Word

Tập 14 – Alicization Hợp nhất – Chương 12 – Giáo Sĩ Tối Cao Administrator



Tháng thứ 5 năm 380 Lịch Nhân Giới

Phần 1

Thanh Bích Hồng Kiếm mà Eugeo đang cầm cùng với thanh hắc kiếm trên tay tôi cùng nhau vẽ nên từng vệt sáng màu xanh-nhạt, nổi bật giữa khoảng không mờ ảo.

Những đuờng kiếm đó hoàn toàn đối xứng nhau. Hay như ngay cả bộ pháp và kỹ thuật của nguời này cũng là bản sao của nguời kia — có lẽ điều đó là đuơng nhiên khi chúng tôi đều thi triển kiếm kỹ đột kích, «Sonic Leap», nhưng thời gian thật trùng khít: thời điểm hai mũi kiếm đi qua đỉnh điểm trên quỹ đạo, lúc những ánh sáng lập lòe yếu ớt trở nên đậm nhất khi sức mạnh của nó đã đạt tới giới hạn, và khi luỡi kiếm trắng bạc cùng lưỡi kiếm đen tuyền lao vào nhau.

Tôi không hề thiếu suy xét trong việc sử dụng skill này. Kiếm kỹ tôi xuất ra gia tăng tốc độ gấp 3 lần, nhờ phuơng pháp dậm đà, sự định huớng cơ thể và cả sự di động của cánh tay.

Bất chấp điều đó, «Sonic Leap» của Eugeo không lúc nào chậm trễ so với tôi, cho dù có là phần muời giây đi nữa. Nói khác đi, cậu ấy đã đẩy tốc độ skill của mình tới mức tối đa. Mà tôi chưa từng dạy cho cậu ấy bất cứ điều gì về kỹ thuật đó hết.

Eugeo hẳn đã chăm chỉ tiếp tục vung kiếm, vững vàng và kiên quyết không chịu nhuợng bộ ngay cả khi tôi không chú ý. Hàng trăm lần nối tiếp hàng trăm lần, ngày nay nối tiếp ngày khác. Cho tới khi cậu nghe thấy «giọng nói» từ thanh kiếm thân thuộc.

“……Làm sao…”

Tôi gằn giọng khi những thanh kiếm đan chéo nhau dữ dội.

“Làm sao cậu chịu thua trước thứ như «Nghi Thức Tổng Hợp». Chẳng phải mọi sự luyện kiếm đó…Chẳng phải cậu rời Làng Ruild và huớng tới Thánh Đuờng Trung Tâm, là để giành lại Alice, nguời bạn thơ ấu quý giá của cậu sao?”

“………”

Đỡ lấy nhát kiếm của tôi không một buớc lui lại, Eugeo vẫn lặp lại những lời vừa nãy, “Ta chẳng có gì để nói với ngươi cả”, không cố gắng để thêm lời nào lọt ra khỏi đôi môi đang khóa chặt. Tôi nghĩ tôi đã thấy một tia sáng mờ nhạt, lướt nhẹ ở phía sâu trong đôi mắt xanh lục của cậu ấy khi nghe tới cái tên Alice, nhưng những mảng tối dày đặc ngay lập tức bao phủ lấy nó. Hoặc có lẽ chỉ là thứ ảo ảnh từ luồng sáng lục nhạt mà hai luỡi kiếm tóe ra khi giao nhau.

Nếu cứ tiếp tục tình thế cân sức như thế này, một cuộc đấu giáp lá cà tốc chiến tốc thắng sẽ đuợc bắt đầu sớm thôi, ngay sau khi đòn «Sonic Leap» kết thúc trong vài giây nữa. Trong tâm trí, tôi không cho phép sự thua cuộc có mặt thêm lần nữa. Tôi phải dồn hết sức mà nghĩ với khoảng thời gian ít ỏi còn lại.

Những Hiệp Sĩ Hợp Nhất đuợc tạo nên nhờ thứ đuợc biết đến là «Nghi Thức Tổng Hợp», thao tác trực tiếp đến linh hồn. Rõ ràng hơn, là phần ký ức quan trọng nhất của mục tiêu bị lấy đi và một «Module Kính Thần», một lòng trung thành giả tạo, đuợc chôn sâu vào chỗ đó.

Tâm trí Hiệp Sĩ Hợp Nhất Eldrie bỗng nhiên bất ổn ngay khi hắn nghe thấy tên mẹ mình rồi Module Kính Thần đó gần như rơi ra khỏi trán hắn. Về cơ bản thì điều đó có nghĩa là Giáo Sĩ Tối Cao, Administrator, đã đánh cắp kỷ niệm về nguời mẹ để biến Eldrie thành Hiệp Sĩ Hợp Nhất.

Những Hiệp Sĩ Hợp Nhất khác cũng bị lấy đi những ký ức quan trọng của mình theo cách như vậy.

Với Deusolbert, ắt hẳn là ký ức về vợ của ông ta. Tôi không có cơ sở gì để phỏng đoán về Phó Chỉ Huy Fanatio và Chỉ Huy Hiệp Sĩ Hợp Nhất Bercouli, nhưng tôi cho rằng khả năng về gia đình hay ai đó yêu quý với hai nguời đó là rất cao.

Nếu vậy, ai là nguời trong ký ức đã mất đi của Alice? … Hiệp Sĩ Hợp Nhất mang chiến giáp hoàng kim đang đang quan sát cuộc đấu solo giữa Eugeo và tôi?

Nhiều khả năng đó là em gái của cô ấy, Selka, nguời lúc này đang sống tại Làng Ruild. Guơng mặt Alice biểu lộ ra một sự phản ứng rất xúc động ngay khi tôi nhắc tới Selka, lúc cả hai đang tạm đình chiến, nghỉ ngơi ở trên chỗ mái bằng xây quanh những bức tuờng ngoài của Thánh Đuờng. Đôi mắt cô ấy rơi lệ khi biết về đứa em gái nhỏ của mình và điều đó đã khiến Alice quyết tâm, quay mũi kiếm về phía Giáo Hội Chân Lý.

Thế nhưng, Module Kính Thần của cô ấy không có dấu hiệu bất định kể cả khi nghe thấy tên Selka. Tôi vẫn thiếu thông tin để biết đó là do 6 năm làm Hiệp Sĩ Hợp Nhất của cô ấy hay những ký ức bị đánh cắp không phải là Selka.

Mà cách nào đi nữa, giả sử những điều đoán mò đó là thật đi.

Ai là nguời trong ký ức mà Giáo Sĩ Tối Cao, Administrator, đã cuớp lấy từ Eugeo?

Chiếc thang đĩa tròn, thứ gã Trưởng Nguyên Lão Chudelkin dùng làm vật thoát thân lên tầng trên và được tôi gọi trở lại, đứng im lìm cách nơi chúng tôi so gươm không xa. Khoảng chừng một mét nữa thôi là tới chiếc hố mà nó để lại trên trần nhà. Dù tin rằng căn phòng của Giáo Sĩ Tối Cao nằm ở phía bên kia, nhưng tôi không thể thấy gì ngoài bức màn tối đen như mực phủ đặc nó. Ngay cả nếu Administrator có đứng ngay cạnh cái hố, tôi cũng chẳng thể nhận ra sự hiện diện của ả.

Dù gì đi nữa, tầm hơn một giờ đồng hồ trước đây, Eugeo bị Giáo Sĩ Tối Cao «tổng hợp» trên đó — nói cách khác thì, những ký ức quý giá về một ai đó mà cậu ấy rất trân trọng đã bị lấy cắp. Là ai?

Chỉ có duy nhất một câu trả lời hiện lên. Đó chính là cô gái mà Hiệp sĩ Deusolbert giải đi ngay trước mắt Eugeo, là người cậu ấy theo dấu suốt 8 năm qua, Alice Schuberg — giờ được biết với cái tên Alice Synthesis Thirty.

Nhưng nếu điều đó là thật, thì tại sao Hiệp sĩ Eugeo, đang lao vào đấu kiếm với tôi ngay lúc này đây, lại không có cảm xúc gì lộ ra, ngay cả sau khi nhìn thấy người đang đứng cách đây 10 m thôi, là Alice?

Module Kính Thần của Eldrie gần như bị tháo bỏ, chỉ đơn giản nghe lại cái tên của người mẹ. Nếu sự bất ổn định này phát sinh do thời gian hắn làm Hiệp sĩ chưa lâu, thì cũng chẳng có gì lạ kỳ, nếu Eugeo, mới được triệu hồi cách đây có một tiếng, khi đứng trước Alice mà trên gương mặt có những «triệu chứng» còn nặng hơn cả hắn.

Vậy mà, trước mắt tôi, trái tim của Eugeo vẫn hoàn toàn khép lại. Những ký ức bị lấy đi ấy không phải về Alice ư? Đến cùng thì là ai hay cái gì, mà Administrator đã lấy đi—

Những tia sáng của kiếm kỹ tóe ra từ hai thanh kiếm đang giao nhau biến mất, lúc tôi nghĩ được tới vậy.

Mất đà khỏi sự hỗ trợ của hệ thống, hai thanh bạch kiếm và hắc kiếm bật lại từ cuộc va chạm.

Cả Eugeo, với khuôn mặt vẫn tĩnh lặng, lẫn tôi, với hàm răng nghiến chặt, đều dương cao thanh kiếm của mình trong khi các tia lửa màu cam vẫn còn nán lại.

“Ooohh!”

“…!”

Trận chiến của chúng tôi vang lên, cả ồn ào lẫn im lặng, khi chúng tôi lao lên và chém thanh kiếm của mình chéo xuống từ cánh phải bằng một chuyển động hoàn toàn giống hệt nhau. Va chạm vào nhau, hai thanh kiếm bị đẩy lui tiếp tục vạch ra những đường chém ngang từ cánh phải. Lưỡi kiếm bật ra khi chúng quấn lấy nhau, tôi vung chéo xuống từ cánh trái. Lần này cũng gặp sự phòng thủ vững vàng.

Bất ngờ lại một lần nữa làm tôi choáng ngợp ngay cả khi chúng tôi tiếp tục cuộc chạm trán thứ hai.

Hai thanh kiếm đều cùng cấp độ, tuy nhiên nguời sử dụng lại không cùng điều kiện với nhau. Trái với bộ quần áo mỏng manh tôi mặc, trên và dưới của Eugeo đều là bộ giáp dày. Dù trong bộ trang bị nặng gấp vài lần tôi, những nhát kiếm của cậu ấy thậm chí còn không trễ một phần mười giây. Phải chăng việc trở thành một Hiệp Sĩ Hợp Nhất làm tăng cường sức mạnh của cậu ta hay «Tâm Ý» đang hoạt động, thứ mà Alice đã nói đến trước cuộc chiến?

Tôi nhận thức được một hệ thống, không thể lý giải được theo logic trong nhiều thế giới VRMMO tôi từng trải qua cho đến nay, tồn tại trong thế giới này. Sức mạnh Tâm Ý, sức mạnh tưởng tượng; thứ sức mạnh vô hình đó thậm chí có thể đem lại điều phi thường vượt xa sức mạnh của các Thần Thuật cao cấp cho đến nay.

Mặc dù Eugeo bị phong ấn hoàn toàn ký ức và cảm xúc của mình khi trở thành một Hiệp Sĩ Hợp Nhất, ý chí của cậu ấy đã được mài sắc như cạnh băng. Đủ thấy rõ nhiêu đó qua cách cậu ấy di chuyển thanh Bích Hồng Kiếm mà tôi đã mang đến tận tay cậu khi trận chiến bắt đầu, cứ như Cách Không Di Vật—dù Alice gọi nó là «Cánh Tay Tâm Ý».

Còn lại những gì trong tâm trí Eugeo vào lúc này chứ? Có phải quyết tâm mãnh liệt muốn giải thoát Alice khỏi Giáo Hội là động lực thúc đẩy cậu ấy trở thành một Hiệp Sĩ Hợp Nhất, nhưng để rồi khiến ý chí của mình rơi vào sự trống rỗng khổng lồ để lại sau khi bị đánh cắp những ký ức đó?

Tôi không tin đó là sự thành kính đối với Giáo Hội Chân Lý và Adminstrator, kẻ đã cưỡng ép ghi đè lên tâm trí cậu ta, mà tôi không muốn tin vậy. Thanh Bích Hồng Kiếm đỡ thanh hắc kiếm của tôi mà không rung lên tí nào, một ý chí giả không thể làm được điều đó.

Vẫn còn điều gì đó cháy dữ dội trong đôi mắt lạnh như băng của cậu ấy. Tôi tin là như vậy.

Về phương pháp thức tỉnh cậu ấy, chỉ có duy nhất một—

“…Eugeo.”

Kéo thanh kiếm trở lại với toàn bộ sức mạnh của mình, tôi thì thầm.

“Có thể lúc này cậu không nhớ gì… nhưng chúng ta chưa từng có một trận nghiêm túc, nhỉ?”

“……”

Đôi mắt của cậu ấy từng lóe ánh xanh lục chói lọi, giờ hiện lên màu xanh dương vô hồn. Tập trung vào sâu thẳm đôi mắt ấy, tôi tiếp tục.

“Tớ nghĩ về nó rất nhiều lần khi chúng ta du hành từ Rulid đến Centoria hay thậm chí ngay cả sau khi chúng ta nhập học vào Học Viện của thủ đô. Nếu chúng ta thực sự phải giao chiến với nhau, ai sẽ thắng đây?… Thật lòng mà nói, cậu sẽ vượt qua tớ theo thời gian thôi, đó là những gì tớ đã nghĩ.”

Eugeo nhìn chằm chằm vào tôi mà không chớp mắt—không, cậu ấy đang khóa chặt tôi. Trong ánh mắt của cậu ấy giờ đây, tôi không hơn gì một kẻ xâm nhập cần phải loại trừ. Cậu ấy sẽ chém tôi ngay tức khắc khi nhận thấy kẽ hở nhỏ nhất. Tuy nhiên, tôi tin những lời nói của mình sẽ lay động trái tim đóng kín của cậu ấy, kể cả nếu sai một li là đi một dặm. Tôi nói nốt.

“…Nhưng giờ chưa phải lúc. Cậu lúc này không thể đánh bại tớ, sau khi đã quên đi tớ, quên đi Alice, quên đi Tiezé và Ronye, và quên đi cả Cardinal. Ngay bây giờ, tớ sẽ chứng minh điều đó cho cậu.”

Tôi nín thở khi vừa dứt lời và dồn sức mạnh từ toàn bộ cơ thể mình vào thanh kiếm.

Lông mày Eugeo hơi cau lại khi cậu ấy cố đẩy lùi thanh kiếm tôi.

Tôi lập tức kéo thanh kiếm của mình lại trong một cử động ngay sau đó.

Gyarin! Lưỡi kiếm sượt qua nhau và tạo ra những tia lửa trong bóng tối mờ mờ. Tôi bị đẩy lùi còn Eugeo thì cứ lao tới.

Nếu tôi đáp trả, Eugeo sẽ bị dính đòn sau quãng nghỉ ngắn khôi phục tư thế của cậu ta. Tôi để mình ngã xuống sàn, lưng tiếp đất. Thấy tay phải của nàng Hiệp sĩ Alice với lấy eo trái trong góc nhìn của mình, tôi đoán cô ấy nghĩ tôi đã thua và định rút thanh Kim Mộc Tê Kiếm của mình ra, gián đoạn trận chiến.

Tuy nhiên đoán vậy là sớm mất 3 giây. Kết quả sẽ được định đoạt bởi mưu kế của tôi—hoặc bởi sự thông thuộc của Eugeo về phái Aincrad.

Tôi nhanh chóng nhấc chân phải mình lên ngay trước khi lưng mình đập xuống sàn nhà. Một ánh sáng chói lọi tỏa ra từ mũi giày của tôi và rọi sáng khuôn mặt của Eugeo từ phía dưới.

“Ooohh!”

Gầm lên một tiếng ngắn, tôi bật cơ thể mình lại và quay vòng. «Võ Thuật» phái Aincrad, đá lộn ngược, «Huyền Nguyệt».

Skill này có thể được kích hoạt ngay cả khi đang ngã về phía sau đã cứu mạng tôi vô số lần suốt những tháng ngày trong SAO. Dẫu tôi chưa dùng nó lần nào cả sau khi bị đưa vào Underworld, dù là những trận chiến thực sự hay luyện tập, động tác này đã thấm nhuần vào cơ thể tôi. Mà hơn hết, Eugeo chưa từng nhìn thấy kỹ năng này trước kia.

Nhưng mặt khác, tôi lại dạy cậu ấy các skill «Võ Thuật» liên quan đến nắm đấm và vai. Eugeo cũng đã bộc lộ tài năng của mình, thậm chí đạt đến hit thứ ba của skill cấp cao «Meteor Break» bao gồm cản và công phá liên tiếp, huống chi các skill lao đơn thuần, «Thiểm Đả».

«Huyền Nguyệt» của tôi có thể sẽ bị né nếu cậu ấy phát hiện ra cước kỹ thông qua sự nghiên cứu của mình hoặc cậu ấy đã đoán chúng có thể tồn tại. Sẽ lộ ra một kẽ hỡ lớn nếu chiêu này bị né. Tôi không thể tránh khỏi việc bị chém nếu đá trượt.

—Đến đây, Eugeo!

Hét lên trong thâm tâm, tôi vung chân phải của mình lên phần giáp cổ của đồng đội mình.

Hai mắt của Eugeo vẫn hiện lên sự ớn lạnh rực lửa ngay cả trong tình thế này. Vặn phần thân trên với vẻ mặt không đổi, cậu ấy cố né cú đá của tôi. Tuy nhiên, cậu ấy vẫn ngã về phía trước do cú va chạm trước đó. Phần hàm dưới không được bảo vệ của cậu ta lộ trước mũi giày của tôi, bao bọc trong một hiệu ứng ánh sáng.

“-h…!”

Một tiếng kêu to phát ra từ miệng Eugeo.

Thanh Bích Hồng Kiếm nắm chặt trong tay phải cậu ấy vang lên khi nó di chuyển sang ngang. Nhưng không đường chém nào có thể địch lại tốc độ đá của tôi. Nếu tôi chỉ cần phớt lờ nó và tập trung vào……

Không.

Eugeo không định phản công. Cậu ấy muốn chặn chân phải, chứ không cơ thể của tôi, với chuôi kiếm thay vì lưỡi kiếm.

Đánh chuôi kiếm, mu tay . Một kỹ thuật thực tiễn đáng lẽ không tồn tại trong Underworld, nơi chú trọng sự mỹ lệ và lịch sự trong kiếm thuật. Ngay cả suốt những tháng ngày trong SAO, chỉ có những kẻ chiến đấu với loài người mới dùng thứ kỹ năng này.

Quỹ đạo của «Huyền Nguyệt» sẽ bị chệch hướng nếu cậu ấy đánh trúng chân đá của tôi từ phía bên.

Vậy, tôi nên làm gì đây?

“——!”

Nghiến răng mình, tôi cố hết sức thu chân phải khi nó thi triển. Tuy nhiên, skill này sẽ trở nên vụng về nếu tôi kéo lại từ quá xa. Làm chậm lại chừng nửa của nửa giây, tôi để tay phải của Eugeo chiếm ưu thế.

——Ngay lúc này!

Gashiin!!

Một âm thanh va chạm vang đùng lên.

Thay vì mục tiêu ban đầu, cổ họng Eugeo, «Huyền Nguyệt» đập vào mu bàn tay phải cầm kiếm của cậu ấy. Tôi không thể trông mong nó sẽ gây thương sát lớn cho nắm tay của cậu ấy vì nó nằm trong chiếc bao sắt cứng nhắc như của các Hiệp Sĩ Hợp Nhất khác. Tuy nhiên, cú va chạm đó là đủ cho kế hoạch của tôi.

Tay phải của Eugeo giơ cao, đồng thời thanh Bích Hồng Kiếm cũng bay vút lên, quay vòng trong không khí và cắm vào trần đá cẩm thạch.

Liếc nhìn nó với ánh mắt tên bắn của mình, tôi xiết chặt chuôi thanh hắc kiếm để chuẩn bị tiếp đất từ cú lộn ngược.

Lòng bàn chân phải của tôi, với các vệt sáng vẫn còn nán lại, chạm xuống mặt sàn. Gập đầu gối lại, tôi hấp thụ lực va chạm và bật lên với toàn bộ sức lực của mình, không quan tâm tới việc khôi phục tư thế của mình. Dậm chân trái vào với toàn bộ sức mạnh, tôi nhắm vào phần giáp trần trên ngực của Eugeo, với «Slant», kiếm kỹ đơn kích chém về phía phải từ phía trái—

“——!?”

Những gì tôi thấy, khi tôi cố khôi phục tư thế trước khi sắp sửa bị ngã về phía trước trong lúc kích hoạt kiếm kỹ, là tay trái của Eugeo duỗi về phía tôi với những đốm sáng màu xanh lá trên những ngón tay.

Nó lập tức xảy ra trước khi thanh kiếm của tôi đâm vào phần giáp ngực lấp lánh đó.

“Burst element.”

Câu thần chú thầm lặng dứt miệng Eugeo. Các đốm sáng—5 «Nguyên tố Gió» đồng thời phát nổ, gây ra cơn cuồng phong mãnh liệt nuốt chửng lấy tôi. Áp lực của cơn gió không gây ra thương tích, nhưng nó làm tôi hoàn toàn mất thăng bằng, và bị văng đi như một mảnh vải.

“Guohh…!”

Tôi lẩm bẩm, dang rộng cánh tay và cố lấy lại tư thế của mình. Đập đầu mình vào tường ở cái đà này có thể sẽ lấy đi một phần mười Sinh Mệnh của tôi. Bằng cách nào đó ngăn cơ thể mình khỏi bị quay tròn khi bị quăng đi bởi cơn bão, tôi quay hai chân mình về phía bức tường phía trước.

Một cuộc va chạm khắc nghiệt xẹt qua tôi ngay lúc tôi tiếp đất, xuyên qua đỉnh đầu. Tôi chống lại sự tê liệt trên toàn bộ cơ thể khi đang dính chặt trên tường trong chốc lát trước khi rơi xuống sàn. Sau khi ngẩng mặt lên, tôi thấy Eugeo đã bị gió đẩy gần đến phía tường đối diện, như dự kiến, tuy nhiên trọng lượng bộ giáp của cậu ấy có lẽ đã giữ cậu ấy lại trên mặt sàn. Bình tĩnh đứng lên từ tư thế ngồi xổm, cậu ấy vẫn giữ sắc thái vô cảm đến bực mình đó.

Một giọng nói dịu dàng vang đến chỗ tôi từ bên phải sau khi đứng dậy theo cậu ấy.

“…Có thật đó là Eugeo, đồng đội của anh không?”

Người vừa hỏi là Alice, là người đứng quan sát trận đấu từ bức tường theo lời đề nghị của tôi. Tôi liếc nhìn nữ hiệp sĩ giáp vàng một lúc, rồi cũng thì thầm trả lời.

“Ý cô là sao? Chẳng phải cô là người đã nói cậu ấy đã bị tổng hợp sao?”

“Đúng là như vậy… tôi không thể tìm từ thích hợp, nhưng…”

Điều mà Alice nói sau tiếng lí nhí hiếm hoi đó nằm ngoài sự mong đợi của tôi.

“Cậu ta quá thông thạo với các trận chiến so với một kẻ chỉ vừa mới trở thành, không, với một kẻ chỉ mới bị khiến trở thành một Hiệp Sĩ Hợp Nhất. Kể cả nếu chúng ta đặt «Cánh Tay Tâm Ý» và thuật Nguyên tố Gió cậu ta vừa dùng sang một bên, tôi khó có thể tin đó là lính mới.”

“…Cô không có được các kỹ năng đó khi trở thành một hiệp sĩ à?”

Tôi chỉ muốn xác nhận, nhưng một lời quở trách gay gắt lập tức bay đến từ phía bên như dự đoán, và theo bản năng khiến tôi co rúm lại dù với tình thế hiện tại.

“Chẳng dễ gì cho một hiệp sĩ để đạt được các kỹ năng! Chúng tôi chỉ có được các bí kỹ và Thần Thuật qua việc tự rèn luyện trong một thời gian dài, chứ đừng nói đến thuật Tâm Ý hay Thuật Chi phối Vũ trang Hoàn toàn!”

“P-Phải. … Nhưng mà, vậy, vừa nãy là sao…? Eugeo đáng lẽ chưa thể tạo ra 5 nguyên tố trên một bàn tay khi vừa mới…”

“Đó là vì sao tôi hỏi ngược lại anh. Có thực sự đó là Eugeo không?”

“……”

Tôi mím môi và nhìn chằm chằm vào hiệp sĩ giáp bạc, người đang bắt đầu bước về phía tôi một cách vô thức.

Sống trên tầng 100 của Thánh Đường Trung Tâm ngay phía trên tầng này, Giáo Sĩ Tối Cao, Administrator, là Thần Thuật Sư siêu việt ngang hàng với Cardinal, nhà hiền triết của Phòng Đại Thư Viện. Kẻ có khả năng thao túng ký ức con người bằng những thuật đáng sợ như ả ta có lẽ còn có thể chuẩn bị một kẻ mạo danh hoàn toàn giống với ngoại hình ban đầu. Nhưng—

“…Cậu ấy là Eugeo.”

Tôi khàn giọng lẩm bẩm.

Kể cả với ánh mắt vô hồn, kể cả với đôi má nhợt nhạt, kể cả không có nụ cuời trên môi, Hiệp Sĩ Hợp Nhất kia chắc chắn là đồng đội và cũng là người bạn tri kỷ của tôi, Eugeo của làng Rulid. Tôi đã nhầm lẫn nhiều lần kể từ khi đặt chân đến thế giới này, nhưng tôi có thể tự tin nói điều đó.

Tôi không hiểu làm thế nào mà sau khi bị biến trở thành một hiệp sĩ, cậu ấy có thể lập tức sử dụng kỹ năng mà làm kinh ngạc ngay cả Alice, người có năng lực đứng thứ ba. Mà ngay từ đầu, tôi thậm chí còn không biết tại sao Nghi Thức Tổng Hợp cưỡng ép bình thường mất 3 ngày 3 đêm lại kết thúc trong chưa đầy một giờ.

Nhưng bất kể tình huống này có bất thường ra sao, để bước tiếp, tôi chỉ có một nhiệm vụ phải làm ngay lúc này.

Đặt cược tất cả vào thanh kiếm của mình và tấn công. Thế thôi.

Hít một hơi dài và thở ra, tôi siết chặt chuôi nắm trên thanh hắc kiếm của mình. Có lẽ cậu ấy cảm nhận được khí thế chiến đấu của tôi, nhưng Eugeo lại dừng chân ở giữa phòng và lặng lẽ dơ tay phải của mình lên. «Cánh Tay Tâm Ý» vô hình rút thanh kiếm cắm trên trần nhà ra và đưa nó trở lại tay chủ nhân của nó.

Đúng vậy—thanh Bích Hồng Kiếm uy nghiêm kia sẽ không bao giờ chịu phục tùng một kẻ mạo danh.

Eugeo xoay Thần Khí nặng nề mà không tốn nhiều sức, rồi cố định về tư thế chuẩn bị thích hợp. Sau khi nhìn tư thế của cậu ấy mà không thấy một sơ hở nào, Alice khẽ thì thầm.

“Tôi làm đối thủ của cậu ta nhé?”

“Đừng ngốc vậy chứ.”

Sau khi thẳng thừng từ chối, tôi cũng nắm chặt thanh kiếm yêu quý của mình. Kể cả nếu hai người họ đều mất ký ức về nhau, Eugeo và Alice vẫn là những người bạn thơ ấu lớn lên ở Làng Rulid. Tôi không thể để cho hai người họ chiến đấu với nhau được, và hơn hết, làm Eugeo thức tỉnh là vai trò của tôi.

Mặc dù cô ấy có tỏ ra rất tức giận với tôi vì đã gọi cô ấy là một “con ngốc” trong lúc chúng tôi cheo leo ở phía tường ngoài Thánh Đường, lần này Alice chỉ đơn thuần lặng lẽ lùi một bước và khoanh tay trước ngực. Đáp lại sự cân nhắc hào hiệp này, và để không bị chém, tôi nói.

“…Cảm ơn nhiều.”

Tôi thay đổi suy nghĩ của mình sau câu trả lời thầm ngắn ngủn đó.

Quên đi tất cả mọi thứ không cần thiết cho cuộc chiến này. Hòa làm một với thanh kiếm và tiến lên, dùng hết khả năng của mày đi. Nếu không mày không thể đánh bại Hiệp Sĩ Hợp Nhất Eugeo đâu, và cũng không thể chạm tới trái tim của bạn thân mày đằng sau bộ giáp dày đó.

Mũi của thanh hắc kiếm rung lên thấy rõ. Nó như thể sấm sét ầm ầm trên bầu trời xa xăm vào cái ngày chúng tôi rời đi hai năm trước đã vượt qua thời gian để đi đến thời điểm này.

—Trông cậy vào ngươi đy, đng đi.

—Ta chắc chn s đt tên cho ngươi khi trn chiến kết thúc…vy nên cho ta mượn sc mnh ca ngươi nhé.

Khẩn cầu tới thanh kiếm yêu quý trong tay phải của mình, tôi hít thêm một hơi thật sâu và dừng sững lại.

Tiếng ồn, môi trường, và thậm chí cả cái nóng lạnh, đều biến mất. Không còn gì tồn tại trong thế giới này ngoài thanh hắc kiếm và tôi, thanh Bích Hồng Kiếm và Eugeo. Tôi đã lo sợ, và mong đợi khoảnh khắc này từ đáy lòng mình từ hai năm trước.

—Tới đi, Eugeo!!

Tôi bật mạnh khỏi sàn, hét lên mà không ra tiếng.

Eugeo giữ nguyên tư thế chuẩn bị và chờ đợi cuộc tấn công của tôi.

Các chiêu bài sẽ không có tác dụng với Eugeo lúc này nữa, với khả năng tự do bẻ cong kiếm kỹ phái Aincrad và Thần Thuật cấp cao theo ý muốn của cậu ấy.

Lao về phía trước 15 m trong tức khắc, tôi tung ra đường chém phía dưới từ cánh phải với với xung lượng từ toàn bộ tốc lực của mình.

Đổi lại, Eugeo chém lên trên từ cánh phải bằng cả hai tay sau khi giẫm một bước về phía trước, gần như làm mặt sàn rạn ra.

Lưỡi kiếm của hai thanh hắc và bạc kiếm đập vào nhau, tóe ra những tia lửa. Thấy rằng đây không phải một trận đấu giữa các kiếm kỹ ở cự ly này, tôi đặt tay trái vào chuôi kiếm. Đặt mình vào mô men quán tính của thanh kiếm nặng nề, tôi tìm cách nhanh nhất để giương nó lên trên đầu.

“Ooohh!”

Tôi vung xuống, tống hết những dư tàn trong hơi thở của mình thành tiếng hét.

Nếu có cùng chỉ số kiếm và kiếm pháp, một đường chém dọc toàn lực sẽ không thể hoàn toàn đỡ được bởi một đường chém bên hoặc chém chéo. Cậu ấy chỉ có thể có hai lựa chọn: đánh trở lại với kỹ năng tương tự, hoặc né khỏi phạm vi của kiếm.

Tuy nhiên, kiếm Eugeo đã đổi hướng ngay từ đòn đánh trước đó và chưa thể nâng lên cao được. Ngoài ra, trọng lượng cơ thể cậu ấy nghiêng về phía phải, nên cậu ấy không bật ngược lại ngay lập tức. Lần này, tôi chắc chắn sẽ —!

Bỏ qua tất cả những do dự làm chậm động tác, tôi vung thanh kiếm.

Mũi thanh hắc kiếm đâm vào đỉnh vai Eugeo, thứ bọc ngoài bởi lớp giáp màu xanh bạc.

Dù chúng có sở hữu độ bền cao thế nào, bộ giáp của Hiệp Sĩ Hợp Nhất không đủ cứng để đẩy lùi đòn đánh từ một Thần Khí mà không bị chút xay xát nào.

Thanh kiếm cắm vào bộ giáp với tiếng ồn kim loại chói tai, dao động thẳng xuống, chỉ sau một chút kháng cự. Vệt sáng chiếu xuyên qua Eugeo, từ vai trái đến ngực.

Một tiếng nứt, giống như thủy tinh vỡ, lập tức vang lên sau đó và bộ giáp dày vỡ ra.

Các mảnh kim loại nhỏ phân tán ra trong không khí đi kèm với màn sương đỏ thẫm. Không sâu lắm nếu xét từ lực cản, nhưng rốt cuộc thì kiếm của tôi đã chém vào tới cơ thể của Eugeo.

Tôi cảm thấy như tự chém chính mình ở cùng một chỗ, ngay khi tôi nhận ra mình vừa làm tổn thương bạn mình. Mặt tôi nhăn lại, muốn quay mắt đi, nhưng tôi không thể chặn tay mình lại. Lật ngược cổ tay mình ngay khi đòn chém dọc chạm sàn, tôi dùng lực đàn hồi từ toàn bộ cơ thể mình để tiếp tục một đường chém lên—

Thanh hắc kiếm bị bật thẳng sang bên với tiếng kim loại đều đều.

Eugeo đã đá thanh kiếm của tôi đi bằng giáp chân phải của cậu ấy với vẻ thản nhiên sau cơn đau gây ra bởi vết thương mới cứng từ vai trái đến ngực.

Nhận ra động tác đó sẽ dẫn đến một pha phản công, tôi cố đẩy cơ thể run rẩy của mình đi. Trong khi thanh Bích Hồng Kiếm vút đến từ cánh trái.

Tôi cược tất cả vào việc né đòn trực tiếp vào cổ của mình, nhưng nó vẫn chém xuyên qua vai trái của tôi. Cảm thẩy ớn lạnh hơn là đau đớn, chân phải của tôi bật khỏi sàn với toàn bộ sức lực và với vai trái bị thương của mình, tôi xô mình vào Eugeo, người vừa vung kiếm.

Lần này cơn đau mù quáng, luẩn quẩn thiếu vắng trước đó dấy lên trong tôi tạo thành bụi máu tươi cuốn đi trong không khí.

Eugeo đứng vững trên chân trái ở phía bên kia làn sương đỏ thẫm, không để ngã.

Đòn phản công trực tiếp sẽ là không thể với tư thế đó. Tôi dơ thanh kiếm yêu quý của mình về phía phải lần nữa bằng một tay. Tia sáng chói lọi màu xanh nhạt bao bọc lấy lưỡi hắc kiếm.

Kiếm kỹ, đòn chém chéo đơn, «Slant». Nếu nó chém trúng vai phải của cậu ấy, Eugeo sẽ không thể vung kiếm của mình với hai vai bị thương, như lúc này vậy.

“Ra… aahh!”

Nó xảy ra khi tôi vừa hét lên vừa bắt đầu tấn công.

Một chớp đỏ lóe lên từ bên Eugeo.

Đó là ánh sáng từ một kiếm kỹ. Nhưng trong phái Aincrad không có kiếm kỹ nào có thể tung ra khi vai phải và lưng của cậu ấy để lộ ra cho tôi.

Kể cả với đôi mắt căng rộng ra trong kinh ngạc, tôi đã kích hoạt «Slant», không còn kịp để dừng đường kiếm của tôi.

Cơ thể của Eugeo quay ngoắt theo chiều ngược kim đồng hồ chút sau đó. Một đòn chém ngang tiếp cận tôi từ bên trái, để lại một vệt đỏ trên đường kiếm của nó.

Kiếm kỹ này… là một kỹ năng đơn kích song thủ kiếm, «Back Rush». Một skill phản công, quay tròn khi để hở phần lưng cho đối thủ.

Nhưng tôi chưa bao giờ dạy Eugeo một kỹ năng như vậy.

Cú va chạm dữ dội đập tan hết những ý nghĩ ấy. Black Rush của Eugeo và Slant của tôi đụng nhau và làm kiếm của chúng tôi dội ngược lại một lần nữa.

Máu tươi từ vai trái của chúng tôi tuôn ra liên tục khi Eugeo và tôi vung kiếm lên ở cùng một động tác như thể chúng tôi cùng rút ra vậy.

Ánh xanh thẫm xoẹt qua hai lưỡi kiếm.

Đòn chém dọc đơn kích từ trên cao, «Vertical».

Nói thế chứ, kiếm kỹ này không thực sự là theo chiều dọc. Đường chém thường sẽ nghiêng khoảng 10 độ tùy vào định hướng tay của người cầm và như thế, đường chém của hai thanh kiếm sẽ giao nhau nếu được kích hoạt đồng thời, đẩy cả hai đi sau khi va chạm.

Điều đó xảy ra lần này, nhưng chỉ một nửa thôi. Thanh hắc kiếm và thanh Bích Hồng Kiếm va chạm ở khoảng một phần ba từ chuôi và lóe lên những tia lửa sáng chói.

Tuy nhiên, không như trong SAO, có trường hợp cú bật lại đó không xảy ra khi kiếm kỹ xung đột trong Underworld. Đó có thể là do ý chí chiến đấu của cả hai chúng tôi—thứ được biết đến là khả năng tưởng tượng; tâm ý—đã ngăn cản lực đẩy.

Hai thanh kiếm, giao nhau như thể chúng đang nuốt sống nhau, lóe ra vô số tia lửa màu cam và các chùm sáng màu xanh. Eugeo và tôi bắt đầu đợt công kích thứ ba của mình, kiếm và cánh tay phải của chúng tôi kêu lên ken két khi chúng tôi cố hoàn thành từng kiếm kỹ trong khi đối diện lẫn nhau ở cự ly gần.

Nhìn vào đôi mắt Eugeo phía bên kia những tia lửa rải rác, tôi hỏi bằng hàm răng nghiến chặt của mình.

“…Kiếm kỹ vừa rồi có tên chứ?”

Eugeo lẩm bẩm với khuôn mặt điềm tĩnh, như mặt nước đóng băng.

“…Phái Baltoh, «Nghịch Lãng».”

Tôi không thể lập tức nhớ được mình đã nghe đến phái đấy ở đâu. Tôi cau mày, rồi rốt cuộc cũng nhớ ra.

Phái Baltoh. Đó là phái của Kiếm sĩ Tập sự Tinh anh,  Gorgolosso Baltoh, người mà Eugeo hầu cận như một người hầu cho đến tháng thứ Ba trong năm nay tại Học Viện Kiếm Thuật Bắc Centoria.

Những học sinh của tầng lớp quý tộc thượng lưu xem thường nó như thể nó là một skill lạc hậu không có tính thẩm mỹ, như phái Serlut của Sortiliena-senpai, người mà tôi đã hầu cận, khi so sánh với phái Norkia và Thượng Norkia.

Nhưng trái lại, nó có thể khá thiết thực trong trận chiến thực sự. Eugeo chắc hẳn đã học các kỹ năng cơ bản từ Gorgolosso-senpai trong một năm hầu cận.

Nếu đúng là thế, điều đó cho thấy thêm một bí ẩn đáng để ý.

“Eugeo… cậu có nhớ ai là người đã dạy cậu kiếm kỹ đó không?”

Tôi hỏi lần nữa ngay cả khi đang tập trung tất cả sức mạnh của mình vào thanh kiếm bị chặn lại.

Câu trả lời như dự kiến được thốt lên sau hồi ngập ngừng ngắn.

“Ta không biết, và ta cũng chẳng cần biết.”

Dù cậu ấy đã dồn hết sức mình để nói, cả giọng nói lẫn vẻ mặt của cậu ấy đều vẫn lạnh nhạt và khô khốc.

“Ta chẳng cần biết đến ai khác ngoài người đó. Ta cầm kiếm là vì người đó, và ta sống chỉ để tiêu diệt những kẻ thù của người đó…”

“………”

Như dự kiến, dường như cậu ấy không chỉ quên Alice và tôi, mà còn cả Gorgolosso-senpai nữa. Mặt khác, cậu ấy lại nhớ tên của kỹ năng và cách dùng nó.

Nếu những người trở thành Hiệp Sĩ Hợp Nhất đều bị thiết lập lại tất cả ký ức, họ sẽ quên hết tất cả kiếm kỹ được dạy, cùng với các Thần Thuật đã học. Do đó, Giáo Sĩ Tối Cao, Administrator, đã phát triển phương pháp để xử lý điều đó, «Nghi Thức Tổng Hợp».

Chặn luồng ký ức của nạn nhân, chứ không phải xóa sach chúng. Tôi không chắc về logic riêng của nó, nhưng nó có thể được xem là tương tự với chứng quên thoái hóa, cái gọi là mất trí nhớ, trong thế giới thực, khi một người mất ký ức về chính mình và những người xung quanh, nhưng vẫn duy trì được khả năng ngôn ngữ và cuộc sống hằng ngày.

Thứ làm vật cản cắt đứt dòng ký ức là Module Kính Thần lắp vào linh hồn—Fluctlight của Eugeo. Trước đó ai đã ở trong khoảng trống mà hiện Module đang ngự trị chứ? Giá mà tôi biết được điều đó, tôi có thể thực sự có cơ hội khiến cậu ấy bừng tỉnh…

Không.

Lời nói suông chắc chắn sẽ là không đủ để phá vỡ phù phép của Administrator.

Tôi đã nói chuyện bằng kiếm với nhiều người kể từ ngày bị kẹt trong Tòa Thành Sắt Bay, Aincrad. Asuna, Suguha, Sinon, Tuyệt Kiếm. Ngay cả sau khi đặt chân đến thế giới này, có Sortiliena-senpai, Trưởng Kiếm sĩ Tập sự Tinh anh Uolo, và các hiệp sĩ, Eldrie, Deusolbert, và Fanatio. Và Alice, người đang đứng xem trận đấu này từ phía sau.

Thanh kiếm trong thế giới ảo sở hữu nhiều ý nghĩa hơn những vật thể đa giác đơn thuần. Khi đặt mạng sống của mình vào thanh kiếm, thứ cư ngụ trong lưỡi kiếm sẽ có sức mạnh chạm tới ý chí của đối phương. Một thanh kiếm không mang thù hận có thể truyền tải cảm xúc hơn hẳn những lời nói ở một thời điểm nhất định. Tôi tin là vậy.

Thứ ánh sáng xanh ảo bao bọc hai thanh kiếm giao nhau bắt đầu mất hiệu lực và mờ đi.

Tôi phải dốc từng giọt sức lực còn lại từ bây giờ.

Để hướng tâm trí vào trái tim của bạn mình.

“Eu… geo———!!”

Tôi vung thanh kiếm với một tiếng hét ngay khi kiếm kỹ kết thúc.

Một đòn tấn công với tất cả sức mạnh của mình. Bị đẩy lùi. Đòn chém của Eugeo. Đẩy lùi nó với đế kiếm. Chân chúng tôi đứng yên khi chúng tôi vung kiếm của mình về phía ngắn nhất có thể. Hai thanh kiếm liên tục tạo ra những tiếng chan chát và tia lửa, lấp đầy không gian xung quanh với tiếng ồn và tia sáng.

“O…oooo——!!”

Tôi hét lên.

“Se… aaaa——!!”

Eugeo cũng lần đầu tiên hét lên.

Nhanh nữa. Tăng tốc nhanh hơn nữa.

Eugeo kèm tôi không ngừng nghỉ, thay đổi đòn đánh theo bản năng, không theo một trường phái, kỹ năng, chiến thuật nào mà không bị mất nhịp.

Tôi có thể cảm thấy một lớp vỏ vô hình đang vỡ ra mỗi khi chúng tôi giao kiếm.

Miệng tôi nở nụ cười thô kệch một cách vô thức. Đúng vậy, từ lâu rồi, Eugeo và tôi hẳn đã giao chiến, không, chơi với kiếm một cách liều lĩnh như thế này. Không phải trong khu vực luyện tập ở Học Viện Kiếm Thuật. Cũng không phải trong cuộc hành trình đến thủ đô. Phải rồi, nó là ở cánh đồng cỏ và khu rừng gần Làng Rulid… nơi có những thanh kiếm gỗ tự chế với thứ gì đó trông như bộ lông xù lên trên chúng được dùng làm đồ chơi của chúng tôi… nơi mà chúng tôi những đứa trẻ hồn nhiên tấn công nhau, và gọi nó là tập đấu kiếm, như cách bọn trẻ gọi…

Eugeo và tôi đã làm những thứ như vậy sau cuộc gặp gỡ đầu tiên cách đây hơn hai năm ư?

Thứ gì đang tan v ch… là ký c ca mình chăng……?

Gakii——inn! Tiếng kim loại vang mạnh lên và làm tôi bừng tỉnh khỏi cơn mê tức thời.

Va chạm ở góc độ kỳ lạ, thanh hắc kiếm và thanh Bích Hồng Kiếm áp mạnh lẫn nhau và lắng xuống khi chúng giao nhau lần nữa.

“……Eugeo…?”

Đáp lại tiếng thì thầm thốt ra từ miệng mình.

Eugeo trả lời với đôi môi hơi hé.

Tôi không thể nghe thấy tiếng cậu ấy, nhưng tôi hiểu được. Cậu Hiệp Sĩ Hợp Nhất với đôi mắt xanh lá đã thì thầm tên tôi.

Đôi lông mày trắng mượt của cậu ấy cau lại một cách rõ rệt. Răng cậu ấy nghiến chặt lại bên trong cái miệng mở to, các chấm sáng yếu ớt long lanh trong đôi mắt đó chìm vào bóng tối.

Qua đôi vai của tôi, đôi mắt đó bắt gặp Hiệp Sĩ Alice, người đang đứng dựa lưng vào tường phía sau tôi.

Môi cậu ấy rung lên lần nữa. Khẽ thốt ra tên của Alice.

“Eugeo… giờ thì cậu nhớ rồi chứ, Eugeo!?”

Tôi sửng sốt kêu lên. Kiếm của tôi mất đà và khiến mình bị đẩy về phía sau, không thể chịu được sức ép của thanh Bích Hồng Kiếm.

Tôi đã để lộ ra toàn bộ sơ hở khi cố giữ thăng bằng cho khỏi ngã, gần như hỏng cả tư thế. Nhưng Eugeo vẫn đứng nguyên và giương cao thanh kiếm của cậu ấy lên giữa chừng thay vì truy kích tôi.

Cuối cùng cũng dừng lại sau khi lùi đến gần Alice, tôi hít một hơi thật sâu và hét to hết mức có thể tên bạn thân của mình.

“Eugeo—!!”

Cậu hiệp sĩ giật mình rung lên và từ từ ngẩng khuôn mặt vốn cúi xuống.

Da cậu ấy vẫn luôn xanh xao, nhưng chắc chắn nó có những thứ như cảm xúc. Bối rối, khó chịu, tiếc nuối, và khao khát… một nụ cười yếu ớt, như vô số những cảm xúc khác bị đóng băng bởi thuật, đã làm lớp băng dày rung lên dù chỉ một chút.

“……Kirito.”

Sau một hồi ngập ngừng ngắn.

“Alice……”

Lần này tai tôi không thể nói dối. Giọng nói của Eugeo đã gọi tên chúng tôi.

Làm được rồi. Thanh kiếm của mình đã chạm tới trái tim cậu ấy.

“Eugeo……”

Tôi kêu lên lần nữa và màu sắc trên đôi môi vừa nở nụ cười ấy, càng đậm thêm.

Cậu ấy xoay ngược tay cầm của thanh Bích Hồng Kiếm trong tay phải. Hạ thấp cánh tay mình, cậu ấy đâm mũi kiếm xuống sàn đá cẩm thạch. Lưỡi kiếm màu xanh nhạt bao phủ trong màn sương mờ cắm sâu xuống sàn khoảng 2 cm với một tiếng leng keng dứt khoát.

Coi nó là một lời tuyên bố kết thúc trận chiến, tôi hạ thanh hắc kiếm của mình xuống. Tuôn ra hơi thở nghẽn trong cuống họng mình, tôi bước một bước về phía trước bằng chân phải.

Tuy nhiên.

Một loạt những việc bất ngờ xảy ra sau đó.

“Kiritoo!”

Alice là người đã hét to tên tôi từ phía sau. Tôi không biết cô ấy đã tiến gần đến vậy từ khi nào, tuy nhiên cô ấy choàng lấy tôi bằng tay trái từ phía sau và nâng người tôi lên cao.

Thêm nhiều từ tuôn ra từ miệng Eugeo trong cùng tức khắc.

 

“…«Release recollection».”

 

Câu niệm đó.

Bản chất thực sự đằng sau kỹ thuật chiến đấu mạnh nhất ở Underword, «Thuật Chi phối Vũ trang Hoàn toàn», có thể làm thức tỉnh ký ức của một vũ khí và bộc lộ sức mạnh siêu nhiên của nó—«giải phóng ký ức của nó».

Thanh Bích Hồng Kiếm phát ra tia sáng chói lóa màu xanh và trắng.

Tôi không thể né hay phòng thủ. Cái lạnh cùng cực lan tỏa ra theo thanh kiếm đồng thời tâm điểm của nó lập tức đóng băng toàn bộ căn phòng. Lối cầu thang đi xuống trong góc của tầng và cái thang đĩa để có thể đi lên tầng 100 bị bao phủ trong lớp băng dày và khiến Alice và tôi hoàn toàn bất động từ chân cho tới ngực. Nếu Alice không nâng người tôi lên, đầu tôi có lẽ cũng đã bị lớp băng nuốt chửng.

Chúng tôi đã bắt gặp cảnh Chỉ Huy Hiệp Sĩ Bercouli Synthesis One bị đóng băng lên đến phần cổ như thế này ở Phòng Tắm Lớn trên tầng 95 của Thánh Đường.

Tôi không xem nhẹ thuật Release Recollection của Eugeo sau khi nó đóng băng căn phòng tắm ấy, lớn đến nỗi bị nhầm thành một cái bể bơi và tràn ngập nước nóng, với một tốc độ mà ngay cả hiệp sĩ mạnh nhất và lão luyện nhất cũng không thể thoát được. Nhưng chẳng có tí nước nào để đóng băng ở đây trên tầng 99. Tôi vẫn có thể hiểu nếu xung quanh có nhiều Nguyên tố Hàn, nhưng những lớp băng này là từ đâu cơ chứ?

Không, đó không phải thứ làm tôi ngạc nhiên.

Tại sao Eugeo lại làm vậy? Cậu ấy hẳn đã lấy lại được ký ức, vậy tại sao cậu ấy lại đi đóng băng Alice và tôi cơ chứ?

Chịu đựng cái lạnh luồn qua toàn bộ cơ thể mình, tôi cố cất giọng.

“Eugeo… tại sao……”

Từ từ đứng dậy ở 15 m đằng xa, Eugeo ngắn ngủn thì thầm với một nụ cười buồn bã trên mặt.

“…Xin lỗi, Kirito… và Alice. Làm ơn, đừng đuổi theo tớ …”

Và chàng trai trẻ tuổi, bạn thân nhất của tôi và là bạn thời thơ ấu của Alice, rút thanh Bích Hồng Kiếm khỏi sàn và bước về phía thang đĩa ở giữa phòng.

Chiếc đĩa bằng đá cẩm thạch bị bao phủ trong một lớp băng dày như cầu thang đi xuống và chúng tôi, tuy nhiên nó bắt đầu nâng lên và làm rơi ra những mảnh băng sau khi cậu hiệp sĩ huých nhẹ nó bằng mũi kiếm.

Nụ cười nở ra trên môi Eugeo có vẻ kìm nén nhiều thứ, vẫn còn đó cho đến khi cái lỗ mở ra trên trần nhà bị lấp kín.

“……Eu… geo—!!”

Tiếng kêu tuyệt vọng của tôi bị át đi bởi tiếng ồn khi cái đĩa nâng hòa vào trần nhà.

 

 

Phần 2

Remove core protection.

Eugeo hiểu ra vào cái lúc vừa niệm xong câu chú thuật cậu chưa từng nghe trước đó, dù chỉ vỏn vẹn 3 từ. Cậu hiểu rằng cậu đã mở khóa cánh cửa không bao giờ nên mở.

Đó là một giờ trước khi đối đầu với Kirito, người cậu chưa bao giờ nghĩ sẽ phải giao chiến.

Sau một trận hòa khó nhằn trước với Chỉ Huy Hiệp Sĩ Hợp Nhất Bercouli – người sở hữu kỹ năng «chém xuyên thời gian» khủng khiếp – bằng cách đóng băng cả hai với thuật Release Recolllection của Bích Hồng Kiếm, Eugeo đang bất tỉnh bị mang lên tầng 100 Thánh Đường Trung Tâm bởi một gã lùn kì quái tự gọi mình là Trưởng Nguyên Lão Chudelkin.

Ở đó, Eugeo đã gặp một cô gái với mái tóc, đôi mắt màu bạc tinh tuyền, và một vẻ đẹp vượt xa khả năng con người — Giáo Sĩ Tối Cao, Administrator. Ả ta nói với Eugeo vẫn còn đang mơ hồ.

—Con là một chu hoa, thiếu thn dòng nước tình yêu t mi người, không tr ai.

—Nhưng ta khác. Ta s ban tình yêu ca ta, tt c cho con.

—Những gì con phi làm, là yêu ta vi c trái tim con.

Những lời ả ta trói chặt lấy tâm trí Eugeo không thua gì Thần Thuật. Bị tiêm nhiễm, Eugeo bật ra 3 từ thuật chú ấy sau lời mời ngọt ngào.

Đó có vẻ là Cấm Thuật để khai ấn cánh cửa bảo vệ những điều thật sự quan trọng của con người … ký ức, tâm trí và linh hồn.

Với một nụ cười thuần khiết, Administrator nhìn vào và dò tìm trong tâm trí Eugeo, nhét «thứ đó» – lạnh hơn cả băng giá – sâu tận trong đầu cậu.

Một lần nữa, cậu bất tỉnh nhân sự.

Rồi khi cậu lấy lại thị lực, đôi mắt cậu mở ra như được kéo khỏi cái hố đen ngòm bởi những tiếng hét của ai đó từ đằng xa.

Những tia lửa lóe sáng. Thanh kiếm bạc. Và một chàng trai trẻ tóc đen đang đấu kiếm dữ dội với cậu.

Cậu hiểu ra ngay lập tức. Cậu, trong chiến giáp Hiệp Sĩ Hợp Nhất, đang chĩa mũi kiếm vào người đồng đội cậu đã tin tưởng hơn hết thảy và người bạn ấu thơ cậu yêu hơn mọi ai.

Dù vậy, cái gai lạnh lẽo cắm vào sâu tận trong tâm cậu vẫn không biến mất. Mũi gai ấy tàn nhẫn ra lệnh cậu phải tiêu diệt kẻ thù trước mắt cậu, vì Giáo Sĩ Tối Cao Administrator đáng kính, và trói xích suy nghĩ của cậu.

Bất đắc dĩ, cậu đành phải kích hoạt thuật Release Recollection của Bích Hồng Kiếm để giam giữ hai người quý giá đối với cậu trong băng. Đó là tất cả những gì cậu có thể làm để kết thúc trận chiến để đấu tranh với cái gai ấy.

… Mình đã chịu thua trước s cám d ca Administrator và phá hỏng nhng th không bao gi nên phá.

… Nhưng vn còn mt điu mình phi làm … mt điu nht đnh mình phi làm.

“…Xin lỗi, Kirito… và Alice.”

Dồn hết sức để gặng những từ ấy, rồi cậu bước lên cái đĩa nâng tự động. Để trở lại phòng của Administrator trên tầng 100 Thánh Đường Trung Tâm.

 

Chiếc đĩa nâng mang cậu trở lại căn phòng im lặng ảm đạm, chỉ có ánh trăng xuyên qua những tấm gương cửa sổ khổng lồ lấp lánh trên áo giáp và kiếm của Eugeo, một thứ ánh sáng trắng mờ ảo.

Đã qua nửa đêm. Giờ là 2 giờ, ngày 25 tháng thứ Năm.

Cho tới tận 3 ngày trước, cậu vẫn còn ngủ trên giường vào lúc này, ở Ký túc xá Kiếm sĩ Tập sự Tinh anh. Cậu luôn ngủ ngon lành sau những giờ học và rèn luyện mỗi ngày, không tài nào tỉnh nổi cho đến khi chuông báo thức reng.

Nghĩ lại về điều đó, cậu đã ở trong Phòng Kỷ luật của Học Viện ngày 22 và trong hầm ngục ngày 23, nhưng dễ gì ngủ ngon được lúc đó. Mặc cho đã chạm đến cực hạn vì mệt mỏi tích tụ sau những trận chiến liên miên kể từ khi vượt ngục sáng sớm ngày 24, mặc cho cái suy nghĩ ấy còn đè nặng lên cơ thể cậu, mũi gai lạnh lẽo vẫn nhói lên như muốn xua đi sự uể oải của cậu chừng nào cậu còn mang theo.

Cống hiến hết mình vì Giáo Sĩ Ti Cao tôn kính. Chiến đu đ bo v Giáo Hi Chân Lý.

Mệnh lệnh đưa xuống từ mũi gai—có lẽ giống như khối tinh thể hình chóp màu tím trong trán của Elderie—mỗi lần nhói lên, nghiêm như roi thép nhưng cũng ngọt lịm như mật ong hảo hạng. Có lẽ cậu sẽ không thể lấy lại ý thức sau khi nếm thứ mật ấy một lần nữa.

Nguyên do duy nhất cậu trở lại chính mình bây giờ là nhờ được lay tỉnh bởi tiếng hét tuyệt vọng của Kirito và trận đọ kiếm dữ dội cậu đã dốc toàn sức lực.

Và cậu trở lại căn phòng này mà không một vết trọng thương nhờ Alice đã quan sát trận chiến mà không can thiệp.

Kiếm pháp và Thuật Chi phối Vũ trang Hoàn toàn của Hiệp Sĩ Hợp Nhất Alice có thể thay đổi Thần Khí của cô thành trận bão hoàng kim của những cánh hoa đủ sức thắng Eugeo trong tình trạng hiện tại của cậu. Nếu Alice rút kiếm ra và tham chiến cùng Kirito, Eugeo có lẽ đã bị hạ gục mà không kịp có thời gian thức tỉnh.

Cậu không rõ chính xác tại sao Alice lại quyết định đối đầu với Giáo Hội Chân Lý dù là hiệp sĩ. Sự thuyết phục của Kirito chắc hẳn đã thành công như cậu tưởng tượng khi đang leo những bậc thang, hoặc cũng có thể đã có những điều kịch tích đã xảy ra.

Mắt phải của Alice được băng lại bởi một mảnh băng có lẽ xé vải từ áo của Kirito. Chắc chắn đã xảy ra chuyện tương tự như lúc cậu chĩa kiếm vào Humbert Zizek ở Học Viện Kiếm Thuật. Mắt phải của cô ấy chắc chắn đã bị nổ văng ra khi mang những tư tưởng chống đối Giáo Hội. Người đã giúp Alice, cô gái lạnh lùng lúc áp giải họ đi ở Học Viện và đối mặt lại với họ ở tầng 80 «Vân Thượng Đình Viên», quyết định không phải là Eugeo, nhưng là Kirito…

—Nhưng mình giờ không có quyn nói v chuyn đó.

—Suy cho cùng, mình đã đánh mất bn thân trước li d d ngon ngt ca Administrator và đã m cánh ca tâm hn mình. Đó là mt s phn bi li Kirito và Alice. Đó cũng là s phn bi li Tiezé, Ronye, Frenica, Gorgolosso-senpai và Sortiliena-senpai, Giám sát Ký túc xá Azurika-sensei, nghệ nhân Satore, mi ngườ nông tri Wolde, Selka, Garrita-san, Gasupht Trưởng làng Rulid và nhà hin triết nhcon trong Phòng Đi Thư Vin – Cardinal-san.

Nắm chặt đốc kiếm trong tay, Eugeo cố gắng chịu đựng cơn buốt giá lạnh ngày càng tăng.

Cậu không còn nhiều thời gian để tỉnh táo thực sự. Cậu phải sửa lại lỗi lầm đã gây ra trước khi biến mất.

Không còn cách nào khác.

Ngẩng mặt lên, cậu chầm chậm nhìn xung quanh.

Có lẽ tầng 99 và 100 có tâm ở vị trí khác nhau. Cái đĩa nâng mang cậu lên nằm ở cuối phía nam trong tầng. Vô vàn vì sao nhấp nháy trên bầu trời nhìn được qua kính cửa sổ trong phòng. Ánh sáng từ những ngôi sao và mặt trăng rọi vào phòng, làm bật lên những cột trụ sắp thành hàng và những thanh kiếm trang trí lộng lẫy.

Và—

Eugeo hướng ánh mắt lên như thể ai đó gọi cậu.

Thần thoại về những vị thần được vẽ trên mái trần trắng tinh khiết 10 mel ngay phía trên. Những viên pha lê được khảm trên những vị thần, đại long và con người, tỏa sáng không một vết hoen ố.

… Những tia sáng đó đã gi mình ư?

Khi Eugeo đang tập trung vào một trong những viên pha lê.

Một giọng nói thật sự phát ra từ một hướng khác. Cậu nhanh chóng quay mặt về phía trước.

Một chiếc giường tròn, với đường kính có vẻ rộng trên 10 mel, được đặt ở giữa căn phòng bao la. Không thể nhìn vào bên trong qua những chiếc màn treo quanh nó. Nhưng cậu có thể nghe thấy một giọng nói the thẻ xuyên qua lớp lụa mỏng trắng tinh đó. Âm vang dịu dàng như một bài ca hay lời thủ thỉ.

Đó là giọng của Administrator, Giáo Sĩ Tối Cao.

Hình như ả ta đang niệm thuật, nhưng không có chút giai điệu nguy hiểm của thuật tấn công. Nếu đó là thuật cần phải có nghi thức chuẩn bị, thì đây là cơ hội tốt.

Tra Bích Hồng Kiếm lại vào bao, Eugeo đặt nó lên đất, rồi cởi bỏ giáp bạc đã bị vỡ lúc đấu với Kirito. Khi đã gỡ xong găng tay, áo giáp và áo choàng, cậu trở lại với bộ đồ áo sơ mi quần dài. Nhẹ đặt tay lên ngực, cậu xác nhận  đang ở đó.

Cậu tiến một bước về phía bức màn, rồi một bước nữa.

Một cái bóng nhỏ bước khỏi giường, lảo đảo như gã say. Đi kèm là tiếng cười đến khó chịu.

“Hoho, hohihi…Ta đã nghĩ ngươi sẽ xong rồi chứ, bị cắt thành mảnh trong 5 hay 10 phút. Nhưng giờ ngươi lại còn sốống trở về. Có vẻ ta đã tìm ra kẻ chiến thắng trong tay ta đâyy.”

Hơi thở cậu ngừng lại khi nhìn thấy gã đàn ông dưới ánh trăng. Cậu phải gắng hết sức để không bị cứng đơ lại.

Bộ đồ không hợp một chút nào, đỏ chói bên phải hắn, bên còn lại xanh đậm. Và ở giữa ngực thì phồng lên như quả bóng, liên kết theo kiểu vô hình thù.

Mắt hẹp lại như sợi chỉ, miệng thì phô ra nụ cười hớn trên gương mặt tròn, tái nhợt và vô hồn. Cái đầu trọc dấu dưới cái mũ vàng, nhưng không thể nhầm đi đâu cái diện mạo này.

Trưởng Nguyên Lão Chudelkin. Là kẻ đã xuất hiện ngay khi trận chiến giữa Eugeo và Chỉ Huy Hiệp Sĩ Bercouli sắp vào hồi kết, là kẻ đã biến Chỉ Huy Hiệp Sĩ thành một khối đá bằng thuật «Deep Freeze» và hình như đã mang cậu lên tầng 100 khi cậu đã bất tỉnh.

Tuy hắn ta lùn và có ngoại hình hài hước nhưng hắn lại là Thần Thuật Sư mạnh thứ hai, chỉ sau Giáo Sĩ Tối Cao trong toàn Giáo Hội Chân Lý, thẩm phán vô cùng độc ác của phiên tòa xét xử. Nếu phát hiện ra cậu đã tìm lại ký ức, dù chỉ tạm thời, cũng sẽ đánh động hắn ngay lập tức sử dụng cái thuật hóa đá khủng khiếp kia. Cậu chỉ có thể vượt qua mà không được gây sự nghi ngờ nếu muốn hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của mình.

Chudelkin liếc nhìn qua bộ giáp Eugeo đã cởi bỏ và xếp trên mặt nền, trước khi quắc hàng mày thành một nét mảnh.

“Ôi trờii, ngươi đã làm hư bộ giáp Đức Thánh Mẫu đã ban tặng cho ngươi. Ngươi … không trở lại đây vì bị lũ phản đồ kia đánh be bét chứ, số ba mươi haii?”

Đức Thánh Mẫu chắc là để chỉ Administrator, còn lũ phản đồ là Kirito và Alice, và số ba mươi hai là «số» của Eugeo khi làm Hiệp Sĩ Hợp Nhất. Bất cứ điều gì cậu nói trong trường hợp này chỉ sẽ tăng sự nghi ngờ, nhưng không thể không trả lời nếu bị hỏi.

Giữ vững quyết định, Eugeo mở miệng, dằn hết lòng để bình tĩnh.

“Tôi đã giam chúng trong băng, thưa Ngài, Trưởng Nguyên Lão.”

Đáp lại, Chudelkin ngẩng mặt lên, nhếch một nụ cười còn đôi ngươi ti hí trong đôi mắt cong vút toát ra vẻ lạnh lẽo tuyệt nhiên không chút cười đùa.

“Ồ, thật sao. Giam chúng trong băng…? Tuyệt thật đấy, nhưng ngươi phải kết liễu chúng mà, số ba mươi hai?”

“…….”

Cậu lúng túng tìm câu trả lời trong khoảng lặng ấy.

Dĩ nhiên, cậu chưa kết liễu Kirito và Alice. Thuật Chi phối Vũ trang Hoàn toàn của Bích Hồng Kiếm được thiết lập nhằm phong ấn chuyển động của đối phương mà không gây tổn thương. Dù bị giam trong băng, Sinh Mệnh của họ khó mà giảm, chừng nào đầu họ còn ở ngoài.

Tốt hơn là trả lời quả quyết, thay vì lật mặt sự thật? Nhưng lời nói dối ấy sẽ bị bóc trần ngay lập tức khi hắn ta xuống kiểm tra tầng dưới. Nếu Kirito ở đây, hẳn cậu ấy đã ứng khẩu ngay một câu trả lời thích hợp với bản năng bẩm sinh và sự gan dạ.

—Mình đã luôn nấp sau Kirito. Da dm vào đng đi khi gp rc ri, đ mc nhng quyết đnh khó khăn cho cy.

—Nhưng mình gi phi nghĩ và t thân quyết định. Chắc chn Kirito cũng không th ch tr li bng bn năng không. Cy đã đưa mình đến tn đây sau khi suy nghĩ rt kĩ càng đ có nhng quyết đnh đúng đn.

—Nghĩ đi. Như cy đã tng.

Quên đi cơn đau buốt nhói lên trong đầu, Eugeo suy nghĩ. Rồi miệng cậu cũng mở ra, trả lời với giọng nhỏ nhất cậu có thể tập trung.

“Chưa, tôi chưa kết liễu chúng, Trưởng Nguyên Lão. Tôi chỉ được lệnh là ngăn lũ phản đồ từ Giáo Sĩ Tối Cao tôn kính.”

Cậu không biết là mình thật sự có được nhận lệnh như vậy từ Administrator không.

Tuy nhiên, theo những gì cậu còn nhớ được trong mờ nhạt, Trưởng Nguyên Lão không có mặt khi cậu tỉnh dậy trong căn phòng này. Nếu hắn ta không ở đây lúc Eugeo trở thành Hiệp Sĩ Hợp Nhất, Chudelkin không thể xác nhận nội dung mệnh lệnh, mà chưa kể hắn ta không thể chống lại lời của Giáo Sĩ Tối Cao.

Mà dĩ nhiên, mọi thứ sẽ ngã ngửa nếu chính ả ta, trên cái giường 10 mel đằng kia, nghe được đoạn hội thoại này. Nhưng, ả đang niệm một loại thuật nào đó đằng sau những tấm rèm có lẽ ngăn được một lời thì thầm.

Vẫn đang cố dằn nỗi lo trong lòng không cho lên mặt, cậu đợi câu trả lời của Chudelkin—

Thì đôi môi dày của gã lùn mặc đồ hề này xoắn lên hết cỡ khi thốt ra đầy giận dữ.

“Không hay, thế là không hay, số ba mươi hai.”

Ngón trỏ của hắn chỉ vào mặt cậu—

“Phải luôn gọi ta là Ngài Trưởng Nguyên Lão, khi thưa gửi với ta. Thưa Ngài, rõ chưa? Đoán xem ai sẽ bị phạt làm con ngựa khi lần tới quên thêm Thưa Ngàii? Ta sẽ cưỡi trên lưng ngươi đang chống tay lên đất, rồi yee-haw, yee-haw, hohihihii.”

Vẫn còn cười chói óc chói tai khi hắn ép hai tay vào má và quay lại nhìn về cái giường. Sau khi chắc chắn thuật Giáo Sĩ Tối Cao đang niệm mà không bị ngừng lại, hắn vỗ ngực khoa trương và lại cười khinh bỉ.

“…Giờ ta phải đi theo lệnh cho ta từ Đức Thánh Mẫu. Ta sẽ phải deep freeze tất cả những tên hiệp sĩ thối bất tuân Giáo Hội ngay lập tức, theo sắc lệnh từ Thánh Ý Đức Thánh Mẫu. Ồ, ngươi cũng phải chờ lệnh ở đó, số ba mươi hai. Ta không thể tận hưởng trọn vẹn nếu còn vác cái gánh nặng đang kéo ta xuống, ngươi biếết đấy, ho, hohoho.”

Nén nỗi khiếp sợ đang dâng lên trong ngực, Eugeo gật đầu.

Chudelkin nhảy nhót về phía cái đĩa nâng ở góc phía nam trong dáng đi hí hửng. Hắn chắc chắn định làm nhục Kirito và Alice trước khi biến họ thành đá như đã làm với Chỉ Huy Hiệp Sĩ, Bercouli.

Tuy nhiên, có lẽ—không cần lo cho họ. Nói cho cùng, “băng ngục” tạo bởi Bích Hồng Kiếm gần như vô dụng trước Thuật Chi phối Vũ trang Hoàn toàn của Hiệp sĩ Alice.

Eugeo đã từng giam Alice vào băng ở tầng 80, «Vân Thượng Đình Viên». Tuy nhiên, Kim Mộc Tê Kiếm của cô ấy biến thành vô vàn những lưỡi kiếm nhỏ và ngay lập tức chém nát băng.

Họ có thể đã thoát khỏi băng rồi, mà dù họ chưa, thì Alice cũng không cần phải khoan nhượng nhẹ tay với chuyến viếng thăm của Chudelkin.

Chudelkin nhảy lên cái đĩa nâng, thở mạnh với điệu cười kì lạ rồi đi xuống dưới. Eugeo chờ đến khi hơi thở của hắn ta biến mất và cái đĩa nâng trở lại, ghép vào mặt nền. Trưởng Nguyên Lão hẳn đã nâng cái đĩa lên lại để thỏa chí vui đùa trong không gian kín ấy. Điều này làm cậu không thể biết chính xác chuyện gì dưới tầng 99.

—Ổn thôi. Hai người h s không thua tên Trưởng Nguyên Lão đó.

Dập tắt sự bất an trong lòng, cậu hướng mắt lại giữa căn phòng.

Nhấc tay trái lên, cậu nắm nhẹ vào phần áo giữa ngực lần nữa.

—Mình có việc phi làm.

Cậu tập trung ý chí, cầm thanh kiếm lên, rồi bắt đầu bước về phía trước. Cậu đến gần cái giường, 3 mel, 2 mel, 1 mel… rồi thì…

Chú thuật vốn đang đọc không ngừng tới lúc này bỗng dừng lại và biến mất như thể bị hút vào chỗ nào đó. Cậu đứng lại theo bản năng và ngẫm nghĩ.

Thuật đã hoàn tất hay ả ta đã phát hiện ra Eugeo đang tiếp cận? Ngay từ đầu, loại thuật gì mà Giáo Sĩ Tối Cao niệm?

Cậu nhanh chóng quét mắt xung quanh, nhưng căn phòng vẫn y vậy. Kéo dài khoảng trên 40 mel, căn phòng tròn trịa này rộng hơn một chút so với tầng 99, nhưng đồ đạc chỉ có chiếc giường lớn, tấm thảm trải khắp nền và 10 cây cột có treo cự kiếm đang giữ những tấm gương cửa sổ. Những cây cột vàng chỉ lấp lánh lặng lẽ khi ánh trăng phản chiếu trên chúng. Không có dấu hiệu điều gì khác sẽ xuất hiện.

Bỏ dở sự dò xét, Eugeo quay lại về phía cái giường. Thâm tâm cậu lại nhói đau ngay lập tức.

Cơn đau buốt giá vẫn từ từ tăng lên. Chắc chắn không còn nhiều thời gian để cậu giữ được ý thức riêng của mình. Cậu phải làm việc cậu phải làm trước khi cậu trở thành một Hiệp Sĩ Hợp Nhất, cả thể xác lẫn linh hồn.

Chiếc giường chỉ cách tầm tay cậu vài bước chân nữa. Cậu nhẹ nhàng đặt thanh Bích Hồng Kiếm trong tay phải xuống đất sau một chút chần chừ. Sự lo lắng và thiếu vắng dâng lên khi rời tay khỏi thanh kiếm yêu quý, nhưng cậu không thể để Administrator có một sự bất tín nào với cậu.

Sau khi ngẩng người lên và hít một hơi thật sâu, cậu nói như cầu nguyện mà không run rẩy.

“…Bẩm Giáo Sĩ Tối Cao tôn kính.”

Vài giây yên lặng, tựa hồ lâu hơn thế vài lần, trôi qua và có tiếng đáp lại.

“…Chào mừng con trở lại, Eugeo. Con đã hoàn thành công chuyện đó rồi phải không.”

“…Thưa vâng.”

Cậu trả lời trong giọng thì thầm đều đều. Diễn kịch không phải là thế mạnh của cậu, nhưng cậu đã từng sống ở Làng Rulid nhiều năm liền khi chôn giấu cảm xúc của mình. Cậu chỉ cần trở lại lúc đó. Trở lại cái tôi đó, lúc cậu chưa gặp chàng trai trẻ bí ẩn tóc đen.

“Con ngoan. Con xứng đáng được thưởng, Eugeo. Lại gần đây trên giường đi.”

Một lời mời gọi ngọt ngào, mềm mại từ sau tấm rèm.

Chạm tay trái vào ngực mình một lần nữa, cậu nhẹ nhàng tách đường nối tấm màn quanh giường sang hai bên. Cậu không thể nhìn thấy sâu hơn bên trong, bị phủ bởi bóng tối màu tím, tuy nhiên một mùi hương ngọt ngào quen thuộc nhưng giả tạo thoảng quanh, như kéo cậu lại gần hơn.

Cậu leo lên tấm ga lụa trắng mịn, rồi bò về phía trước, từng chút từng chút một. Đáng lẽ chỉ 5 mel cho đến tâm chiếc giường, cho dù ở cạnh lớn đi nữa, nhưng cậu không thể thấy được gì mặc cho cậu di chuyển tay chân, đầu ngón tay cũng không sờ thấy chi.

Tuy nhiên, ả ta sẽ nhận ra sự hiểu biết của cậu nếu cậu vội vàng và lên tiếng ở đây. Tập trung vào bề mặt tấm ga, cậu tiến tới.

Bỗng dưng—

Một ánh sáng nhợt nhạt xuất hiện không một tiếng động ở nơi nào đó trên cao một chút.

Vầng sáng trắng thuần khiết đó không phải là nến hay đèn dầu. Đó là Nguyên tố Ánh sáng triệu hồi bởi Thần Thuật dù cậu khó mà nghe thấy chú thuật của nó. Hiu hiu lung linh, quả cầu ánh sáng chỉ có thể xua đi một chút bóng tối u ám.

Hạ tầm nhìn, Eugeo thấy một nụ cười từ «người đó» 2 mel trước mặt và mở to mắt trong chốc lát. Xóa đi biểu cảm ngay sau đó, cậu cúi đầu thấp chào với hai tay vẫn đặt dưới.

Một cô gái khoác lớp lụa tím mỏng, có mái tóc ánh bạc chảy dài trên đó. Kẻ thống trị Nhân Giới, sở hữu sắc đẹp huyền ảo với đôi mắt như tấm gương một mặt, ngăn cấm tiếp cận trái tim ả ta.

Giáo Sĩ Tối Cao, Administrator.

Ngồi vô ý tứ trên tấm ga, ả thì thầm trong khi mắt nhìn vào Eugeo, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ Nguyên tố Ánh sáng.

“Nào, lại gần hơn đi, Eugeo. Ta sẽ cho con điều con tìm kiếm như đã hứa. «Tình yêu» dành cho con và chỉ mình con.”

“……Vâng”

Khe khẽ đáp lại, Eugeo từ từ rụt rè tiến về ả mà vẫn giữ thân người cúi thấp.

Cậu muốn thình lình lao vào ả đang ngồi một mel trước mặt, chặn miệng ả bằng tay trái để ả không niệm thuật còn tay phải rút «nó» ra khỏi ngực cậu rồi đâm vào ả. Mọi thứ sẽ kết thúc trong vòng 2 giây, nhưng hình như xa vời khi kẻ đối mặt là Administrator.

Một lần nữa, một cơn đau còn sắc lẹm hơn trước chạy từ trán đến tâm trí cậu khi quyết định chống lại Giáo Sĩ Tối Cao. Dù vậy, cậu không thể để lộ cơn đau ấy. Thả lỏng cơ thể hết mức, cậu chầm chậm, chầm chậm tiến lại—

“…Nhưng trước đó…”

Administrator đột nhiên thì thầm với Eugeo chỉ 10 cen trước mặt, làm cậu khựng lại.

“…Hãy để ta nhìn mặt con thật kĩ lần nữa nào, Eugeo.”

Ả ta đã nhận thấy mưu toan của cậu? Nhưng nếu ả đã biết, không thể nào nhào vào ả nữa. Cậu giờ chỉ có thể nghe theo lời ả.

Eugeo nhẹ nhàng ngẩng người lên với biểu cảm lạnh tanh và nhìn vào mặt ả.

Cậu đã định ít nhất không để ánh mặt giao nhau, nhưng đôi mắt đặc biệt ấy có sức hút khó cưỡng lại như hút Eugeo vào. Đôi mắt không phản bội những gì trước mặt nó, chứ chưa nói nhìn thấu tâm can ai nhìn vào nó, đang phản chiếu một cách quyến rũ ánh sáng chập chờn của quả cầu Thần Thuật.

Ả cử động đôi môi nhỏ nhắn sau vài giây tưởng chừng vô tận.

“…Ta đã đặt vào con một module trong những kẽ hở ký ức, vốn đã ở đó vì nghĩ nó hợp nhất, nhưng có lẽ sự lười biếng này không phải ý tưởng hay…”

Eugeo không thể hiểu ngay ẩn ý của lời thì thầm đó, một phần chỉ bản thân ả.

Vốn đã  đó—nói cách khác, Eugeo đã có một phần ký ức bị mất trước khi cậu bị mang đến căn phòng này? Tuy nhiên, Eugeo hoàn toàn không nhận ra bất kì khoản trắng ký ức nào trong quá khứ của cậu. Có thể chính xác thì cậu không tự nhận ra vì có «kẽ hở ký ức», nhưng nhà hiền triết, Cardinal, chắc chắn đã nhắc đến.

Mãnh vỡ ký ức quan trọng nhất của đối tượng phải bị lấy ra để chèn Module Kính Thần vào. Thông thường đó là ký ức về người họ yêu thương nhất.

Nhớ lại khoảng thời gian ngắn ở Phòng Đại Thư Viện ẩn giấu như đã vài thế kỉ trước, Eugeo nhủ thầm trong tâm.

 

……Người mình yêu thương nht. Đó là Alice Schuberg, đã b bt đi bi mt Hip Sĩ Hip Nht ngay trước mt mình 8 năm trước. Mình chưa bao gi mt ln quên Alice. Mình có thể thy được mái tóc vàng óng ánh dưới mt tri ca cy, đôi mt xanh biếc hơn c bu tri gia hè, và n cười ta nng y mi khi nhm mt li.

……Và khác tới tình yêu, nhưng mình bây gi cũng có mt đng đi cũng quan trng như Alice. Chàng thanh niên bí ẩn mình đã gkhu rng phía nam Rulid 2 năm 2 tháng trước. «Đa tr lc ca Vector» vi mái tóc đen và đôi mt đen như đến t phía Đông. Người bn thân nht, Kirito, người đã kéo mình khi làng và dn mình ti Thánh Đường Trung Tâm. Mình vn có thể hình dung sinh động ncười tinh quái ca cy.

……Alice và Kirito. Mình sẽ không th thy n cười h mt ln na. Nhưng dù mình mt mng nơi đây, mình chc chn s không quên h cho ti giây cui cùng.

……Mình đã muốn tr v Làng Rulid vi h sau khi Alice lấy li được ký c…nhưng mình không còn quyn được mong điu đó. Mình đã b khut phc bi li d d ca Administrator, đã chĩa kiếm v h, nhng người quý giá vi mình hơn mi th.

 

Khi tâm trí cậu lại lan man như thế, đôi mắt cậu run lên rất khẽ.

Cậu không biết làm sao mà Administrator nhận ra biểu cảm ấy, nhưng ả ta nhẹ nghiêng đầu và nói.

“Như vậy nó cuối cùng cũng có chút bất ổn định. Ta nghĩ không còn cách nào khác, ta sẽ tổng hợp con một lần nữa. Con sẽ được thưởng sau đó, Eugeo.”

Rồi ả vô tư vươn bàn tay phải ra.

Đây có thể là cơ hội tốt để hành động, nhưng ngay khi đầu ngón tay mảnh mai của ả chỉ vào trán cậu, một hiện tượng chưa từng thấy tấn công cậu. Toàn thân cậu tê dại đi đến cả miệng cũng đông cứng, chứ đừng nói tay chân.

Trong khoảnh khắc tiếp theo—

Một cảm giác kì lạ xuyên qua đầu cậu, từ trán đến lưng.

Nguồn gốc cơn buốt giá – mũi gai băng bị cài sâu trong đầu cậu – bị lôi ra chậm rãi nhưng đều đặn. Cơn đau đã biến mất, nhưng đôi mắt cậu nhòa trắng đi mỗi khi mũi gai di chuyển, tầm nhìn cậu như chìm trong hư ảo.

Những cành cây xanh tươi lao xao trong gió. Ánh nắng chiếu xuyên qua những tầng lá cũng lay động.

Chạy nhảy dưới đấy cùng những tiếng cười.

Mái tóc vàng óng dưới nắng chỉ một chút ngay đằng trước.

Và mái tóc đen nhanh nô đùa năng động bên cạnh cậu.

Cậu bé Eugeo chạy theo trong lúc nhìn sang bên phải. Nhưng nụ cười người bạn ấu thơ kia lại ngập trong màu trắng chói lòa—

Bỗng một cơn sốc rõ rệt, dữ dội kéo Eugeo ngã ngửa ra trên cái giường tối om đó.

Một vật thể lạ lùng nhô khỏi trán Eugeo khi cả người cậu cong oặt ra. Một lăng kính trong suốt tỏa sáng trong ánh tím.

Hiệp Sĩ Hợp Nhất Eldrie cũng có hành động kì lạ khi khối lăng trụ tam giác tương tự nhô ra khỏi anh ta lúc anh ta nghe thấy tên mẹ mình trong trận chiến ở vườn hoa hồng. Tuy nhiên, khối lăng trụ trên trán Eugeo có vẻ còn lớn hơn, được chạm khắc tinh vi hơn và còn phát ra ánh sáng rực rỡ hơn.

Mặc cho sự ngạc nhiên vì sao một khối dị thể lớn vậy có thể đặt vào trán cậu và nỗi sợ trước khả năng Thần Thuật điêu luyện của Administrator, Eugeo vẫn yên lặng quan sát.

“Phải…con chỉ cần ngồi yên như vậy…”

Cô gái tóc bạc dịu dàng thì thầm và với tay xa hơn, chầm chậm kéo khối lăng trụ tam giác màu tím khỏi đầu Eugeo. Tâm trí cậu trắng xóa lúc khối dị thể bị lấy ra, cậu ngã thụp xuống giường không còn chút sức mạnh.

“Module này là dạng phát triển hoàn thiện mới gần đây. Ta đã cố đặt vào đó không chỉ lòng trung thành với Giáo Hội và ta, nhưng còn một cấu trúc mạch gia tăng sức tưởng tượng của con. Con sẽ có ngay được sức mạnh Tâm Ý khi bị tổng hợp với thứ này, thậm chí không cần phải tập luyện đặc biệt. Mặc dù vẫn còn hạn chế với những kỹ thuật cơ bản, nhưng…”

Eugeo không thể hiểu tới một nửa những gì Administrator nói.

Dù vậy, có một điều rất rõ ràng. Khối lăng trụ tam giác đó, «Module Kính Thần», đã cướp lấy tâm trí của Eugeo, biến cậu thành một Hiệp Sĩ Hợp Nhất và làm cậu chĩa kiếm vào Kirito và Alice. Dĩ nhiên, chính cậu đã chọn con đường đó, nhưng giờ cậu phải hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của mình mà không được để bị cản trở bởi lòng trung thành giả tạo của module đó. Để ý mới thấy, dù cậu suy nghĩ vậy, cơn đau buốt như băng trong đầu vốn sẽ hành hạ cậu giờ đã biến mất.

Tuy nhiên. Cơn tê dại trong người, tấn công cậu ngay khi Administrator chỉ ngón tay vào cậu, vẫn chưa có dấu hiệu giảm dù module đã bị lấy ra. Cậu vẫn chưa thể cử động tùy ý được.

Giá như mình có th c đng được tay phi. Mình s nm ngay nó  trên ngc mình ri vung xung Administrator, giá như mình có thc đng được—

Khi Eugeo tập trung mọi sức lực còn sót lại, trong thân người đang đổ xuống, bàn tay phải trắng muốt ấy lại giang tới một lần nữa.

Cậu hướng đôi mắt lên thì thấy Giáo Sĩ Tối Cao, tay trái giữ module, đang tiến lại gần cậu cho đến khi đầu gối họ suýt chạm. Ả ta kéo đầu cậu lại mình với một nụ cười dịu dàng. Eugeo ngã về trước, hoàn toàn không thể chống cự được chút sức lực dù cỏn con ấy.

Sau khi đặt đầu Eugeo xoay sang bên lên đôi chân cong gối lại của ả, Adminstrator vừa vuốt ve gần chỗ rìa tóc cậu bằng đầu ngón tay vừa thầm thì.

“Hãy để ta nhìn lại ký ức của con lần nữa nào. Ta chắc chắn lần này sẽ đặt nó vào nơi con trân trọng nhất. Đầu con sẽ không còn những cơn đau hành hạ. Và không chỉ thế…con sẽ mãi mãi thoát khỏi những nỗi buồn vô dụng và sự đau đơn, cũng như cái đói, cái khát.”

Những ngón tay trắng mảnh mai rời khỏi trán cậu và từ từ hạ xuống đôi môi cậu. Cơn tê biến mất, nhưng chỉ ở miệng cậu.

Ngón tay ả lại rời đi, ả nở nụ cười yêu kiều khi ra lệnh.

“Giờ nào, hãy niệm thuật chú ta đã dạy con lúc nãy.”

“………”

Chỉ đôi môi cậu, chỉ có chúng có thể cử động, trong chút run rẩy.

Ký ức mờ nhạt của cậu không chỉ trong lần giao chiến với Kirito với tư cách Hiệp Sĩ Hợp Nhất nhưng cả khoảnh khắc ngay trước đó, tuy nhiên chỉ có 3 từ trong thuật chú cậu đã niệm hiện lên sinh động, rõ ràng trong ký ức.

Remove core protection.

Cậu thậm chí không thể tưởng tượng những từ lạ tai này có ý nghĩa gì, nhưng ít nhất một điều cậu chắc chắn. Câu chú ngắn ấy sẽ mở toang cánh cửa bảo vệ trái tim con người, cánh cửa được ban tặng cho mỗi người khi được sinh ra.

Vì lẽ đó mà Administrator có thể tự do nhìn trộm ký ức của Eugeo rồi đặt Module Kính Thần vào khoảng trống đã tồn tại từ xưa. Tuy nhiên, theo lời Administrator, quá trình «Tổng hợp» đã không ổn định, nên ả định lặp lại.

Hiện tại Eugeo có thể giữ được ý thức, bất chấp nguy hiểm, để cánh cửa trái tim cậu phải đóng lại lần nữa. Cậu không biết nó có được đóng lại sau một thời gian, hay Administrator đã đóng nó vì lý do gì đó. Dù thế, Administrator vẫn cần Eugeo niệm lại ba từ đó để lặp lại quá trình tổng hợp.

Nếu cậu niệm những từ đó, lần này, cả trái tim lẫn thân xác Eugeo sẽ trở thành một Hiệp Sĩ Hợp Nhất, ngăn cấm nguyện ước cuối cùng của cậu – lấy lại ký ức của Alice.

Thế nhưng, nếu cậu không làm, Administrator sẽ nhận ra sự bất phục tùng của Eugeo.

Ngay thời khắc này. Lúc Administrator không hề phòng thủ, da trần, chính là cơ hội cuối cùng và lớn nhất của cậu. Cậu phải cử động được tay phải bằng cách nào đó rồi đâm  vào ả.

Giáo Sĩ Tối Cao đã làm Eugeo tê liệt chỉ với một cái chỉ tay bằng tay phải. Mà đó không phải tất cả. Cậu còn không thể nghe được giọng ả ta niệm thuật lúc Nguyên tố Ánh sáng rọi sáng chiếc giường được triệu hồi.

Eugeo đã từng chứng kiến một sức mạnh vô hình tương tự được dùng mà không cần niệm thuật chỉ một lúc trước, dù có khác loại. Chỉ Huy Hiệp Sĩ Hợp Nhất Bercouli Synthesis One, người cậu đã chiến đấu ở Phòng Tắm Lớn nhiều tầng dưới. Từ góc nhìn của Eugeo, vị anh hùng thời xưa, người khai lập Làng Rulid và người tiền nhiệm của cậu từ xa xưa, đã rút cây kiếm ra từ cái vỏ được đặt ở đằng xa mà chỉ cần giang tay cầm.

Không chỉ thế. Giờ nghĩ lại, nhà hiền triết ở Phòng Đại Thư Viện, Cardinal, đã đóng hành lang, gọi cái bàn lên và một loạt hành động khác chỉ với một cái vẫy cây quyền trượng, phải không nhỉ? Những bậc thầy như họ hẳn phải có khả năng giải phóng sức mạnh tương tự Thần Thuật chỉ bằng cách mường tượng trong suy nghĩ.

Dĩ nhiên, đối với Eugeo vẫn còn đang học Thần Thuật ở Học Viện chỉ mấy ngày trước, cậu thậm chí còn không sánh được với một Tu sĩ Tập sự phục vụ như Thần Thuật Sư trong Thánh Đường Trung Tâm, chứ đừng nói tới Administrator hay Cardinal.

Cậu phải vượt qua sự tê liệt đang trói buộc cơ thể cậu bằng sức mạnh tâm trí của mình.

Kirito đã từng nói thế này. Điều tht s quan trng trong thế gii này là đt th gì vào trong thanh kiếm. Ngụ ý rằng sức mạnh từ tâm trí sẽ nhập vào thanh kiếm, tăng cường sức tấn công của nó.

Nếu tâm trí có thể cường hóa thanh kiếm, thì cũng sẽ tương tự với Thần Thuật…không, với bất kì hành động nào của con người.

——Cử đng đi.

Khẽ mở miệng, nhẹ hít lấy một hơi, Eugeo cầu nguyện.

——Cử đng đi, làm ơn, tay phi ta.

——Mình đã phạm quá nhiu sai lm trong đi. Mình đã không th cu Alice khi cy b Hip Sĩ Hp Nht giải đi, mình đã không lên đường đ cu cô y biết bao nhiêu năm sau chuyy, mình đã lc li sau khi đã đến tn chng cui hành trình. Mình phi đn ti vì syếu đui ca mình.

“……Cc…”

Một tiếng nhỏ, khàn khàn bật khỏi miệng Eugeo.

“…Cc…ử…”

Nụ cười của Administrator biến mất khi ả đang nhìn từ ngay bên trên. Đôi mắt bạc hẹp lại khi nhận ra ý định của Eugeo. Không còn đường lùi. Toàn bộ sức mạnh thu từ tâm trí cậu dồn hết cho tay phải.

Tuy nhiên, cơn tê vẫn từ chối rời đi. Vô số cái gai vô hình đâm khắp ngón tay và bàn tay cậu như ngăn cậu nhúc nhích. Cậu thà hy sinh tất cả chỉ để bàn tay phải này cử động dù trong chốc lát. Chẳng sao cả dù cậu có thể không bao giờ vung kiếm được nữa. Nên, chỉ chút nữa thôi—

“…Cử, động, đi…!”

Ngay khi cậu gắng hết sức hét lên được.

Một luồng sáng yếu bao lấy tay phải Eugeo, tràn xuống cả tấm ga. Một vầng sáng ấm, dịu dàng đủ sức xua đi mọi khó nhọc, đau đớn. Chỉ một khắc sau, tất cả những mũi gai băng giá đâm vào xương thịt cậu tan chảy hết.

“…Ngươi…?”

Administrator thốt lên và lùi lại.

Nhưng, tay phải Eugeo đã thoát khỏi cơn tê liệt và thọc vào áo cậu, lấy ra  đang treo trên sợi xích mảnh.

Một con dao găm nhỏ lóe sáng màu đồng thau.

Cầm ngược chuôi, cậu đâm nó vào làn da trắng muốt của Administrator lộ ra dưới đường viền cổ may chìm của phần ngực áo mỏng.

Không thể trượt được. Lưỡi dao găm chỉ 5 cen, nhưng mục tiêu gần như nằm trong tầm tay, không thể lệch khỏi phạm vi của nó.

Tuy nhiên, ngay lúc trước khi mũi dao nhọn thực sự đâm vào thịt Administrator, một hiện tượng – vượt trên cả sức tưởng tượng ngông cuồng nhất cậu có thể nghĩ – xảy ra.

Gagaan!! Một cú va chạm như sấm rền vang. Hàng loạt vòng tròn đồng tâm màu tím tạo thành nhiều lớp xuất hiện còn mũi dao thì đâm vào tâm chúng.

Thứ tạo nên những lớp bảo vệ chói sáng đó là một đoạn nhiều Thần Tự cực ngắn. Những lớp màng quá mỏng manh đó lại chặn đứng mũi dao này.

“Gu…uhh!!”

Một phản lực dữ dội đẩy Eugeo lại khi cậu nghiến răng vận hết ý chí.

Con dao găm cậu cầm trong tay phải là một trong hai cái họ được nhà hiền triết, Cardinal, tin tưởng giao cho mỗi người một cái. Dù con dao găm ấy gần như không có năng lực tấn công, Cardinal có thể gửi Thần Thuật của cô ấy từ Phòng Đại Thư Viện biệt lập tới người bị đâm bởi nó.

Con dao của Eugeo nhằm làm Hiệp Sĩ Hợp Nhất Alice rơi vào giấc ngủ. Còn của Kirito là để tiêu diệt Giáo Sĩ Tối Cao, Administrator. Tuy nhiên, cuối cùng cậu ấy lại dùng nó để cứu Phó Chỉ Huy Hiệp Sĩ Hợp Nhất Fanatio Synthesis Two sau trận chiến của họ trên tầng 50 Thánh Đường.

Lúc đó, lời nói của Cardinal, truyền xuyên qua không gian, có nhắc tới rằng, [Khả năng Administrator vẫn chưa tỉnh dậy là rất cao lúc này. Nếu các anh đến được tầng cao nhất trước khi ả ta thức tỉnh, hai anh có thể xử lỷ ả mà không cần dùng con dao.].

Dù vậy, đã quá trễ. Bây giờ ả ta đã tỉnh giấc, không có cách nào tiêu diệt Giáo Sĩ Tối Cao có sức mạnh tương đương Cardinal ngoài con dao Eugeo giữ.

Cậu sẽ lấy lại ký ức của Alice và trở về Làng Rulid với cô. Đó là ước vọng duy nhất của cậu từ rất lâu. Tuy nhiên, bây giờ cậu thấy cậu không còn quyền mong ước vậy vì đã bị quyến rũ bởi lời của Giáo Sĩ Tối Cao, mặc lên bộ giáp Hiệp Sĩ Hợp Nhất và chĩa kiếm vào Kirito—cả Alice nữa—dù đó chỉ là nhất thời.

Chỉ còn một cách để chuộc lại lỗi lầm của cậu.

Đó là từ bỏ bản thân—hy sinh vì một điều lớn hơn, thay vì khát vọng cá nhân của cậu; chỉ có thế.

Ở cái tuổi 11 yếu đuối, Alice đã bị giải khỏi quê nhà mình và bị huấn luyện thành một hiệp sĩ với ký ức bị phong ấn.

Mặc dầu trong sạch, Tiezé và Ronye vẫn bị làm nhục bởi đặc quyền được ban cho bọn quý tộc.

Cậu sẽ dùng hết sức mạnh còn lại để dẹp tan cái chế độ chính trị tréo ngoeo đó. Dù phải chết để tiêu diệt Giáo Sĩ Tối Cao, nhưng những ngày cậu đã du hành tới thủ đô trung tâm từ làng và học ở Học Viện không phải vô nghĩa.

Con dao đâm tới với quyết tâm đến vậy, nhưng vẫn bị chặn lại bởi những lớp màng tím đó, nên không thể chạm vào da Administrator. Trong lúc đó, Giáo Sĩ Tối Cao có lẽ cũng không dự đoán được hành động của Eugeo, ngã lùi về phía sau cùng tiếng thở rõ ràng bật ra.

Một sự phẫn nộ nhỏ giấu sau đôi mắt bạc đang mở to.

Đón lấy cái nhìn ấy, Eugeo đặt tay trái của cậu lên tay phải và lấy hết sức bình sinh cố đẩy con dao tới.

“U…o-ooh!”

Mũi dao sắc nhọn chỉ vừa đâm vào hàng rào chắn tỏa sáng dữ dội đó 1 millicen—thì…

Hàng loạt Thần Tự tạo nên rào cản phát ra ánh sáng trắng toát khi nổ, thổi bay Eugeo và Giáo Sĩ Tối Cao.

“…!!”

Dù bị ném văng trong không khí, rơi khỏi giường trong nháy mắt, như thể một bàn tay khổng lồ quét xuống, Eugeo đã thành công 2 việc.

Cậu vừa vặn chụp lại được sợi xích trên con dao găm khi nó bị văng khỏi tay phải cậu và tay trái nắm lấy vỏ thanh Bích Hồng Kiếm nằm ngay cạnh khi lưng cậu nện xuống nền.

Vừa giữ lấy thanh kiếm nặng yêu dấu dù không có tác dụng giảm đà bay, cậu vừa bị ném nhào lộn từ đầu này nền nhà tới đầu kia, trước khi dừng lại bằng lưng lên tấm gương cửa sổ đằng xa.

“Guhh……”

Một tiếng rên nhỏ bật khỏi Eugeo khi cậu gắng gượng ngẩng mặt lên và nhìn thẳng về trung tâm căn phòng.

Những mảnh vải mỏng treo trên trần giường cũng bị cuốn văng đi, để lộ ra cái giường hình tròn. Trên đó là một bóng người, câm lặng và đứng thẳng. Dù cũng bị thổi bay bởi vụ nổ rào chắn như Eugeo, mái tóc dài của ả vẫn lượn sóng nhẹ nhàng, không có vết tích tổn thương trên người ả. Trên tay trái ả, khối lăng trụ tam giác lấy ra từ Eugeo vẫn chập chờn le lói.

Bộ áo tím mỏng có lẽ không chịu được vụ nổ khi bị xé toạc, nhưng Administrator chỉ nhấc tay phải chỉnh sửa mái tóc bạc dài lượn sóng, như thể ả ta thấy không cần phải để tâm chuyện cơ thể hoàn toàn không mảnh vải.

Rồi ả ngồi xuống, cứ như có một cái ghế vô hình trong không khí, và bắt chéo đôi chân thon thả. Ả lặng lẽ đi qua không khí trong tư thế đó, dừng lại chỉ 10 mel ngay trước Eugeo vẫn còn nằm ở bờ nam của căn phòng rộng lớn.

Giáo Sĩ Tối Cao ngồi trên một ngai vàng vô hình, đặt một ngón tay phải lên cằm khi quan sát Eugeo. Cậu vẫn chưa thể nói hay cử động, thì đột nhiên, cô gái mắt bạc thoáng nở một nụ cười và nói.

“Ta thắc mắc ở đâu ngươi kiếm được món trang sức rẻ tiền ấy…nhưng đó chỉ là một mánh lới của con nhãi trong phòng thư viện phải không? Không nghĩ nổi nó có thể lọc thứ đó khỏi nhận thức của ta, nên hẳn nó đã phải phải nghĩ ra một hay hai thứ trong lúc thoát khỏi tầm nhìn của ta.”

Ả không giấu tràng cười khúc khích không tiếng.

“Nhưng thật đáng tiếc. Ta chưa bao giờ ngủ toàn bộ thời gian cả. Nhãi ranh đó đã ngớ ngẩn khi tạo ra mấy món đồ chơi kim loại ấy. Không vật thể kim loại nào có thể làm tổn thương làn da của ta bây giờ, không một ngoại lệ. Dù là lưỡi đao ngu đần của lũ orge, hay kim đánh dấu của tiệm may.”

“Cá……”

Vẫn còn nằm sấp trên nền, Eugeo yếu ớt rên rĩ.

Ả ta không thể bị tổn thương bởi vũ khí kim loại.

Nếu điều đó là thật, nó sẽ vô hiệu hóa mọi loại tấn công bằng vũ khí, kể cả con dao găm của Cardinal? Những lớp màng tím ngăn chặn mũi dao lúc nãy trông giống thuật phòng thủ, nhưng Eugeo không có chút ý tưởng về loại Thần Thuật hóa giải nó mà cậu cũng nghi ngờ liệu mình có thể dùng nó không.

Administrator dịu dàng thì thầm với Eugeo chỉ còn đủ sức nắm lấy cái chuôi vũ khí nhỏ đến nỗi giấu được trong tay phải cậu, và nhìn lên cô gái khỏa thân ngồi giữa không trung.

“Thật là một đứa trẻ đáng thương.”

“………”

“Ta đã hứa với con. Giá như con trao toàn thể xác và linh hồn cho ta thì con muốn bao nhiêu tình yêu ta sẽ ban cho con chừng đó. Tình yêu vĩnh cửu, sự quy phục vĩnh viễn con đã hằng tìm kiếm từ rất lâu, chỉ một chút nữa thôi đã là của con.”

“………Tình yêu vĩnh cửu…”

Eugeo vô thức lặp lại theo ả bằng giọng khô khốc.

“Vĩnh viễn……quy phục……”

Giáo Sĩ Tối Cao gật đầu, tay trái ả nghịch cái Module Kính Thần lấy ra từ trán Eugeo.

“Phải, Eugeo. Tin tưởng hết lòng vào ta rồi cơn khát dày vò con bao lâu nay sẽ lập tức biến mất. Con sẽ thoát khỏi sự bất an, nỗi sợ tàn nhẫn đeo bám con… Đây là cơ hội cuối cùng của con, Eugeo. Phá tan món đồ chơi trong tay phải con bằng thanh kiếm trong tay trái con. Rồi ta sẽ tha thứ cho lỗi lầm của con với tình yêu vô bờ của ta.”

“………”

Vẫn nằm sấp, Eugeo nhìn vào thanh Bích Hồng Kiếm trong tay trái và con dao gắm màu đồng thau ở tay phải.

“Tình yêu là chiếm đoạt và dâng hiến…—Chính bà mới là người đáng thương, chỉ có thể nói về tình yêu theo cách đó.”

“………”

Đôi môi Giáo Sĩ Tối Cao ngậm lại.

Chỉ với một cái vẫy của cánh tay phải mảnh mai ấy, hàng loạt Thần Thuật siêu cao cấp sẽ đổ xuống như mưa và xóa sạch Sinh Mệnh cậu trong nháy mắt. Mặc dù vậy, Eugeo vẫn tiếp tục.

“…Tôi chắc bà cũng vậy. Bà đã luôn khao khát và tìm kiếm tình yêu… song chẳng ai trao cho bà một chút nào cả.”

Cậu tự nhủ tận sâu trong ngực khi nói.

—Có thể mình đã tng là mt đa tr không được yêu thương dù bởi chính cha m mình.

—Nhưng dù thế, chắc chắn rằng mình yêu quý rt nhiu người.

Garitta-san, vị tiu phu tin nhim. Sơ Azariya  Nhà th. Selka, cô sơ hc vic.

Người ông đã k mình biết bao chuyn c tích. Ch gái mình, Sulinea-san, người luôn chăm lo mình khi mình còn nh.

Banou-san và Toriza-san ở nông tri Wolde. Telin và Telulu, cp sinh đôi của h.

Gorgolosso-senpai đã huấn luyn mình. Azurika-sensei  ký túc xá.

Tiezé luôn tặng mình n cười mi ngày khi làm hu cn, dù ch ngn ngi. Ronye đã chăm lo cho anh bn đng đi ca mình.

Và Kirito.

Alice.

“Bà sai rồi, thật đáng thương!”

Eugeo nhìn chăm chăm vào đôi mắt đang tỏa ra thứ ánh sáng ngũ sắc bí ẩn của Administrator, cân nhắc từng chữ cậu nói ra.

“Tình yêu không phải là chiếm hữu. Không phải là tìm kiếm sự hồi trả, không phải là để nhận lại. Đó là thứ để hào phóng cho đi, như tưới nước cho hoa… Đó mới thật sự là tình yêu.”

Một nụ cười mỉm xuất hiện trên môi Administrator lần nữa khi ả ta nghe những lời đó.

Tuy nhiên, nó không còn ngọt ngào như lúc nãy.

“……Thật đáng tiếc. Ta đã bỏ công tha thứ cho chàng trai này, một tên đại tội đồ đã phản nghịch Giáo Hội Chân Lý và cứu rỗi linh hồn hấp hối của hắn, vậy mà ta lại phải nhận những lời như thế.”

Eugeo nhìn lên, như ngưng thở, khi cô gái tóc bạc bay lên không trung biến đổi từ «con người» sang «thần» trong chốc lát.

Ngoại hình không thay đổi gì. Thế nhưng, một sự hiện diện đáng sợ không đong đo được—như Thần uy, mà nói ra—bao lấy làn da nhợt nhạt gần như trong suốt của ả. Sự thị uy của sức mạnh áp đảo như thể đến độ ả có thể xé toạc kiếm sĩ hay Thần Thuật Sư lão luyện nhất thành vô số mảnh chỉ với một cái vẫy ngón tay.

“Eugeo…có lẽ ngươi đang nghĩ…ta thật sự cần ngươi? Rằng ta sẽ chần chừ khi tước đi sinh mạng ngươi vì ta mong muốn người làm hiệp sĩ… hay bất cứ lý do nào như thế?”

Nụ cười thờ ơ của ả không một chút cảm xúc nào. Cậu không thể làm gì hơn ngoài nắm thật chắc lấy cán dao trong tay phải và chịu đựng sự hăm dọa đang đè lên cậu.

“Ufufu… Ta không cần một thằng nhóc đần độn như ngươi. Ta sẽ uống cạn Sinh Mệnh ngươi, và có thể sẽ ban ngươi một đặc ân: biến thân xác ngươi trở thành một viên đá quý bé nhỏ và cất vào trong chiếc hộp. Có khi ta sẽ có chút cảm xúc mỗi lần ta thấy nó, dù sau khi đã sắp xếp lại ký ức từ hôm nay.”

Administrator nói, hòa lẫn với tiếng cười, và nhẹ nhàng điều chỉnh đôi chân trong khi vẫn ngồi trên chiếc ghế vô hình.

Đó không phải là một lời đe dọa suông. Giáo Sĩ Tối Cao có thể biến lời nói đó thành hành động không chút do dự nếu ả muốn.

Bây giờ, cậu không thể trốn thoát mà bên cạnh đó, cậu đã mất hết toàn bộ lối thoát. Sẽ quá muộn nếu cậu cố di chuyển đến cái đĩa nâng để xuống tầng dưới. Dù cậu có phá được lớp kính phía sau bằng cách nào đó, những gì nằm ngoài đó là khoảng không hàng trăm mel từ mặt đất lên.

Mặt khác, cậu đã tự chọn số phận của mình lúc cậu dùng Thuật Chi phối Vũ trang Hoàn toàn của Bích Hồng Kiếm lên Kirito và Alice ở tầng 99. Cậu sẽ đâm Giáo Sĩ Tối Cao với con dao găm của Cardinal bằng mọi giá, kể cả tính mạng cậu.

Giáo Sĩ Tối Cao được bảo vệ bởi rào chắn trước mọi vũ khí kim loại. Tuy nhiên, Eugeo cảm thấy lớp rào đó không toàn năng như ả ta tuyên bố. Hàng rào đó có lẽ có cơ chế tự phát nổ khi cậu liều lĩnh đâm con dao găm lúc nãy. Cậu nghi ngờ đó có phải kết thúc của thuật không, nhưng có khả năng con dao sẽ chạm đến ả ngay sau vụ nổ.

“Trời… ngươi vẫn chưa tiêu à?”

Nhìn xuống Eugeo đang lết bằng tứ chi, Administrator thì thầm.

“Thật là một chàng trai ga-lăng, bằng lòng cho phép ta cho đến tận giây cuối cùng… Ta tự hỏi giết rồi biến ngươi thành một viên ngọc quý có phải là lựa chọn quá tẻ ngắt không? Có lẽ sẽ mất chút thời gian, nhưng có khi tốt hơn là nên cưỡng ép tổng hợp ngươi như con nhóc đó…?”

Dẫu đang ở tình hình bấp bênh, một phần lời nói Giáo Sĩ Tối Cao vẫn lọt vào tai Eugeo. Cậu vô thức lặp lại trả lời.

“…Con nhóc đó…?”

Cô gái tóc bạc cười toe toét và gật đầu.

“Thật vậy. Cái người mà ngươi mê đắm, Thirty-chan ấy. Con nhóc đó cũng từ chối niệm thuật, nên ta đã để cho hệ thống Nguyên Lão tự động dành vài ngày để phá hủy lớp protection [bảo vệ] bằng vũ lực. Ta không tận mắt chứng kiến vì bận ngủ, nhưng hẳn là phải hết sức đau đớn… Thế nào? Muốn tự mình nếm thử một chút không…?”

“……Thirty……Alice…”

Eugeo bật lên cái tên ấy nhưng khó mà nghe thấy rõ.

Bình thường, cậu không hiểu quá nửa những lời từ miệng Giáo Sĩ Tối Cao. Tuy nhiên, lần này cậu hiểu rất rõ.

Cô bé Alice bị trói, giải tới Thánh Đường Trung Tâm tám năm trước đã phải trải qua sự đối đãi tàn bạo trong quá trình biến thành Hiệp Sĩ Hợp Nhất. Chắc chắn cậu ấy đã từ chối niệm thuật chú «remove core protection», những từ Eugeo đã niệm khi cậu đầu hàng sự dụ dỗ của Administrator, và kết quả cánh cửa trái tim cậu ấy đã bị ép mở toang. Cơn đau từ những vết thương Eugeo hứng chịu qua những trận chiến cho đến giờ hẳn sẽ mờ nhạt so với nỗi đau cậu ấy đã chịu.

Cậu thật sự không được bỏ chạy ở đây.

Cậu sẽ không tha thứ bản thân nếu gục ngã trước khi giáng đòn đáp trả lên Administrator dù chỉ một lần.

“………”

Nghiến chặt răng, Eugeo nâng thân mình lên trên đôi tay run rẩy, lảo đảo khi đã đứng lên.

Vừa nhìn chằm chằm vào Giáo Sĩ Tối Cao – đôi mắt ả đã ít hứng thú hơn ban nãy, cậu quấn sợi xích con dao găm quanh cổ tay và cầm lấy chuôi Bích Hồng Kiếm bằng bàn tay ấy. Sau khi chắn chắn cái bao kiếm bằng da thuộc trắng đã chắc trong tay, cậu rút kiếm ra ngay trong một động tác và ném cái bao lên sàn.

Lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng xanh bạc của mặt trăng tràn vào từ cửa sổ đằng sau.

Đôi mắt cô gái đang ngồi trên không 10 mel trước mắt hẹp lại như thận trọng trước ánh sáng đó rồi nói với một giọng lạnh hơn mọi lần.

“Ta hiểu rồi, vậy ra đó là câu trả lời của ngươi, chàng trai. Được lắm… ta sẽ cho ngươi chút thương xót và giết ngươi không chút đau đớn.”

Nhấc tay phải lên, ả chỉ mỗi ngón trỏ vào Eugeo.

Giáo Sĩ Tối Cao dường như không cần thuật chú khi dùng Thần Thuật. Nhưng vẫn có 2 yêu cầu phải làm trước khi sử dụng bất kì thuật tấn công.

Đó là triệu hồi Nguyên tố và xử lý. Có lẽ đó là Nhiệt, Hàn, hay Nguyên tố khác, dù là một bậc thầy cũng cần 2 giây để triệu hồi và ngưng hình chúng.

Nhiêu đó thôi, Eugeo cũng đã vào thế với thanh kiếm yêu quý trên vai phải ngay lúc Giáo Sĩ Tối Cao bắt đầu cử động tay phải.

Lưỡi Bích Hồng Kiếm phủ trong ánh sáng vàng-lục.

Những điểm sáng màu xanh được tạo ra trên đầu ngón tay Administrator.

“O…ohh!”

Đây là kiếm cuối cùng của cậu. Bí kỹ cuối cùng của cậu.

Eugeo dậm nhảy khỏi mặt đất, hoàn toàn nhớ về điều đó.

Kỹ năng đột kích phái Aincrad, «Sonic Leap».

Sâu trong đôi tai cậu, lời Kirito vọng lại.

—Nghe này, Eugeo, bí kỹ s di chuyn cơ th thay chúng ta. Nhưng chúng ta không th c đ nó kéo chúng ta theo ý chúng.

—Cậu phi hòa làm mt vi bí k và tăng tc nó da theo chuyn đng tay và chân cu. Kiếm ca cu s chm ti k đch nhanh hơn cgió nếu cu làm được.

Cậu đã luyện tập bao nhiêu lần? Cậu đã ngã dập mặt xuống cỏ bao nhiêu lần?

Và bao nhiêu lần cậu đã nghe thấy tiếng cười vui vẻ của Kirito—?

Kiếm của Eugeo tỏa ánh sáng xanh tươi khi nó vút qua trong không khí, vượt qua cả âm thanh ngọn gió bị cắt xuyên.

Nụ cười biến mất khỏi môi Giáo Sĩ Tối Cao, ả giang tay phải ra.

Những Nguyên tố Hàn, đang chuẩn bị thành hình những mũi băng, vỡ vụn khi chạm vào Bích Hồng Kiếm. Ngay sau đó, bí kỹ với tất cả sức mạnh của Eugeo sau nó chém vào bàn tay Administrator—không, lớp màn tím trải ra ngay 5 cen trước tay ả.

Sự va chạm và tiếng ồn vượt xa cả lần trước tấn công Eugeo.

Màn chắn màu tím, có thể chặn mọi vũ khí kim loại, gặp phải Sonic Leap siêu tốc, cũng xuất hiện những dao động bên ngoài trên vài lớp màn Thần Tự khi chúng rúng động dữ dội.

Hàng rào sẽ nổ như vài phút trước nếu cậu tiếp tục với tất cả sức mạnh. Cậu sẽ cự lại áp lực bằng cách nào đó rồi chắc chắn lần này sẽ đâm con dao găm treo trên cổ tay phải vào Administrator. Cậu không quan tâm thân thể cậu có bị xé thành từng mảnh nếu thành công.

“V…ỡ… đii!!”

Eugeo hét lên khi cậu dồn toàn sức lực có thể tập trung lên Bích Hồng Kiếm vẫn còn giữ luồng sáng từ bí kỹ.

“………!”

Giáo Sĩ Tối Cao vẫn im lặng, nhưng đôi môi ả không có chút gì khoái trá. Ánh sáng ngũ sắc cuộn xoáy sâu trong mắt ả khi ả kiên quyết cong 5 ngón tay trên bàn tay phải dang ra.

Ả hẳn không thể tấn công bằng tay trái vì đang giữ Module Kính Thần. Lý do ả vẫn giữ nó dù nói sẽ giết Eugeo ắt phải là ả vẫn còn muốn biến Eugeo thành hiệp sĩ hoặc ả còn vài cách khác để dùng nó.

Tuy nhiên, không cần phải suy nghĩ về nó. Cậu phải thành công trong lần tấn công cuối cùng này—dù trả giá bằng toàn bộ sinh lực, sức mạnh—không cần điều gì khác.

“U…ooooohh——!!”

Ngay khi Eugeo hét lên tiếng cuối cùng từ đáy lòng.

Lại một hiện tượng chưa từng thấy xảy ra trước mắt cậu.

Bích Hồng Kiếm chầm chậm chìm vào hàng rào tím.

Bức tường chắn vẫn chưa biến mất. Tuy vậy, mũi thanh kiếm yêu dấu của cậu chắc chắn đã xẻ vào những Thần Tự chống lại mọi kim loại, từng chút từng chút một—không, nó đang trượt qua.

Không phải là ảo ảnh. Giáo Sĩ Tối Cao với đôi mắt mở to là minh chứng.

Tốc độ trận chiến đột nhiên tăng lên.

Sau khi đỡ kiếm của Eugeo trên không, Administrator bất thình lình nhảy bật về sau.

Bức tường hộ vệ cũng ngay lập tức rút lui. Mất đi điểm tựa, Bích Hồng Kiếm vung thẳng xuống trong một tiếng đanh thép khi lưỡi nó sượt qua không khí. Vài mel thảm dày bị cắt tơi trong một đường khi lưỡi kiếm chạm xuống.

Cậu hiểu ngay có chuyện gì đó đã diễn ra. Những gì cậu biết chắc là cậu sẽ lãnh đòn từ thuật tấn công của Administrator nếu cậu vẫn đứng yên. Hai chân như nặng trịch, có lẽ vì đã dồn hết sức vào chiêu kiếm ban nãy, nhưng Eugeo vẫn bật mạnh lên để tiếp tục tấn công.

Tuy nhiên, kẻ thù cậu lần này đã nhanh hơn. Giáo Sĩ Tối Cao đã kịp tạo ra những Nguyên tố mới trong khi nhảy lui rồi bắn về phía Eugeo. Những điểm sáng xanh lục đã ở ngay trước mặt cậu lúc cậu vừa vào tư thế bí kỹ.

Theo bản năng, cậu bỏ dở tư thế để phòng thủ với thanh Bích Hồng Kiếm. Những Nguyên tố Gió nổ tung trong ánh sáng lục ngay lập tức, tạo ra một cơn bão thổi bay Eugeo về bức tường phía nam lần nữa.

Có lẽ may mắn khi Giáo Sĩ Tối Cao bỏ qua giai đoạn ngưng hình Nguyên tố. Nếu ả sử dụng Phong Đao hay đại loại vậy, thay vì chỉ đơn thuần giải phóng Nguyên tố gốc, chúng đã có khi chém đứt một hay hai chân tay cậu.

Tuy nhiên, cũng không thể nói cậu hoàn toàn may mắn. Thay vì cửa kính phẳng như hồi trước, lần này lưng cậu đập vào cây cột khổng lồ nối giữa hai tấm kính.

Eugeo đâm sầm vào thanh cự kiếm trang trí được gắn trên trụ trước khi ngã lên nền. Nếu thanh kiếm mô hình ấy có lưỡi, chĩa về cậu thay vì mặt sườn, cậu có lẽ đã bị thương nặng dù nó chỉ là vật trang trí. Nên, cậu thật sự may mắn nếu nói theo cách này, nhưng cậu không còn đủ sức đứng thẳng dậy trong cơn đau đe dọa làm cậu ngưng thở.

—Mình phải c đng. Mt Thn Thut tht s s ti ngay sau đó.

Tự nói với mình, cậu gắng gượng nâng thân trên lên.

Giáo Sĩ Tối Cao đã rút lui ra sau chiếc giường, cậu không thể thấy gì ngoài mái tóc bạc lờ mờ trong bóng tối. Dù Sonic Leap cũng không thể vượt qua khoảng cách này—nhưng dĩ nhiên, không khó đối với Thần Thuật. Lết bằng tứ chi như bây giờ thì cậu sẽ chết chắc.

“U…ghh…”

Cậu rên rĩ khi nhấc đầu gối phải làm chỗ dựa bằng cách nào đó. Thế nhưng, cậu vẫn thiếu sức mạnh để dùng cái chân này. Nó bất tuân cậu, chẳng làm gì khác ngoài run rẩy dù cho cậu cố sức đứng lên.

—Chưa xong. Vn chưa xong. Nếu mình b cuc bây gi thì mình quay lại căn phòng này đ làm gì ch?

—Không. Mình đã sống ti tn giây phút này vì gì ch?

“Gu…o-ohh…!”

Cậu dựa được lưng vào thanh kiếm hoàng kim mô hình lúc cậu xoay sở kéo thân mình lên bằng cách nào đó, chống đỡ cậu đứng bằng thanh Bích Hồng Kiếm. Dường như cậu không chỉ bị thâm tím mà còn lãnh những vết cắt nặng sau cú xung đột, máu cậu rỉ không ngớt lên nền phòng.

Hẳn đã qua 5 giây để cậu đứng lên từ sau khi ngã, nhưng Giáo Sĩ Tối Cao vẫn không tiếp tục tấn công vì lý do gì đó. Vừa bay trong bóng tối 20 mel trước mặt, ả vừa giữ yên lặng.

Bỗng nhiên, một tiếng thầm thì trầm lắng lan ra trong phòng, nhưng đủ nghe thấy rõ trong căn phòng tĩnh mịch tuyệt đối.

“……Thanh kiếm đó…hmm, ra là vậy…”

Dù mơ hồ về những lời của ả, Eugeo nhìn xuống tay phải.

Bích Hồng Kiếm đâm vào nền phòng. Con dao găm màu đồng thau trên cổ tay cậu. Administrator nói đến “thanh kiếm” nào?

Trực giác mách bảo đó là thanh quan trọng bậc nhất, nhưng trước khi cậu đến được câu trả lời—

Sự yên lặng tràn ngập tầng cao nhất Thánh Đường Trung Tâm vỡ vụn bởi một tiếng hét kì quái, không phải từ Eugeo hay Administrator.

“Eek, eek eeeeeeeekkk!!”

Cậu hướng về phía nguồn âm và thấy một vòng tròn trên nền đang chìm xuống ở 4, 5 mel đằng xa. Đó là đĩa nâng nối với tầng thấp hơn. Một giọng hét, vẫn còn to, vọng lên lần nữa từ khoảng trống đen ngòm giữa tấm thảm.

“C-cứ-cứuu thầầầần, Đức Thánh Mẫẫẫu, Giáo Sĩ Tối Caooooo!!”

Tiếng thét chói tai đó chỉ có thể là Trưởng Nguyên Lão Chudelkin, kẻ đã xuống tầng 99 từ trước.

Sau khi nghe tiếng kêu la, lẫn với tiếng thét, Administrator lặng lẽ bước ra khỏi cái bóng, đáp xuống cuối giường, và tự càu nhàu.

“…Sao hắn ngày càng ấu trĩ sau bao lâu nay nhỉ? Có lẽ đã tới lúc ta phải reset.”

Eugeo chậm rãi lui về bờ tây của phòng, tạo khoảng cách với cái đĩa nâng, mặc dù vẫn cảnh giác Giáo Sĩ Tối Cao đang nhẹ nhàng lắc đầu.

Cái đĩa đang chìm xuống, nhưng khó mà nhanh chóng. Hn phi mt hàng chc giây ti khi nó xung được tng dưới và mang Chudelkin lên li.

—Đó là cậu nghĩ vậy, nhưng hai bàn tay nhợt nhạt đặt lên vành cái lỗ như thể khoảng cách giữa nền phòng và cái đĩa chỉ 20 cen.

“Hoooooohh!!”

Một giọng lạ lùng vọng lên lần thứ ba, theo sau đó là cái đầu tròn vo xuất hiện giữa cái lỗ. Cái đầu gã ngập trong màu đỏ tươi, không có lấy một sợi tóc, Trưởng Nguyên Lão ép cơ thể gã lên rồi ngã nhào lên sàn cái bốp.

Quần áo của gã không khác gì lúc gã đi xuống sau khi hả hê phô trương quyền lực trước mặt Eugeo ban nãy. Tuy nhiên, bộ đồ hề đỏ xanh vốn căng phồng thành hình tròn đã bị xé lả tả và nhăn nhúm.

Ném cái nhìn xuống Chudelkin vừa ngồi phịch xuống nền, thở hồng hộc với giọng cười dị thường.

“…Bộ dạng đó là sao?”

Administrator lạnh lùng nói.

Mặt khác, Eugeo cũng thấy khá sốc. Tứ chi và thân Trưởng Nguyên Lão lộ ra dưới bộ áo quần rách rưới thật gầy gộc như những cành cây khô quắt. Lại thêm cái đầu phồng lên, gã ta y hệt như bức vẽ người nguệch ngoạc của con nít.

Vậy chính xác chuyện gì đã xảy ra với bộ đồ hề căng lên quá mức mà cậu đã thấy ở Phòng Tắm Lớn? Trong khi Eugeo mãi mê trong câu hỏi, Chudelkin ngẩng người lên, không hề để ý Eugeo đang đứng phòng chỉ vài mel đằng kia, đứng nghiêm rồi bắt đầu bào chữa.

“Thần-Thần xin lỗi vì sự lo âu thần đã gây ra cho Người khi phô bày bản thân đánh khinh này trong bộ dạng bất lịch sự trước mặt Người, Đức Thánh Mẫu, Giáo Sĩ Tối Cao, nhưng đây chỉ là hệ quả không may của trận kịch chiến thần đã nỗ lực vượt qua để tiêu diệt bọn phản đồ và bảo vệ Giáo Hội Chân Lý liêm chính!”

Chudelkin thao thao bất tuyệt trước khi dừng lại tại đó rồi mắt hắn mở ra, từ hình dáng trăng lưỡi liềm thành trăng tròn, có lẽ đã nhận ra Giáo Sĩ Tối Cao đang trần như nhộng. Ngay lập tức hai tay hắn đập lên mặt mà che lấy mắt, cái đầu tròn của hắn đỏ bừng lên khi hắn gào lên.

“Hauu!! Ohooouu!! Kẻ hầu cận hèn mọn này không xứng được trông thấy sự hiện thân của Người, Đức Thánh Mẫu. Thần sẽ chọc mắắt mình và tự biến mình thành đáááá!!”

Dù trong khi vẫn cứ nói lia lịa rằng hắn không xứng đáng thậm tệ, những kẽ hở giữa ngón tay của hắn mở ra còn mắt hắn thì long lanh ngời ngợi. Dường như đến cả Giáo Sĩ Tối Cao cũng phải cần đáp trả hành vi của Chudelkin khi lấy tay trái che ngực lại. Ả ném thẳng những lời lạnh giá vào gã hề.

“Quay lại việc của ngươi ngay, hoặc ta sẽ hóa ngươi thành đá.”

“Hooohh!! Hoaaa…aa…a-aahh…”

Vừa vặn cái thân mình dài và ốm vừa thốt lên những tiếng bí ẩn, hắn đơ ngươi lại trước những lời của Giáo Sĩ Tối Cao. Đầu hắn, đang đỏ bừng, thì càng lúc trắng bệch ra.

Bất thình lình xoay lại, Trưởng Nguyên Lão nhảy như một con cóc về phía cái lỗ hắn vừa thoát ra. Đĩa nâng vẫn còn nằm ở tầng 99 và chưa trở lại.

“Ch-chúng ta phải bịt cái lỗ này ngay lập tức! Chúng, lũ quỷ đóó-!!”

“…Ngươi vẫn chưa diệt trừ lũ phản nghịch sao?”

Administrator nói và một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Chudelkin.

“B-b-b-bề tôi hèn mọn này vừa trải qua một trận đại chiến trong dũng cảm và can trường, kết quả là bộ dạng nhếch nhác này, nhưng vì lũ tội đồ thực rất lắm hèn nhát, mưu mô và xảo trá…”

Eugeo vừa nghe tiếng thét thất thanh của Trưởng Nguyên Lão vừa dành một nửa ý thức suy nghĩ.

«Tội đồ» Chudelkin nhắc tới, chắc chắn là Kirito và Alice, những người đã bị Eugeo giam trong băng ở tầng 99. Dù Trưởng Nguyên Lão là Thần Thuật Sư đứng thứ nhì trong Giáo Hội và chuyển động của họ bị hạn chế bởi băng, Eugeo vẫn không tin họ có thể thua, quả như dự đoán, Chudelkin đã tháo chạy sau khi nhận cú phản công mãnh liệt.

Tuy nhiên—điều đó thật sự cần thiết.

Eugeo vô thức bước một hoặc hai bước khỏi cái hốc, về phía đĩa nâng.

Có lẽ đã nhận ra tiếng sột soạt của quần áo cậu, Chudelkin chuyển ngay từ bài bào chữa liên miên sang phía cậu.

Đôi mắt hẹp ủ rũ của hắn lại mở to lần nữa. Chỉ ngay ngón tay trái vào Eugeo, Trưởng Nguyên Lão văng ngay một tiếng thét hách dịch như thể hắn quên mất vị trí nhục nhã của hắn.

“Hoaaa! Ng-ngươi, số ba mươi haii! Ngươi đứng nhởn nhơ đó làm gìì! Sao ngươi, sao ngươi dám rút kiếm ở «Thần Gian» trước sự hiện diện của Đức Thánh Mẫu! Xuống, quỳ sấp xuống, ngaaaaaaayyy!”

“………”

Nhưng những lời của Chudelkin khó mà lọt vào tâm trí Eugeo.

Những gì lọt vào tai cậu là sự rung động tĩnh lặng từ tầng dưới. Âm thanh của đĩa nâng khi nó đi lên nhờ sức mạnh Thần Thuật.

Ngay cả Trưởng Nguyên Lão, hoàn toàn tập trung nguyền rủa cậu, cũng sớm nhận ra tiếng động và đóng ngay miệng lại.

Quay lại, hắn quỳ xuống rồi lặng lẽ nhìn vào cái lỗ.

“Hoaaaa——!!”

Với tiếng hét thất thanh lớn nhất, hắn nhìn lại Eugeo lần nữa.

“Ng-ng-ngay, số ba mươi hai! Người đang nghĩ gì nữa, nhanh lên và xuống dưới! Ngay từ đầu, toàn bộ là lỗi của ngươi, vì đã không đậập chúng hoàn toàn, đây không phải lỗi của ta, Đức Thánh Mẫu, xin Người, cầu xin Người hiểu cho……”

Giọng Chudelkin gấp gáp, thao thao khi chân phải cố bước lên phía trước để trở lại cái giường trong lúc đang nằm sóng xoài—

Nhưng không, một bàn tay vươn ra từ cái lỗ, nắm chặt lấy chân hắn.

“Hohiiieeee——!!”

Hét lên với đôi mắt mở lao láo, Chudelkin vùng vẫy cái chân phải. Chiếc giầy hề đầu nhọn rơi ra rồi thân hình nhỏ tí của hắn ngả ngửa lên sàn. Ngay lập tức đứng dậy, Trưởng Nguyên Lão lao thẳng tới giường, mở tấm ga lên rồi rúc vào bóng tối giữa nó và giường.

Giáo Sĩ Tối Cao đang đứng bên kia giường lại lặng lẽ nhìn xuống cái lỗ trên sàn với một nụ cười tươi rói, có lẽ đã mất hứng với trò ngu ngốc của Trưởng Nguyên Lão. Eugeo cảm thấy phải chém ả ngay lúc ả không có ý định tấn công, nhưng đã qua một lúc, ả dường như muốn chào đón những vị khách mới tới không báo trước.

Nhận ra điều ấy, Eugeo quay trở lại nhìn đĩa nâng.

Bàn tay nắm lấy giày Chudelkin vẫn dương thẳng. Gấu áo đen thõng xuống, để hở ra cánh tay tuy ít cơ bắp nhưng rắn chắc.

Đã bao nhiêu lần rồi, bàn tay ấy đã kéo Eugeo lên?

Không, bàn tay ấy đã luôn luôn dìu dắt cậu cho tới hôm nay, tới giờ khắc này. Thậm chí, Eugeo đã lạc khỏi con đường và chĩa kiếm vào chủ nhân của nó.

Chiếc đĩa nâng vẫn tiếp tục bay lên.

Tiếp theo, một mái tóc đen nhánh vẫn còn rối xù sau trận chiến. Rồi đôi mắt, đen hơn bầu trời đêm sau tấm kính cửa sổ, đang tỏa ánh sáng mạnh hơn cả những vì sao. Và cuối cùng, đôi môi đang nở một nụ cười dũng cảm—

“……Kirito…”

Giọng Eugeo run lên khi cậu khẽ gọi tên bạn cậu. Dù không đủ to để nghe được từ hơn 10 mel đằng xa, nhưng như thể tự nhiên, người bạn chí cốt của cậu vẫn hướng đôi mắt về Eugeo, bên cạnh bức tường, rồi gật đầu với nụ cười ngày trước.

Đó là nụ cười ấm áp, mạnh mẽ y hệt lần đầu họ gặp nhau. Chiếc đĩa nâng gây nên một tiếng đục ầm ĩ khi nó dừng lại sau đó.

—Kirito…Cậu…

Một cảm xúc nhói lên trong cậu, một cảm xúc cậu không biết.

Tuy nhiên, cái nhói không hoàn toàn khó chịu. Ít nhất, nó là một cơn đau vượt trên cả sự dịu dàng, buồn khổ và nhiều hơn cả sự dày vò trong đầu cậu lúc Module Kính Thần vẫn còn trong đó.

Ánh mắt vẫn nhìn về Eugeo đang đứng như trời trồng, chàng thanh niên trong bộ đồ đen, người là đồng đội và sư phụ kiếm pháp, nở một nụ cười tự mãn rồi nói.

“Này, Eugeo.”

“……Tớ đã bảo cậu đừng theo mà.”

Cậu xoay sở đáp lại được vài chữ, người đồng đội ném chiếc giày của Chudelkin trong tay phải đi với một vẻ mặt còn tươi cười hơn.

“Tớ đã bao giờ ngoan ngoãn nghe lời cậu chưa?”

“……Cũng phải. Cậu lúc nào…… cũng thế……”

Những từ còn lại lặng dần.

Cậu đã muốn tạ lỗi vì đã chĩa kiếm vào người bạn bằng mạng sống của mình. Cậu đã chuẩn bị đâm với hy vọng cuối cùng, con dao găm của Cardinal, vào Administrator dù cho thân xác cậu bị xé tan. Nhưng rốt cuộc cậu lại hội ngộ với Kirito trước khi hoàn thành nhiệm vụ.

Không, không phải vy. Kirito đã đến đây bng ý chí ca cy.

Cậu ấy đã phá vỡ Thuật Chi phối Vũ trang Hoàn toàn của Eugeo, phản kích Trưởng Nguyên Lão Chudelkin, rồi lên đến tầng 100 khi Eugeo vẫn còn sống.

—Phải, mình vn còn sng. Con dao vn còn trong tên tay phải mình. Gi là lúc chiến đu. Đó là tt c nhng gì mình cn biết.

Eugeo chuyển cái nhìn khỏi người đồng đội về giữa căn phòng.

Giáo Sĩ Tối Cao, Administrator, cười thật tươi, bí ẩn khi yên lặng đứng trên cái giường khổng lồ. Đôi mắt như gương chiếu của ả che giấu mọi cảm xúc nội tâm một cách hoàn hảo như mọi khi, long lanh ánh trăng xanh-trắng. Những gì cậu có thể nói đó là ả đang suy nghĩ gì đó khi nhìn xuống những vị khách mới.

Cậu phải nói với Kirito trước khi trận chiến tiếp tục. Rằng da thịt Giáo Sĩ Tối Cao được bảo vệ bởi một rào chắn ngăn cản mọi kim loại—nhưng không hoàn toàn bất khả xâm phạm.

Vẫn cảnh giác Giáo Sĩ Tối Cao, Eugeo chậm rãi di chuyển về phía người đồng đội.

Rồi đột nhiên.

Cậu nghe một tiếng loảng xoảng nhẹ của kim loại ở đó. Cậu nhìn ngay về bên phải.

Một người khác bước ra từ bóng tối u ám sau cây cột, đứng bên phải Kirito.

Mái tóc vàng óng và bộ giáp ngập trong vầng hào quang cực kì lộng lẫy khi ánh trăng xanh-trắng chiếu vào. Kim Mộc Tê Kiếm, Thần Khí tạo thành bức tường phòng thủ phỏng theo bông hoa, ở bên hông trái cô ấy. Tà váy trắng nhẹ bay bay.

Đó là Hiệp Sĩ Hợp Nhất, Alice Synthesis Thirty.

Đôi mắt Eugeo phản chiếu hình bóng Alice, người đã luôn đồng hành với Kirito ở tầng 99. Tuy nhiên, cơn đau trong ngực cậu còn dâng mạnh hơn khi thấy cặp đôi ấy đứng cạnh nhau. Chân cậu khao khát bước tới Kirito bỗng dừng lại theo ý nó.

Hiệp sĩ Alice nhìn Giáo Sĩ Tối Cao đầu tiên rồi sau đó là Eugeo.

Dải băng đen vẫn còn quấn quanh bên phải mặt cô. Cô ấy có đủ khả năng để hồi phục nó tức khắc, vì một Hiệp Sĩ Hợp Nhất có khả năng tương đương với Thần Thuật Sư cao cấp, nhưng cô lại để yên đó, có lẽ để đấu tranh với cơn đau.

Eugeo nhìn vào mắt trái Alice, con mắt màu chàm xanh biếc chứa đựng rất nhiều cảm xúc. Nó mạnh mẽ tỏa ra những suy nghĩ nội tâm cô ấy như một con người, khác hẳn với sự vô cảm lạnh lùng cậu gặp ở khu vườn tầng 80.

Mặc dầu không chắc cô ấy đã lấy lại ký ức của Alice Schuberg, nhưng thế giới nội tâm của Hiệp sĩ Alice đã thay đổi rất lớn trong khoảng thời gian ngắn. Người đã mang đến sự thay đổi ấy, không thể nhầm được, đó là kiếm sĩ tóc đen cạnh cô. Những lời của Kirito đã chạm đến trái tim băng giá của Hiệp sĩ Alice vốn tưởng chừng không bao giờ tan chảy.

Nếu—

Nếu cậu trả lại «Mãnh Vỡ Ký Ức» mà Cardinal đã nói, được cất giấu đâu đó trong căn phòng này bởi Giáo Sĩ Tối Cao, vào tâm trí Alice.

Hiệp sĩ Alice sẽ trở lại ngay là Alice Schuberg, người bạn ấu thơ của cậu.

Cùng lúc đó, nhân cách Hiệp sĩ của Alice, nhân cách đã trò chuyện với Kirito, đã rút kiếm, chịu đựng cơn đau bị mất mắt phải, và đã quyết định chiến đấu chống lại Giáo Hội Chân Lý với cậu ấy, có lẽ sẽ biến mất.

Đó là hy vọng lớn nhất của Eugeo và là lý do cậu tiếp tục chiến đấu. Nhưng Alice s phng thế nào vi s thy? Và Kirito…có tht schấp nhận Hip sĩ Alice b hy dit dù đã cu ly Phó Ch Huy Hip Sĩ Hp Nht Fanatio sau khi chiến đu đến cn k b vc cái chết vi cô ta…?

Hít một hơi sâu rồi thở, Eugeo nén những suy nghĩ ấy lại.

Cậu phải tập trung vào trận chiến bây giờ. Cậu đã có cơ hội để suy nghĩ nhiều vấn đề khác nhau vì Administrator đã lặng lẽ quan sát tình huống, nhưng sẽ chẳng có gì lạ nếu ả tấn công trở lại bất cứ lúc nào.

Rời mắt khỏi Alice, Eugeo nhìn xa hơn vào trong căn phòng một lần nữa và tiếp tục di chuyển. Bước trên ánh trăng soi vào từ cửa kính đằng sau, cậu thận trọng đi ngang, cuối cùng cũng đến bên cạnh Kirito.

Kirito thì thầm với Eugeo đang chống trọng lượng mình lên Bích Hồng Kiếm sau khi đâm nó xuống sàn lần nữa.

“Cậu bị thương rồi. Không phải… do tớ chứ?”

“………”

Trả lời lại người đồng đội—sau trận chiến đã kết thúc ở tầng dưới, miệng Eugeo dịu đi.

“Kiếm của cậu còn chả đánh trúng một lần nữa ấy chứ. Tớ chỉ bị đập lưng vào cái cột kia chút thôi.”

“Thế cậu phải chờ bọn tớ lên đây chứ.”

“…Này, Kirito, chính tớ là người đã cầm chân các cậu dưới đấy mà?”

“Chừng đó mà đủ níu chân bọn tớ sao.”

Lời thì thầm trở thành cãi nhau tiếp tục, cậu cảm thấy như thể họ đã trở lại như lúc trước khi bị chia rẽ ở tầng 80… khi họ vẫn còn sống chung trong Ký túc xá Học Viện Kiếm Thuật; cơn đau trong ngực cậu dịu đi một chút.

Tuy nhiên, không thể thay đổi những gì đã xảy ra. Lỗi lầm của cậu vì đã chịu thua trước lời dụ dỗ của Administrator và chĩa kiếm vào người bạn chí cốt, chúng không thể được tha thứ chỉ bởi lời nói.

Kirito cũng nhìn vào căn phòng rộng lớn trong một thoáng im lặng, rồi căng thẳng nói nhỏ.

“Vậy đó là…Giáo Sĩ Tối Cao Administrator sao.”

Người trả lời là Hiệp sĩ đứng bên kia Kirito, Alice.

“Phải…Bà ta giống hệt như xưa, như 6 năm trước…”

“Chà, chà…hẳn đây là lần đầu tiên ta có nhiều khách đến thế trong phòng này. Trời ạ, Chudelkin, không phải ngươi đã nói có thể đảm đương được Alice-chan và thằng nhóc irregular [bất thường] đó sao?”

Tấm ga giường bị đẩy lên, lòi ra chỉ mỗi một cái đầu tròn, không gì khác. Nhìn nhầm hướng, Trưởng Nguyên Lão Chudelkin vừa vò đầu vừa rít lên.

“Hoh, hohiii! B-Bề tôi hèn mọn này bị rơi vào tình trạng xộc xệch sau một trận chiến đầy dũng cảm và can trường…”

“Ta đã nghe một lần rồi.”

“Hoaaaa! Đ-đó không phải là lỗỗỗỗiii của thần! Là vì số ba mươi hai đã dễ dãi và giam chưa tới một nửa lũ tội đồ trong băng, chính thế… mà còn nữa, số ba mươi, thứ hiệp sĩ thô lỗ, lòe loẹt đó còn dùng thuật Release Recollection lên thầầần! Dĩ nhiên, thần không phải là người không bao giờ có thể nhận nổi một vết xước bởi cái bí kỹ của con nhỏ chói lóa đó, hohihihii!”

“…Hắn ta là kẻ duy nhất ta nhất định phải…”

Alice lầm bầm đầy lạnh lùng khát máu. Không để ý gì đến điều đó, Chudelkin lại xoay qua và nhìn lên Administrator, đang đứng phía trên đỉnh giường, rồi thất thanh.

“Ngay từ đầu, cả số một lẫn số hai đều bị đánh bại! Sự ngu dốt của chúng chắc chắn cũng đã nhiễm lên số ba mươi, vâng, thần chắc chắn điều đóóó!”

“Hmm…Giờ thì yên lặng đi.”

Chudelkin câm miệng ngay khi Administrator nói thế nhưng vẫn nhô đầu ra khỏi tấm ga. Tuy vậy, đôi mắt hắn mở thao láo, nhìn chòng chọc lên thân thể trần truồng của Giáo Sĩ Tối Cao.

Dù nói không hứng thú với những chiến tích của Trưởng Nguyên Lão, Administrator vẫn nhìn vào Alice với đôi mắt bạc rồi nghiêng nhẹ đầu.

“Đã đến lúc reset Bercouli và Fanatio, nhưng…Alice-chan, ta đã không dùng con đến sáu năm phải không nhỉ? Ta đâu có thấy error [lỗi] nào trong mạch logic của con… Ta tự hỏi, có phải tất cả là do sự ảnh hưởng của thằng nhóc irregular đó không? Thật thú vị.”

Eugeo gần như không hiểu một từ nào Administrator nói. Tuy nhiên, giọng điệu cô gái tóc bạc làm cậu lạnh sống lưng­—cứ như đó là nói với một con cừu được nuôi, hoặc thậm chí là với một công cụ.

“Này, Alice-chan. Con cũng có điều gì muốn nói với ta phải không? Ta không giận đâu, nói đi, nói ta nghe.”

Administrator tiến một bước lặng lẽ từ đỉnh giường với một nụ cười mỉm.

Như thể bị đẩy lui bởi một bức tường vô hình, Alice lùi lại một bước.

Eugeo lại nhìn vào cô thì thấy nước da cô đã trở nên nhợt hơn cả ánh trăng xanh-trắng vì máu trong người cô chảy chậm lại, đôi môi cô mím khẽ. Thế nhưng, chân Alice không lui nữa, mà hình như cô ấy đã tháo đôi găng tay vàng, vô thức chạm những ngón tay trái lên miếng băng trên con mắt phải. Như thể được những mảnh găng tay tiếp thêm sức mạnh, bàn chân phải thoái lui của cô bước một bước mạnh mẽ về phía trước.

Clang.

Bước chân của cô vang lên đanh gọn, như tấm thảm dày cộp chưa từng có ở đó. Thay vì khụy gối xuống, hiệp sĩ giáp hoàng kim ưỡn ngực tự hào trước chúa tể của mình và chất giọng lạnh lùng của cô vang lên.

“Hỡi Đấng Giáo Sĩ Tối Cao. Ngày hôm nay đánh dấu sự kết thúc của Hiệp Sĩ Hợp Nhất Đoàn. Chúng thần đã thất bại trước lưỡi gươm của hai kẻ phản nghịch đang đứng cạnh thần đây. …Cùng với sự ám ảnh và gian trá vô đáy mà ngài đã dựng nên cùng với tòa tháp này!!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.