Thông tin truyện

QUÁN CAFE ĐỊNH MỆNH

Tác giả:

Khoảng Lặng

Thể loại:

Truyện Ngắn

Nhóm dịch:

Trạng thái:

Đang cập nhật

Lượt xem:

164
0
Số lượng đánh giá: 0
Theo dõi

QUÁN CAFE ĐỊNH MỆNH

QUÁN CAFE ĐỊNH MỆNH
uong-1-ly-ca-phe-moi-ngay-giam-nguy-co-chet-som-hinh-2

Đã nhiều năm trôi qua, em như 1 bé nhóc trong lòng anh, nhưng giờ thoạt nhìn lại, bất chợt ngẫm nghĩ:” ai đây, cô bé năm xưa đây à”. Chiếc váy trắng thoáng nhẹ đung đưa trước gió, một cô gái nhỏ nhắn, tóc hơi hoe vàng, tóc ngắn ngang vai. Giọng em rất trầm và nhỏ nhe :” chào anh, anh đến lâu chưa”. Tôi như người trông mộng nhìn em, chưa nghe được câu hỏi nhưng cũng trả lời bâng quơ:” em ngồi đi, anh cũng mới đến thôi”.

Người như mất hồn hay là 1 phút chóc tê người, tôi chỉ biết nhìn em chầm chầm, mà không nghĩ xung quanh:” Anh ơi! Anh uống gì để em ghi ạ”. Em ấy như phát hiện :” gằn giọng, hmm”. Sở thích bây lâu , tôi chỉ thích café và nhâm nhi ngụm trà, ngoài ra cũng không có sở thích nào khác, chơi cờ cũng biết, nhậu nhẹt thì cũng vài lon, hình như thứ gì cũng chút ít… Nhiều lúc cũng nghĩ bản thân mình thật đơn giản, dễ mãn nguyện, mà tính tình thì cứ như ông già 70. Một hồi lâu cứ chầm chầm nhìn nhưng cũng không biết lí do vì sao, em ấy cứ khum khum mặt, dạng như e thẹn hoặc là do mình nhìn quá mức cho phép. Thật sự em rất đẹp, quán café đèn không sáng lắm chỉ đủ để nhìn thấy nhau, riêng em thì khác hắn, em ấy sáng hơn mọi người, lại rất rõ nét, chắc do chiếc áo trắng làm em khác biệt.

Ngồi cũng được phút chốc, tôi bắt đầu hỏi thăm em về gia đình và công việc. Em kể về công việc của mình, nói ước mơ mà mình sắp làm, em ấy yêu công việc , nhìn gương mặt em kể về công việc của mình, nhìn rất vui, rất hắng hái hiện rõ trên khuôn mặt tròn. Đôi mắt cứ nhấp nháy, to và tròn, nhìn rất là đẹp, nét vui buồn cứ thoáng trôi qua, hình như tôi đọc được cảm xúc qua câu chuyện mà em ấy kể. Bất chợt, tôi nghĩ về mình, thật chất mình muốn gì? Muốn thực hiện gì? Và tại sao tôi vẫn không thể làm!! Phút chốc tôi thầm hâm mộ em, tuy nhỏ hơn tôi 1 tuổi nhưng khoảng cách về trải nghiệm cuộc sống thì thua xa, tôi thấy mình thật nhỏ bé, một khoảng lặng trong tôi cứ trào lên, tôi nghĩ về nhiều thứ, về cái gọi là cuộc sống tôi đang làm.

Cô bé cũng hỏi tôi:” anh nay khỏe chứ, vậy anh không làm ở thành phố, về đây luôn à? anh định làm gì? Nhìn người thì bé xíu, gương mặt thì hiền lành, người ta hay nói “nhìn mặt mà bắt hình dong. Bây giờ là tôi mới biết, em ấy lanh lẹ , bắt chuyện lại rất nhanh, giữ quan điểm chính mình, nhìn môi thì bé xíu cứ nhấp nháy nhìn rất la đáng yêu.Hỏi thì rất là nhiều nhưng tôi chỉ ngắn gọn trả lời:” anh về quê lâu rồi và đang phụ gia đình thôi”.Em ấy thì nghe vậy cũng không hỏi thêm.

Thơi gian cứ trôi qua, câu chuyện thì kể hoài không hết !! Nhưng chắc chắn 1 điều không chối cải:” Tôi thích em ấy, tôi muốn được chăm sóc em dù là thầm lặng, tuy tôi vẫn chưa xứng với em, chưa thể làm những điều tốt nhất cho em, tôi sẽ cố gắng sẽ xứng đáng với em, và 1 ngày tôi sẽ đủ dũng khí, đứng bên cạnh em nói lời Anh Yêu Em”

Tác giả: Khoảng lặng

Các chương mới nhất

Danh sách chương

STT Chương Cập nhật

Bình luận