bất luận kẻ nào trong thiên hạ, chỉ cần khiến Dung Điềm cảm thấy đối với Phượng Minh không an toàn, từ nay về sau sẽ mất đi tư cách tiếp cận Dung Điềm.

Vì Phượng Minh gặp mặt vợ chồng Bác Lăng trong một lát ngắn ngủn, bao nhiêu năm nàng khổ tâm dấu diếm nhu tình ái ý, đều không còn nữa.

Mị Cơ bi thương cười nói: “Đại vương muốn Mị Cơ trơ mắt nhìn huyết mạch cuối cùng của vương tộc Phồn Giai bị hủy đi, mà không đưa tay giúp đỡ sao? Phồn Giai mặc dù không phải nơi tốt nhất trên đời, dù sao cũng là cố hương của ta. Cái gì cũng không cần nói, nếu ta đáp ứng với bọn họ, đã biết sẽ chọc giận Đại vương. Bất quá, Mị Cơ xin thề với trời, cho dù Tây Lôi Vương không tới, Mị Cơ cũng tuyệt không để Minh Vương bị thương tổn gì.” Ngữ khí lạnh dần, hỏi Dung Điềm : “Đại vương cũng muốn giao Mị Cơ cho Dung Hổ hay không?”

Dung Điềm sâu sắc dừng ở tuyệt mỹ nữ tử cùng mình có nhiều dây dưa, khóe môi hiện lên một tia thương cảm, lắc đầu nói: “Không.”

Phượng Minh vẫn lo lắng Dung Điềm nổi giận sẽ trút giận lên Mị Cơ, lúc này âm thầm thở dài nhẹ nhõm, vội vàng cầm đại chưởng thô ráp Dung Điềm.

Mị Cơ nghe xong câu trả lời của Dung Điềm, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, giống như người ngọc băng lãnh, thật lâu lạnh lùng nói: “Ta muốn nghỉ ngơi , nếu không định nhốt ta, thỉnh Đại vương mang Minh Vương trở về đi. Bất quá, Tam công chúa là hy vọng cuối cùng của vương tộc Phồn Giai ta, hy vọng Đại vương niệm tình bọn họ giúp Đại vương giết Khánh Đỉnh, không cần vận dụng đại hình với một nữ tử.” Chậm rãi đẩy qua hộp gấm trên bàn chứa đầu Khánh Đỉnh.

Đồng quốc cùng Tây Lôi cạnh nhau, từ trước đến nay căm thù lẫn nhau, đầu Khánh Đỉnh là sự tình trọng đại, Dung Điềm có chán ghét Bác Lăng cùng Tam công chúa đi nữa, cũng không thể không nhìn đại lễ này.

Hắn thái độ làm người cẩn thận, biết lá gan Phượng Minh nhỏ, ôn nhu nói với Phượng Minh: “Ngươi nhắm mắt lại.” Xoay người mở hộp gấm ra, đầu Khánh Đỉnh rõ ràng ở bên trong, hai mắt giận dữ mở to, vẻ mặt hoảng sợ gần chết, không biết Bác Lăng từ đâu tìm được bậc thầy bảo tồn thi thể lợi hại như vậy, lại làm cho trông rất sống động.

Vợ chồng Bác Lăng tuy rằng đáng giận, nhưng vì hắn tiêu diệt Đại vương địch quốc, cũng coi như có phần cống hiến.

Dung Điềm nhìn đầu địch nhân, bất động thanh sắc đóng hộp gấm, nhìn thấy hồng nhan tri kỷ quen biết nhiều năm ngồi thẳng ở trước bàn, sắc mặt trắng như tượng, ngay cả lòng dạ sắt đá, cũng không chịu thất vọng, gật đầu nói: “Hảo, bổn vương đáp ứng ngươi, tuyệt không khó xử Tam công chúa .” Gọi thị vệ ngoài cửa, phân phó hắn đi gặp Dung Hổ : “Tạm hoãn dụng hình, lấy lễ Tam công chúa đối đãi.”

Phượng Minh thấy tình hình khẩn trương hơi chút hòa hoãn, trong lòng yên ổn một chút, mới nhớ tới thân sinh phụ mẫu của An Hà, không khỏi đau đầu, lời nói nghẹn đầy mình muốn cùng Dung Điềm bàn bạc, thấp giọng nói: “Chúng ta trở về đi, để Mị Cơ nghỉ ngơi ” cúi đầu tính bắt lấy tay của Dung Điềm dắt ra bên ngoài, bỗng nhiên ngạc nhiên nói: ” Trên tay ngươi như thế nào đỏ một mảnh ni? Sơn đỏ bên trong hộp không có gì chứ?” Cầm lấy một góc tay áo của mình muốn giúp Dung Điềm lau sạch.

Còn chưa chạm tới tay Dung Điềm, một lực mạnh mẽ đột nhiên vọt tới, đẩy hắn ngã trên mặt đất. Phượng Minh ngạc nhiên ngẩng đầu, chính là Dung Điềm đẩy hắn.

Dung Điềm đem tay giơ lên giữa không trung, cẩn thận phân tích phiến hồng kia.

Trên khuôn mặt luôn bình tĩnh, lúc này lại lộ ra biểu tình sợ hãi.

Phượng Minh bị bộ dáng của hắn dọa sợ: “Làm sao vậy?” Tiến nhanh tới vài bước.

Dung Điềm thế nhưng tránh về phía sau, giơ song chưởng lên ngang ngực, quát khẽ: “Đừng tới đây!”

Trong nháy mắt, trong phòng bị tĩnh mịch cực đáng sợ bao phủ.

” Dung Điềm?” Phượng Minh thử nhẹ nhàng hô một tiếng.

Dung Điềm cũng không trả lời, nhìn thật sâu Phượng Minh một cái, hắc sắc đặc biệt trong chỗ sâu nhất của con ngươi, cơ hồ dọa sợ Phượng Minh.

Cảm giác đại họa lâm đầu đang tới.

Từ khi Dung Điềm đẩy Phượng Minh ra Mị Cơ đã biết không ổn, dù sao ái ý đối với Dung Điềm đã cắm sâu vào trong lòng, kìm lòng không được chạy đến bên Dung Điềm, nhìn thoáng qua hồng ban trên tay hắn, thất thanh kinh hô một tiếng.

“A!” Đột nhiên tay gắt gao bưng kín miệng, đôi mắt đẹp trừng lớn, giống như gặp chuyện tình đáng sợ nhất trên đời.

Sợ hãi nặng nề giấu ở trong khoảnh khắc trầm mặc này.

Nguy cơ thật sâu giống như ma trảo cào qua tâm Phượng Minh, cơ hồ ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn, miễn cưỡng kiềm chế , dùng thanh âm bình tĩnh hỏi: ” Dung Điềm, đã xảy ra chuyện gì?” Nhưng trong thanh âm này cất giấu run rẩy, so với ban nãy càng nhiều hơn.

“Không phải đại sự gì. . . . . .” Dung Điềm nhìn chằm chằm hai tay của mình, giống như đó là một địch nhân không thể khinh thường, thật lâu sau thở ra một hơi, trấn định, trầm giọng nói: “Người tới, kêu Dung Hổ mang Bác Lăng cùng Tam công chúa đến đây.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.